Đằng sau lời khen ấy không chỉ là câu chuyện của một album mà còn là dấu hiệu cho thấy ngành công nghiệp âm nhạc đang thay đổi cách nhìn về những nữ nghệ sĩ ngoài 60 tuổi như Madonna.
Nếu cách đây khoảng mười năm, nhiều người cho rằng Madonna đã bước qua thời kỳ đỉnh cao, thì năm 2026, chính bà lại khiến giới phê bình phải thay đổi cách nhìn.
Album phòng thu thứ 15 Confessions II, phát hành sau bảy năm vắng bóng của Madonna, đang nhận được những đánh giá tích cực từ hàng loạt tạp chí âm nhạc quốc tế.
Trong bài bình luận mới nhất, Variety nhận định đây là “album hay nhất của Madonna trong hai thập niên qua”, đánh dấu sự trở lại đầy thuyết phục của nữ ca sĩ với thế giới nhạc dance từng làm nên tên tuổi bà. Đó không chỉ là lời khen dành cho một sản phẩm mới mà còn là sự nhìn nhận lại vị thế của một biểu tượng nhạc pop sau hơn bốn thập niên hoạt động.
Theo Variety, điểm mạnh nhất của Confessions II nằm ở chỗ Madonna không còn cố gắng trở thành một nghệ sĩ trẻ.
Nếu các album Rebel heart (2015) hay Madame X (2019) từng bị đánh giá là hoặc quá cố bám theo xu hướng thị trường, hoặc quá cực đoan trong thử nghiệm thì lần này Madonna chọn quay về thứ bà làm giỏi nhất: Âm nhạc dành cho sàn nhảy.
Đây là phần tiếp nối tinh thần của Confessions on a dance floor (2005) – album được xem là một trong những cột mốc quan trọng nhất của nhạc pop đầu thế kỷ XXI.
Một lần nữa, Madonna hợp tác với nhà sản xuất Stuart Price để xây dựng album theo dạng “continuous mix” – 16 ca khúc nối liền nhau như một DJ set kéo dài, đưa người nghe bước vào không gian của disco, house, techno và electronic.
Variety nhận xét album không cố lặp lại thành công cũ mà khai thác tinh thần tự do của sàn nhảy như nơi con người được tái tạo bản thân sau ánh đèn.
Điều gây bất ngờ không nằm ở nhạc dance bởi Madonna từng có vô số album dance. Điều mới là lần đầu tiên sau nhiều năm, bà không còn cố chứng minh mình trẻ trung hơn tuổi.
Thay vào đó, Confessions II là album nhìn lại cả cuộc đời. Ca khúc Danceteria đưa Madonna trở về những ngày đầu tại New York đầu thập niên 1980, khi bà còn mang băng demo ca khúc Everybody đến DJ Mark Kamins với hy vọng được phát hiện.
Ở Fragile, Madonna tưởng nhớ người anh trai Christopher Ciccone vừa qua đời sau nhiều năm mâu thuẫn.
Trong The test, bà song ca với con gái Lourdes Leon và lần đầu tiên thừa nhận rằng danh tiếng của mình từng vô tình tạo áp lực cho con.
Theo Variety, chính những khoảnh khắc riêng tư ấy khiến album trở nên sâu sắc hơn thay vì chỉ là một bộ sưu tập các ca khúc để nhảy.
Sự thành công của Confessions II không xuất hiện từ khoảng trống. Nó đến sau Celebration Tour, chuyến lưu diễn kỷ niệm hơn 40 năm sự nghiệp vừa khép lại với doanh thu hơn 225 triệu USD, trở thành một trong những tour diễn có doanh thu cao nhất lịch sử của một nghệ sĩ nữ. Theo Billboard, Madonna cũng trở thành nghệ sĩ nữ đầu tiên có sáu tour diễn vượt mốc 100 triệu USD.
Ngay sau tour diễn, lượng nghe trực tuyến các ca khúc kinh điển của bà tiếp tục tăng mạnh trên Spotify và Apple Music. Những ca khúc như: Hung up, Like a prayer, Material girl hay Vogue liên tục quay trở lại các bảng xếp hạng streaming.
