Tối 17/4, Coventry hòa 1-1 trên sân Blackburn Rovers, nhờ bàn gỡ của Bobby Thomas ở phút 84. Kết quả này giúp Coventry vững đỉnh bảng Championship với 86 điểm, bỏ cách đội xếp thứ ba Millwall tới 13 điểm khi mùa giải còn ba vòng, qua đó chắc suất thăng hạng trực tiếp.
Trong cuộc phỏng vấn sau trận, Lampard suýt bật khóc giữa bầu không khí ăn mừng cuồng nhiệt tại sân Ewood Park. “Thật tuyệt vời. CĐV đã trải qua quá nhiều thất vọng nhưng vẫn luôn ở bên đội bóng. Giờ họ xứng đáng có khoảnh khắc này”, ông nói. “Đây là một đội bóng lớn, với lịch sử và ý nghĩa đặc biệt với thành phố”.
Lampard là một trong những tiền vệ vĩ đại bậc nhất lịch sử Ngoại hạng Anh. Ông thi đấu cho Chelsea giai đoạn 2001-2014, ghi 211 bàn qua 648 trận, đoạt 13 danh hiệu, trong đó có ba Ngoại hạng Anh và một Champions League. Ông còn khoác áo West Ham, Swansea City, Man City trước khi giải nghệ tại New York City FC.
Ở cấp độ quốc tế, Lampard ghi 29 bàn qua 106 trận cho tuyển Anh, dự ba kỳ World Cup (2006, 2010, 2014) và Euro 2004 – giải đấu ông được bầu vào đội hình tiêu biểu. Lampard cũng hai lần liên tiếp giành danh hiệu Cầu thủ hay nhất năm của Anh (2004, 2005).
Cựu danh thủ người Anh xem việc giúp Coventry thăng hạng trong bối cảnh hiện tại là một thành tựu đặc biệt và xứng đáng đứng ngang hàng với những danh hiệu lớn nhất trong sự nghiệp. “Khi đó tôi có thể cảm ơn Didier Drogba hay John Terry. Còn giờ, những gì đội bóng này làm được là nhờ nỗ lực phi thường”, ông bày tỏ.
Lampard từng làm HLV tại Derby County, Chelsea và Everton trước khi dẫn dắt Coventry từ tháng 11/2024. Cùng CLB này, ông thua 20, hòa 16, thắng 42 – đạt tỷ lệ 53,8%. Khi nhà cầm quân người Anh tiếp quản, Coventry chỉ đứng thứ 17. Nhưng sau chưa đầy hai năm, ông giúp Coventry “lột xác” và lần đầu trở lại Ngoại hạng Anh kể từ năm 2001.
Lampard thừa nhận ông chưa đánh giá hết tầm vóc của CLB trước khi nhận lời dẫn dắt. HLV 47 tuổi tiết lộ mục tiêu ban đầu chỉ là lọt vào nhóm play-off, nhưng Coventry đã vượt xa kỳ vọng khi giành vé lên hạng sớm ba vòng. “Chúng tôi không đặt kế hoạch thăng hạng trực tiếp. Toàn đội chỉ nghĩ đến việc vào top 4 hoặc 5”, Lampard nói. “Tôi từng trải qua nhiều mùa giải phải chờ đến phút cuối để đạt mục tiêu. Thật may là năm nay không phải như vậy. Việc hoàn thành mục tiêu sớm mang lại cảm giác rất tuyệt vời. Nhưng chúng tôi vẫn muốn vô địch”.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Đội tuyển Brazil của Ancelotti đã ‘lộ bài’ trước Nhật Bản, HLV Hajime Moriyasu nói gì?

Trả lời phỏng vấn báo chí Nhật Bản sau trận hòa đội Thụy Điển tỷ số 1-1 ngày 26.7, HLV Hajime Moriyasu khẳng định: "Cá nhân tôi rất mong chờ được thi đấu với một đội tuyển Brazil như vậy - một Brazil thực sự nghiêm túc".
