Đây là mùa thứ hai liên tiếp Real Madrid trắng tay trên mọi đấu trường, và đấy cũng là lần đầu tiên điều này xảy ra trong 16 năm. Nhắc lại như thế để thấy Real khát danh hiệu như thế nào khi họ tuyển mộ HLV Xabi Alonso mùa hè năm ngoái. Và nhắc lại như thế để thấy Alonso đã thất bại ngay từ đầu với quyết định gia nhập Real (Alonso khi ấy đang là nhân vật sáng giá, lên như diều nhờ những chiến tích lịch sử ở Leverkusen). Không thể có yêu cầu nào khác hơn cho ông Alonso: Real muốn vô địch giải FIFA Club World Cup 2025 để cứu vãn cả một mùa bóng thất bại. Quá khó đối với một tân HLV chỉ mới có vài tuần gặp gỡ cầu thủ. Real thua PSG 0-4 ở vòng bán kết. Thế là khi mùa bóng 2025 – 2026 còn chưa bắt đầu, Alonso đã mang tiếng kẻ thất bại. Ông trở nên nhỏ bé trước các ngôi sao Real luôn có cái tôi to đùng.
Vinicius Junior vung tay quát tháo ngay trước mặt Alonso “Tại sao lại là tôi” khi bị thay trong trận gặp Barcelona, rồi sau đó anh nói trên mặt báo: “Tôi sẽ ra đi”. Federico Valverde phản kháng trước yêu cầu chiến thuật của Alonso: “Tôi sinh ra không phải để đá hậu vệ phải”. Cứ thế, nội bộ Real lủng củng đến tận cuối mùa, dù Alonso đã bị sa thải từ lâu. Trent Alexander-Arnold bị đẩy lên ghế dự bị vì đến sân tập trễ. Thủ quân Dani Carvajal nổi hung, lao vào tranh chấp như chiến đấu với kẻ thù trên sân tập, khiến cầu thủ trẻ Victor Valdepenas chấn thương. Antonio Rudiger tát tai Alvaro Carreras. Valverde và Aurelien Tchouameni choảng nhau từ sân tập tới phòng thay đồ. Đấy không còn là một đội bóng nữa. Chủ tịch CLB Florentino Perez chống chế: “Các ngôi sao Real cãi vã với nhau trong phòng thay đồ là chuyện bình thường”. Báo giới hỏi ngược: Nếu bình thường, sao họ bị phạt đến nửa triệu euro mỗi người? Và chỉ cãi vã bình thường, sao Valverde phải trực chỉ bệnh viện để chụp hình hộp sọ?
Khi Real thua trận đầu tiên tại La Liga mùa này (2-5 trước Atletico), đấy là lần đầu tiên sau hơn 70 năm, Atletico ghi đến 5 bàn trong một trận derby Madrid. Khi thua trận thứ hai (0-2 trước Celta Vigo), Real có đến 3 cầu thủ bị đuổi. Và Real sa thải Alonso, thay bằng Alvaro Arbeloa – một nhân vật chưa từng huấn luyện bóng đá đỉnh cao. Không thất bại mới lạ!
Không phải Real, thì tất nhiên chức vô địch La Liga phải về tay Barcelona. Hơn 2 thập niên qua, chỉ có một đội khác là Atletico Madrid, xen được vào chuỗi vô địch của 2 gã khổng lồ. Và Atletico cũng chỉ lên ngôi 2 lần. Vấn đề là Barcelona không chỉ bảo vệ thành công chức vô địch. Họ lên ngôi một cách thuyết phục, có cả chi tiết lịch sử vừa nêu khi lần đầu tiên chính thức vô địch ngay khi thắng Real trong trận “El Clasico” (hơn 14 điểm, trước 3 vòng cuối).
Hoàn toàn trái ngược với bệnh ngôi sao hoành hành ở Real suốt mùa bóng, Barcelona thành công chủ yếu nhờ khả năng quản lý cầu thủ của HLV Hansi Flick. Ông gây ảnh hưởng mạnh mẽ, đem lại niềm tin cho các cầu thủ và đặt họ vào đúng chỗ trong hệ thống chiến thuật của mình. Fermin Lopez hoặc Pau Cubarsi đều chỉ là cầu thủ trẻ, do Barcelona đào tạo và chưa có nhiều danh tiếng. Bây giờ họ đều đã là trụ cột trong đội hình Barcelona. Flick đặt niềm tin vào Marcus Rashford, và anh thành công ngoài mong đợi. Raphinha trở thành ngôi sao…
Có hai chỉ số “100%” thật thuyết phục, khi Barcelona của Hansi Flick vô địch La Liga mùa này. Một là Barcelona toàn thắng trong mọi trận đấu trên sân nhà. Thứ hai, HLV Flick giữ vững tỷ lệ VĐQG 100% trong sự nghiệp riêng của mình. Đây chỉ mới là mùa thứ hai Flick dẫn dắt Barcelona, và ông luôn đăng quang. Một chút so sánh: chưa có HLV nào của Real Madrid bảo vệ thành công danh hiệu vô địch La Liga trong gần 40 năm qua (gần đây nhất là Leo Beenhakker vào cuối thập niên 1980). Trước Barcelona, Flick từng dẫn dắt Bayern Munich 2 mùa, và đều vô địch Bundesliga.
