Năm 2011 tôi 24 tuổi. Sau khi học xong cao đẳng ngành du lịch và đã thử đi làm ở một khách sạn 5 sao với mức lương bọt bèo, sau 6 tháng vẫn chỉ là nhân viên part-time.
Tự thấy bản thân không có tài năng gì, không đẹp trai cao to vạm vỡ, không có tư duy kinh doanh, không có gan làm ăn, tôi quyết định đăng ký xuất khẩu lao động làm thuyền viên cho một du thuyền của Italy.
Lúc đầu, do tiếng Anh còn bập bẹ nên làm công việc thấp nhất với mức lương 650 USD (năm 2011), bao ăn ở trên tàu và làm thêm một số việc, mỗi tháng cũng được 800 – 900 USD nếu không mua sắm gì.
Tôi làm 9 tháng, về nghỉ 2 tháng. Năm 2012 là bước ngoặt lớn của cuộc đời khi may mắn và do chăm chỉ nên được lên chức, lương cứng 1.800 USD + tip từ 500 đến 700 euro.
Vậy là từ đó đến nay, 2026, chưa tháng nào kiếm dưới 2.500 USD. Thật sự, xuất khẩu lao động là con đường kiếm tiền tốt nhất đối với tôi.
Từ ngày đi xuất khẩu lao động, tôi có thể trả nợ, chăm lo cho cha mẹ, sửa nhà và mua được một miếng đất, có một số tiền để dành trong tài khoản, giúp đỡ chị anh, mua xe máy cho cha và chị hai… và nhiều việc khác nữa.
Nhưng nếu không có cái bằng cao đẳng du lịch thì lúc đó tôi không có đủ điều kiện nộp hồ sơ cho hãng du thuyền, nên đi học cũng rất quan trọng. Tôi rất biết ơn bằng cao đẳng du lịch và hãng du thuyền.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nhân viên văn phòng, năm nay 30 tuổi. Giống nhiều người làm công việc ngồi máy tính cả ngày, tôi bắt đầu quan tâm đến sức khỏe hơn khi cảm thấy cơ thể xuống sức rõ rệt sau nhiều năm đi làm. Tôi chọn chạy bộ buổi tối như một cách rèn luyện thể lực và giải tỏa áp lực sau giờ làm. Mấy tháng trước, gần như cứ cách một ngày tôi lại xỏ giày ra công viên gần nhà lúc 21h, chạy đến tận 22h30-23h mới về.
Ban đầu, tôi rất thích cảm giác sau mỗi buổi chạy. Được vận động sau một ngày ngồi lì trước màn hình máy tính ở công ty, mồ hôi đầm đìa, đầu óc tôi nhẹ nhõm hơn, tinh thần thoải mái hơn hẳn. Nhưng chỉ sau gần một tháng, tôi bắt đầu nhận ra cứ tối nào chạy muộn là đêm đó mình ngủ không sâu giấc.
Sau khi chạy về, tôi còn phải tắm rửa, vệ sinh cá nhân rồi nằm nghỉ một lúc mới dễ chịu hơn. Thành ra nhiều hôm phải đến 1h sáng tôi mới thực sự lên giường ngủ. Dù cơ thể mệt rã rời sau hơn một tiếng vận động, đầu óc tôi vẫn ở trạng thái tỉnh táo, khó thư giãn hoàn toàn để đi vào giấc ngủ sâu. Có hôm nằm rất lâu mới ngủ được, có hôm ngủ chập chờn rồi sáng dậy vẫn thấy người mệt lử. Trong khi đó, sáng hôm sau tôi vẫn phải dậy sớm đi làm như bình thường.
>> Tôi lười vận động nhưng giờ chạy bộ 21 km
Tìm hiểu kỹ hơn, tôi mới biết việc vận động cường độ cao vào ban đêm khiến cơ thể và não bộ vẫn duy trì trạng thái hưng phấn trong nhiều giờ sau đó. Điều nguy hiểm là tôi không nhận ra sự suy kiệt diễn ra từ từ. Ban ngày, tôi bắt đầu khó tập trung hơn khi làm việc. Buổi sáng luôn trong trạng thái uể oải, thiếu năng lượng, chỉ muốn ngủ thêm.
Đến lúc cơ thể mệt mỏi kéo dài, tôi buộc phải nghỉ tập một thời gian. Thế mới thấy không phải cứ tập thể thao nhiều là tốt. Một thói quen lành mạnh nếu làm sai cách hoặc không phù hợp với nhịp sinh học của cơ thể vẫn có thể phản tác dụng. Thực ra, nhiều người trẻ hiện nay cũng giống tôi, chỉ có thời gian tập thể dục, thể thao vào buổi tối vì ban ngày bận công việc. Nhưng sau trải nghiệm của chính mình, tôi thấy giấc ngủ cũng quan trọng không kém việc vận động.
