Hôm 23/5, Trường Sơn xác nhận dừng thi đấu cờ tiêu chuẩn cho đội tuyển Việt Nam sau hơn 20 năm gắn bó, nhưng vẫn để ngỏ khả năng dự các nội dung cờ nhanh và cờ chớp. Kỳ thủ 36 tuổi cho rằng tuổi tác, ít cơ hội thi đấu quốc tế cùng những bất cập kéo dài về quản lý và kinh phí khiến anh không còn duy trì được phong độ như mong muốn.
Trường Sơn đánh giá việc đội nam thay đổi gần như toàn bộ đội hình trước Olympiad là điều hiếm thấy ở cấp đội tuyển quốc gia, đồng thời cho rằng quá trình trẻ hóa hiện nay chưa hợp lý về mặt chuyên môn. Anh cũng nhắc tới tranh cãi ở đội nữ, khi một số kỳ thủ mạnh bị loại vì đăng ký muộn qua quy trình gấp rút, dù đã tự thu xếp được kinh phí tham dự.
Theo Trường Sơn, khoảng 10 năm qua, nhiều tuyển thủ phải tự lo phần lớn chi phí thi đấu quốc tế, tự chuẩn bị chuyên môn và hậu cần, trong khi cơ chế tuyển chọn chưa đủ minh bạch và ổn định. Trả lời phỏng vấn VnExpress, Đại kiện tướng 36 tuổi kêu gọi xây dựng quy trình tuyển chọn công khai, chiến lược tài trợ rõ ràng cùng kế hoạch đào tạo dài hạn để tránh nguy cơ đứt gãy thế hệ của cờ vua Việt Nam.
– Theo Trường Sơn, khoảng cách hiện nay giữa cờ vua Việt Nam và nhóm mạnh nhất châu Á đang thế nào?
– Theo tôi, nền cờ vua Việt Nam đang ngày càng bị bỏ lại so với các nước trong khu vực châu Á.
Nếu nhìn lại cách đây khoảng 10 năm, vào năm 2016, trên bảng thứ bậc của Liên đoàn Cờ vua Thế giới (FIDE), dựa theo hệ số Elo trung bình, đội nam Việt Nam từng đứng thứ ba, còn đội nữ đứng thứ tư. Khi đó, Việt Nam vẫn có khả năng cạnh tranh huy chương với các đội mạnh như Trung Quốc và Ấn Độ.
Tuy nhiên, tình hình đã thay đổi. Bây giờ chúng ta chỉ xếp khoảng thứ sáu ở cả nam lẫn nữ, thậm chí có thể thấp hơn nữa, vì hiện nay nhiều quốc gia châu Á đã đầu tư và phát triển mạnh mẽ môn thể thao này.
– Trong nhiều năm dự Olympiad cờ vua, anh thấy các đội mạnh trên thế giới vận hành khác Việt Nam ở điểm nào?
– Tôi thấy đa phần các đội đều xếp vị trí dựa trên hệ số Elo, đồng thời có thể điều chỉnh một số bàn theo hướng chiến thuật dựa trên điểm mạnh và điểm yếu của từng VĐV trong đội.
Trong những năm qua, đội Việt Nam cũng duy trì cách sắp xếp như vậy. Tuy nhiên, ở một số giải, có những vị trí chưa thực sự hợp lý vì vấn đề tiêu chí tuyển chọn hoặc cách sắp xếp chưa rõ ràng.
– Theo anh, vấn đề lớn nhất hiện nay là thiếu kinh phí hay thiếu một cơ chế vận hành rõ ràng?
– Tôi nghĩ là cả hai. Tuy nhiên, vấn đề cơ chế vận hành quan trọng hơn, vì hệ thống vẫn có thể vận hành với kinh phí ít, còn nếu kinh phí nhiều nhưng cơ chế vận hành kém thì nguồn lực cũng bị lãng phí.
– Có điều gì cụ thể trong cách quản lý hiện tại khiến các VĐV cảm thấy khó gắn bó lâu dài với đội tuyển?
