Tôi viết những dòng này không phải để trách ai hay đòi hỏi điều gì. Chỉ là có những chuyện trong đời, dù đã qua rất lâu, nhưng càng lớn tôi lại càng thấy day dứt vì chưa từng được nghe một lời giải thích rõ ràng. Ngày trước, gia đình bên ngoại tôi gồm 7 cô dì chú bác cùng ông bà ngoại tôi sang Mỹ trước, mẹ bị kẹt lại vì đã có chồng và sinh con nên không thể đi cùng.
Sau này, ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Ba mẹ chơi số đề, nợ nần chồng chất, cuối cùng phải bán căn nhà đó để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại quay về Việt Nam để làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, còn bỏ tiền chuộc lại căn nhà. Sau đó căn nhà lại được bán đi để lấy lại số tiền ông bà đã đứng ra trả nợ cho ba mẹ tôi trước đó. Điều làm tôi suy nghĩ suốt nhiều năm là lúc đầu ai cũng nói căn nhà được bán cho người quen. Hai năm sau, gia đình tôi mới phát hiện người mua thật sự lại là em của bà ngoại.
Không ai giải thích thêm điều gì, cũng chẳng nói rõ vì sao lại như vậy. Có thể đó chỉ là chuyện người lớn tự sắp xếp với nhau, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng càng không có câu trả lời, tôi càng thấy mình bị mắc lại ở đó. Sau khi sang Mỹ, ba mẹ tôi ly dị, mỗi người một cuộc sống riêng. Ba tôi vài tháng lại về Việt Nam, còn chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Nhiều năm nay, tôi hay nhắc lại chuyện căn nhà đó, không phải vì muốn tranh giành hay tiếc của, chỉ là tôi luôn có cảm giác mình chưa hiểu hết câu chuyện. Mỗi lần nhắc tới tôi lại trở nên rất nặng nề và u uất. Có những đêm chỉ nghĩ tới thôi tôi cũng thấy trong lòng khó chịu, như có cái gì đó không buông xuống được.
Vợ là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Cô ấy nói: “Anh biết sự thật rồi thì sao? Căn nhà còn không? Người trong cuộc giờ ai cũng già rồi, có đổi lại được điều gì đâu”. Có lúc cô ấy còn nói: “Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, mà là đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình”. Nghe xong tôi im lặng rất lâu. Vợ luôn khuyên tôi nên bỏ qua. Cô ấy nói đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải thích chỉ làm mình mệt thêm. Người sống hạnh phúc là người biết dừng lại đúng lúc, không phải người biết hết mọi chuyện.
Vợ còn nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Có những chuyện nếu đào sâu ra, chưa chắc người đau là người khác, có khi người đau nhất lại là chính mình”. Tôi hiểu điều đó. Thật lòng, tôi đang cố học cách buông xuống. Tôi muốn hỏi các bạn một điều: “Nếu là mọi người, liệu có thật sự bỏ qua được một câu chuyện mà cả đời mình luôn cảm thấy chưa rõ ràng không”?
Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?
Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.