Sau này tôi phải điều chỉnh lại lịch sinh hoạt, cố gắng tập sớm hơn (từ 19h30-20h) và giảm cường độ. Tôi cố gắng kết thúc việc tập và về nhà trước 21h30 để lên giường ngủ sau đó một tiếng. Khi ngủ đủ giấc, cơ thể tôi hồi phục tốt hơn hẳn, tinh thần ổn định và hiệu quả công việc cũng được cải thiện. Vậy nên, chăm sóc sức khỏe không chỉ là cố ép mình vận động thật nhiều bằng mọi giá. Quan trọng hơn là hiểu cơ thể mình cần gì và giữ được sự cân bằng lâu dài.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhìn vào bức ảnh chụp khu để xe trong một khu tập thể cũ, có lẽ nhiều người sẽ thấy quen thuộc. Không gian chật hẹp, trần thấp, tường ẩm mốc, ánh sáng yếu, xe máy xếp chen chúc nhau đến mức gần như không còn lối đi.
Nhưng với tôi, đó là nơi mỗi ngày tôi phải "đánh vật" với chiếc xe của mình, là nơi khiến tôi nhiều lần căng thẳng, mệt mỏi, thậm chí là lo lắng về an toàn. Tôi đang sống trong một khu tập thể cũ, kiểu nhà ở phổ biến từ nhiều thập kỷ trước tại Hà Nội.
Những khu nhà này từng là niềm tự hào của một thời, nhưng theo năm tháng, nhiều nơi đã xuống cấp nghiêm trọng. Ngoài vấn đề căn hộ chật chội, còn có những không gian chung như khu để xe nơi phản ánh rõ nhất sự bất cập của hạ tầng đô thị cũ trong bối cảnh hiện đại.
Mỗi lần dắt xe ra khỏi chỗ đỗ là một thử thách. Xe máy được xếp kín từ trong ra ngoài, từ trái sang phải, không theo một trật tự rõ ràng. Để lấy được xe của mình, tôi phải nhích từng chiếc một, xoay xở trong một không gian hẹp đến mức chỉ cần sơ suất là có thể va quệt.
Có hôm, tôi mất gần 10-15 phút chỉ để đưa xe ra ngoài. Với những người đi làm giờ hành chính, đó là khoảng thời gian không hề ngắn. Không chỉ bất tiện, tình trạng này còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn.
Khu để xe nằm dưới gầm cầu thang, trần thấp, nhiều góc khuất. Hệ thống điện đi nổi, dây dợ chằng chịt. Trong điều kiện ẩm thấp, chỉ cần một sự cố nhỏ cũng có thể dẫn đến chập điện. Xe máy vốn chứa xăng lại được để sát nhau, càng làm tăng nguy cơ cháy nổ.
Nhưng điều đáng nói là, vì quen rồi, nhiều người dần coi đó là bình thường. Chúng ta thường nói nhiều về ùn tắc giao thông trên đường phố, nhưng ít ai để ý rằng ùn tắc cũng tồn tại ngay trong chính nơi mình sống.
Một khu để xe chật chội không chỉ gây bất tiện, mà còn ảnh hưởng đến tâm lý của cư dân. Mỗi lần ra vào là một lần căng thẳng, vội vàng, dễ cáu gắt. Những va chạm nhỏ có thể dẫn đến tranh cãi, làm xấu đi mối quan hệ hàng xóm.
Rất nhiều khu tập thể cũ tại Hà Nội đang trong tình trạng tương tự. Khi những khu nhà này được xây dựng, số lượng xe máy chưa nhiều, chưa nói đến ôtô. Nhưng hiện nay, gần như mỗi hộ gia đình đều có ít nhất một, thậm chí hai đến ba chiếc xe. Hạ tầng cũ không còn đáp ứng được nhu cầu mới, dẫn đến tình trạng quá tải. Điều đáng tiếc là, dù vấn đề đã tồn tại từ lâu, nhưng việc cải tạo, nâng cấp vẫn diễn ra chậm chạp.
Một phần vì khó khăn trong việc thống nhất giữa các hộ dân, một phần vì chi phí lớn, và cũng có thể vì chưa có một cơ chế đủ mạnh để thúc đẩy. Trong khi đó, người dân vẫn phải tự thích nghi bằng cách sắp xếp xe tạm bợ, chấp nhận bất tiện và rủi ro.
Từ câu chuyện nhỏ của một khu để xe, tôi nghĩ đến một vấn đề lớn hơn: Cách chúng ta đang đối diện với những di sản đô thị cũ. Không thể phủ nhận giá trị lịch sử và văn hóa của các khu tập thể, nhưng cũng không thể bỏ qua thực tế rằng chúng đang ngày càng xuống cấp và không còn phù hợp với cuộc sống hiện đại.
Việc cải tạo các khu tập thể cũ không chỉ là sửa lại nhà, mà cần một cách tiếp cận toàn diện hơn, trong đó có việc quy hoạch lại không gian chung như bãi để xe. Có thể là xây dựng bãi xe tập trung, tầng hầm, hoặc các giải pháp thông minh khác phù hợp với điều kiện thực tế.