Giới phân tích cho rằng chính thành công của chuyến lưu diễn đã tạo nền tảng để khán giả đón nhận Confessions II không phải như sản phẩm “hoài niệm”, mà là một chương mới trong sự nghiệp Madonna.
Điều đáng chú ý hơn cả là câu chuyện phía sau Madonna. Trong nhiều thập niên, ngành công nghiệp âm nhạc luôn dành nhiều cơ hội cho nghệ sĩ nam lớn tuổi hơn là phụ nữ. Không ít nữ ca sĩ sau tuổi 50 gần như biến mất khỏi dòng chảy chính của nhạc pop.
Nhưng vài năm gần đây, xu hướng ấy đang thay đổi. Beyoncé lập kỷ lục với Cowboy Carter ở tuổi ngoài 40. Kylie Minogue có màn hồi sinh ngoạn mục với Padam Padam sau tuổi 50. Cher tiếp tục phát hành album mới ở tuổi gần 80. Janet Jackson, Mariah Carey hay Celine Dion vẫn duy trì sức ảnh hưởng thông qua các tour diễn và nền tảng số.
Madonna giờ đây cũng trở thành ví dụ tiêu biểu nhất cho xu hướng ấy. Ở tuổi 67, bà không chỉ bán ký ức. Bà vẫn phát hành album mới, được giới phê bình đánh giá cao và tiếp tục góp mặt trong các cuộc đối thoại lớn của nhạc pop đương đại.
Có lẽ điều thú vị nhất ở Confessions II không nằm ở việc Madonna có tạo thêm một bản hit như Hung up hay không.
Album này cho thấy một điều khác. Đó là một nghệ sĩ huyền thoại vẫn có thể tiếp tục sáng tạo mà không cần phủ nhận tuổi tác hay chạy theo thị hiếu tức thời.
Sau hơn bốn mươi năm kể từ khi bước chân vào các hộp đêm ở khu Lower East Side (New York), Madonna vẫn đứng trên “sàn nhảy” của nhạc pop thế giới.
Không còn là cô gái trẻ đầy nổi loạn của thập niên 1980, nhưng cũng chưa bao giờ chấp nhận trở thành biểu tượng chỉ để được hoài niệm.
Và có lẽ đó mới là điều khiến giới phê bình xem Confessions II là album đáng giá nhất của Madonna trong nhiều thập niên qua khi nó không cố gắng đưa bà trở về quá khứ mà chứng minh huyền thoại vẫn có thể bước tiếp cùng hiện tại.
Theo chia sẻ từ đoàn phim, Tom Cruise yêu cầu các diễn viên tham gia khóa huấn luyện đặc biệt trước khi ghi hình. Các bài tập bao gồm kiểm soát nhịp thở, thích nghi với áp suất không khí và rèn khả năng chịu lực khi thực hiện cảnh quay trên chiến đấu cơ thật.
Khác với nhiều bộ phim hành động phụ thuộc vào phông xanh và kỹ xảo CGI (công nghệ mô phỏng hình ảnh bằng máy tính, cho phép tạo ra hình ảnh tĩnh hoặc động), Top Gun: Maverick (Phi công siêu đẳng Maverick) ưu tiên ghi hình thực tế trên các tiêm kích quân sự. Điều này buộc dàn diễn viên phải trực tiếp ngồi trong khoang lái khi máy bay thực hiện các pha tăng tốc, nhào lộn và đổi hướng ở tốc độ cao.
Nhiều diễn viên thừa nhận họ từng rơi vào trạng thái kiệt sức sau những ngày quay kéo dài. Một số người bị chóng mặt, buồn nôn vì liên tục chịu áp lực từ các động tác bay phức tạp. Tuy nhiên, Tom Cruise vẫn kiên quyết giữ tiêu chuẩn khắt khe nhằm đảm bảo cảm giác chân thật cho bộ phim.
