Bloomberg hôm 30/3 ước tính Iran đã phóng gần 1.200 tên lửa đạn đạo và 4.000 máy bay không người lái (UAV) tự sát dòng Shahed nhằm vào những nước vùng Vịnh kể từ khi xung đột bùng phát. Số liệu dựa trên thống kê do giới chức các nước này công bố, vốn được đánh giá là chưa đầy đủ.
Thông tin được công bố sau khi vùng Vịnh hứng chịu những đòn tấn công bằng tên lửa đạn đạo dữ dội nhất kể từ khi xung đột bùng phát. Chỉ trong ngày 28-29/3, lực lượng Iran đã tiến hành tới 40 lần phóng tên lửa đạn đạo, nhiều gấp đôi mức trung bình hàng ngày trong giai đoạn trước đó.
Giới chuyên gia đánh giá xung đột hiện tại đang bào mòn đáng kể nguồn lực của Mỹ, Israel và các đồng minh khu vực, trong đó tiêu hao nghiêm trọng nhất là tên lửa phòng không.
Chiến thuật đánh chặn tên lửa đạn đạo thường được Mỹ và đồng minh áp dụng là “bắn – bắn – quan sát”, tức là mỗi khẩu đội sẽ phóng hai đạn liên tiếp nhằm vào một mục tiêu và theo dõi kết quả. Nếu không hạ được mục tiêu, khẩu đội sẽ tiếp tục khai hỏa theo phương thức trên.
Chiến thuật này bảo đảm tỷ lệ hạ mục tiêu rất cao, nhưng tốc độ tiêu hao tên lửa cũng nhanh hơn nhiều so với phương thức “bắn – quan sát – bắn”.
“Điều này đồng nghĩa Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh đã khai hỏa ít nhất 2.400 quả đạn đánh chặn, thậm chí nhiều hơn, để đối phó tên lửa đạn đạo Iran trong hơn một tháng xung đột. Phần lớn trong số này là đạn PAC-3 và PAC-2 GEM-T của tổ hợp Patriot.”, cây bút Gerry Doyle của Bloomber cho hay.
Dữ liệu từ các Thỏa thuận Bán Vũ khí Quân sự Nước ngoài (FMS) được Bộ Ngoại giao Mỹ phê duyệt, cũng như ước tính của 3 chuyên gia và một nguồn tin giấu tên am hiểu tình hình, cho thấy các nước vùng Vịnh sở hữu chưa đến 2.800 tên lửa Patriot trước khi xung đột bùng phát.
Tài liệu FMS chỉ cho thấy lượng tên lửa được khách hàng đề xuất mua hoặc Bộ Ngoại giao Mỹ duyệt bán, trong khi số vũ khí bàn giao trên thực tế có thể thấp hơn. Nỗ lực bù đắp tiêu hao tên lửa của các nước vùng Vịnh cũng được đánh giá là rất khó khăn, do nhu cầu cao và hạn chế về tốc độ chế tạo.
Nhà sản xuất Lockheed Martin hiện chế tạo được khoảng 650 tên lửa PAC-3 mỗi năm và đã ký thỏa thuận để tăng sản lượng lên 2.000 vào năm 2030. Tập đoàn này hàng năm cũng xuất xưởng khoảng 96 tên lửa cho Hệ thống Phòng thủ Tầm cao Giai đoạn cuối (THAAD) và đã ký hợp đồng để mở rộng công suất lên 400 quả mỗi năm.
“Nếu không có sự hỗ trợ tích cực của Mỹ, hầu hết quốc gia vùng Vịnh sẽ không còn gì để tự vệ”, Kelly Grieco, chuyên gia về chính sách quốc phòng tại Trung tâm Stimson có trụ sở tại Mỹ, cảnh báo.
Tuy nhiên, ngay cả quân đội Mỹ dường như cũng gặp khó trong quá trình lấp khoảng trống phòng thủ tại Trung Đông.
Washington Post ngày 25/3 dẫn ba nguồn tin tiết lộ Lầu Năm Góc đang cân nhắc điều chuyển đến Trung Đông một số tên lửa đánh chặn được đặt mua theo chương trình Danh sách Yêu cầu Ưu tiên của Ukraine (PURL) do NATO triển khai từ năm ngoái.
