Chiều 30/5, tại phường Xuân Hương – Đà Lạt, Hội thảo khoa học “Mô hình phát triển tỉnh Lâm Đồng: Tiềm năng và bứt phá” diễn ra dưới sự phối hợp của tỉnh Lâm Đồng và Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh.
Tại Hội thảo khoa học về mô hình phát triển tỉnh, Bí thư Tỉnh uỷ Lâm Đồng – ông Y Thanh Hà Niê Kđăm nhấn mạnh, việc mở rộng từ cao nguyên, trung du đến duyên hải, nhiều cơ hội liên kết vùng và hội nhập quốc tế, hình thành các hành lang kinh tế mới, tăng cường liên kết giữa vùng Duyên hải Nam Trung Bộ, Tây Nguyên và vùng kinh tế trọng điểm phía Nam.
Với dân số khoảng 3,8 triệu người, 49 dân tộc cùng sinh sống, Lâm Đồng được đánh giá là vùng đất hội tụ nhiều lợi thế đặc biệt. Không chỉ sở hữu hệ sinh thái đa dạng, quỹ đất rộng lớn và nền nông nghiệp công nghệ cao hàng đầu cả nước, địa phương còn có trữ lượng bô xít khoảng 6,9 tỷ tấn, chiếm 73% tổng trữ lượng quốc gia.
Tuy nhiên, bên cạnh những tiềm năng to lớn, tỉnh cũng đang đối mặt với nhiều thách thức như hạ tầng chưa đồng bộ, liên kết vùng còn hạn chế, quy mô nền kinh tế chưa tương xứng với lợi thế, chất lượng nguồn nhân lực và năng lực đổi mới sáng tạo chưa đáp ứng yêu cầu phát triển mới.
Theo Bí thư Tỉnh uỷ Lâm Đồng – ông Y Thanh Hà Niê Kđăm, Lâm Đồng đang đứng trước một “ngưỡng cửa” phát triển mới. Những mô hình tăng trưởng dựa vào khai thác tài nguyên thô, hoặc phát triển du lịch, nông nghiệp theo lối mòn truyền thống đã không còn đủ dư địa để giúp tỉnh bứt phá mạnh mẽ, bền vững trong bối cảnh kỷ nguyên số và phát triển xanh hiện nay. Tỉnh cần một “bệ phóng” mới, một tư duy chiến lược đột phá để định vị lại vị thế của Lâm Đồng trong nước và khu vực.
Bí thư Tỉnh ủy Lâm Đồng cho rằng, với trí tuệ, tâm huyết và trách nhiệm của các nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, cộng đồng doanh nghiệp và các nhà đầu tư, hội thảo sẽ đóng góp nhiều luận cứ quan trọng, thiết thực cho việc hoạch định mô hình phát triển của tỉnh trong giai đoạn mới.
Qua đó, góp phần xây dựng Lâm Đồng phát triển nhanh, bền vững, toàn diện, giàu bản sắc và từng bước trở thành cực tăng trưởng năng động, giữ vai trò quan trọng của vùng Duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.
Đại diện Viện Kinh tế – Xã hội và Môi trường, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh cho hay, Lâm Đồng phát triển theo mô hình xanh – liên kết – đa trung tâm – sinh thái – thông minh; trở thành trung tâm nông nghiệp công nghệ cao, kinh tế biển xanh, năng lượng sạch và du lịch chất lượng cao và công nghiệp của khu vực phía Nam.
Theo định hướng được các chuyên gia đề xuất, trung tâm động lực số 1 là Đà Lạt, được định vị trở thành trung tâm đổi mới sáng tạo và phát triển của tỉnh. Địa phương này sẽ tập trung phát triển nông nghiệp công nghệ cao, đặc biệt là ngành hoa và rau; nghiên cứu, ứng dụng công nghệ sinh học; phát triển kinh tế dữ liệu dựa trên nền tảng tri thức của Đại học Đà Lạt; đồng thời nâng tầm du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng và Festival Hoa Đà Lạt theo hướng quốc tế.
Trung tâm động lực số 2 là Phan Thiết với định hướng trở thành trung tâm kinh tế biển và ven biển. Bên cạnh du lịch nghỉ dưỡng, kinh tế đêm và dịch vụ biển, địa phương sẽ tập trung phát triển logistics, cảng biển, nuôi trồng thủy sản công nghệ cao và năng lượng tái tạo, đặc biệt là điện gió ngoài khơi. Đây được xem là cửa ngõ kết nối kinh tế biển của tỉnh trong tương lai.
Tại khu vực Gia Nghĩa, trung tâm động lực số 3 sẽ phát triển theo hướng công nghiệp xanh, năng lượng và chế biến khoáng sản. Trọng tâm là hình thành trung tâm công nghiệp bô xít – alumin – nhôm quốc gia, gắn với phát triển công nghiệp chế biến sâu titan, năng lượng tái tạo và khai thác hiệu quả giá trị của Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Đắk Nông.