Nhấn mạnh điều này, nhà cầm quân của đội tuyển Nhật Bản bác bỏ những ý kiến cho rằng, việc đội bóng của mình đã từng thắng Brazil (tỷ số 3-2) trong trận giao hữu ở Tokyo hồi tháng 10.2025 chỉ là trận giao hữu, và không phải là thước đo cho năng lực thật sự của các "Samurai Blue".
"Tôi nghĩ một trận đấu với Brazil sẽ lại là một trải nghiệm cực kỳ tốt cho sự phát triển của bóng đá Nhật Bản. Đối thủ rất mạnh, tất nhiên rồi, nhưng tôi nghĩ chúng tôi cũng có cơ hội chiến thắng. Vì vậy, tôi muốn tìm kiếm cơ hội đó và chuẩn bị thật tốt với tư cách là một đội để chúng tôi có thể tiến vào giai đoạn tiếp theo", HLV Moriyasu chia sẻ.
Ông cũng thừa nhận, chắc chắn cuộc tái đấu với Brazil của HLV Ancelotti, người đã tìm ra đội hình tốt nhất và chiến thuật tối ưu cho đội tuyển vàng xanh tại World Cup năm nay, sẽ cực kỳ khó khăn và đối thủ sẽ "có động lực hơn" để giành chiến thắng lần này.
"Đối với một người nước ngoài, việc dẫn dắt một đội tuyển quốc gia hàng đầu thế giới như Brazil không phải là điều bình thường. Việc ông ấy tiếp tục mang lại kết quả cho thấy ông ấy là một HLV có khả năng tuyệt vời", HLV Moriyasu chia sẻ thêm về HLV Ancelotti.
Trong khi đó, một nhà báo người Brazil đã hỏi thẳng HLV Moriyasu, liệu ông có coi đội tuyển Nhật Bản là đội dưới cơ hơn hay không, khi đối đầu với Brazil của Ancelotti. Ông Moriyasu đã không nhượng bộ.
"Trong quá khứ, theo quan điểm của Brazil, Nhật Bản có thể là một đối thủ mà họ có thể dễ dàng đánh bại. Nhưng xét đến trận giao hữu năm ngoái, tôi nghĩ việc giờ đây họ nhận ra chúng tôi không phải là đối thủ có thể đánh bại dễ dàng, đã là dấu hiệu cho thấy sự phát triển của bóng đá Nhật Bản.
Brazil thực sự có sức mạnh hàng đầu thế giới nên chúng tôi tôn trọng điều đó. Nhưng trong một cuộc thi, bạn không bao giờ biết được điều gì có thể xảy ra. Chúng tôi cũng có cơ hội chiến thắng nên tôi muốn chúng tôi chuẩn bị kỹ càng và thách thức Brazil", HLV Moriyasu khẳng định mạnh mẽ.
Theo phân tích của các chuyên gia bóng đá, HLV Ancelotti dường như đã thay đổi quan điểm về chiến thuật thi đấu của Brazil, khi ông chuyển từ sơ đồ 4-3-3 quen thuộc, sang sơ đồ chắc chắn hơn 4-4-2 với hàng tiền vệ theo mô hình viên kim cương. Trong đó, nhà cầm quân này đã chuyển cách thi đấu của Vinicius trở nên trực diện và bó vào trong hàng tấn công hơn là rộng ở biên và tự do kiến tạo cơ hội hoặc tự ghi bàn.
"Trong đội hình này, về mặt phòng ngự, Brazil chuyển sang sơ đồ 4-4-2, với Rayan trở thành tiền vệ cánh phải và Paqueta chuyển sang cánh trái để phòng ngự. Brazil để Vinicius và Cunha dâng cao hơn trên sân, sẵn sàng tấn công trong những pha phản công", theo đánh giá của cựu cầu thủ Roger Bonet "Ruxi", người có bằng HLV UEFA PRO.
Cũng theo Roger Bonet "Ruxi" phân tích: "Với cách chơi này đã trở nên hiệu quả (trận thắng Scotland tỷ số 3-0 ngày 25.6), với Vinicius ghi 2 bàn và Cunha ghi bàn còn lại, HLV Ancelotti chắc chắn sẽ áp dụng xuyên suốt World Cup.
