Ngày 15.7, Công an xã Ea Drăng (Đắk Lắk) cho biết đang làm rõ vụ việc bé trai bị mẹ tạt nước sôi gây bỏng sau khi tiếp nhận thông tin phản ánh từ mạng xã hội. Bước đầu, cơ quan chức năng xác định người tạt nước sôi vào cháu bé là mẹ ruột.
Trước đó, tài khoản mạng xã hội có tên N.Đ đăng tải bài viết phản ánh vụ việc xảy ra trên đường Trần Quốc Toản (xã Ea Drăng). Theo nội dung chia sẻ, bé trai bị mẹ tạt nước sôi và trước đó nhiều lần bị bạo hành. Người đăng bài đề nghị cơ quan chức năng sớm vào cuộc xác minh, xử lý theo quy định.
Kèm theo bài viết là hình ảnh một bé trai có vùng lưng đỏ ửng kéo dài từ vai xuống thắt lưng, xuất hiện nhiều vết phồng rộp, nghi do bỏng nước sôi.
Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, Công an xã Ea Drăng đã mời những người liên quan đến làm việc. Qua xác minh ban đầu, cơ quan chức năng xác định người tạt nước sôi vào bé trai là mẹ ruột của cháu.
Theo thông tin ban đầu, trước thời điểm xảy ra vụ việc, người mẹ bảo con trai vào rẫy lấy sạc điện thoại. Tuy nhiên, bé trai đã chở bạn đi chơi tại khu vực rẫy có ao, hồ. Việc này khiến người mẹ bức xúc và dẫn đến hành vi thiếu kiềm chế.
Hiện Công an xã Ea Drăng đang tiếp tục xác minh, làm rõ nguyên nhân, diễn biến vụ bé trai bị mẹ tạt nước sôi để xử lý theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Quán bún nước lèo 40 năm chỉ bán tôm đất: Bà chủ khó tính, sẵn sàng đóng cửa nếu...

Ven quốc lộ 1, đoạn qua phường Tân Thành, tỉnh Cà Mau (trước đây là xã Tắc Vân, TP.Cà Mau, tỉnh Cà Mu) có một quán bún nước lèo không bảng hiệu, không máy lạnh, không gian chưa tới 100 m2 vẫn đông kín khách mỗi trưa. Chủ quán là bà Nguyễn Thị Thu Ba, 71 tuổi, người giữ nguyên cách nấu và cách bán từ năm 1982 đến nay.
Quán chỉ mở cửa từ 12 giờ trưa và thường hết sạch sau khoảng 4 tiếng. Đúng giờ trưa là khách đến và kín chỗ rất nhanh, nhiều người phải chờ tới lượt.
Ngồi ngay cửa quán, bà Ba trực tiếp chia từng phần bún, thêm nguyên liệu và quan sát toàn bộ không gian. Cách vận hành này giúp quán giữ được nhịp phục vụ ổn định dù lượng khách lớn.
Tô bún nước lèo tại quán có màu nâu trong, vị ngọt thanh. Công thức được bà Ba giữ kín suốt nhiều năm, nhưng bà cho biết nước dùng được nấu từ xương ống, nước dừa tươi, sả đập dập và khóm để khử mùi.
Loại mắm cốt sử dụng là mắm sặc được ủ kỹ trên 6 tháng. Sự kết hợp này tạo nên hương vị không quá mặn nhưng thơm rõ mùi mắm. Nồi nước lèo luôn được giữ nóng liên tục, chan vào từng tô khi phục vụ để giữ trọn độ thơm.
Điểm khiến quán trở nên khác biệt nằm ở lựa chọn nguyên liệu. Trong khi nhiều nơi dùng cá lóc hoặc heo quay, bà Ba chỉ bán duy nhất tôm đất. Tôm phải là loại tôm đất sống tự nhiên ở vùng nước mặn Cà Mau, mua từ sáng sớm. Với bà, đây là yếu tố không thể thay thế. "Có những ngày không mua được tôm đất đúng ý, tôi chấp nhận đóng cửa quán chứ không dùng loại khác", bà Ba nói.
