Hôm nay tôi có một nỗi buồn muốn chia sẻ cùng mọi người. Tôi có thể được xem là người đàn ông khá thành đạt. Công việc, sự nghiệp và thu nhập của tôi đều ổn định. Ít nhất, tôi cảm thấy bản thân có sự thoải mái về tài chính. Bên cạnh đó, tôi cũng là người khá đa năng, ham học hỏi. Nhiều lĩnh vực tôi đều có sự am hiểu, công việc nào cũng có thể làm tốt nên luôn tự tin vào năng lực của bản thân. Tôi thường nói với người bản thân từng nghĩ sẽ là vợ: “Mình có năng lực thì phải tự tin chứ”.
Về tính cách, tôi là người phóng khoáng, hòa đồng, vui vẻ, dễ gần, giao tiếp tốt, sống trọng tình nghĩa và rất nặng tình. Ở đây có ai từng đau khổ vì tình yêu, từng chia tay người mình thương hay đánh mất hạnh phúc gia đình chưa? Nếu có, mong mọi người chia sẻ câu chuyện, cách đối diện và vượt qua nỗi đau ấy. Tôi hy vọng có thể học hỏi để tìm được hướng đi tốt nhất cho chính mình. Đến hiện tại, tôi đã trải qua ba mối tình. Một mối tình thời sinh viên, một mối tình sau khi ra trường đi làm và một mối tình vừa kết thúc. Nhìn lại, tôi chỉ thật sự có một mối tình đúng nghĩa. Hai mối tình trước chỉ dừng lại ở việc quen và yêu, chưa từng có những suy nghĩ hay sự gắn bó sâu sắc về tương lai. Vì thế, xét về cảm xúc, trách nhiệm và trải nghiệm, mọi thứ đều khá hời hợt.
Chỉ đến mối tình vừa qua, tôi mới thật sự hiểu thế nào là yêu thương, là sự gắn kết giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, là cảm giác xây dựng gia đình, nghĩ đến vợ con và một tương lai chung. Đó là quãng thời gian rất hạnh phúc. Tôi từng nghĩ mình đã tìm được bến đỗ bình yên của cuộc đời. Thế nhưng tất cả rồi cũng tan vỡ. Tự nhìn nhận lại, tôi biết bản thân cũng có những sai lầm nên cô ấy mới lựa chọn rời xa. Sai lầm lớn nhất của tôi là thiếu kinh nghiệm trong việc thấu hiểu phụ nữ, chưa hiểu nhiều về suy nghĩ và cảm xúc của họ. Tôi quá vô tư với mọi thứ. Trước đây tôi sống một mình nên luôn nghĩ như vậy là bình thường.
Dù vậy, tình cảm tôi dành cho cô ấy là chân thành, sâu sắc và thủy chung. Tôi luôn yêu thương, chiều chuộng và đối xử rất tốt với cô ấy. Chỉ là nhiều lúc tôi vô tâm, không nhận ra những điều cô ấy thật sự cần. Cuối cùng, cô ấy rời xa tôi với lý do không còn cảm xúc. Thật lòng, tôi không cam tâm khi chỉ vì lý do ấy mà mất đi người mình yêu, mất đi hạnh phúc và những dự định đẹp nhất của tương lai. Cảm giác như đang đứng trên đỉnh cao hạnh phúc rồi bất ngờ rơi xuống tận đáy vực của sự tuyệt vọng.
Đến bây giờ, ngày nào tôi cũng nghĩ về cô ấy. Không một giây phút nào hình bóng cô ấy rời khỏi tâm trí tôi. Ngay cả trong giấc ngủ, cô ấy vẫn xuất hiện. Mỗi lần nghĩ đến kết cục hiện tại, tôi lại thấy đau lòng và trống rỗng. Điều đau đớn nhất là có lúc nỗi đau lớn đến mức tôi không còn khóc được nữa. Mỗi ngày tôi vẫn cố tỏ ra bình thường để tiếp tục công việc, duy trì các mối quan hệ và cuộc sống thường nhật. Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng không thể. Tôi cũng không biết tâm sự cùng ai vì không muốn người khác soi mói chuyện riêng, không muốn họ thương hại mình, càng không muốn ai nói những điều không hay về người tôi vẫn còn yêu.
