Hơn hai mươi năm trước, tôi từ tỉnh lẻ miền Tây ôm giấc mơ sĩ tử lên thành phố học ngành Kỹ thuật điện. Chuyến xe đò chạy suốt đêm ròng rã gần bảy tiếng đồng hồ từ Cần Thơ đưa tôi đến Bến xe Miền Tây khi trời còn ngái ngủ. TP.HCM đón tôi bằng cái háo hức xen lẫn chênh vênh, ngày đó chưa có những trạm biến áp kỹ thuật số khuất sau những tòa nhà chọc trời, cùng tuyến metro hiện đại.
Ký ức của tôi là những con đường rợp lá me bay, tiếng rao đêm lảnh lót và mạng lưới dây điện chằng chịt như tơ vò trên những cây cột bê tông. Mỗi mùa mưa bão đi qua, cánh thợ điện chúng tôi lại xoay trần ra trực chiến, thức trắng đêm giữ cho nguồn năng lượng được thông suốt.
Cũng chính giữa mùa mưa tháng sáu năm ấy, thành phố đã mang cô gái có mái tóc đuôi gà qua đời tôi. Em học sư phạm, dịu dàng như đóa bằng lăng tím rụng đầy sân trường. Chúng tôi hò hẹn sau những buổi tan trường, hai đứa đạp xe qua đường Nguyễn Thị Minh Khai, ghé quán cóc nghe bản “Love story” phát ra từ chiếc loa cũ.
Có lần nhìn tôi lấm lem dầu mỡ sau giờ thực tập, em hỏi: Sau này anh có nhớ thành phố không? Tôi suy tư một lúc rồi đáp: Nếu nơi này không còn kỷ niệm và thành phố thiếu đi ánh sáng, anh mới quên được.
Lúc trẻ, người ta thường tưởng tình yêu là vĩnh cửu, cho đến khi cuộc đời mở ra những ngã rẽ. Ra trường, em đi sang một phương trời biền biệt. Tôi ở lại, chính thức khoác lên mình chiếc áo cam của người thợ điện thuộc Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC). Những cuộc điện thoại đường dài thưa dần như mưa cuối mùa. Có những chiều đứng ở ngã tư Cần Thơ trong một chuyến công tác, nhìn đèn đỏ đèn xanh đổi màu liên tục, tôi bỗng nhớ tới ngã sáu Phù Đổng đông đúc, nơi có đôi bàn tay ngày xưa từng níu vạt áo mình.
Thời gian trôi, tôi cuốn mình vào hành trình phát triển của ngành điện thành phố. Nửa thế kỷ kể từ ngày thành phố mang tên Bác, chúng ta đã đi qua gian khó, cả những ngày tháng xé lòng vì đại dịch. Trải qua những thăng trầm, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của hai chữ “nghĩa tình” và “sự hy sinh thầm lặng”.
Thành phố hôm nay đã khoác lên mình tấm áo mới lộng lẫy. Là dòng máu góp phần nuôi dưỡng “đầu tàu kinh tế” của cả nước, ngành điện TP.HCM đã làm nên những kỳ tích vẻ vang. Tôi nhớ những năm tháng cùng đồng đội kéo dòng cáp ngầm xuyên biển ra xã đảo Thạnh An (Cần Giờ). Ngày đóng điện, đèn lung linh thắp sáng ước mơ con chữ của những đứa trẻ vùng xa, nụ cười lấm tấm mồ hôi của người dân miền biển, tôi hiểu rằng điện giúp người ta đổi đời. Từ một vùng đất khó khăn, nhờ có nguồn điện ổn định, những nhà máy, khu chế xuất công nghệ cao,… đã mọc lên, thúc đẩy kinh tế thành phố cất cánh.
Không còn nữa những “mạng nhện” dây điện, TP.HCM giờ thanh lịch với những tuyến phố được ngầm hóa lưới điện hiện đại. Việc ứng dụng công nghệ số, chuyển đổi số đã thay đổi hoàn toàn chất lượng dịch vụ. Người dân chẳng còn phải xếp hàng chờ đợi; chỉ bằng một cái chạm tay trên ứng dụng di động, mọi dịch vụ đều được xử lý thông suốt. Hệ thống lưới điện thông minh, trạm biến áp tự động không người trực giúp dòng năng lượng luôn thắp sáng thành phố bất kể ngày đêm.
Hôm nay, tôi trở lại con đường xưa sau hai mươi năm. Giữa cơn mưa lâm râm đầu hè, cậu xe ôm công nghệ loay hoay trú mưa dưới hiên một trạm biến áp ngầm hóa. Cậu nhìn tôi, nở nụ cười hào sảng: “Chú nép vô đây cho đỡ ướt!”, đã kéo tôi về với TP.HCM vẹn nguyên trái tim nghĩa tình, nơi người ta sẵn sàng sẻ chia từ ly trà đá miễn phí đến bóng mát dừng chân…
Đi ngang chợ Bến Thành lúc chiều muộn rộn rã tiếng rao hàng, nhìn những đoàn tàu metro lướt qua giữa lòng phố rực rỡ ánh đèn, tôi chợt hiểu sự chuyển mình của ngành điện suốt 50 năm qua chính là minh chứng cho một thành phố không ngừng vươn lên, luôn dang rộng vòng tay che chở cho những cuộc mưu sinh xa xứ.