Một hiệu quả nữa, đó là Brazil trở nên cân bằng hơn, khi Paqueta lùi sâu hơn bên cạnh Casemiro để giúp tổ chức lối chơi, trong khi Bruno Guimaraes có vai trò lớn hơn trong việc di chuyển phía sau hàng phòng ngự, tận dụng những pha lùi sâu của Cunha để kéo các trung vệ đối phương ra khỏi vị trí. Vì vậy, đội Nhật Bản muốn đánh bại Brazil, họ sẽ phải nghiên cứu rất kỹ cách thức của đối phương để tìm ra giải pháp tốt nhất cho mình".
Trong khi đó, báo chí Brazil lại lo ngại, vì chưa rõ HLV Ancelotti sẽ tính đến Neymar ra sao, khi danh thủ này vừa trở lại thi đấu và liệu khả năng sẽ thi đấu chính trận gặp Nhật Bản, và có phá vỡ những gì Brazil vừa tìm ra để bước vào hành trình tìm kiếm ngôi vô địch hay không.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
U.17 Việt Nam - U.17 Úc, tứ kết châu Á: Thầy trò HLV Roland viết tiếp lịch sử?

Đội tuyển U.17 Việt Nam bước vào vòng tứ kết giải châu Á 2026 với một vị thế hoàn toàn khác biệt. Việc dẫn đầu bảng A, xếp trên cả những đối thủ sừng sỏ như U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen là minh chứng cho sự trưởng thành vượt bậc về bản lĩnh của các cầu thủ trẻ Việt Nam, dưới bàn tay nhào nặn của HLV Roland.
Quan trọng hơn, tấm vé chính thức tham dự VCK U.17 World Cup lần đầu tiên trong lịch sử đã giúp thầy trò ông Roland cởi bỏ hoàn toàn áp lực tâm lý. Hiện tại, sự hưng phấn đang bao trùm trên khắp các thành viên của U.17 Việt Nam. Điều này có thể giúp những đôi chân vốn dĩ đã khéo léo trở nên thanh thoát và tự tin hơn bao giờ hết. Khi mục tiêu quan trọng nhất đã hoàn thành, các "chiến binh sao vàng" giờ đây có thể chơi bóng với tinh thần thoải mái nhất để tận hưởng bầu không khí đỉnh cao và hướng tới những cột mốc xa hơn tại sân chơi châu lục.
Bước vào trận quyết đấu này, bài toán về sự chênh lệch thể hình tiếp tục là thách thức nhưng cũng là cơ hội để U.17 Việt Nam khẳng định bản sắc. Điểm yếu lớn nhất của U.17 Úc chính là khả năng xoay trở chậm chạp của các trung vệ cao to và sự thiếu gắn kết khi phải đối mặt với những pha phối hợp nhỏ ở tốc độ cao. Ngược lại, đại diện xứ sở chuột túi luôn tận dụng tối đa sức mạnh càn lướt và những tình huống không chiến để áp đặt lối chơi.
Kinh nghiệm từ trận bán kết giải U.17 Đông Nam Á 2026 chính là bài học quý giá nhất cho thầy trò ông Roland. Ở trận đấu đó, sau những phút đầu nhập cuộc có phần e dè và phải nhận bàn thua sớm, U.17 Việt Nam đã bừng tỉnh để chuyển sang thế trận tấn công chủ động, đẩy đối thủ vào thế phải chống đỡ vất vả và lội ngược dòng thành công thắng 2-1.
Chính vì vậy, phương án tối ưu cho trận tứ kết sắp tới là lối chơi chủ động cầm bóng và triển khai thế trận ngay từ phần sân nhà. Việc lấy tấn công làm phòng ngự không chỉ giúp giảm tải áp lực cho hàng thủ vốn thấp bé hơn, mà còn khai thác triệt để sự lúng túng của U.17 Úc khi bị pressing liên tục. Khi các cầu thủ Việt Nam dám cầm bóng và tự tin phối hợp, họ hoàn toàn có thể "đá trên chân" đối thủ cao to bằng sự linh hoạt và tư duy chiến thuật nhạy bén.