Thật sự lúc này tâm trí tôi rất hỗn loạn, không còn biết mình cố gắng để làm gì. Có sự nghiệp, có thành tựu, có điều kiện kinh tế thì để làm gì khi ngay cả hạnh phúc của chính mình tôi cũng không giữ được. Người tôi yêu không còn bên cạnh, những dự định về gia đình cũng tan biến. Có một khoảng thời gian tôi đã buông thả bản thân, không còn tập trung vào công việc hay sự nghiệp, cũng chẳng còn quan tâm chăm sóc chính mình. Tôi vùi đầu vào những cuộc nhậu, rồi tìm đến sòng casino chỉ để quên đi nỗi đau. Rồi tôi nhận ra, cảm giác thua tiền trong casino vẫn không đau bằng đánh mất vợ con và hạnh phúc mình từng có.
May mắn là tôi vẫn còn chút lòng tự trọng và còn hình bóng cô ấy trong tim. Điều đó giúp tôi không sa ngã vào những điều tệ hại hơn. Tôi luôn nghĩ rằng sự gần gũi về thể xác là điều chỉ nên dành cho người phụ nữ mình yêu, không phải với bất kỳ ai khác. Hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã và đang buông thả, tự hủy hoại bản thân. Vì vậy, tôi muốn viết những dòng này để chia sẻ với mọi người, hy vọng lòng sẽ nhẹ nhõm hơn. Quan trọng hơn, tôi mong có thể dừng lại trước khi tiếp tục làm tổn hại đến tương lai của chính mình.
Tôi từng là nạn nhân của tổ chức bán hàng đa cấp cách đây 14 năm về trước. Ngày đó, tôi mới bắt đầu cuộc sống sinh viên. Vốn dĩ gia đình tôi không khá giả gì, bố mẹ làm nông, vì thế tôi luôn có khát khao đổi đời, kiếm tiền phụ giúp gia đình. Dựa vào hoàn cảnh đó, tôi được một người bạn học cùng dẫn dắt vào tổ chức này với mục đích "học kỹ năng mềm" và học cách kiếm tiền từ sản phẩm.
Ngày đầu tham gia, tôi rất tích cực vì tuổi trẻ, hoài bão và khát khao muốn khẳng định mình. Do bố mẹ làm nông, từ nhỏ đến lớn chưa va chạm nhiều nên tôi chưa biết cách tìm hiểu về những gì mình được hướng dẫn làm, hướng dẫn sinh hoạt đội nhóm, chỉ đơn giản nghĩ là công ty cung cấp cho mình sản phẩm, mình đi bán và hưởng hoa hồng. Cậu bạn dẫn tôi vào chỉ được vài ngày là dần xa lánh và cắt đứt liên lạc với tôi. Lúc đó tôi nghĩ sao đàn ông con trai mà hèn và đặt quyết tâm mình sẽ trụ lại.
Rồi cái gì đến cũng đến, cái ngày mà những người anh chị trong hệ thống báo: "Em vào lâu rồi sao không tự xây dựng hệ thống cho mình?" hoặc "Em là người nhiệt huyết vậy mà sao chưa lên trợ lý giám sát?". Lúc đó tôi mơ hồ, trợ lý giám sát là gì? Người gọi là anh chị lúc đó giải thích để đạt được trợ lý giám sát phải mua sản phẩm và giới thiệu người mới, người đó phải ký hợp đồng với công ty. Lúc đó em sẽ được 5% hoa hồng.
Tôi nghe đến hoa hồng là thích mà không biết vì nó mà tôi đã trượt dài trong sự khốn nạn. Để đạt được trợ lý giám sát, bạn phải bỏ 4,5 triệu ra mua sản phẩm và "lùa" một người khác tham gia, ký một bộ hợp đồng trị giá 180 nghìn đồng thời điểm đó. Đối với tôi, đi học đã là khó, giờ lấy đâu ra 4,5 triệu để làm vốn. Chẳng lẽ xin bố mẹ? Bố mẹ làm nông thì lấy tiền đâu ra. Tôi tâm sự với các anh chị trong hệ thống và được hướng dẫn là vay bạn bè, người thân, mỗi người 100-500 nghìn hoặc nhiều nhất có thể. Sau này làm được rồi thì trả dần hoặc vay người này trả người kia để lấy tín, mục đích là vay tiếp sau đó.
