Chồng tôi hiền lành, gia cảnh khó khăn nhưng rất cố gắng và đã có vị trí quản lý ở tập đoàn lớn. Tuy nhiên anh lại là người giao tiếp kém, vụng về trong cuộc sống hàng ngày, chỉ gì làm đó. Việc nhà thì tôi kêu gì làm đó, còn không sẽ ngồi, ăn, nằm, bấm điện thoại, không biết chăm sóc bản thân, xuề xòa. Anh nhu nhược để mặc mẹ chồng và em trai dụ dỗ, lừa lấy tiền hết lần này đến lần khác. Có một lần anh chat sex với gái lạ và bị tôi phát hiện dù vợ chồng tôi vẫn sinh hoạt bình thường. Tôi thật sự rất mệt mỏi khi phải ở cạnh một người có năng lượng như vậy.
Tôi không quá giỏi nhưng kiếm tiền tốt, 50 triệu mỗi tháng. Tôi cũng nhanh nhẹn trong cuộc sống, lo chu toàn mọi thứ trong gia đình từ con cái, nhà cửa đến công việc và biết phân biệt đúng sai. Chồng hiền lành, không nhậu nhẹt, ăn chơi, thời gian sau đi làm hầu như chỉ ở nhà, vòng tròn quan hệ nhỏ, lại ít bạn thân, mẹ và em trai chỉ lợi dụng chứ không chăm sóc ngó ngàng gì khi anh bị bệnh hay khó khăn. Về tiền bạc, anh nghiện chứng khoán nên có dùng tiền lương chơi chứng khoán nhưng một tháng vẫn đưa về cho tôi 30 triệu.
Tôi hiện tại không biết phải làm sao, bỏ thì thương mà tiếp tục lại mệt mỏi quá. Tôi cứ như có hai đứa con trong nhà chứ không phải một. Muốn giữ ba cho con nhưng bản thân lại thấy không còn năng lượng. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Những bức ảnh anh cười hạnh phúc bên các con, tôi nhìn và thật lòng mừng cho anh. Ít nhất, người tôi từng âm thầm thương nhớ đã có một cuộc sống bình yên. Tôi chưa từng quên anh, cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh, không mong anh đáp lại tình cảm của mình, chỉ thấy lòng trống trải. Có những đêm tôi lặng lẽ mở trang cá nhân của anh, nhìn những bức ảnh cũ rồi tự hỏi nếu ngày ấy chúng tôi gặp lại nhau sớm hơn, liệu cuộc đời có khác?
Rồi tôi lại tự trách mình, đã là người có gia đình, sao còn để trái tim cứ rung động vì một người đàn ông khác? Ban ngày tôi đi làm, chăm sóc chồng con, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi biết, mỗi khi ở một mình, hình ảnh của anh lại hiện lên trong đầu. Có hôm đang lái xe, nghe một bản nhạc cũ, tôi bỗng bật khóc mà chẳng có lý do. Có lẽ tôi khóc cho một mối tình chưa từng được bắt đầu. Tôi chưa từng nói yêu anh, anh cũng chưa từng biết tôi đã dành cho anh thứ tình cảm ấy. Mọi thứ chỉ tồn tại trong trái tim tôi, lặng lẽ suốt hơn 20 năm.
Nhiều lúc tôi cố gắng lý giải cảm xúc của mình. Có phải bản thân yêu anh thật không, hay chỉ yêu những ký ức đẹp của tuổi thơ? Có phải tôi nhớ anh, hay chỉ đang tiếc nuối một điều chưa từng có cơ hội xảy ra?
Tôi không biết nữa, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy anh cười, lòng mình vừa ấm áp vừa đau. Anh chưa từng làm gì để tôi phải nhớ. Anh không hứa hẹn, không chờ đợi, không khiến tôi hy vọng, chỉ là một người đi ngang tuổi thơ tôi, vậy mà lại ở trong trái tim tôi lâu đến thế. Tôi từng nghĩ mình là người mạnh mẽ. Hóa ra, con người ta dù đã đi gần hết nửa cuộc đời vẫn có thể yếu lòng trước ký ức cũ. Tôi đã nhiều lần tự hứa sẽ quên anh, xóa tên anh khỏi lịch sử tìm kiếm. Tôi tự nhủ sẽ không vào xem trang cá nhân của anh nữa. Tôi lao vào công việc, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, cố lấp đầy khoảng trống bằng những điều thực tế. Vậy mà chỉ cần vô tình nghe ai nhắc đến quê cũ, nhìn thấy một con đường quen hay một bài hát của những năm tháng ấy, mọi ký ức lại ùa về.