Tin Gốc: Thanh Niên

Không phải vì Axelsen - người vừa giải nghệ ở tuổi 32 - khiến cầu lông trở nên đơn giản hơn. Ngược lại, anh buộc người ta phải xét lại những gì tưởng như chỉ có trong trí tưởng tượng của môn thể thao này. Axelsen phá bỏ định kiến theo đúng nghĩa đen, về vóc dáng chuẩn mực của một siêu sao cầu lông. Cao tới 1,94 m, Axelsen đáng ra phải là một tay vợt bình thường. Sau cùng, anh trở thành hình mẫu của cả một thế hệ.
Axelsen sinh ngày 4/1/1994 tại Odense, Đan Mạch, quê hương của Hans Christian Andersen, nhà văn viết nên những câu chuyện cổ tích. Axelsen cầm vợt từ nhỏ sau khi được cha cho làm quen với cầu lông. Đến năm 6 tuổi, cậu nhóc tham gia CLB địa phương.
Để viết nên câu chuyện của riêng mình, trước tiên Axelsen phải tin vào một điều mà chính môn thể thao này khi ấy còn chưa tin. Cầu lông không lập tức nhìn vào Viktor Axelsen rồi chấp nhận đưa anh vào ngôi đền huyền thoại. Môn này nhìn vào chàng trai từ Odense và thấy một vấn đề lớn.
Axelsen từng nhiều lần kể rằng khi còn nhỏ, ai cũng nói nếu cao quá, có thể Axelsen không phù hợp để đánh nội dung đơn nam. Anh nhớ rõ cảm giác thất vọng thời thiếu niên, khi nhận ra mình cao tới 1,90 m. Không thể kiểm soát được việc tăng chiều cao tự nhiên, Axelsen lo sợ điều ấy có thể chặn đứng giấc mơ.
Những nghi ngờ đó ngấm sâu vào tâm trí Axelsen. Nỗi ám ảnh về hình thể to lớn đẩy Axelsen vào công cuộc tìm kiếm giải pháp, làm sao giúp cơ thể nhẹ hơn, dẻo hơn, hiệu quả hơn và phản xạ tốt hơn. Anh từng mô tả việc dành vô số thời gian đọc sách về dinh dưỡng, chuyển động cơ thể, độ linh hoạt và cân nặng. Tất cả nỗ lực đó của Axelsen nhằm cố gắng giải câu đố: làm sao một cơ thể cao lớn có thể "sống sót" trong môn cầu lông, vốn được xây dựng trên tốc độ, sức bật và khả năng hồi phục?
Trên hành trình đi tìm câu trả lời, Axelsen thấy rất ít ví dụ. Một trong những cái tên rõ nét nhất là Bao Chunlai của Trung Quốc, một tay vợt đơn nam cao lớn từng vươn tới đẳng cấp hàng đầu. Chunlai quan trọng với Axelsen vì chàng trai Đan Mạch trẻ tuổi có một khuôn mẫu để hình dung. Chưa hẳn là một tấm bản đồ với lời giải rõ ràng, nhưng ít nhất Axelsen cũng dần lờ mờ lần ra con đường phải đi.
Đó là điểm cốt lõi xuyên suốt sự nghiệp Axelsen: anh không thừa hưởng tố chất tạo nên một ngôi sao cầu lông theo truyền thống. Anh phải tự mình định nghĩa lại. Và từng bước một, Axelsen cũng tự vẽ được tấm bản đồ độc nhất.
Tháng 11/2009 tại giải U17 châu Âu đầu tiên được tổ chức ở Medvode, Slovenia, Axelsen vô địch đơn nam sau khi đánh bại người đồng hương Kim Bruun ở chung kết. Khi đó Axelsen mới 15 tuổi. Ở nội dung nữ cùng tuần đó, Carolina Marin cũng lên ngôi.
Trùng hợp đến kỳ lạ, Marin cũng mới thông báo giải nghệ vào tháng Ba vừa qua. Hai tên tuổi lừng lẫy của cầu lông châu Âu cùng bước ra từ một giải trẻ ở Slovenia, rồi dành một thập kỷ rưỡi tiếp theo để liên tục thách thức giới hạn bản thân và theo đuổi kỷ lục.