Thế hệ trẻ sẽ viết tiếp câu chuyện TP.HCM bằng công nghệ AI, bằng lưới điện thông minh và những khát vọng xanh. Nhưng tôi tin, dù tương lai có phát triển đến đâu, thành phố luôn giữ được điều quý giá nhất: Tình người và ánh sáng rực rỡ không bao giờ tắt.
Tạm biệt em, tạm biệt những nông nổi tuổi trẻ. Tôi bước tiếp trên những con phố đèn sáng lung linh, nghe tiếng guốc khe khẽ chạm vào tim, lòng thủ thỉ đọc lại bài thơ cũ: “Em có nhớ Sài Gòn chiều vợi nắng/Gió trêu đùa lạo xạo những hàng cây”.
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 19 tháng 6; Kết quả xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ sáu ngày 19.6.2026.
Xổ số Vĩnh Long, đài Bình Dương, đài Trà Vinh, đài Ninh Thuận...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số miền Nam, xổ số miền Bắc, xổ số miền Trung được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Mới đây, người dân đi ngang đường Điện Biên Phủ thấy vạch mắt võng mới được kẻ ở giữa một số giao lộ. Cụ thể, vạch vạch kẻ đường xuất hiện ở các giao lộ Điện Biên Phủ với Phạm Ngọc Thạch, Pasteur, Lê Quý Đôn...
Theo ghi nhận, giữa các giao lộ này được bố trí một vùng vạch mắt võng màu vàng khá rộng, phủ gần toàn bộ khu vực giao cắt. Các đường kẻ chéo đan xen tạo thành mạng lưới hình thoi nổi bật trên mặt đường.
Theo Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về báo hiệu đường bộ QCQG 41:2024 của Bộ Giao thông Vận tải, nay là Bộ Xây dựng, vạch mắt võng là loại vạch kẻ màu vàng dạng ô lưới được bố trí tại các vị trí dễ xảy ra ùn tắc nhằm nhắc người tham gia giao thông không dừng xe trong phạm vi có kẻ vạch.
Mục tiêu của loại vạch này là giữ cho khu vực giao cắt luôn thông thoáng, tránh tình trạng các phương tiện nối đuôi nhau chiếm hết mặt đường, gây cản trở dòng xe từ các hướng khác.
Loại vạch này thường được bố trí tại các nút giao có nguy cơ ùn tắc hoặc tiềm ẩn tai nạn giao thông, khu vực giao cắt với đường sắt, trước cổng trường học, bệnh viện, trung tâm y tế, cơ quan hành chính hoặc những vị trí không cho phép dừng xe.
Tùy điều kiện thực tế của từng giao lộ, cơ quan chức năng sẽ lựa chọn phạm vi và kích thước vạch phù hợp để vừa phát huy hiệu quả tổ chức giao thông, vừa bảo đảm mỹ quan đô thị.
Hiện nay, kiểu vạch mắt võng quen thuộc nhất với người dân TP.HCM là dạng ô lưới màu vàng được kẻ tại các giao lộ có làn rẽ phải liên tục. Tại những vị trí này, các phương tiện đi thẳng hoặc rẽ trái không được đi vào khu vực có kẻ vạch để tránh cản trở dòng xe đang lưu thông.
Giải thích lý do trước đó đã kẻ vạch mắt võng đơn giản nhưng nay kẻ lại vạch mắt võng thông thường, đại diện Sở Xây dựng TP.HCM cho biết vạch này dùng để cảnh báo tài xế không được dừng đỗ trong phạm vi kẻ vạch, nhằm chống ùn tắc giữa giao lộ.
Theo CSGT, khi lưu thông qua giao lộ có vạch mắt võng, nếu nhận thấy phía trước đang ùn ứ hoặc các phương tiện chưa thể thoát khỏi giao lộ, người điều khiển cần chủ động dừng lại trước vạch chờ đèn thay vì tiếp tục di chuyển vào khu vực mắt võng.
Nếu cố tình chạy theo xe phía trước rồi dừng lại trong phạm vi ô lưới màu vàng được xem là hành vi không chấp hành hiệu lệnh của vạch kẻ đường.
Tuy nhiên, việc xử lý vi phạm sẽ được lực lượng chức năng xem xét trên cơ sở tình hình giao thông thực tế tại thời điểm xảy ra sự việc cũng như toàn bộ diễn biến hành vi của người điều khiển phương tiện.
CSGT khuyến cáo người dân cần chủ động quan sát và phán đoán tình huống khi đến các giao lộ đông xe, đặc biệt vào giờ cao điểm. Chẳng hạn, khi đèn tín hiệu chỉ còn vài giây nhưng phía trước đã xuất hiện tình trạng ùn ứ, người lái nên dừng lại chờ chu kỳ đèn tiếp theo thay vì cố vượt qua giao lộ.
Việc nhiều phương tiện cùng tranh thủ di chuyển khi đường phía trước chưa thông thoáng có thể khiến giao lộ bị "khóa nút", làm ùn tắc kéo dài và thời gian giải tỏa giao thông lâu hơn.