Tài tử Hollywood cũng trực tiếp tham gia phần lớn các cảnh hành động nguy hiểm. Anh đồng thời xây dựng giáo trình huấn luyện riêng cho dàn diễn viên trẻ để giúp họ thích nghi với môi trường quay đặc biệt.
Theo nam diễn viên Glen Powell, cả đoàn từng nghĩ đã hoàn thành một phân cảnh quan trọng nên cùng nhau ăn mừng bằng đồ ăn nhanh và bia. Tuy nhiên, chỉ một tuần sau, Tom Cruise yêu cầu quay lại vì cảm thấy phiên bản đầu tiên chưa đạt yêu cầu.
Điều đó khiến toàn bộ dàn diễn viên nam phải lập tức quay trở lại phòng gym để lấy lại vóc dáng như trước. “Các phòng gym lúc nào cũng chật kín người từ sáng đến đêm. Đó là mức độ áp lực ngoại hình mà bạn hiếm khi thấy”, Glen Powell chia sẻ.
Ngoài ra, Tom Cruise còn trực tiếp tham gia xây dựng chương trình huấn luyện bay dành cho các diễn viên. Nhà sản xuất Jerry Bruckheimer tiết lộ ê-kíp đã trải qua 3 tháng đào tạo cường độ cao cùng Hải quân Mỹ trước khi bước vào ghi hình.
Các diễn viên được học cách điều khiển máy bay hạng nhẹ để làm quen với không gian trên không, sau đó tiếp tục luyện tập với máy bay phản lực L-39 trước khi tham gia các chuyến bay trên tiêm kích F/A-18.
Toàn bộ cảnh quay trong buồng lái đều được thực hiện trên máy bay thật thay vì dựng phông xanh hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào kỹ xảo. Đạo diễn Joseph Kosinski cho biết có những phân cảnh được quay ở độ cao hơn 11.000m, với tốc độ lên tới khoảng 600 dặm/giờ.
Để có được vài phút xuất hiện trên màn ảnh, đoàn phim phải ghi hình liên tục suốt 14 tiếng. Tổng cộng, ê-kíp thực hiện hơn 813 giờ quay phim, đây là con số vượt tổng thời lượng của cả 3 phần The Lord of the Rings cộng lại.
Theo đạo diễn Joseph Kosinski, thử thách lớn nhất không nằm ở kỹ thuật quay mà là việc đảm bảo các diễn viên vẫn giữ được cảm xúc và khả năng thoại trong điều kiện bay thực tế.
Sự đầu tư công phu này góp phần giúp Top Gun: Maverick trở thành một trong những bom tấn thành công nhất Hollywood những năm gần đây với doanh thu gần 1,5 tỷ USD. Bộ phim được đánh giá cao nhờ cảm giác chân thực hiếm thấy ở dòng phim hành động hàng không hiện đại.
Theo Business Insider, nhờ thành công vang dội của phim, Tom Cruise thu về khoản lợi nhuận hơn 100 triệu USD từ doanh thu phòng vé, ngoài khoản cát-xê ban đầu khoảng 12 triệu USD. Đây được xem là một trong những thương vụ thành công nhất sự nghiệp của nam diễn viên.
Top Gun: Maverick do Joseph Kosinski đạo diễn, đánh dấu sự trở lại của Tom Cruise trong vai phi công huyền thoại Pete “Maverick” Mitchell.
Phim xoay quanh hành trình Maverick trở lại trường đào tạo Top Gun để huấn luyện nhóm phi công trẻ thực hiện nhiệm vụ gần như bất khả thi. Tác phẩm không chỉ chinh phục khán giả yêu thích phim hành động mà còn ghi điểm nhờ cảm xúc, nhịp phim chắc tay và tinh thần điện ảnh cổ điển giữa thời kỳ phim siêu anh hùng thống trị phòng vé.
Không chỉ thành công thương mại, Top Gun: Maverick còn nhận “cơn mưa lời khen” từ giới phê bình quốc tế. Trên Rotten Tomatoes, bộ phim đạt hơn 95% đánh giá tích cực từ giới chuyên môn và trở thành một trong những phim hành động được đánh giá cao nhất năm 2022.