Giờ đây, tôi chỉ mong mình đủ bình yên để mỉm cười khi nghĩ về anh như một kỷ niệm đẹp. Mong rằng anh sẽ mãi hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, còn tôi sẽ phải cất hình ảnh anh tận nơi sâu nhất của trái tim. Nhưng để làm được điều đó, tôi chưa biết như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là kỹ sư và em làm kế toán cùng công ty của Đài Loan ở gần nhà. Em xinh đẹp, giỏi giang và có tính cách mạnh mẽ. Em từng có một mối tình nhiều năm nhưng không đến được với nhau do bị gia đình ngăn cấm vì nhiều lý do. Cũng vì thế mà em và gia đình có mẫu thuẫn. Ngày em quyết định buông bỏ có lẽ em đã thay đổi hoàn toàn. Em ít về nhà sau giờ tan ca và có khoảng thời gian dài em hoàn toàn không về nhà. Em ở nhà nữ đồng nghiệp vì gia đình cô ấy đều đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài.
Sau khi em nghỉ công ty cũ và đến làm việc ở công ty hiện tại, tôi và em quen nhau. Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau vì có nhiều sự tương đồng trong suy nghĩ. Tôi quyết định theo đuổi em. Sau một thời gian, em lạnh nhạt dần và nói không muốn cùng tôi đi tiếp nhưng tôi không vội bỏ cuộc. Và tôi cũng được sự động viên từ phía bố mẹ em rất nhiều. Một phần vì tính cách tôi, một phần vì cả hai đều đã ngoài 30 và tôi thật sự muốn cùng em xây dựng gia đình.
Dù em vẫn giữ khoảng cách nhưng tôi quyết định cầu hôn. Sau một tuần suy nghĩ, em đồng ý. Cả hai quyết định để gia đình hai bên gặp mặt nói chuyện tương lai cho hai đứa. Chúng tôi cũng công khai với đồng nghiệp và mọi người đều chúc mừng, chờ thiệp cưới của chúng tôi. Do thời gian đến ngày cưới không còn nhiều, tôi tâm sự rằng muốn hai đứa dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Tôi cũng như sợi dây kết nối lại mối quan hệ của em và gia đình. Em trở về nhà sau giờ tan ca và dành thời gian cho gia đình nhiều hơn.
Nhưng tôi tiến một bước, em lại muốn lùi một bước. Chúng tôi ít nói chuyện, sau giờ làm cũng ít tâm sự. Nếu có đều là tôi chủ động gọi điện và nội dung chỉ xoay quanh công việc. Em rất ít và thậm chí là không chia sẻ điều gì về cảm xúc hay quan hệ giữa hai đứa. Tôi cũng không phải sự ưu tiên của em. Em không để tâm đến cảm xúc của tôi thế nào. Nhiều lần tôi hẹn em đi chơi xa một chuyến nhưng em thường tìm lý do từ chối. Tuy nhiên, em luôn sẵn sàng nhận lời đi chơi xa với đồng nghiệp và bạn bè. Và mỗi lần em đi đều có sự góp mặt của cô đồng nghiệp kia.
Dần dần tôi bắt đầu phát hiện ra mối quan hệ của em và cô đồng nghiệp cũ là không bình thường. Em luôn dặn người nhà rằng không cho cô ấy biết về sự tồn tại của tôi. Và vì em không ghé qua nhà cô ấy nên cô ấy thường xuyên tìm xuống nhà em và ngủ lại qua đêm. Khi tôi và em ngồi cùng nhau, em nhiều lần tránh mặt tôi để nghe những cuộc điện thoại kỳ lạ. Tôi thấy em mệt mỏi và không tươi cười nhiều như trước. Tôi dần thừa nhận sự xuất hiện của tôi làm người con gái tôi yêu mệt mỏi khi phải duy trì hai mối quan hệ và luôn phải tìm mọi cách để tôi và người kia không biết đến sự tồn tại của đối phương. Nhưng tôi rất thương em và tin rằng em sẽ thay đổi. Tôi tin rằng bản chất con người em không phải như thế.