Hai quan chức giấu tên thêm rằng Lầu Năm Góc đã thông báo cho quốc hội Mỹ về ý định dùng khoảng 750 triệu USD từ quỹ PURL để bổ sung kho dự trữ của quân đội Mỹ, thay vì gửi thêm vũ khí cho Ukraine.
Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Mỹ khẳng định chủ trương “đảm bảo lực lượng Mỹ cùng các đồng minh, đối tác có những gì cần thiết để chiến đấu và chiến thắng”, nhưng từ chối bình luận chi tiết về thông tin.
“Tốc độ tiêu hao vũ khí tiên tiến nhanh chóng cho thấy Mỹ tin rằng sẽ không nổ ra xung đột với đối thủ ngang tầm trong tương lai gần hoặc có thể nhanh chóng đánh bại Iran. Đây là điều rất thú vị về mặt chiến lược, thể hiện chính quyền Tổng thống Trump coi Iran là vấn đề quan trọng nhất và sẵn sàng đánh cược tất cả để giành chiến thắng”, Peter Layton, cựu sĩ quan không quân Australia đang làm việc tại Viện Nghiên cứu châu Á Griffith, cho biết.
“Trong ngắn hạn, chiến dịch nhằm vào Iran là thành công về mặt quân sự và chiến thuật đối với Mỹ. Tuy nhiên, tốc độ tiêu hao tên lửa Patriot cùng các vũ khí đánh chặn khác, kết hợp với sản lượng không đủ bù đắp, sẽ tạo ra điểm yếu về mặt chiến lược trong trung hạn”, Claudia Major, chuyên gia thuộc Quỹ German Marshall tại Mỹ, nêu quan điểm.
Kho dự trữ tên lửa phòng không của Israel cũng bị đặt dấu hỏi khi xung đột đã bước sang tháng thứ hai.
Trang tin Semafor hồi giữa tháng 3 dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên nhận định kho vũ khí đánh chặn tên lửa đạn đạo của Israel “đang thấp đến mức nguy hiểm”, vào thời điểm chiến sự mới chỉ diễn ra được hai tuần. Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) sau đó tuyên bố “không thiếu tên lửa phòng không” để đối phó các cuộc tấn công của Iran và nhóm vũ trang Hezbollah ở Lebanon.
Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh (RUSI) hôm 24/3 công bố báo cáo ước tính Israel, Mỹ và đồng minh đã dùng 11.294 quả đạn các loại với tổng trị giá 26 tỷ USD trong 16 ngày đầu xung đột. “Đặc biệt, kho tên lửa chính xác và đạn đánh chặn tầm xa đang cạn kiệt”, RUSI nhận định.
Thời gian chế tạo kéo dài và chi phí cao của tên lửa hiện đại như Arrow càng khiến nguy cơ cạn vũ khí đánh chặn trở nên nghiêm trọng. Mỗi tên lửa Arrow-2 có giá khoảng 1,5 triệu USD, con số này với mẫu Arrow-3 là hai triệu USD.
Israel không tiết lộ quy mô kho dự trữ tên lửa và tốc độ sản xuất, nhưng giới chuyên gia cho rằng nước này cần 2-3 năm để bù đắp lượng tên lửa đã tiêu hao trong những xung đột trước đây, chưa kể tới chiến sự hiện tại.
“Nút thắt cổ chai không phải là tiền bạc, mà là giới hạn của ngành công nghiệp. Không thể mở rộng quy mô dây chuyền như nhà máy sản xuất iPhone. Những loại tên lửa này chỉ dành cho mối đe dọa tồi tệ nhất và nguồn cung không bao giờ dồi dào”, trung tá Mỹ Jahara Matisek, đồng tác giả báo cáo của RUSI, cho biết.
Sau khi Iran và Mỹ tiến hành các cuộc tấn công trả đũa lẫn nhau vào cuối tuần trước, sự chú ý một lần nữa đổ dồn vào con đường ngoại giao, khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố hai bên sẽ tổ chức các cuộc đàm phán tại Doha vào 30/6.
Tuy nhiên, hôm 29/6, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Iran Kazem Gharibabadi đã bác bỏ thông tin cho rằng bất kỳ cuộc đàm phán cấp kỹ thuật nào với Mỹ sẽ được tổ chức tại Qatar trong tuần này. Thay vào đó, ông cho biết các cuộc tham vấn với giới chức Qatar vẫn đang diễn ra.