Tạp chí Variety gọi đây là “bom tấn Hollywood hoàn hảo”, trong khi The Hollywood Reporter nhận định tác phẩm vừa giàu cảm xúc vừa mang tính giải trí đỉnh cao.
Sức ảnh hưởng của bộ phim tiếp tục được khẳng định tại Oscar lần thứ 95 khi tác phẩm nhận 6 đề cử, trong đó có hạng mục Phim hay nhất. Đây được xem là thành tích hiếm có đối với dòng phim hành động thương mại - thể loại vốn ít được Viện Hàn lâm ưu ái ở các hạng mục lớn. Cuối cùng, Top Gun: Maverick chiến thắng ở hạng mục Âm thanh xuất sắc.
Ở tuổi 64, Tom Cruise vẫn nằm trong nhóm diễn viên quyền lực nhất Hollywood và liên tục góp mặt trong danh sách nghệ sĩ có thu nhập cao nhất ngành giải trí. Theo Kỷ lục Guinness, nam diễn viên còn nắm giữ kỷ lục chuỗi phim liên tiếp đạt doanh thu trên 100 triệu USD dài nhất với 11 tác phẩm phát hành trong giai đoạn 2012-2025.
Theo Chinatimes, ông Billy quốc tịch Thái Lan, hiện sống ở Chiang Mai, quản lý một nhà tưởng niệm Đặng Lệ Quân. Gần ngày giỗ lần thứ 31 của danh ca, ông hiếm hoi nhắc lại sự việc.
Bấy giờ, Đặng Lệ Quân và bạn trai người Pháp của bà lưu trú dài ngày trong khách sạn ở Chiang Mai. Theo trí nhớ của ông Billy, sáng 8/5/1995, ông mang đồ ăn cho danh ca từ sớm, không thấy bà có biểu hiện gì khác thường. Khoảng 15h30 cùng ngày, bạn trai của Đặng Lệ Quân ra ngoài mua trái cây, ca sĩ tập thể dục trong phòng.
Tới 16h15, Billy phát hiện ca sĩ không khỏe, tay chân căng cứng. Ông lập tức gọi điện cho quản lý khách sạn. Bà được đưa đến bệnh viện nhưng đường tắc, bỏ lỡ giai đoạn vàng để cứu chữa. Khi tới bệnh viện, bà không qua khỏi.
Sau đó, cơ quan chức năng kiểm tra phòng khách sạn, kết luận trước khi mất, Đặng Lệ Quân chạy bộ, tắm trong phòng khách sạn, sau đó lên cơn hen suyễn. Bấy giờ, bạn trai của danh ca chưa về còn Billy không được phép tự ý vào phòng nên tới khi Đặng Lệ Quân nguy kịch, ông mới phát hiện và kêu gọi giúp đỡ.
Billy canh cánh, nuối tiếc trong lòng vì sự việc, sau đó, ông học cách sơ cứu để đề phòng gặp trường hợp tương tự.
Tin Đặng Lệ Quân qua đời ở tuổi 42 từng gây rúng động làng nghệ thuật Hoa ngữ. Bà sinh năm 1953 ở Đài Loan, nổi tiếng từ thập niên 1960, âm nhạc của nghệ sĩ có sức ảnh hưởng tại nhiều nước châu Á. Một trong bài hát được lan tỏa rộng rãi nhất của Đặng Lệ Quân là Ánh trăng nói hộ lòng tôi, do Trần Thanh Khê và Tôn Nghi sáng tác. Lời bài hát mộc mạc:
"Em hỏi ta yêu em bao nhiêu, ta yêu em sâu nặng chừng nào. Ta yêu em chân thành, thương em cũng chân thành, có ánh trăng nói hộ lòng ta.
Em hỏi ta yêu em bao nhiêu, ta yêu em sâu nặng chừng nào. Ta không thay lòng, không đổi dạ, có ánh trăng nói hộ lòng ta. Một nụ hôn thoáng qua, làm trái tim rung động. Một mối tình sâu nặng, làm ta nhung nhớ đến bây giờ".