– Nhiều năm qua, đa phần VĐV đội tuyển vẫn phải tự tìm giải, tự lo chi phí, tự chuẩn bị tập luyện và thi đấu.
Trong khi đó, quy trình tuyển chọn cũng chưa có tiêu chí ổn định và đủ rõ ràng để kỳ thủ có thể yên tâm rằng cơ hội thi đấu hoàn toàn phụ thuộc vào chuyên môn.
Dù mọi người vẫn cố gắng thích nghi để tiếp tục cống hiến cho đội tuyển, nhưng trong một môi trường như vậy, việc duy trì niềm tin và động lực trong thời gian dài là điều không dễ.
– Theo anh, một quy trình tuyển chọn hợp lý cần công khai những tiêu chí nào? Ngoài Elo, đội tuyển nên đánh giá kỳ thủ dựa trên những yếu tố nào?
– Hệ số Elo là tiêu chí rõ ràng nhất. Ngoài ra, có thể lựa chọn thêm dựa trên các tiêu chí khác như VĐV vô địch quốc gia, trẻ,…
Tuy nhiên, tôi nghĩ để có một quy trình tuyển chọn hợp lý thì cần tham khảo thêm cách làm từ các đội tuyển quốc gia khác để có cái nhìn đa chiều hơn.
– Từng có thời điểm nào các VĐV góp ý trực tiếp với bộ môn hoặc liên đoàn về cơ chế vận hành chưa?
– Tôi nghĩ là có, nhưng chủ yếu là về chuyên môn và thường cũng khó tạo ra thay đổi rõ rệt.
Còn với những câu chuyện ngoài chuyên môn như cơ chế hay chế độ, VĐV lại càng không biết phải đóng góp ý kiến qua kênh nào cho hiệu quả.
– Theo anh, vì sao những bất cập này kéo dài nhiều năm mà chưa được giải quyết triệt để?
– Theo tôi, một phần vì VĐV thường chỉ có thể phản ánh vấn đề chứ không thực sự tham gia được vào quá trình thay đổi cách vận hành, nên nhiều bất cập tồn tại rất lâu mà không có thay đổi gì.
– Có khi nào chuyện tài chính khiến anh buộc phải bỏ một giải mà mình rất muốn tham dự?
– Đó là chuyện khá thường xuyên. Chi phí cho mỗi giải đấu có chất lượng trung bình sẽ rơi vào khoảng 2.000 – 3.000 USD, tùy giải, và không phải lúc nào tôi cũng tìm được kinh phí để tham gia.
– Nếu nhìn lại sự nghiệp, điều khiến anh tự hào nhất và tiếc nhất là gì?
– Tôi thấy việc duy trì hệ số Elo trên 2.600 trong nhiều năm cùng hai huy chương vàng bàn hai Olympiad là những kết quả có ý nghĩa với bản thân.
Có thể xét theo mặt bằng thế giới thì Elo khoảng 2.600 trở lên không quá cao, nhưng việc duy trì mức Elo này trong môi trường thi đấu ở khu vực Đông Nam Á và châu Á cũng là một thử thách.
Về điều nuối tiếc, có đôi lúc tôi tự hỏi liệu mình có thể làm tốt hơn nữa ở một vài thời điểm hay không. Nhưng nhìn lại, tôi biết lúc đó mình đã cố gắng hết sức, nên hiện tại cũng không còn cảm giác tiếc nuối nữa.
– Nếu có một nhà tài trợ lớn muốn đầu tư cho cờ vua Việt Nam, theo anh, họ nên đầu tư vào đâu trước tiên?
– Nếu có nhà tài trợ lớn, tôi nghĩ nên tập trung hỗ trợ các kỳ thủ hàng đầu và những VĐV trẻ triển vọng có cơ hội thi đấu quốc tế thường xuyên, vì đây là nền tảng quan trọng để duy trì và nâng cao thành tích.
Việc sử dụng nguồn tài trợ hiệu quả cũng cần được xây dựng trên một kế hoạch rõ ràng và có định hướng dài hạn từ phía quản lý.
