Tôi 33 tuổi, sinh ra ở một miền quê nghèo, học tập và sinh sống ở Hà Nội. Tại đây, tôi đã gặp và yêu em. Thời gian đầu chúng tôi đến với nhau vì cả hai đều là người tỉnh lẻ về Hà Nội lập nghiệp, dần dần tình cảm sâu đậm nên quyết định tiến đến hôn nhân. Tôi hơi cổ hủ, thiếu quyết đoán. Em chân thành, năng động, đầy nhiệt huyết nhưng có phần cá tính. Đối với gia đình, em luôn toàn tâm toàn ý. Nhưng với cá tính của mình, em luôn là người muốn quyết định mọi việc trong nhà, từ cái gương phải treo ở đâu, cái bếp phải kê thế nào, giường phải đặt ở đâu; đến những việc lớn trong nhà như kinh doanh theo cách nào (sau cưới chúng tôi mở một cửa hàng buôn bán nhỏ).
Biết tính em nên tôi cũng chiều theo, nhưng thật sự trong lòng rất khó chịu, vì cái gì em cũng bắt theo đúng ý mình. Vì thế cuộc sống hôn nhân của chúng tôi bắt đầu có những vết nứt. Trước khi đến với tôi, em đã yêu người con trai khác thời sinh viên và đi quá giới hạn. Tôi biết điều này, trước khi lấy em tôi cũng day dứt vì không biết có vượt qua được chuyện này không.
Cuối cùng tôi nghĩ với tình yêu chân thành của mình và ai cũng có quá khứ (ngay cả tôi cũng thế) tôi sẽ vượt qua được. Thú thật trong thâm tâm tôi vẫn có một cái gì đó rất u buồn, ám ảnh nên sau khi cưới có hai lần uống rượu say tôi mắng em về chuyện trong trắng. Em đã nói với tôi rằng em tự hào vì đã trao cái ngàn vàng cho người em yêu chứ không phải là một kẻ ích kỷ như tôi. Lúc đó tôi bị tổn thương trầm trọng, không phải vì em không còn trong trắng khi đến với tôi mà vì thái độ của em. Những câu nói đó làm tôi coi thường em. Ngược lại cũng vì chuyện này mà trong mắt em, tôi đáng khinh; cộng với việc làm ăn của chúng tôi thua lỗ, tôi thất nghiệp còn em phải xin đi làm ở một công ty tư nhân. Con trai chúng tôi đã hai tuổi, cuộc sống gia đình rất khó khăn, một mình em phải lo toan cuộc sống cho cả ba người, công việc của tôi lúc có lúc không.
Tôi quyết định về quê mở cửa hàng kinh doanh quần áo, còn em sẽ ở lại Hà Nội với công việc mình, hai mẹ con gọi là tạm đủ chi phí sinh hoạt. Tôi ở quê mở cửa hàng buôn bán, kiếm ít vốn dự tính đôi ba năm có vốn liếng sẽ tính tiếp. Sự đời có ai biết chữ ngờ, mở cửa hàng được 3 tháng thì một lần tôi ra Hà Nội thăm em với con, chúng tôi mâu thuẫn rồi em đòi ly hôn. Vì tự ái của người đàn ông khi vợ đòi ly hôn, lúc đó tôi chấp nhận. Tôi về quê, vợ chồng nhắn tin chửi mắng nhau, trách móc nhau bằng những câu thậm tệ.