Năm 2010 tại giải trẻ thế giới ở Guadalajara, Mexico, Axelsen trở thành tay vợt ngoài châu Á đầu tiên vô địch đơn nam. Trên con đường vô địch, anh đã gặp các đối thủ đến từ nhiều nền cầu lông, sở hữu phong cách và áp lực khác nhau. Vậy mà một đại diện của Đan Mạch, với vóc dáng mảnh khảnh, cao lêu nghêu, đã đánh thắng tất cả.
Vài tháng sau, Axelsen vô địch Cyprus International, danh hiệu cấp độ chuyên nghiệp đầu tiên, khi anh mới 16 tuổi 279 ngày. Cầu lông, đặc biệt là tại Đan Mạch, xem đây như lời xác nhận, rằng "ngôi sao lớn tiếp theo" đã tới. Đó có thể là vinh dự, song cũng là gánh nặng nếu bạn là tay vợt đơn nam lớn lên dưới cái bóng để lại từ Peter Gade.
Ở Đan Mạch, Peter Gade không chỉ là một tên tuổi lớn. Ông là huyền thoại. Vì vậy, trong những năm thiếu niên, Axelsen thường được gắn vào cụm từ "Peter Gade tiếp theo", thay vì được đánh giá như một mẫu hình hoàn toàn mới. Áp lực bám theo Axelsen không hề mơ hồ, mà đi cùng anh vào nhà thi đấu, ở các cuộc phỏng vấn và cả những giải đấu sân nhà chất đầy kỳ vọng.
Axelsen của ngày đó nóng nảy hơn bây giờ. Chưa điềm tĩnh, chưa chín chắn. Cơn giận thường hiện rõ, một kiểu bộc lộ cảm xúc vốn khá phổ biến ở những tài năng trẻ hiểu rất rõ mình giỏi đến đâu, nhưng chưa chịu nổi khoảng cách giữa tiềm năng và thực tại trước mắt. Sự bất ổn đó là một phần trong quá trình phát triển của Axelsen. Điều đáng nói là anh thẳng thắn nhìn vào khuyết điểm, từ từ mài giũa "cái đầu nóng".
Những bước đột phá năm 2011 cho thấy hình dáng rõ hơn về nguồn năng lượng tinh thần ấy. Tại Singapore Mở rộng, Axelsen đánh bại Bao Chunlai sau hai set với tỷ số 23-21, 21-15. Chỉ mới vài tháng trước, Chunlai còn vào tới chung kết giải vô địch châu Á.
Với Axelsen, đó không chỉ là chiến thắng trước một tên tuổi lớn, mà là sự kiểm chứng cho triết lý anh theo đuổi. Chàng trai Đan Mạch cao lớn đã đánh bại tay vợt Trung Quốc cao lớn mà mình từng dõi theo để tìm cách phá bỏ định kiến. Axelsen sau này thừa nhận đó là một trong những trận thắng lớn đầu tiên của anh, và cho thấy những tay vợt hàng đầu không phải lúc nào cũng thích đối đầu với một đối thủ "khổng lồ" cùng lối chơi như anh.
Cũng trong năm đó tại Odense, Axelsen hạ Taufik Hidayat ở Đan Mạch Mở rộng sau khi thua set đầu. Đối thủ không chỉ là một nhà vô địch. Đó là Taufik Hidayat, HC vàng Olympic, nghệ sĩ sân đấu, một trong những tay vợt có kỹ thuật thiên bẩm bậc nhất lịch sử. Axelsen thắng 16-21, 21-9, 21-14. Bảng tỷ số đã tự kể câu chuyện về một thiếu niên mở màn loạng choạng, rồi tự trấn tĩnh và tăng tốc để quật ngã huyền thoại ngay trên sân nhà.
Năm 2011, Axelsen còn vô địch trẻ châu Âu sau rồi giành HC bạc trẻ thế giới. Những kết quả ấy thể hiện rõ sự tiến bộ của anh. Nhưng ngay cả khi đã rất giỏi, hành trình đi lên của Axelsen không phải một đường bay thẳng tắp.