Trước đó, ông Mehdi Fazaeli, một thành viên thuộc văn phòng Lãnh tụ Tối cao Iran, cho hay các cuộc đối thoại được lên lịch với Mỹ vào ngày 28/6 đã bị các nhà đàm phán Iran hủy bỏ sau những bất đồng căn bản về vấn đề eo biển Hormuz và các vấn đề khác.
Eo biển Hormuz
Các cuộc không kích qua lại giữa Mỹ và Iran, cùng với tín hiệu từ Iran cho thấy họ không vội quay lại bàn đàm phán, đã chỉ ra một thực tế là: bất kỳ cuộc thảo luận nào sắp tới giữa Tehran và Washington sẽ tập trung vào việc thực thi những gì đã được đồng ý trước đó, đặc biệt là liên quan đến eo biển Hormuz.
Các cuộc tấn công tuần trước là động thái quân sự đầu tiên của cả hai bên kể từ khi Bản ghi nhớ (MOU) được ký kết vào ngày 17/6. Các cuộc tấn công tái diễn sau khi Iran tuyên bố một tuyến đường sơ tán dành cho các tàu bị mắc kẹt do Mỹ hậu thuẫn là "không thể chấp nhận được".
Một tàu chở container và một tàu chở dầu sử dụng tuyến đường này đã bị tấn công vào hôm 25/6. Phía Mỹ cáo buộc Iran đứng sau các vụ tấn công, sau đó đã ném bom vào các cơ sở hạ tầng và lắp đặt trên các hòn đảo phía nam của Iran, Tehran đáp trả bằng cách tấn công các căn cứ của Mỹ ở Bahrain và Kuwait.
hai bên đều cáo buộc nhau vi phạm các cam kết trong Bản ghi nhớ, bao gồm Điều 5, trong đó quy định Iran sẽ “nỗ lực hết sức để thu xếp cho các tàu thương mại qua lại an toàn và không thu phí trong vòng 60 ngày, chỉ tính từ vịnh Ba Tư đến biển Oman và ngược lại”.
Các cuộc tấn công gần đây đã làm rõ mối nguy hiểm từ việc thiếu phối hợp tại eo biển Hormuz. Lập trường của Iran là họ sẽ không để mình bị gạt ra ngoài rìa. Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tuyên bố, các quốc gia khác không nên “can thiệp vào vấn đề quản lý eo biển Hormuz và các biện pháp do Iran áp dụng nhằm mở cửa trở lại eo biển này”.
Ông cho biết sẽ mất ít nhất một tháng để đưa eo biển này trở lại công suất trước xung đột.
Một đường dây nóng quân sự giữa Iran và Mỹ cũng đã được Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đề xuất, nhưng cho đến nay nó dường như chưa đem lại bất kỳ tác động rõ rệt nào trong việc ngăn chặn các cuộc đối đầu vũ trang tại eo biển. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã ẩn ý họ không mặn mà với một kênh liên lạc như vậy.
Giới chức Iran cũng cho biết họ kế hoạch củng cố quyền kiểm soát đối với eo biển Hormuz bằng cách thu phí bảo hiểm, phí môi trường và các dịch vụ khác, nhưng bất kỳ loại thuế phí nào kiểu này đều bị Washington và các bên khác kịch liệt phản đối. Bản ghi nhớ quy định rõ sẽ không có bất kỳ khoản phí nào trong thời hạn 60 ngày.
Quyền tiếp cận các khoản quỹ bị đóng băng
Một điểm tranh chấp lớn đối với Iran và là nội dung nhiều khả năng sẽ nằm trong chương trình nghị sự của bất kỳ cuộc đàm phán nào là việc giành lại quyền tiếp cận các khoản quỹ của chính nước này vốn bị phong tỏa ở nước ngoài trong nhiều năm do các lệnh trừng phạt của Mỹ.
Tổng thống Mỹ Donald Trump và các quan chức khác đã nhấn mạnh rằng bất kỳ quyền tiếp cận quỹ nào cũng sẽ chỉ được thực hiện sau đó, dựa trên thể hiện của Iran trong việc thực thi các cam kết.