Một số quốc gia thành công gần đây như Ấn Độ hay Uzbekistan đều cho thấy hiệu quả khi đầu tư tập trung vào nhóm kỳ thủ có tiềm năng thi đấu quốc tế và tạo điều kiện để họ cọ xát thường xuyên.
– Theo anh, đâu là nguy cơ lớn nhất với cờ vua Việt Nam lúc này?
– Theo tôi, nguy cơ lớn nhất lúc này là sự đứt quãng giữa các thế hệ. Trước mắt, đội tuyển sẽ gặp khó khăn ở kỳ Olympiad năm nay do nhiều trụ cột vắng mặt. Về lâu dài, thế hệ VĐV gạo cội cũng sẽ rút lui vì tuổi tác và những lo toan cuộc sống.
Dù phong trào cờ vua Việt Nam phát triển mạnh, việc đào tạo lại chưa có hệ thống rõ ràng. Điều này dẫn đến việc chúng ta có thể đạt được những thành công nhất định, nhưng các thành công đó chủ yếu dựa vào nỗ lực cá nhân chứ chưa phải kết quả của một quá trình đào tạo và phát triển mang tính khoa học.
Trước thềm VCK giải U.17 châu Á 2026, trang the-afc.com (của Liên đoàn Bóng đá châu Á AFC) đã đưa ra những nhận định đáng chú ý về các đội tại bảng C, trong đó có đội tuyển U.17 Việt Nam. Đây được đánh giá là bảng đấu khá cân bằng, nơi các đội đều có cơ hội cạnh tranh tấm vé đi tiếp.
Theo the-afc.com, đội tuyển U.17 Việt Nam bước vào vòng chung kết với hành trang đầy tự tin sau chiến dịch vòng loại thuyết phục. Thầy trò HLV Cristiano Roland toàn thắng 5 trận, ghi 30 bàn và không để thủng lưới.
Cụ thể, tại vòng loại U.17 châu Á 2026, đội tuyển U.17 Việt Nam thể hiện phong độ áp đảo khi toàn thắng cả 5 trận. Thầy trò HLV Cristiano Roland lần lượt đánh bại U.17 Singapore 6-0, thắng đậm U.17 Quần đảo Bắc Mariana 14-0, vượt qua U.17 Hồng Kông (Trung Quốc) 2-0, hạ U.17 Ma Cao (Trung Quốc) 4-0 và khép lại chiến dịch bằng chiến thắng 4-0 trước U.17 Malaysia. Với thành tích ghi 30 bàn và không để thủng lưới, đội tuyển U.17 Việt Nam giành ngôi nhất bảng một cách thuyết phục để góp mặt tại VCK.
Những con số này cho thấy khả năng tấn công hiệu quả cũng như sự chắc chắn trong phòng ngự của đội tuyển U.17 Việt Nam. Đây được xem là nền tảng quan trọng để đại diện Đông Nam Á hướng tới việc tạo dấu ấn tại giải đấu năm nay.
Ngoài ra, việc góp mặt thường xuyên tại sân chơi này (9 lần tham dự) cũng mang lại kinh nghiệm nhất định, với thành tích tốt nhất của đội là hạng 4 năm 2000.
Trong khi đó, the-afc.com đánh giá đội tuyển U.17 Hàn Quốc là đội bóng giàu kinh nghiệm và là ứng viên đáng gờm nhất bảng C. Với 16 lần tham dự và 2 chức vô địch, Hàn Quốc luôn nằm trong nhóm cạnh tranh danh hiệu.
Đáng chú ý, đội bóng Đông Á đã lọt vào bán kết ở 3 kỳ gần nhất, cho thấy sự ổn định ở cấp độ trẻ, dù vẫn chưa thể trở lại ngôi vương trong thời gian dài. AFC nhận định dù luôn được đánh giá là một trong những đội mạnh hàng đầu châu lục, giải U.17 châu Á lại chưa thực sự là "mảnh đất lành" với Hàn Quốc. Vì vậy, đội bóng Đông Á đặt quyết tâm cao trong việc chinh phục danh hiệu năm 2026.