Theo Nghị định 168/2024, hành vi không chấp hành hiệu lệnh của vạch kẻ đường có thể bị xử phạt như sau:
Hà Nội đang trong những ngày cao điểm của đợt nắng nóng cuối tháng 5. Vì vậy, nhiệt độ mặt đường trong ngày luôn ở mức 50 - 60 độ C. Nhiệt độ cao cộng với độ ẩm thấp và hơi nóng bốc lên từ mặt đường lên khiến người dân ngột ngạt khi di chuyển, đa số đều phải tìm cách chống chọi như mặc áo chống nắng, trùm áo khoác, bịt khăn kín mặt...
Ghi nhận của Thanh Niên tại bến xe Mỹ Đình lúc 13 giờ ngày 26.5, mặt đường cộng với hơi nóng phả ra từ các loại xe khách khiến không khí tại đây giống như một "chảo lửa", nhiệt độ khoảng 50 - 60 độ C. Thế nhưng, hàng chục tài xế, phụ xe, công nhân dọn vệ sinh, cửu vạn... vẫn phải phơi mình giữa trời nắng làm việc để đảm bảo thu nhập.
Đang ngồi nghỉ cạnh thùng hàng khoảng 30 kg, ông Nguyễn Văn Tưởng (55 tuổi, tài xế xe ôm) cho biết, bản thân vừa bê thùng hàng rời khỏi xe khách được 5 phút. Trong quãng đường chỉ khoảng 50 m, ông Tường cảm thấy bản thân kiệt sức bởi sức nóng từ mặt đất bốc lên quá dữ dội.
"Thùng hàng không nặng lắm nhưng nắng nóng làm tôi mất sức nhanh. Tôi phải nhanh chóng tìm bóng râm để nghỉ trước khi đưa hàng ra khỏi bến xe để chuyển cho khách ở Hà Đông", ông Tường nói và cho hay, từ sáng đến trưa đã vận chuyển được 3 chuyến hàng.
Gần 30 năm gắn bó với nghề xe ôm tại bến xe, ông Tường còn làm thêm cả việc bốc xếp, vận chuyển hàng thuê cho khách. Chính vì vậy, làn da của ông đen sạm đi vì sương gió. Với ông, ám ảnh nhất chính là những ngày nắng nóng bởi những ngày này không dám tăng giá để giữ khách quen, trong khi công việc thì vất vả hơn.
Sau khi hồi sức, người đàn ông này tiếp tục công việc của mình
ẢNH: ĐÌNH HUY
Sau khoảng 5 phút, ông Tường lấy sức, vác thùng hàng lên vai, đi thẳng ra khỏi bến. Dù mệt nhưng ông vẫn mỉm cười và nói "vất vả nhưng vẫn phải cố gắng để bám trụ tại Hà Nội".
Cách khu vực ông Tường ngồi nghỉ không xa là hình ảnh của bà Phùng Thị Tiến (65 tuổi, quê xã Mê Linh, Hà Nội) đang rảo bước nhặt rác. Được vài phút làm việc giữa trời nắng, bà lại tranh thủ đi vào khoảng râm, cởi găng tay, đổ nước rồi xoa lên mặt để cái nóng được dịu bớt.
Chia sẻ với Thanh Niên, bà Tiến cho biết đã gắn bó với công việc dọn vệ sinh tại bến xe được 7 năm nay. Mỗi ngày, ca làm việc của bà bắt đầu từ 12 giờ - thời điểm nắng gắt nhất trong ngày đến khoảng 20 giờ. Để bến xe luôn trong tình trạng sạch sẽ, mỗi ca làm việc bà Tiến sẽ đi khoảng 5 vòng để dọn dẹp sao cho đạt yêu cầu.
Bà Tiến ước tính nhiệt độ mặt đường giữa trưa có thể lên tới hơn 60 độ C. "Nhiều lúc nóng quá, tôi phải đứng vào bóng râm rồi té nước vào mặt cho tỉnh, hoặc lại lấy kẹo trong túi để ngậm mà làm tiếp", bà Tiến nói.
Bà Tiến tiết lộ, với mức thu nhập 6 triệu đồng/tháng là nguồn thu nhập quý giá để trang trải cuộc sống và chăm lo cho gia đình. Ở tuổi của bà, tìm một công việc ổn định là điều không dễ dàng, nên bà luôn trân trọng và yêu thích nghề nghiệp hiện tại.
Không chỉ bà Tiến, ông Tường, giữa cái nóng bỏng rát của mùa hè Hà Nội, những người lao động ở bến xe Mỹ Đình vẫn âm thầm mưu sinh. Mồ hôi đẫm lưng áo, gương mặt đỏ gay vì nắng, nhưng họ vẫn gắng gượng làm việc để kiếm thêm thu nhập nuôi gia đình và bám trụ nơi thành phố đắt đỏ.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết, nhiệt độ lúc 13 giờ hôm nay tại Hà Nội cao nhất là 40 độ C. Nắng nóng sẽ kéo dài đến ngày 29.5.