Chính sự "khó tính" này trở thành lý do giữ chân khách suốt nhiều năm, tạo nên thương hiệu riêng không lẫn với các quán bún nước lèo khác.
Ngoài tôm, phần bì cũng là chi tiết tạo dấu ấn. Bì không mua sẵn mà được làm từ thịt heo nướng vàng, xắt sợi thủ công. Bà Ba tự rang thính, phi tỏi để trộn, giúp bì giữ được độ giòn, béo và không bị bở khi ăn cùng nước lèo. Bán tới đâu, xắt bì trộn tới đó.
Để giữ vị, quán chỉ dùng giá và hẹ làm rau ăn kèm. Theo bà, 2 loại rau này không làm át mùi mắm và giúp nước lèo giữ độ trong. Giá được lấy từ mối quen để đảm bảo luôn giòn và không bị thâm.
Một tô bún nước lèo giá 40.000 đồng được dọn ra với sắc đỏ của tôm đất cùng sắc vàng bì nướng và màu xanh của hẹ hòa quyện bắt mắt. Thực khách thường vắt thêm chanh, cho chút ớt, tạo nên sự cân bằng vị giác.
Mỗi ngày, quán bán khoảng 200 suất, riêng dịp lễ tết có thể tăng gấp 3 lần nhưng cách làm và chất lượng vẫn giữ nguyên.
Không ít người chọn mua mang đi như một thói quen gắn với hương vị quen thuộc. Ông Phạm Văn Thanh chia sẻ: "Hơn 15 năm quay lại, ăn tô bún nước lèo của bà Ba không chỉ là ăn món ngon mà như tìm lại ký ức tuổi thơ".
Trong thị trường ẩm thực luôn biến đổi, quán bún nước lèo chỉ bán tôm đất của bà Ba vẫn tồn tại theo cách riêng, giữ nguyên công thức, giữ nguyên nguyên tắc và giữ lượng khách trung thành.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Tự hào 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác: 50 năm ấy, những mạch ngầm kiêu hãnh

Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.

Quan trọng hơn cả, bài đăng tìm việc ấy đã mở ra cho chàng trai khuyết tật một cơ hội mà anh hằng mong mỏi: được học một nghề để tự lập.
Điều khiến nhiều cư dân mạng ấn tượng nhất không phải hoàn cảnh của Y Đut Niê, mà là câu nói giản dị: "Em không sợ khổ, chỉ sợ mình trở thành gánh nặng của gia đình".
Y Đut Niê bị khuyết tật chân bẩm sinh. Một chân quặp hẳn ra phía sau, chân còn lại ngắn hơn bình thường nên việc đi lại gặp nhiều khó khăn. Gia đình đông anh em, cha mẹ làm nông nên cuộc sống luôn chật vật. Những con đường đất gập ghềnh ở quê cùng đôi chân khiếm khuyết khiến anh không thể tiếp tục việc học sau khi hoàn thành bậc tiểu học. "Ngày đó em cũng buồn nhưng nghĩ nếu không học tiếp được thì phải đi làm để tự nuôi mình", Y Đut Niê nhớ lại.
Năm 2020, mang theo hy vọng đổi đời, Y Đut Niê một mình vào TP.HCM tìm việc. Sau nhiều lần gõ cửa, anh được nhận làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một công ty với mức lương khoảng 6 - 7 triệu đồng/tháng. Thu nhập không cao nhưng đủ để anh thuê một phòng trọ nhỏ, trang trải cuộc sống và dành dụm gửi một phần tiền về quê phụ giúp cha mẹ.