Lối chơi đẹp mắt của Barcelona được đa số giới hâm mộ trung lập khen ngợi. Tất nhiên, đây chưa phải là mùa bóng mỹ mãn khi Barcelona thất bại ở Cúp quốc gia và Champions League. Nhưng giới chuyên môn nhận định Barcelona mùa tới sẽ còn hay hơn, khi lối chơi theo hệ thống của họ tiếp tục trở nên nhuần nhuyễn, và các cầu thủ trẻ có thêm nhiều kinh nghiệm.
Sáng nay (16/6, theo giờ Việt Nam), đội tuyển Saudi Arabia bất ngờ cầm hòa 1-1 trước đội bóng hai lần vô địch World Cup Uruguay.
Theo thống kê, trong trận đấu vừa diễn ra, thủ thành Mohammed Al-Owais có đến 9 pha cứu thua trước các tình huống dứt điểm của cầu thủ Uruguay. Anh trở thành thủ môn có số pha cứu thua nhiều nhất từ đầu World Cup 2026 đến giờ, vượt qua thủ thành Patrick Beach (Australia, 8 pha cứu thua) và Vozinha (Cape Verde, 7 pha cứu thua).
Sau trận đấu, một người hâm mộ Saudi Arabia thốt lên: “Cho dù Mohammed Al-Owais có chút sai sót, dẫn đến bàn gỡ hòa 1-1 của Uruguay vào lưới Saudi Arabia, nhưng nếu không có thủ thành này, đội tuyển Saudi Arabia đã thất bại. Chúng tôi tự hào về anh ấy”.
Điều đáng chú ý, 4 năm trước tại Qatar, chính thủ môn Mohammed Al-Owais cũng là người hùng, anh từng chặn đứng nhiều pha dứt điểm nguy hiểm, giúp Saudi Arabia tạo ra cú sốc lớn nhất giải đấu năm ấy. Tại World Cup 2022, Saudi Arabia thắng Argentina 2-1 ở lượt trận đầu vòng bảng.
Argentina có 3 lần vô địch World Cup, Uruguay có 2 lần vô địch World Cup. Có nghĩa là thủ môn Mohammed Al-Owais từng gieo sầu cho 2 đội bóng đang nắm giữ tổng cộng đến 5 lần vô địch thế giới.
Điều đáng chú ý, sau ngày khiến siêu sao Messi và đội tuyển Argentina suýt bị loại khỏi World Cup 2022, sự nghiệp của thủ môn Mohammed Al-Owais không bằng phẳng.
Sau kỳ World Cup tại Qatar, thủ thành Mohammed Al-Owais buộc phải chuyển từ CLB nổi tiếng Al-Hilal sang đội bóng hạng dưới Al-Ula (Saudi Arabia).
Dù vậy, Mohammed Al-Owais quyết không từ bỏ giấc mơ World Cup. Cầu thủ này vẫn thi đấu đầy nỗ lực ở đội bóng mới, trước khi được HLV Georgios Donis (người Hy Lạp) trao cho anh suất thi đấu chính thức ở đội tuyển Saudi Arabia tại World Cup 2026.
Hiện tại, thủ thành Mohammed Al-Owais là một trong những niềm hy vọng của đội tuyển Saudi Arabia, trong việc giành vé vào vòng đấu loại trực tiếp. Đội bóng xứ sở Ả rập còn 2 trận đấu nữa tại vòng bảng, gặp Tây Ban Nha vào rạng sáng 22/6 (theo giờ Việt Nam) và gặp Cape Verde vào sáng 27/6, tại bảng H.
Tối 17.5, CLB Công an Hà Nội (CAHN) chạm trán với CLB Thanh Hóa trên sân Hàng Đẫy, ở trận đấu thuộc vòng 23 V-League 2025-2026. Nếu giành chiến thắng trong trận đấu này, đội bóng của HLV Mano Polking sẽ chính thức đăng quang chức vô địch quốc gia sớm 3 vòng đấu.
Trong hiệp 1, đội bóng ngành công an đã chơi lấn lướt về thế trận, tạo ra nhiều cơ hội rõ nét để có bàn thắng dẫn trước. Yếu tố duy nhất giúp CLB Thanh Hóa không bị thủng lưới trong 45 phút thi đấu đầu tiên chính là sự may mắn. Ngay cả khi các cầu thủ CLB CAHN đã đánh bại được hệ thống phòng ngự của CLB Thanh Hóa, thì cột dọc và xà ngang đã cứu thua cho đội bóng của HLV Mai Xuân Hợp.