Trên Chinatimes, Quản Vỹ Hoa - quản lý của Lệ Quân thời kỳ đầu - cho biết vào thập niên 1970, thu nhập của Đặng Lệ Quân có thể lên tới 10.000 USD mỗi tháng.
Đặng Lệ Quân an nghỉ tại công viên nghĩa trang Kim Bảo Sơn, thành phố Tân Bắc, Đài Loan. Ngày giỗ nghệ sĩ năm ngoái, nhà sản xuất âm nhạc người Nhật Minoru Funaki - từng là quản lý của ca sĩ - viếng mộ bà, ông nói: "Cô ấy là ca sĩ dịu dàng, chuyên nghiệp nhất mà tôi từng gặp. 30 năm qua, tôi vẫn thường mơ thấy cô ấy".
Theo Dawan News, các trích đoạn trong chương trình Ấn tượng Lưu Tam Tỷ vào danh sách chủ đề gây bàn tán, tranh luận nhiều nhất Weibo cuối tuần qua. Show nghệ thuật diễn ra trên sông núi ở Quế Lâm, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Nhân vật chính - Lưu Tam Tỷ, nguyên mẫu là nhân vật trong truyền thuyết dân gian của người dân tộc Choang ở Quảng Tây. Toàn bộ show quy tụ các yếu tố văn hóa trong sinh hoạt thường ngày, công việc, phong tục tập quán của người dân tộc thiểu số.
Mỗi buổi diễn kéo dài 70 phút, một số đoạn khắc họa nhân vật nữ múa trên tạo hình trăng khuyết, các cô gái thay áo. Hàng nghìn ý kiến không đồng tình với trang phục của nghệ sĩ nữ ở những cảnh này, cho rằng hiệu ứng hình ảnh phản cảm, tạo cảm giác diễn viên đang khỏa thân. Khán giả viết trên Weibo: "Lưu Tam Tỷ mà sống dậy cũng sẽ mắng show này", "Đây không phải nghệ thuật dân gian, đây là thô thiển".
Nhưng cũng có luồng ý kiến khác nhận xét nghệ sĩ nữ mặc trang phục màu nude biểu diễn là bình thường, tôn nét đẹp khỏe khoắn. Những người này phản bác: "Sao con người bây giờ nhạy cảm như vậy, tôi thấy rất đẹp mà", "Con mắt đánh giá bây giờ còn hà khắc hơn thời phong kiến".
Trước các luồng tranh cãi, đại diện ban tổ chức cho biết toàn bộ nội dung biểu diễn đã được cơ quan chức năng phê duyệt. Tuy nhiên, ban tổ chức coi trọng ý kiến đóng góp của khán giả và sẽ điều chỉnh để vừa có thể giữ được yếu tố nghệ thuật vừa tôn trọng trải nghiệm của người xem.
Mỗi show Ấn tượng Lưu Tam Tỷ có sự tham gia của hơn 600 nghệ sĩ. Đây là chương trình thực cảnh quy mô lớn đầu tiên của Trung Quốc, diễn lần đầu năm 2004, trở thành một trong điểm đến du lịch văn hóa ở Quế Lâm.
Ba đạo diễn của chương trình gồm Trương Nghệ Mưu, Vương Triều Ca và Phàn Dược, trong đó Trương Nghệ Mưu là tổng đạo diễn. Họ mất 5 năm dàn dựng, từng sửa đổi 109 lần. 22 năm qua, ban tổ chức thực hiện hơn 8.000 buổi diễn, tiếp đón khoảng 20 triệu lượt khán giả.
Trương Nghệ Mưu 76 tuổi, được mệnh danh "Quốc sư điện ảnh Trung Quốc", từng chỉ đạo nhiều tác phẩm gây tiếng vang quốc tế như Cao lương đỏ, Cúc Đậu, Anh hùng, Phải sống, Thập diện mai phục. Sang thất tuần, ông vẫn là tên tuổi thu hút khán giả tới rạp. Trương Nghệ Mưu còn từng dàn dựng nhiều chương trình hoành tráng, trong đó có show khai mạc Olympic Bắc Kinh năm 2008.