Hai đối thủ còn lại là U.17 Yemen và U.17 UAE cũng được đánh giá không dễ bị đánh bại. Yemen gây ấn tượng khi toàn thắng vòng loại, trong khi UAE đang cho thấy sự trở lại với việc góp mặt liên tiếp tại các kỳ giải. Thành tích tốt nhất trong lịch sử của U.17 Yemen là ngôi á quân năm 2002 và đây là lần thứ 5 liên tiếp họ góp mặt tại VCK U.17 châu Á.
Trong khi đó, U.17 UAE đã có 8 lần tham dự VCK với thành tích tốt nhất là vị trí á quân năm 1990. Lần gần nhất (năm 2025), họ lọt vào đến tứ kết.
the-afc.com cho rằng mục tiêu trước mắt của UAE là vượt qua vòng bảng và cạnh tranh suất dự World Cup U.17, trong khi Yemen có lợi thế về phong độ sau vòng loại.
Nhìn tổng thể, bảng C được nhận định là cuộc cạnh tranh mở, nơi không có sự chênh lệch quá lớn giữa các đội. Với đội tuyển U.17 Việt Nam, hành trình sẽ bắt đầu bằng trận gặp Yemen lúc 0 giờ ngày 7.5 (theo giờ Việt Nam), trước khi lần lượt chạm trán Hàn Quốc và UAE. Kết quả ở những trận đấu này sẽ quyết định cơ hội đi tiếp của thầy trò HLV Cristiano Roland tại giải đấu năm nay.
Tối 1-5, CLB Hà Nội tiếp đón Đà Nẵng tại vòng 21 LPBank V-League 2025 - 2026.
Với lợi thế sân nhà và lực lượng vượt trội, đoàn quân HLV Harry Kewell dễ dàng áp đặt thế trận tấn công chủ động trước Đà Nẵng. Đội chủ nhà sớm có bàn vươn lên dẫn trước ngay phút thứ 3, khi Đỗ Hoàng Hên đá phạt treo bóng cho hậu vệ Nguyễn Anh Tiệp đánh đầu khuất phục thủ thành Nguyễn Văn Toản.
Đà Nẵng nỗ lực đá phòng ngự phản công và có bàn đáp trả ở phút 21. Nguyễn Minh Quang phá bẫy việt vị rồi tung cú sút trượt, vô tình kiến tạo cho Makaric đệm vào lưới trống, gỡ hòa 1-1.
Phút 26, CLB Hà Nội bị từ chối phạt đền trong tình huống tranh cãi, nơi Hai Long bị tác động dẫn đến ngã trong vòng cấm Đà Nẵng.
Tới phút 44, Nguyễn Công Nhật tạt bóng cho Phạm Xuân Mạnh đánh đầu thành bàn, đưa CLB Hà Nội vươn lên dẫn 2-1.
Ngay đầu hiệp hai, đội bóng thủ đô được hưởng lợi thế về quân số sau khi hậu vệ Nguyễn Đức Anh của Đà Nẵng bị thẻ đỏ phút 70. Cầu thủ trưởng thành từ CLB Hà Nội đã giẫm lên người Daniel Passira nhưng không qua mặt được tổ trọng tài.
Phút 83, Đỗ Hoàng Hên suýt ghi bàn nâng tỉ số cho Hà Nội khi cú sút của anh đưa bóng đi đập cột dọc khung thành Đà Nẵng.
Phút 90+6, đến lượt CLB Hà Nội có cầu thủ bị thẻ đỏ, sau khi hậu vệ Vũ Tiến Long chơi xấu Đỗ Phi Long.
CLB Đà Nẵng nỗ lực tìm bàn gỡ trong thời gian còn lại nhưng không tránh được thất bại 1-2 chung cuộc.