Trong khi đó, khu vực Bảo Lộc – Di Linh được xác định là trung tâm hành chính, dịch vụ và công nghiệp công nghệ cao của tỉnh. Việc sớm xác định vị trí tỉnh lỵ được đánh giá là yếu tố quan trọng nhằm tạo sự đồng thuận, tập trung nguồn lực đầu tư và thúc đẩy phát triển không gian kinh tế mới.
Đối với khu vực Hàm Tân – La Gi – Sơn Mỹ, định hướng trở thành trung tâm công nghiệp quy mô lớn, đón đầu làn sóng dịch chuyển đầu tư từ Đồng Nai và Tp.HCM, đồng thời tận dụng lợi thế từ sân bay Long Thành và hệ thống cao tốc kết nối vùng.
Để hiện thực hóa mô hình này, các chuyên gia đề xuất ba nhóm giải pháp trọng tâm. Trong đó, ưu tiên hàng đầu là hoàn thiện thể chế quản trị tỉnh mới theo hướng đa trung tâm, đẩy mạnh phân cấp, xây dựng chính quyền số và cơ chế thu hút nhà đầu tư chiến lược.
Song song đó là đầu tư đồng bộ hạ tầng chiến lược gồm hệ thống cao tốc liên vùng, cảng biển quốc tế Vĩnh Tân – Sơn Mỹ, sân bay Phan Thiết, nâng cấp sân bay Liên Khương và hạ tầng năng lượng tái tạo. Đây được xem là nền tảng để tăng cường liên kết vùng và thu hút các dòng vốn đầu tư mới.
Đáng chú ý, tỉnh cũng hướng đến phát triển hàng loạt động lực tăng trưởng mới như kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn, kinh tế dữ liệu, kinh tế bạc, kinh tế đêm, kinh tế di sản và các đô thị TOD dọc các tuyến cao tốc.
Mỗi tháng 6, khi kỳ thi đại học Gaokao của Trung Quốc bắt đầu, hàng triệu học sinh bước vào cuộc cạnh tranh được xem là khốc liệt nhất thế giới. Thế nhưng, giữa những gương mặt tuổi 17-18 ấy, sự xuất hiện của Liang Shi - người đàn ông U60 luôn khiến dư luận sửng sốt.
Ông được truyền thông Trung Quốc gọi bằng nhiều biệt danh như "thí sinh lớn tuổi nhất Gaokao" hay "người đàn ông thi đại học suốt 27 năm".
Theo CNN, Liang Shi sinh năm 1967 tại tỉnh Tứ Xuyên. Ông bắt đầu tham gia kỳ thi đại học khi còn là một thanh niên trẻ nuôi mộng bước chân vào ngôi trường danh giá hàng đầu Trung Quốc. Thế nhưng, giấc mơ ấy kéo dài dai dẳng suốt hàng chục năm.
Trong khi nhiều bạn bè cùng trang lứa đã tốt nghiệp, đi làm rồi nghỉ hưu, Liang Shi vẫn tiếp tục xuất hiện trong các phòng thi Gaokao cùng những học sinh đáng tuổi con cháu mình.
Có năm, ông bước vào điểm thi với mái tóc bạc và chiếc bụng phệ đặc trưng của tuổi trung niên. Những bức ảnh chụp cảnh ông ngồi giữa dãy thí sinh tuổi teen nhanh chóng lan truyền mạnh trên mạng xã hội Trung Quốc.
Nhiều người tò mò vì sao một người đàn ông đã có công việc ổn định, kinh doanh thành công và gia đình đầy đủ vẫn không từ bỏ kỳ thi vốn nổi tiếng áp lực này.
Chia sẻ với truyền thông, Liang Shi luôn mang trong mình nỗi tiếc nuối vì chưa từng được học tại một trường đại học top đầu. Ông cho rằng đó là "giấc mơ chưa hoàn thành" suốt cuộc đời mình."Không vào được đại học tốt là điều tôi luôn day dứt", ông từng nói với báo chí Trung Quốc.
Gaokao được xem là kỳ thi quyết định số phận của hàng triệu học sinh Trung Quốc. Chỉ một vài điểm số có thể thay đổi hoàn toàn tương lai thí sinh, từ cơ hội vào các trường đại học danh tiếng đến việc tìm kiếm công việc tốt sau này.
Áp lực khổng lồ ấy khiến Gaokao trở thành nỗi ám ảnh của nhiều thế hệ học sinh Trung Quốc. Một số địa phương thậm chí phải cấm xe cộ bóp còi gần điểm thi, điều phối giao thông đặc biệt và tăng cường lực lượng an ninh để đảm bảo sĩ tử làm bài trong yên tĩnh. Trong bối cảnh ấy, câu chuyện của Liang Shi càng trở nên đặc biệt.