Những năm đầu cấp độ chuyên nghiệp của Axelsen, người hâm mộ luôn cảm thấy anh thiếu một chút gì đó trong những thời khắc quan trọng để dứt điểm trận đấu. Có một quãng dài, Axelsen đơn giản chỉ là một tài năng cao lớn, nổi tiếng, nhưng chưa hoàn thiện.
Năm 2014, anh vô địch Thụy Sĩ Mở rộng để giành danh hiệu Grand Prix Gold đầu tiên. Cũng trong năm đó, anh đoạt HC đồng ở cả giải vô địch châu Âu lẫn giải vô địch thế giới. Tới lúc này, người ta không còn nghi ngờ Axelsen có tài năng hay không, thay vào đó là câu hỏi: chính xác thì bao giờ cú bứt phá lớn sẽ tới với anh?
Axelsen đã cho thấy những thoáng chói sáng. Chung kết Nhật Bản Mở rộng 2015, nơi Axelsen thua Lin Dan, là một ví dụ. Không giành danh hiệu nhưng là dấu hiệu sớm cho thấy anh đủ sức đứng cùng sân với những kẻ bất tử của cầu lông và buộc họ phải vất vả làm việc.
Rồi năm 2016 đến, và bây giờ nhìn lại, mùa giải đó giống như ổ khóa cuối cùng cũng chịu xoay để mở ra cánh cửa đi tới đỉnh cao vinh quang. Axelsen vô địch châu Âu. Một tháng sau, anh góp công đưa Đan Mạch vô địch Thomas Cup lần đầu tiên trong lịch sử.
Tầm vóc của chiến tích Thomas Cup ấy là cực lớn. Cầu lông đơn nam châu Âu từng sản sinh những nhà vô địch đơn lẻ, nhưng chiến thắng ở quy mô đồng đội như vậy là của hiếm. Đan Mạch không chỉ giành một chiếc cup, họ phá vỡ trật tự vốn tồn tại rất lâu ở nội dung đồng đội nam. Và Axelsen là mắt xích trung tâm trong cuộc "cách mạng" đó.
Đến trận tranh HC đồng Olympic Rio, cuộc đọ sức với Lin Dan là một trong những trận đấu cho thấy rõ nhất Axelsen là ai. Anh thua set đầu 15-21, rồi bùng nổ dữ dội để thắng ngược với tỷ số 21-10, 21-17. Lin Dan khi ấy vẫn là chuẩn mực của sự vĩ đại ở nội dung đơn nam. Và bằng chiến thắng trước tượng đài Trung Quốc trên sân khấu Thế vận hội, Axelsen đã bước vào căn phòng dành cho những người giỏi nhất của môn thể thao này.
Một năm sau tại Glasgow, Axelsen lại đánh bại Lin Dan ở chung kết giải vô địch thế giới. Kết quả này đặt anh vào một nhóm rất nhỏ: Axelsen nhỉnh hơn Lin Dan khi xét về thành tích đối đầu, với sáu chiến thắng sau chín trận. Trước tay vợt mà nhiều người xem là vĩ đại nhất mọi thời, Axelsen không hề run rẩy bởi hào quang của Lin Dan. Axelsen là một trong số rất ít tay vợt dám nhìn sang bên kia lưới và thấy cơ hội chiến thắng, thay vì chỉ nơm nớp lo sợ.
Cũng trong năm đó, Axelsen vô địch Nhật Bản Mở rộng để vươn lên số một thế giới. Tổng cộng, anh có 183 tuần trên đỉnh bảng xếp thứ bậc, thành tích nhiều thứ ba lịch sử đơn nam, sau Lee Chong Wei và Lin Dan.
Tại Olympic Tokyo 2021, Axelsen hạ Chen Long trong trận chung kết. Một màn trình diễn lạnh lùng đến đáng kinh ngạc. Anh không chỉ hay hơn phần còn lại, mà còn tạo cảm giác miễn nhiễm với sự âu lo và áp lực mà những ứng viên số một hay gặp phải.