Đã hơn một tháng trôi qua nhưng tôi thấy không có nhiều tích cực, mọi thứ chỉ có mình tôi cố gắng vun đắp. Còn em lại luôn tìm đến người con gái kia. Tôi vẫn đứng ngoài cánh cửa tâm hồn em. Người con gái tôi yêu quá thông minh, em luôn biết cách thể hiện cho người khác thấy em là người đơn thuần, có chút ngốc nghếch. Đồng nghiệp nhiều năm không nhận ra em có nhiều bất thường. Và em luôn biết cách tìm lý do để khiến tôi an lòng và định hướng hai mối quan hệ này theo ý em muốn. Em nhiều lần nói dối và cố gắng che dấu, tôi thì cứ vờ tin và giả vờ không biết. Tôi không muốn gây áp lực cho em nên vẫn chọn im lặng, từ từ quan sát và mong em sẽ thay đổi. Tôi cũng không cố gắng lục lọi tìm hiểu quá khứ của em vì có nhiều chuyện không biết sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nhưng thời gian không còn nhiều, tôi ngổn ngang với nhiều suy nghĩ. Nhưng điều tôi lo sợ nhất là cuộc sống sau hôn nhân. Với tôi, tình cảm thật khó để chia sẻ, bất kể dù đó là khác giới hay đồng giới. Tôi không biết mình nên đau khổ thật nhiều và từ bỏ tương lai cùng em xây dựng gia đình hay tiếp tục vun đắp để chờ em thay đổi? Tôi thương em rất nhiều, thương em ở hiện tại và thương cả những tổn thương của em trong quá khứ. Mong nhận được những tư vấn chân thành của các bạn độc giả. Xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều góc nhìn khác nhau đã được chia sẻ dưới bài viết về câu chuyện hôn nhân xoay quanh cách chi tiêu của vợ chồng. Có người từng mâu thuẫn vì chuyện tiền bạc, có người sau nhiều năm mới hiểu được giá trị của sự tiết kiệm... Dưới đây là một số chia sẻ đáng chú ý từ các độc giả.
Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc
Tôi có thể khẳng định là tôi kiếm tiền không giỏi hoặc chưa đủ giỏi nhưng từ trước đến giờ tôi chưa từng tiết kiệm, có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít và lúc nào cũng trong tình trạng vừa đủ hoặc thiếu hụt chút ít. Dù vậy, cho đến nay, tôi đã bỏ thẻ tín dụng, không vướng nợ nần và có kế hoạch khả thi cho những dự định của riêng mình. Tôi không chịu được sự tiết kiệm hà tiện mà luôn tìm cách có thể làm ra được nhiều hơn. Tất nhiên tôi không quá phung phí, không ăn chơi nhưng cơ bản thấy bản thân chi tiêu tương đối thoải mái và nó giúp bản thân giữ được năng lượng lạc quan, đầu óc thoải mái. Những lúc hết tiền cũng nhức đầu nhưng phải đối diện với nỗi sợ này thôi vì hết tiền là chuyện thường xuyên xảy ra và lo lắng quá vì nó cũng vô ích. (nds82110)
Không có tiền phẫu thuật cho con vì thói quen cơm quán, trà chiều
Tôi kể chuyện của đồng nghiệp cùng công ty cho mọi người nghe nhé. Hai vợ chồng tổng thu nhập 27 triệu, đã có nhà thừa kế ba mẹ cho, nuôi con 7 tuổi. Họ hầu như không đi chợ nấu ăn, sáng gia đình ba người ăn ngoài xong chồng mua thêm ly cà phê, vợ ly trà sữa đi làm, con đi học trưa ăn tại trường. 11 giờ họ đặt đồ ăn cả ship là 70 - 80 nghìn đồng cho bữa ăn trưa tới văn phòng. Đến chiều lại gọi trà sữa, gỏi cuốn và tối cả nhà lại ăn ngoài. Hàng online ngày nào bảo vệ cũng gọi nhận vài đơn.
Với tổng mức lương 27 triệu, nếu là gia đình tôi, chi tiêu vẫn để dư ra gần 10 triệu mỗi tháng, còn với họ tháng nào cũng hết sạch và phải hỏi mượn tôi nếu có thêm vài đám cưới. Đó là cuộc sống của họ, tôi không có quyền ý kiến nhưng đến khi họ mượn tôi 30 triệu để tiểu phẫu cho con thì tôi mới góp ý là tiết kiệm lại để có khoản dự phòng. Bởi vậy con người cần phải xảy ra biến cố mới thức tỉnh được tư duy. (vietanhkhang2024)
Sợ bị lợi dụng, làm phiền nên tôi không muốn 'khoe của'
Tôi hồi chưa chồng cũng kiểu sống rất thoải mái dù tiền bạc cũng vất vả mới làm ra được. Tại tôi quen làm lụng nên hết tiền là có cách làm ra liền nên không quan tâm quản lý chi tiêu nhiều. Hồi sinh viên đói rách vậy nhưng bạn bè tới nhà là lúc nào cũng nấu cơm ăn chung. Lúc đó tôi còn nuôi ba đứa em ăn học, các em xin gì cũng cho, quần áo xe cộ học hành cung cấp đủ, lễ tết đi chơi xin là tôi vét tiền cho.