Suốt nhiều năm, ông liên tục thi lại vì điểm số không đủ để vào ngôi trường mình mong muốn. Có thời điểm, ông đạt hơn 400 điểm - mức đủ để vào một số trường đại học - nhưng vẫn từ chối nhập học vì không đúng mục tiêu đề ra.
Năm 2021, ở tuổi 54, Liang Shi tiếp tục đăng ký thi lần thứ 25 và nói rằng ông vẫn chưa có ý định dừng lại. Theo CNN, người đàn ông này từng dành hàng giờ mỗi ngày để ôn luyện, làm đề và học lại kiến thức như một học sinh trung học thực thụ. Câu chuyện của ông tạo ra nhiều tranh cãi trên mạng xã hội Trung Quốc.
Một số người xem Liang Shi là biểu tượng của sự kiên trì đáng khâm phục. Họ cho rằng việc dám theo đuổi ước mơ suốt hàng chục năm là điều không phải ai cũng làm được.
Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng ông đang bị ám ảnh quá mức bởi danh tiếng của các trường đại học top đầu. Bên cạnh những lời động viên, khen ngợi sự kiên trì, không ít người cho rằng ông đang lãng phí thời gian.
Dù nhận nhiều ý kiến trái chiều, Liang Shi vẫn tiếp tục xuất hiện trong mùa thi năm này qua năm khác. Với nhiều người trẻ Trung Quốc, hình ảnh người đàn ông tóc hoa râm lặng lẽ bước vào phòng thi giữa hàng nghìn thiếu niên đã trở thành biểu tượng kỳ lạ của Gaokao. Liang Shi cho biết mỗi người có một mục tiêu khác nhau để theo đuổi. "Chúng ta không thể nói ai đúng, ai sai. Miễn là luật pháp cho phép thì việc thi lại nhiều lần cũng không ảnh hưởng", ông bày tỏ.
Thay vì đơn thuần tạo nên một hộp bánh trung thu, "Đào khí Thu viên" được xây dựng như sự giao thoa giữa hai loại hình thủ công truyền thống. Nếu gốm lưu giữ dấu ấn của đất sau hành trình tôi luyện trong lửa, thì bánh trung thu lưu giữ hương vị của mùa thu qua sự khéo léo, chỉn chu và kiên nhẫn của người làm nghề.
"Đào khí Thu viên" bắt nguồn từ Bát Tràng - ngôi làng gốm nằm bên dòng sông Hồng, nơi nghề gốm đã được gìn giữ và truyền nối qua nhiều thế hệ. Trong dòng chảy lịch sử, sông Hồng không chỉ mang đến nguồn phù sa màu mỡ mà còn là tuyến giao thương quan trọng, đưa những sản phẩm gốm Bát Tràng vươn xa, kết nối làng nghề với kinh thành và nhiều vùng đất khác.
Từ câu chuyện ấy, gốm được lựa chọn làm hình tượng xuyên suốt của bộ sưu tập, không chỉ bởi vẻ đẹp thẩm mỹ mà còn tượng trưng cho sự bền bỉ, tinh thần gìn giữ nghề truyền thống và những giá trị được bồi đắp theo thời gian.
Bánh trung thu cũng được đặt trong cùng mạch cảm hứng bởi cả bánh và gốm đều khởi nguồn từ những chất liệu mộc mạc, đều trải qua quá trình chế tác công phu dưới bàn tay người nghệ nhân và đều cần đến lửa để hoàn thiện vẻ đẹp của mình. Điểm giao thoa nằm ở tinh thần thủ công, sự tỉ mỉ trong từng công đoạn, sự chỉn chu trong từng chi tiết và mong muốn lưu giữ những giá trị quen thuộc theo cách trang trọng, trọn vẹn.
Tinh thần ấy tiếp tục được Sheraton Hanoi West thể hiện trên thiết kế hộp quà với phong cách tối giản nhưng giàu tính gợi nhớ. Họa tiết ngói mũi hài dập nổi gợi liên tưởng đến mái đình, mái chùa và nếp nhà xưa - những biểu tượng của sự sum họp và trở về. Hình ảnh con thuyền nhắc nhớ hành trình gìn giữ nghề truyền thống, trong khi gam màu cam đất nung trở thành điểm nhấn xuyên suốt, gợi sắc màu của đất sau nung, mái ngói trong nắng thu và những giá trị được tôi luyện qua thời gian.
Bên trong hộp quà là tuyển chọn sáu hương vị bánh trung thu do các nghệ nhân chế tác, kết hợp giữa hương vị truyền thống và cách biến tấu hiện đại, gồm: Lava socola; Sen trắng gừng thơm và kem trứng muối; Thập cẩm truyền thống; Mơ tây; Mè đen và trứng muối; Trà xanh và trứng muối. Theo đơn vị giới thiệu, mỗi hương vị được phát triển nhằm mang đến trải nghiệm thưởng thức vừa gần gũi vừa mới mẻ, phù hợp với nhu cầu quà tặng trong dịp Tết Trung thu.