Tôi nhận ra có lẽ vì vấn đề này nên cậu bạn tôi mới từ bỏ và tôi từng có suy nghĩ quay đầu không làm nữa. Vậy mà cả hệ thống lúc đó tầm 12 người nhảy vào tâm sự, động viên khiến đầu óc tôi u mê và tôi đã lên kế hoạch nói dối bạn bè, gia đình, thậm chí cả cô giáo chủ nhiệm lớp đại học của tôi bấy giờ. Tôi tự dựng lên chuyện bố mẹ tôi ly dị, mẹ bị ung thư cần tiền chữa trị để kể với cô giáo và bạn bè nhằm mục đích mọi người cho tôi vay tiền.
Trước đó tôi là lớp trưởng lớp đại học năng động, nhiệt huyết, cô giáo và các bạn cực kỳ tin tưởng tôi. Cô coi tôi như con gái lớn trong nhà, còn có ý định nhận tôi làm con nuôi. Vậy mà mọi người có thể tưởng tượng tôi khốn nạn mức nào khi làm những việc đó.
Khi biết chuyện, cô giáo đã lên văn phòng khoa kêu gọi ủng hộ từ các thầy cô trong khoa. Nhưng vì chưa nói dối bao giờ nên lời tôi nói ra có quá nhiều sơ hở. Cô giáo và lớp tôi đã phát hiện ngay sau khi tôi dựng lên câu chuyện đó 3 ngày vì cô giáo gọi điện liên hệ về nhà trao tiền ủng hộ và đã phát hiện ra sự thật. Nhưng vì cô vẫn thương tôi nên cô né tránh không cho bố mẹ tôi biết sự thật cuộc điện thoại đó, mà chỉ hỏi thăm sức khỏe bố mẹ tôi và bảo bố mẹ động viên tôi cố gắng học tập. Sau cuộc điện thoại đó, cô gọi tôi đến nhà và yêu cầu tôi nói sự thật. Tôi đã không dám đến nhà cô và từ đó tôi vẫn đến lớp đi học nhưng tránh mặt cô và tự xa lánh bạn bè. Sau đó tôi từ chức lớp trưởng và được cô giáo chấp thuận.
Về phía bố mẹ, người thân ở quê, tôi nói dối là trộm vào lấy mất máy tính mượn của bạn và quỹ lớp, giờ phải đền 5 triệu. Bố mẹ tôi chết lặng. Cậu ruột tôi tức tốc phi xe đến xóm trọ và yêu cầu báo công an. Thật sự lúc đó tôi sợ, sợ phát run. Tôi lại phải nói dối lần nữa là đã xử lý xong. Thời gian đó, tôi như phát điên vì việc nói dối và vẫn vậy, các anh chị trong hệ thống lại quan tâm, động viên. Và rồi tôi vay nặng lãi. 4,5 triệu, trừ lãi đi tháng đầu tiên còn lấy về 4,2 triệu. Tôi đã thành công mua được sản phẩm và tự hứa cố gắng bán hàng để trả lãi. Lúc đó tôi được cả hệ thống chúc mừng, rồi tán dương. Nói thật, tôi vô cùng sung sướng.
Nhưng đời không như mơ. 4,2 triệu trở thành 10 triệu và bên tín dụng yêu cầu trả hết, nếu không sẽ đưa lên trường. Tôi hoang mang, lo lắng, sụt cân, không dám nói với ai. Cuối cùng họ đã tìm về tận nhà tôi, nói chuyện với bố mẹ tôi và mọi người biết kết quả rồi đó. Thêm một lần chết lặng vì đứa con gái trước đó là đứa học giỏi, ngoan ngoãn, hiền lành, giờ thì đốn mạt, khốn nạn. Bố tôi không nói gì, đi vay hàng xóm và lấy tiền của nhà ra được 10,2 triệu, trả giúp tôi. Số tiền đó là cả gia tài đối với bố mẹ tôi. Lúc đó tôi đã quỳ xuống xin lỗi bố mẹ nhưng bố mẹ bất lực đến mức không nói gì với tôi. Chính cái im lặng ấy đã đẩy tôi đến suy nghĩ tự kết thúc cuộc đời. Tôi uống thuốc ngủ nhưng được phát hiện ra. Nằm trong viện nhìn dây truyền nước, tôi đã quyết tâm từ bỏ công việc đó.