Tôi lấy chồng kiểu người tằn tiện, gia cảnh nghèo, nặng gánh anh em, nuôi thêm mẹ chồng, cháu chồng nên tôi cũng tiết kiệm theo chồng. Tại tính tôi cũng thoải mái nên không so đo nhiều nhưng nhiều khi làm quá nên tôi cũng bức xúc, kiểu mình lùi một bước người ta cứ lấn tới. Vậy là tôi "khó ra", cũng là một cách bảo vệ mình. Giờ tôi giúp ai toàn làm sau lưng chứ không ra mặt, nhất là họ hàng anh em, vì không muốn họ lợi dụng mà còn vô ơn.
Chồng tôi lúc nghỉ hưu có mong muốn "lên đời", bàn với tôi nhưng tôi nói với anh: "Vợ qua sóng gió nhiều rồi, giờ chỉ muốn bình yên, sống vậy cũng sướng rồi chứ có kém ai đâu, giàu có khoe ra chỉ tổ thiên hạ ghét, lợi dụng mà quan trọng là mình cứ bị làm phiền, có sống sung sướng nổi đâu. Chồng thích giúp ai thì giúp nhưng đừng để người ta nghĩ tại mình giàu nên bào cho đã chứ chẳng biết trân trọng". Vậy coi như tôi từ người thoải mái tiền bạc giờ thành kẻ tính toán, còn chồng từ người dè sẻn từng đồng giờ vung tay giúp tới "chắt" nội luôn. (Plutino)
Vợ ậm ờ khi tôi hỏi tới khoản tiết kiệm
Hồi mới lấy vợ, tôi cũng đưa tiền cho vợ quản lý nhưng sau vài tháng hỏi, vợ ậm ờ toàn không rõ thu chi khoản nào, tiết kiệm được bao nhiêu, thế là tôi đành phải tự quản lý. Cái gì cần chi thì chi (du lịch, mua sắm vật dụng cần thiết, xe cộ, nhà cửa,....), cho tới giờ đã có tích lũy và đang phấn đấu trong khoảng 10 năm tiếp theo sẽ được tự do tài chính. Không quan trọng bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mà quan trọng là phải có kế hoạch dài hạn và biết tiết kiệm thì đến lúc khủng hoảng còn có điểm tựa tài chính vững chắc. (Nhất Độ Hồng Trần)
Nhiễm tính tiết kiệm từ tôi, vợ ít mua sắm hẳn
Trước đây vợ tôi cũng hay chi tiêu kiểu "thưởng cho bản thân", thích gì mua nấy. Tôi thì không có sở thích mua sắm, niềm vui của tôi toàn những thứ giản dị và miễn phí như trồng hoa, chơi đàn. Tài chính thì thu nhập của tôi cao, nhà cửa đất đai, xe cộ hầu hết từ thu nhập của tôi, vợ làm bao nhiêu thích mua gì thì mua thôi. Sau khi ở với tôi vài năm vợ tôi tự dưng cũng giống tôi, rất ít mua sắm, không mỹ phẩm, không quần áo gì nhiều, chi phí chủ yếu cho con, tết nhất cô ấy mua quà cho bố mẹ tôi và hầu hết bà con bên nhà tôi, còn cố ấy hầu như chẳng mua gì cho bản thân, còn tôi thì hầu như không để ý gì. Tôi cũng gần như vô tâm trong việc mua đồ hay quà cho vợ. Bây giờ cô ấy tập trung thời gian cho công việc, sở thích riêng, tôi thì vừa kiếm tiền vừa lo việc nhà, nấu ăn, chơi với con vì tôi không ngoại giao, không ăn nhậu hay cafe bên ngoài. Cuộc sống cứ bình dị vậy thôi, nó không đến từ hình thức bên ngoài, mua sắm hay tài sản. (bevuonlen)
Tin Gốc: Vnexpress