Các quan chức Iran đang cố gắng tránh lặp lại các thỏa thuận trước đây khi các khoản quỹ được giải phóng trên danh nghĩa nhưng trên thực tế vẫn không thể tiếp cận được. Tổng thống Masoud Pezeshkian cho biết Iran kỳ vọng ít nhất 6 tỷ USD do Qatar nắm giữ sẽ được giải ngân.
MOU quy định, các khoản quỹ của Iran sẽ “hoàn toàn sẵn sàng để sử dụng” một khi thỏa thuận được thực thi, với các quy trình giải ngân sẽ được hai bên cùng thống nhất trong quá trình đàm phán.
Văn bản này cũng nêu rõ các khoản quỹ phải hoàn toàn có thể sử dụng được, cho dù chúng ở lại tài khoản ban đầu hay được chuyển đi, và phải được thanh toán cho bất kỳ bên thụ hưởng cuối cùng nào do Ngân hàng Trung ương Iran chỉ định. Phía Mỹ có trách nhiệm thực hiện việc cấp tất cả các giấy phép và ủy quyền cần thiết.
Ông Trump nói Iran sẽ dùng số tiền được giải phóng để mua ngô và các mặt hàng nhân đạo khác như lương thực và thuốc men. Tuy nhiên, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Iran Abdolnasser Hemmati cho biết, mặc dù nước này có thể chọn mua các sản phẩm nông nghiệp từ Mỹ nếu chất lượng và giá cả phù hợp, song văn bản của Bản ghi nhớ không bắt buộc họ phải làm như vậy.
Vấn đề Li Băng
Iran có một số mục tiêu khác khi tham gia vào các cuộc đàm phán sắp tới. Chúng bao gồm việc Mỹ công nhận chủ quyền và không can thiệp vào công việc nội bộ của Iran, Mỹ rút quân khỏi các khu vực ngoại vi của Iran, ngừng áp đặt các lệnh trừng phạt mới hoặc xây dựng lực lượng khu vực trong thời gian MOU có hiệu lực, một gói tái thiết hoặc phát triển kinh tế, và việc thiết lập các cơ chế giám sát và giải quyết tranh chấp chính thức.
Li Băng cũng là một trọng tâm lớn của Iran. Điều khoản đầu tiên của MOU quy định việc chấm dứt ngay lập tức và vĩnh viễn các hoạt động quân sự trên “tất cả các mặt trận”, bao gồm cả Li Băng, nơi lực lượng Hezbollah do Tehran hậu thuẫn đã tiến hành cuộc chiến vũ trang chống lại Israel trong nhiều năm.
Mặc dù các cuộc tấn công của Israel ở miền NamLi Băng và các khu vực khác của nước này đã giảm bớt cường độ gần đây nhằm ngăn chặn một cuộc đối đầu trực tiếp khác với Iran, nhưng Mỹ rốt cuộc lại củng cố sự hiện diện quân sự của Israel bên trong Lebanon thông qua một thỏa thuận với chính phủ Li Băng.
Thỏa thuận được ký kết hôm 26/6 không bắt buộc binh sĩ Israel phải rút khỏi miền Nam Li Băng hay chấm dứt tất cả các cuộc tấn công, điều này về mặt bản chất đã làm xói mòn MOU đã ký với Iran.
Hezbollah cũng đã chỉ trích gay gắt thỏa thuận này, nhưng các quan chức chính phủ Li Băng coi đây là con đường hướng tới một tương lai nơi Hezbollah bị giải giáp hoàn toàn và được thay thế bởi quân đội chính quy quốc gia.
Chương trình hạt nhân
Một thực tế đã được xác định là chương trình tên lửa của Iran sẽ không phải là đối tượng thương lượng liên quan đến MOU.
Tuy nhiên, một số tiếng nói cứng rắn nhất ở Tehran còn muốn tiến xa hơn, và tin rằng chương trình hạt nhân của đất nước không còn là chủ đề được phép thảo luận với các cường quốc nước ngoài nữa.
Hơn 60 thành viên tương đương gần 3/4 thành viên của Hội đồng Chuyên gia Iran đầy quyền lực đã ký vào một tuyên bố khẳng định các nhà đàm phán không được phép vượt qua những "ranh giới đỏ" của Lãnh tụ Tối cao Mojtaba Khamenei.