Kết quả này khiến CLB Đà Nẵng chưa thể yên tâm ra khỏi khu vực hiểm nghèo trên bảng xếp hạng V-League. Họ vẫn đứng áp chót với 13 điểm, có nguy cơ trở lại đáy bảng nếu PVF-CAND thắng Hà Tĩnh ở lượt trận chiều mai.
Với CLB Hà Nội, họ tạm vươn lên chiếm vị trí thứ 3 của Ninh Bình (39 so với 37 điểm). Vòng này, Ninh Bình sẽ đấu với Thể Công - Viettel.
Trước cuộc đối đầu trên sân NU, hai đội có phong độ trái ngược. Inter Miami xếp thứ hai với 28 điểm sau 14 trận, chỉ kém đầu bảng Nashville SC hai điểm nhưng đá nhiều hơn một trận, còn Philadelphia đứng cuối bảng với vỏn vẹn 7 điểm, thậm chí không thắng trong 5 trận gần nhất.
Tuy nhiên, chỉ ba phút sau khi bóng lăn, Philadelphia bất ngờ mở tỷ số nhờ cú vô lê trong khu 5m50 của Milan Iloski. Đến phút thứ 9, cách biệt còn được nhân đôi. Chính tiền đạo sinh năm 1999 kiếm về phạt đền, rồi hoàn tất cú đúp cá nhân bằng cú sút vào góc phải, ngược hướng phán đoán của thủ thành Dayne St. Clair.
Bị dội hai gáo nước lạnh, Miami như bừng tỉnh. Phút 12, Messi thoát vào vòng cấm rồi chuyền ngang, tạo điều kiện cho German Berterame đệm bóng rút ngắn cách biệt xuống 1-2.
Tuy nhiên, hệ thống phòng ngự của chủ nhà vẫn để lộ nhiều khoảng trống cho Philadelphia khai thác. Phút 18, sau khi St Clair đẩy một cú sút chéo góc, Bruno Damiani ập vào sút bồi cận thành, nâng tỷ số lên 3-1. Dẫn trước hai lần với cách biệt hai bàn, đội khách tưởng như nắm lợi thế lớn để giành ba điểm.
Nhưng sức mạnh của hàng công Miami khiến niềm vui của Philadelphia không tồn tại quá lâu. Từ phút 29 đến 44, đội chủ nhà đáp trả bằng ba bàn liên tiếp. Trong đó, Luis Suarez lập cú đúp, còn Messi kiến tạo lần thứ hai cho Berterame, giúp đội ĐKVĐ lần đầu vươn lên dẫn trước.
Cuộc rượt đuổi chưa dừng lại. Phút bù thứ bảy, Iloski một lần nữa sút tung lưới Miami từ chấm 11m, cân bằng tỷ số 4-4. Trận này, trang chuyên thống kê Sofascore chấm điểm 10 cho cầu thủ mang áo số 10 của Philadelphia. Đây cũng là hiệp một có nhiều pha làm bàn nhất trong lịch sử MLS.
Diễn biến hiệp hai có phần ổn định hơn. Miami dường như đã rút ra nhiều kinh nghiệm từ việc thủng bốn bàn, củng cố hàng thủ và chơi chắc chắn hơn. Ở tuyến trên, Suarez và Berterame vẫn đủ sức gánh vác dù Messi xin rời sân ở phút 73 nghi do chấn thương.
Phút 81, Miami phản công nâng tỷ số lên 5-4. Sau đường chuyền ngang của đồng đội, Suarez đệm bóng hoàn tất hat-trick. Đội chủ nhà tiếp tục phản công hiệu quả khi ấn định chiến thắng 6-4 ở phút 90+2. Sau khi thoát vào vòng cấm, Rodrigo De Paul sút chéo góc tung lưới Philadelphia.
Chiến thắng này giúp Miami củng cố vị trí thứ hai trên bảng miền Đông với 31 điểm sau 15 trận. Tuy nhiên, Messi chưa thể cải thiện thành tích sự nghiệp ghi 910 bàn, kém Cristiano Ronaldo 63 bàn. Bù lại, đội trưởng của Miami nâng kỷ lục kiến tạo lên con số 414.