Dean Karnazes không phải người chạy nhanh nhất hành tinh. Nhưng ông lại là một trong những người khiến thế giới sửng sốt nhất khi nói về sức bền con người. Suốt nhiều năm, cái tên Dean luôn gắn với những thử thách nghe như chuyện hoang đường: Chạy xuyên sa mạc, chạy ở Nam Cực, và đặc biệt là chạy cho tới khi phần lớn người bình thường không còn đứng nổi.
Năm 2005, Dean Karnazes thực hiện điều mà ngay cả giới siêu marathon cũng phải kinh ngạc. Ông chạy liên tục 350 dặm, tức hơn 560km, trong 80 giờ 44 phút gần như không ngủ. Đó là hơn 3 ngày 3 đêm chỉ có một việc duy nhất: nhấc chân lên và lao về phía trước. Thành tích này đến nay vẫn là dấu mốc khiến Dean được nhắc đến như "người đàn ông chạy không biết gục".
560km là quãng đường mà nhiều người còn ngại đi bằng ô tô. Nhưng Dean Karnazes đã vượt qua nó bằng đôi chân trần trụi giữa cơn buồn ngủ, cơn đói và hàng nghìn nhịp va đập lên cơ bắp. Khi người bình thường thức trắng một ngày đã bắt đầu run rẩy, mất tập trung và rơi vào trạng thái kiệt quệ, Dean vẫn tiếp tục chạy như thể cơ thể chưa nhận ra nó đang bị đẩy tới giới hạn.
Điều khó tin là đó chưa phải thử thách duy nhất. Một năm sau, ông lại hoàn thành 50 cuộc marathon ở 50 bang nước Mỹ trong 50 ngày liên tiếp. Nghĩa là mỗi ngày Dean phải nuốt trọn hơn 42km, hôm nay xong thì sáng mai lại lặp lại từ đầu, suốt gần 2 tháng không có khái niệm hồi phục như runner thông thường.
Với hầu hết vận động viên, một marathon đã là cơn tra tấn. Sau quãng đường ấy, chân sẽ nóng rát, cơ đùi căng cứng, bàn chân phồng rộp và toàn thân đòi được nghỉ. Nhưng Dean Karnazes dường như phản ứng theo cách hoàn toàn khác: ông vẫn đau, vẫn mệt, nhưng cơ thể không sụp xuống ở thời điểm mà người khác buộc phải dừng lại. Chính điều này khiến giới chuyên môn bắt đầu chú ý tới ông như một trường hợp thể lực bất thường.
Nhiều tài liệu quốc tế từng nhắc đến khả năng chịu mỏi cực dài của Dean. Một số chuyên gia cho rằng ngưỡng tích tụ lactate trong cơ bắp của ông được kiểm soát tốt hơn người thường. Đây là yếu tố khiến chân nóng ran, nặng trĩu và mất khả năng phát lực khi vận động kéo dài. Nói cách khác, tín hiệu "đã đến lúc gục ngã" dường như đến với Dean chậm hơn phần còn lại của nhân loại.
Dean từng thừa nhận có những lúc đầu óc ông muốn tắt lịm vì thiếu ngủ. Ông nhìn đường trong trạng thái mơ hồ, cơ thể gần như hoạt động theo quán tính. Nhưng điều kỳ dị là não bộ muốn nghỉ chưa đồng nghĩa đôi chân chịu dừng. Trong nhiều giờ liên tiếp, ông chỉ tiếp tục chạy như một cỗ máy, hết bước này sang bước khác, trong khi cảm giác đau mỏi không đủ mạnh để đánh sập ý chí.
Chính chi tiết ấy khiến Dean Karnazes trở thành một bí ẩn chưa có lời giải trọn vẹn. Khoa học có thể nói về luyện tập, về tim mạch, về khả năng thích nghi của cơ bắp. Nhưng rất khó lý giải vì sao một người có thể đi qua 3 ngày 3 đêm mà cơ thể vẫn chưa phát ra tín hiệu dừng khẩn cấp như thông thường. Đó là lý do đến nay Dean vẫn được xem như một trong những minh chứng kỳ lạ nhất cho câu hỏi: giới hạn thật sự của con người nằm ở đâu?
3 ngày 3 đêm. Hơn nửa nghìn kilomet. Một cơ thể gần như không chịu gục xuống. Đến giờ, Dean Karnazes vẫn khiến nhiều người tin rằng có những ngưỡng chịu đựng trong con người mà khoa học mới chỉ chạm được vào phần nổi.