Bỏ qua các tình huống đáng chú ý khác, các chân sút CLB CAHN đã có 2 lần đưa bóng tìm đến khung thành CLB Thanh Hóa. Phút 17, Leo Artur đi cú sút ở rìa vòng cấm đưa bóng đi trúng cột dọc. Đến phút 30, trên chấm đá phạt, Quang Hải cứa lòng chân trái lái quả bóng đi với quỹ đạo đẹp mắt khiến thủ môn Êli Niê chỉ còn biết đứng nhìn, nhưng bóng lại đi trúng xà ngang.
Sang hiệp 2, CLB CAHN càng đẩy cao tốc độ trận đấu và tấn công mạnh mẽ hơn về phía khung thành CLB Thanh Hóa. Mọi chuyện đã khó càng thêm khó với đội bóng xứ Thanh, khi Ngọc Hà bị truất quyền thi đấu vì nhận tấm thẻ vàng thứ hai từ phút 60.
Bóng đã được Leo Artur đưa vào lưới CLB Thanh Hóa ở phút 64. Tuy nhiên, sau tham khảo từ phòng VAR, trọng tài chính Ngô Duy Lân đã quyết định không công nhận bàn thắng sau khi trực tiếp ra đường biên xem lại băng chiếu chậm. Alan Sebastiao được xác định đã phạm lỗi việt vị trước khi Leo Artur có cơ hội dứt điểm.
Nếu VAR lấy đi một bàn thắng của CLB CAHN, thì cũng mang lại cho đội bóng ngành công an một quả phạt đền ở cuối trận. Đình Bắc là người đã bị phạm lỗi trong vòng cấm.
Phút 88, trên chấm 11 m, Alan dứt điểm quyết đoán mở tỷ số cho CLB CAHN. Phút 90+8, Alves ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0 cho đoàn quân của HLV Polking. Với 3 điểm trọn vẹn, đội bóng ngành công an chính thức đăng quang chức vô địch V-League mùa này.
CLB CAHN hiện có 60 điểm, hơn đội nhì bảng Thể Công Viettel đến 11 điểm, trong khi mùa giải chỉ còn 3 vòng đấu.
U.17 Việt Nam bước vào trận đấu với phong độ ổn định cùng lối chơi kiểm soát bóng rõ nét dưới thời HLV Cristiano Roland. Đội bóng áo đỏ vận hành linh hoạt, phối hợp tốt giữa các tuyến và tạo áp lực liên tục nhờ khả năng triển khai tấn công đa dạng.
Không chỉ mạnh ở khâu tổ chức lối chơi, hàng thủ U.17 Việt Nam cũng thể hiện sự chắc chắn, đặc biệt trong các tình huống chuyển đổi trạng thái – yếu tố quan trọng khi đối đầu những đội bóng chơi phản công nhanh.
Ở chiều ngược lại, U.17 Malaysia mang đến hình ảnh tập thể kỷ luật, thiên về thực dụng. Dù không cầm bóng nhiều, đội bóng này vẫn rất nguy hiểm với khả năng phòng ngự chặt chẽ và phản công tốc độ.
Sự khác biệt về lối chơi giữa hai đội hứa hẹn tạo nên thế trận giằng co: một bên chủ động kiểm soát, một bên kiên nhẫn chờ cơ hội.
Trận đấu giữa U.17 Việt Nam và U.17 Malaysia sẽ được phát sóng độc quyền trên TV360, bao gồm kênh TV360+11 (kênh 179 ViettelTV) và nền tảng trực tuyến tại https://tv360.vn.
Với khả năng xem đa nền tảng như điện thoại, smart TV hay ViettelTV, TV360 giúp người hâm mộ theo dõi trọn vẹn trận đấu cùng các chương trình bình luận trước, giữa và sau trận. Chung kết không chỉ là cuộc đua đến ngôi vô địch, mà còn là cơ hội để lứa cầu thủ trẻ Việt Nam khẳng định bản lĩnh trên sân chơi khu vực.
Nếu giành chiến thắng trong trận chung kết diễn ra lúc 19 giờ 30 phút ngày 24.4, U.17 Việt Nam sẽ nâng tổng số lần vô địch lên 4, qua đó vượt qua Úc và Thái Lan để độc chiếm vị trí số 1 trong lịch sử giải đấu.
Đây là cơ hội rõ ràng khi U.17 Việt Nam từng thắng đậm U.17 Malaysia 4-0 ở vòng bảng giải năm nay. Tuy nhiên, trận chung kết được dự báo sẽ có nhiều khác biệt, khi đối thủ đã cải thiện phong độ và tinh thần sau vòng knock-out.
Dù vậy, với những gì đã thể hiện, U.17 Việt Nam đang đứng trước cơ hội lớn để tạo nên dấu mốc mới cho bóng đá trẻ nước nhà tại sân chơi khu vực.