Theo hướng này, họ yêu cầu không đàm phán về các quyền hạt nhân của Iran, phải trả thù cho các nhà lãnh đạo bị ám sát, đóng cửa eo biển Hormuz, đòi bồi thường xung đột và dỡ bỏ các lệnh trừng phạt.
Trước đây, giới chức Iran từng bày tỏ thiện chí đưa ra các nhượng bộ về hạt nhân, bao gồm việc làm loãng lượng uranium làm giàu cấp độ cao đang bị chôn vùi dưới đống đổ nát của các cơ sở bị ném bom. Tuy nhiên, họ khẳng định điều này sẽ chỉ được thực hiện sau khi có một lộ trình từng bước rõ ràng nhằm đảm bảo Iran sẽ được hưởng các lợi ích kinh tế từ việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt.
Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki hôm 8/7 gặp người đồng cấp Ukraine Volodymyr Zelensky tại Ankara, trong lúc quan hệ hai nước căng thẳng vì nhóm kháng chiến UPA từ thời Thế chiến II.
Mâu thuẫn bùng phát vài tuần trước, khi Tổng thống Zelensky đổi tên một đơn vị quân đội Ukraine thành "Những anh hùng UPA". UPA là tên một nhóm nổi dậy dân tộc chủ nghĩa thời Thế chiến II, được một số người Ukraine coi là "anh hùng".
Quyết định này đã vấp phải phản ứng quyết liệt từ Ba Lan, bởi UPA bị cáo buộc tham gia các cuộc thảm sát Volhynia giai đoạn 1943-1945. Ba Lan cho rằng khoảng 100.000 người Ba Lan đã bị các lực lượng dân tộc chủ nghĩa Ukraine sát hại trong giai đoạn này. Hàng nghìn người Ukraine cũng thiệt mạng trong các cuộc trả đũa sau đó.
Dù tuyên bố điều chắc chắn không thay đổi với cả Ukraine và Ba Lan đó là "Nga vẫn là mối đe dọa chính", ông Nawrocki thừa nhận cả ông và người đồng cấp Zelensky "đã không thể giải quyết những vấn đề lịch sử".
"Vì vấn đề này rất quan trọng đối với người Ba Lan, chúng tôi mong Ukraine hiểu rằng lá cờ của Banderite sẽ hạn chế tương lai của Ukraine trong EU", ông Nawrocki nói.
Lá cờ Banderite là biểu tượng gắn liền với UPA trong thời kỳ Thế chiến II, được dùng để chỉ những người đi theo tư tưởng hoặc phong trào của Stepan Bandera, một lãnh đạo dân tộc chủ nghĩa cực đoan của Ukraine.
Tổng thống Zelensky ký đơn xin gia nhập EU hồi cuối tháng 2/2022, vài ngày sau khi Nga phát động chiến dịch tấn công nước này. Nỗ lực xin gia nhập EU của Ukraine từng gặp nhiều thách thức do chính phủ Hungary dưới thời thủ tướng Viktor Orban sử dụng quyền phủ quyết.
EU chỉ nối lại các cuộc đàm phán gia nhập với Ukraine hồi cuối tháng trước, sau khi ông Orban thất cử. Tuy nhiên, tiến trình này có thể tiếp tục bị trì hoãn nếu Ba Lan, quốc gia thành viên EU, phản đối.
Tổng thống Ukraine Zelensky trong khi đó đăng trên mạng xã hội X rằng hai bên "đã nhất trí tiếp tục đối thoại".
Dù xảy ra mâu thuẫn gần đây, Ba Lan vẫn tiếp tục đóng vai trò là trung tâm trung chuyển phần lớn viện trợ quân sự và nhân đạo cho Ukraine. Chính phủ thân châu Âu của Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk đã nhiều lần kêu gọi giảm leo thang căng thẳng trong quan hệ song phương.
"Trước việc Hezbollah liên tiếp vi phạm lệnh ngừng bắn tại Lebanon và tấn công nhằm vào các thành phố và người dân Israel, Thủ tướng Benjamin Netanyahu và Bộ trưởng Quốc phòng Israel Katz đã chỉ thị Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) không kích nhóm này tại khu vực Dahiyeh ở Beirut", ông Netanyahu và ông Katz cho biết trong tuyên bố chung ngày 1/6.