Quan trọng hơn, cần có sự phối hợp giữa cơ quan chức năng và người dân, thay vì để mỗi người tự xoay xở. Ở góc độ cá nhân, tôi cũng nhận ra rằng không phải mọi vấn đề đều có thể giải quyết ngay lập tức.
Tôi hy vọng rằng, từ những câu chuyện như thế này, chúng ta sẽ nhìn rõ hơn những vấn đề đang tồn tại trong không gian sống của mình. Và từ đó, từng bước tìm ra giải pháp không chỉ cho riêng một khu tập thể, mà cho cả một đô thị đang phát triển nhanh như Hà Nội.
Tin Gốc: Vnexpress

Cứ sau mỗi kỳ World Cup, tranh luận về việc có nên giữ trận tranh hạng ba lại xuất hiện. Nhiều người cho rằng đây chỉ là trận đấu "an ủi", thiếu động lực và không còn nhiều ý nghĩa khi giấc mơ vô địch đã khép lại.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ tổ chức, kinh tế và sự phát triển của giải đấu, FIFA gần như không có lý do gì để xóa bỏ trận đấu này. Ngược lại, đây còn có thể là tiền đề để mở rộng giá trị của World Cup.
World Cup ngày nay không chỉ là giải đấu thể thao lớn nhất hành tinh mà còn là một ngành công nghiệp giải trí trị giá nhiều tỷ USD. Mỗi trận đấu đều tạo ra doanh thu từ bán vé, bản quyền truyền hình, quảng cáo, tài trợ, du lịch và hàng loạt dịch vụ ăn theo.
Với FIFA, thêm một trận đấu đồng nghĩa với việc thêm giá trị thương mại. Nếu đã chấp nhận có trận tranh hạng Ba để xác định vị trí thứ ba và thứ tư, vậy tại sao không tiến thêm một bước?
World Cup hiện đã mở rộng lên 48 đội với tổng cộng 104 trận đấu. Tám đội lọt vào tứ kết đều đã trải qua một hành trình dài để góp mặt trong nhóm 8 đội mạnh nhất thế giới. Tuy nhiên, các đội thua bán kết vẫn còn cơ hội giành huy chương đồng, trong khi bốn đội thua tứ kết phải dừng bước ngay lập tức.
Theo tôi, FIFA nên tổ chức vòng play-off phân hạng 5-8. Bốn đội thua ở tứ kết sẽ đá hai trận bán kết phân hạng. Hai đội thắng đá trận phân hạng 5-6, hai đội thua đá trận phân hạng 7-8. FIFA chỉ cần bổ sung 4 trận đấu, nâng tổng số trận của World Cup từ 104 lên 108.
Và sau vòng tứ kết, cả 8 đội đều được đá thêm hai trận cầu nữa trước khi giải đấu kết thúc. Đổi lại, giá trị mang về là rất lớn. Trước hết, các đội tuyển có thêm mục tiêu để phấn đấu. Với nhiều nền bóng đá, vị trí thứ năm hay thứ sáu tại World Cup cũng là một thành tích lịch sử đáng tự hào.
Với cầu thủ, đây là cơ hội để tiếp tục cạnh tranh các danh hiệu cá nhân như Vua phá lưới hay Cầu thủ trẻ xuất sắc. Những cầu thủ dự bị cũng có thêm cơ hội thi đấu trên sân khấu lớn nhất thế giới.
Các HLV có điều kiện thử nghiệm nhân sự, trao cơ hội cho các tài năng trẻ hoặc tạo lời chia tay đẹp cho những cựu binh chuẩn bị khép lại sự nghiệp quốc tế. Với người hâm mộ, họ được thưởng thức thêm bốn trận đấu giữa tám đội mạnh nhất giải - những cuộc đối đầu vốn luôn có chất lượng chuyên môn cao.
Còn với FIFA, bốn trận đấu bổ sung đồng nghĩa với việc thêm doanh thu từ bán vé, bản quyền truyền hình, quảng cáo và các hoạt động thương mại khác. Đây là đề xuất vừa phù hợp với mục tiêu phát triển bóng đá, vừa phù hợp với định hướng tối đa hóa giá trị kinh tế của giải đấu.
World Cup đã nhiều lần thay đổi để hấp dẫn hơn: từ 24 lên 32 rồi 48 đội, áp dụng VAR, tăng số quyền thay người... Vì vậy, việc mở rộng hệ thống phân hạng từ Top 4 lên Top 8 cũng không phải là ý tưởng quá xa vời.
Có lẽ câu hỏi không còn là "Có nên bỏ trận tranh hạng 3 hay không?" mà là "Làm thế nào để World Cup tạo thêm giá trị cho các đội tuyển, cầu thủ, người hâm mộ và chính FIFA?".
Nếu chỉ cần bổ sung bốn trận đấu, nâng tổng số trận từ 104 lên 108, nhưng đổi lại là nhiều cơ hội thi đấu hơn và nhiều giá trị thương mại hơn, thì đó là một đề xuất đáng để FIFA cân nhắc.
Tin Gốc: Vnexpress