Giờ tôi đã 38 tuổi, tốt nghiệp đại học loại khá, lấy chồng và có hai con, đã có công việc ổn định. Khi viết lại những dòng này, tôi thật sự ghê tởm con người mình về quãng thời gian mê muội đó. Tôi viết ra để cho các bạn trẻ bây giờ đọc được, để có thể tránh được những cạm bẫy ngoài kia.
Tôi là nam, 34 tuổi, trưởng thành và có gia đình nhỏ hạnh phúc. Mọi việc không có gì ngoài chuyện xảy ra với những người thân trong gia đình. Tôi có bà cô ruột gần 60 tuổi. Cách đây mấy năm, lúc bà nội sắp mất, mọi người về chăm sóc bà và đã xảy ra chuyện rất lớn mà có lẽ cả đời tôi sẽ bị ám ảnh. Trong thời gian đó, con trai tôi về cai sữa và mẹ tôi cũng bận chăm cháu nên không thể dành hết thời gian cho bà nội. Một chuyện nhỏ nhặt xảy ra khiến cô bóp cổ và đánh mẹ tôi. Lúc đó có rất đông người can ngăn, sau đó mọi chuyện cũng trôi qua.
Hôm tôi về nhà thăm cháu, mẹ kể lại chuyện và khóc rất nhiều. Đời mẹ rất khổ vì gia đình tôi khá phong kiến, nuôi ba chị em tôi ăn học và trưởng thành như ngày hôm nay. Trước đây ba chị em tôi hay xuống nhà cô chơi, sau sự việc đó chỉ có chị gái tôi có việc gì thì đến nhà cô, còn tôi và anh trai thì không. Tôi cũng rất áy náy và cắn rứt, nhiều lần bố nhắc tôi đến thăm cô nhưng tôi đều nói bận làm, dù nhà tôi giờ ở gần nhà cô nhất. Tôi vẫn cho vợ và cháu qua, mặc dù vợ cũng không muốn sang vì thương mẹ tôi như mẹ đẻ vậy. Chuyện đã xảy ra hơn 3 năm rồi nhưng tôi thấy như ngày hôm qua vậy.
Tôi có thể khuyên bạn bè những chuyện ứng xử, nhưng lại bế tắc với bản thân. Tôi viết lên đây mong được lời khuyên của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi 32 tuổi, có một bé 5 tháng tuổi và một bé 5 tuổi. Chồng đi làm công trình xa nhà, một tháng mới về được một hai lần vào cuối tuần. Tôi đã đi làm lại sau kỳ nghỉ thai sản, công việc quản lý cấp trung trong công ty nước ngoài nên có áp lực. Có cô giúp việc giúp trông con, chiều khi tôi về, cô ấy sẽ về nhà. Và từ khi đó khoảng 7h là tôi sẽ vật lộn với hai bé. Mỗi sáng, tôi hò bé trai dậy đi học, dỗ bé nhỏ để chờ cô giúp việc tới, chiều tôi sẽ đón bé lớn về.
Tôi cảm thấy bị mệt mỏi và hay đánh hoặc quát mắng bé trai khi con nghịch, la hét không để cho em nhỏ ngủ, hay là lúc con không chịu dậy, không chịu đánh răng, khóc nhè để được mẹ chú ý.
Tôi từ một người luôn tươi vui, hoạt bát, giờ lại trở thành phiên bản mà mình ghét nhất, khô héo, mệt mỏi, hay tủi thân và hay nóng giận đánh con, quát con. Tôi rất sợ làm ảnh hưởng đến hai bé, nhất là bé trai khi con nói mẹ lúc nào cũng đánh với mắng con thế. Con có lúc cũng ngoan, khi lại hay đòi hỏi (đòi coi tivi, đòi mẹ chơi cùng, đòi mẹ cõng...). Nếu tôi làm theo thì không sao nhưng nếu không, bé sẽ nổi giận bảo là không cần, mẹ không thương con rồi vùng vằng, ném đồ.
Có lẽ cách xử lý khi nóng giận của tôi đã ảnh hưởng đến bé. Bé bảo tôi đừng nói to, đừng quát. Nên nhờ mọi người chỉ cho tôi xem cách nào để giảm sự tức giận và trở nên bao dung, tốt với con. Xin chân thành cảm ơn mọi người.