IDF sau đó phát cảnh báo trên X, kêu gọi người dân ở Dahiyeh sơ tán để đảm bảo an toàn trước các cuộc không kích nhắm vào "trái tim" của Lebanon.
Trong tuyên bố riêng, ông Katz nói "sẽ không có sự yên bình nào ở Beirut", nếu Hezbollah còn tiếp tục tập kích vào miền bắc Israel. Ông cam kết thiết lập một vùng do quân đội Israel kiểm soát tại khu vực sông Litani, miền nam Lebanon.
Dahiyeh là vùng ngoại ô phía nam thủ đô Beirut, Lebanon, có mật độ dân cư đông đúc. Khu vực được coi là thành trì của Hezbollah vì là nơi nhóm vũ trang tập trung bộ máy chính trị, quân sự. Dahiyeh gần như chưa hứng chịu đòn không kích đáng kể nào từ IDF trong cuộc xung đột hiện tại.
Video do các hãng truyền thông Arab đăng tải cho thấy người dân Lebanon sơ tán khỏi Dahiyeh, khiến giao thông trên các tuyến đường dẫn ra khỏi vùng ngoại ô này ùn tắc nghiêm trọng. Hadi, 24 tuổi, cho biết anh từng hy vọng lệnh ngừng bắn sẽ mang lại một giai đoạn ổn định.
"Cảm giác đó không kéo dài được lâu. Nỗi lo sợ của chúng tôi gia tăng vào sáng nay, sau khi nhận được hàng loạt thông điệp cảnh báo ném bom xuống khu vực ngoại ô phía nam, gây ra tình trạng hoảng loạn trên diện rộng. Chúng tôi đã lập tức rời khỏi khu vực", Hadi nói với AFP.
Các nguồn tin trước đó cho biết Israel đã vận động Mỹ "bật đèn xanh" cho việc nối lại các cuộc không kích quy mô lớn nhằm vào thành trì của Hezbollah. Một quan chức Mỹ giấu tên nói rằng Washington có thể sắp chấp thuận đề nghị của Tel Aviv.
Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc dự kiến họp khẩn vào cuối ngày 1/6 tại Mỹ để bàn về việc Israel mở rộng chiến dịch ở Lebanon. Liên minh châu Âu đã kêu gọi Israel "chấm dứt sự leo thang quân sự".
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei hôm nay khẳng định "lệnh ngừng bắn ở Lebanon là điều kiện thiết yếu đối với bất kỳ thỏa thuận nào nhằm chấm dứt cuộc chiến" giữa nước này và Mỹ.
Tổng thống Lebanon Joseph Aoun cho rằng đất nước của ông đang phải đối mặt với "một hành động gây hấn tàn bạo và đáng lên án của Israel". Tuyên bố được đưa ra trong bối cảnh Lebanon và Israel dự kiến tham gia vòng đàm phán thứ tư do Mỹ bảo trợ vào ngày 2/6.
Xung đột giữa Israel và Hezbollah bùng phát ngày 2/3, sau khi nhóm vũ trang tại Lebanon tấn công nước láng giềng để trả đũa cho cái chết của lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei. IDF sau đó phát động chiến dịch tấn công trên bộ vào Lebanon, khiến hơn một triệu người tại miền nam nước này phải di tản.
Hai bên đạt lệnh ngừng bắn hôm 17/4, nhưng các cuộc đụng độ vẫn diễn ra. Israel tuyên bố chỉ rút quân khi Hezbollah không còn gây ra mối đe dọa cho cư dân những thị trấn miền bắc nước này. Hezbollah khẳng định tiếp tục chiến đấu cho tới khi IDF rời khỏi Lebanon và chấm dứt các cuộc không kích hàng ngày.
Axios dẫn lời một quan chức Lebanon nói cả Israel và Hezbollah đều không quan tâm đến lệnh ngừng bắn. Người này cáo buộc Mỹ chưa gây áp lực đủ với Israel để ngăn leo thang và cho rằng Iran thúc đẩy Hezbollah tiếp tục xung đột nhằm giúp Tehran có thêm lợi thế trong đàm phán với Washington.