Điều ấy không phải ngẫu nhiên. Khoảng năm 2020, Axelsen làm việc với HLV tâm lý BS Christiansen, cựu thành viên lực lượng đặc nhiệm Đan Mạch. Đây dấu mốc quan trọng trong lời giải cho sự thăng tiến của Axelsen. Từ một tay vợt bất ổn cảm xúc, Axelsen chuyển mình, sống nội tâm kỷ luật hơn, bớt bị ám ảnh bởi đối thủ hơn và tập trung vào bản thân nhiều hơn.
Tháng 8/2021, Axelsen cùng gia đình tới Dubai định cư nhằm rút ngắn quãng đường tới các giải ở châu Á. Ngoài ra, thời tiết ôn hòa hơn ở khu vực này cũng giúp anh kiểm soát bệnh hen và viêm mũi cấp, đồng thời có thêm thời gian với gia đình. Với Axelsen, Dubai không phải cú rẽ tìm kiếm cuộc sống sang trọng. Đó là quyết định vừa vì sự nghiệp, vừa cho đời sống cá nhân.
Mùa 2024 không đưa Axelsen tới Paris trong điều kiện lý tưởng nhất. Anh đến Olympic với tư cách hạt giống số hai, không còn khoác lên vẻ bất khả xâm phạm tuyệt đối như tại Tokyo. Thế rồi Axelsen đi xuyên qua giải đấu với độ dễ khó tin. Ở chung kết, anh đánh bại ĐKVĐ thế giới Kunlavut Vitidsarn chóng vánh 21-11, 21-11.
Hai HC vàng Olympic liên tiếp, Axelsen trở thành tay vợt đơn nam đầu tiên làm được kỳ tích đó kể từ Lin Dan, đồng thời là người châu Âu đầu tiên tạo ra sự kỳ vĩ ấy.
Thế nhưng điều mà mọi VĐV lo sợ cuối cùng cũng ập tới Axelsen, đó là chấn thương. Tháng 4/2025, Axelsen mổ nội soi để xử lý thoát vị đĩa đệm. Đến cuối năm 2025, vấn đề trở nên phức tạp hơn. Axelsen rút khỏi một số giải để dồn sự tập trung cho mùa 2026, trong bối cảnh các báo cáo cho biết cơ thể anh liên tục bị hành hạ bởi dây thần kinh. Những cơn đau không biến mất khi năm 2026 bắt đầu. Axelsen hiểu ước vọng chơi ở đẳng cấp cao nhất mà không chịu đau đớn đã trở nên xa vời.
Vì vậy hôm 15/4, Viktor Axelsen thông báo giải nghệ. Di sản anh tạo ra quá đồ sộ: vô địch Olympic hai lần, vô địch thế giới hai lần, ba lần vô địch châu Âu, nhà vô địch Thomas Cup, cựu số một thế giới trong thời gian dài, đồng thời sở hữu trọn bộ sưu tập danh hiệu cao quý nhất ở nội dung đơn nam: 51 chức vô địch, chỉ kém Lin Dan và Lee Chong Wei về số lượng, những người cùng có 69 danh hiệu.
Nhưng danh sách đáng kinh ngạc ấy vẫn chưa kể trọn câu chuyện. Axelsen thay đổi cách cầu lông tư duy về một tay vợt đơn nam cao lớn. Dĩ nhiên không phải cho tất cả, bởi sẽ chỉ có một Axelsen. Anh buộc tất cả phải nhìn lại những yếu tố tưởng như tỷ lệ nghịch khi đứng gần nhau, giữa chiều cao và sự linh hoạt, giữa sải tay và khả năng hồi phục, giữa sức mạnh và độ tinh tế. Axelsen chứng minh rằng cao lớn trong cầu lông không đồng nghĩa với vụng về, to lớn không mặc định là thiếu cơ động.
Suốt một thời gian dài, môn thể thao này nhìn vào Viktor Axelsen và chỉ thấy một cơ thể không tương thích. Nhưng khác những câu chuyện cổ tích của Andersen thường buồn và lắm khi cái kết không có hậu, Axelsen đã được nếm trái thành quả ngọt ngào và khắc sâu tên mình vào sách sử cầu lông.
Tin Gốc: Vnexpress