Đến cuối năm 2024, chi phí sinh hoạt ngày càng tăng trong khi thu nhập gần như không thay đổi, Y Đut Niê quyết định trở về Đắk Lắk, bắt đầu lại từ những công việc lao động phổ thông. Có người thuê phát cỏ thì phát cỏ, dọn rẫy thì dọn rẫy, đi kiếm củi hay làm việc gì phù hợp với sức khỏe anh đều nhận.
"Dưới quê thu nhập bấp bênh lắm. Có ngày kiếm được khoảng 250.000 đồng, hôm nào nhiều việc thì được 500.000 - 600.000 đồng. Việc nào kiếm ra tiền sạch là em làm hết", anh cười. Điều Y Đut Niê luôn trăn trở không phải công việc nặng nhọc, mà là làm sao có thể kiếm được một nghề ổn định để không phải sống bấp bênh mãi.
Xuất phát từ suy nghĩ ấy, Y Đut Niê đăng bài tìm việc lên mạng xã hội với hy vọng biết đâu sẽ có người giới thiệu một công việc phù hợp hơn. Điều anh không ngờ là bài viết nhanh chóng được cộng đồng mạng chia sẻ rộng rãi. Nhiều người gửi lời động viên, có người ngỏ ý hỗ trợ vật chất, có người giới thiệu việc làm.
Chàng trai khuyết tật ở Đắk Lắk luôn giữ tinh thần lạc quan trong cuộc sống
Trong số đó có anh Bùi Trung Trực, chủ một cửa hàng sửa chữa điện thoại ở xã Ea H'leo, tỉnh Đắk Lắk. Sau khi biết chuyện, anh chủ động liên hệ và đề nghị nhận Y Đut Niê về học nghề sửa chữa điện thoại. Toàn bộ học phí được miễn, đồng thời được hỗ trợ tiền ăn trong thời gian học, Y Đut Niê chỉ cần tự lo chỗ ở.
"Em mê nghề sửa điện thoại từ lâu nhưng gia đình không có điều kiện đi học. Khi nhận được cuộc gọi của anh Trực, em mừng lắm. Em chỉ mong học thật tốt để sau này có một nghề ổn định", Y Đut Niê chia sẻ.
Trong nhiều năm đi xin việc, không ít lần Y Đut Niê bị từ chối vì chủ sử dụng lao động e ngại tình trạng khuyết tật sẽ ảnh hưởng đến công việc. "Dù vậy em cũng không trách ai. Em chỉ nghĩ nếu có người tin tưởng giao việc thì mình phải cố gắng làm thật tốt để không phụ lòng họ", Y Đut Niê bày tỏ.
Với anh Bùi Trung Trực, quyết định nhận Y Đut Niê học nghề đến rất tự nhiên. "Trước đây tôi cũng từng nhận giúp đỡ một bạn có hoàn cảnh tương tự. Bây giờ thấy Y Đut Niê có ý chí làm việc, tôi muốn hỗ trợ thêm một người nữa. Nếu sau này em làm thành thạo nghề sửa chữa điện thoại thì cửa hàng sẽ trả lương theo năng suất để em có thể tự nuôi sống bản thân", anh Trực chia sẻ.
Theo anh Liêu Văn Thế, Bí thư Đoàn xã Krông Búk, gia đình Y Đut Niê thuộc diện khó khăn tại địa phương, nhiều năm nay chàng trai luôn có ý chí vươn lên.
Trên trang TikTok cá nhân, Y Đut Niê thường chia sẻ các video ghi lại cảnh mình phát cỏ, làm rẫy hay những khoảnh khắc đời thường với tinh thần lạc quan. Giờ đây, điều anh háo hức nhất là sớm khăn gói đến nơi học nghề. "Mục tiêu của em là học thật vững nghề sửa điện thoại. Sau này nếu có thể, em muốn về lại Krông Búk mở một tiệm nhỏ để vừa kiếm sống, vừa được ở gần chăm sóc cha mẹ".
Tin Gốc: Thanh Niên