Sau đó vài tháng tôi còn rất yêu em, chỉ là cách thể hiện tình yêu khiến em hiểu nhầm, với lại tôi cũng nghĩ ly hôn thì thương con nên ra sức níu kéo, làm mọi điều, năn nỉ có, dọa nạt có, em vẫn nhất quyết ly hôn. Em không nói gì với tôi, tự động đưa con vào Sài Gòn nhờ bạn xin việc cho ở trong đó. Lúc này em sợ ly hôn tôi sẽ giành mất quyền nuôi con vì kinh tế của tôi khá hơn em. Biết tin em đưa con đi Sài Gòn, tôi rất tức giận, cố kìm nén cảm xúc để hỏi em địa chỉ nhà bạn ở đâu, vì em dọa nếu tôi mà vào tìm thì sẽ đưa con trốn biệt tích. Sau một thời gian, em cũng cho tôi biết em tìm được việc làm và nhắn tin địa chỉ. Tôi nói sẽ vào đón con về chơi nên em đồng ý và bắt tôi hứa là phải mang con vào cho em thì em mới đồng ý.
Đối với em, tôi thật sự còn rất yêu, lúc khó khăn em là người cho tôi động lực, vừa sinh con được 3 tuần em đã phải đi làm vất vả kiếm tiền. Tôi luôn hứa với lòng mình sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Đến bây giờ việc kinh doanh của tôi có thể gọi là tạm ổn, cửa hàng bắt đầu đi vào guồng, khách khứa ngày một tăng, nhưng em lại chọn lựa ra đi. Chẳng lẽ chỉ vì câu nói của tôi lúc say mà em không tha thứ? Chẳng lẽ chỉ vì tự ái cá nhân mà em đẩy con vào cảnh ba mẹ xa nhau. Tôi xin em quay về, em nói không thể. Hỏi lý do, em nói không hợp nên có quay về cũng không ở được với nhau. Em xin tôi cho đưa con đi vào Sài Gòn ở cùng em. Nếu em không giành được quyền nuôi con, em sẽ làm chuyện dại dột.
Trong thâm tâm tôi, mọi tình cảm đều dành cho em và con. Lúc trước tôi biết mình hời hợt với tình yêu của em, giờ tôi muốn xin em một cơ hội để được chăm sóc hai mẹ con. Hiện tại tôi không biết phải làm sao nữa, xin mọi người hãy giúp tôi. Chân thành cảm ơn.
Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.
Gần đây tôi có một thắc mắc mà chưa có lời giải đáp, xin được nhờ anh chị trên chuyên mục tư vấn. Tôi thắc mắc rất nhiều đàn ông khi cảm thấy chán nản trong một mối quan hệ, họ thường im lặng không nói ra vấn đề để giải quyết mà lạnh nhạt dần để đối phương tự động rút lui. Liệu đây có phải là một việc bình thường? Là tâm lý chung của mọi đàn ông?
Tôi 33 tuổi, chồng bằng tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình khá giả. Bố kinh doanh, mẹ làm tự do, từ nhỏ tôi được chiều chuộng, gần như không phải lo nghĩ gì về tiền bạc. Có lẽ chính điều đó khiến tôi thiếu sự tự lập, ít nhất là cho đến khi lấy chồng. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em, từ nhỏ được nuông chiều nên không biết làm việc nhà, tính lại nóng. Điểm mạnh của anh là học giỏi, có năng lực. Sau khi cưới, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Hiện tại, vợ chồng tôi có một bé trai hơn 3 tuổi.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn: nhà chồng khá giả, bố mẹ chồng chăm chỉ, gia đình ổn định, thực tế không đơn giản như vậy. Mẹ chồng tôi là người chịu khó, thích kiếm tiền nhưng khá thực dụng. Bà đánh giá con cái và người trong nhà dựa trên việc ai kiếm được nhiều tiền hơn, từ đó thể hiện rõ sự yêu ghét. Mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng bắt đầu từ sau khi tôi sinh con. Khi đó tôi nghỉ làm một năm để tự chăm con. Dù chồng vẫn lo đủ, tôi không muốn bị xem là phụ thuộc nên tự buôn bán online. Công việc khá thuận lợi, tôi kiếm được tiền và lo hết cho con, không phải xin chồng.
Thế nhưng, nhà chồng lại không nhìn nhận như vậy, họ cho rằng tôi ở nhà là ăn bám. Mẹ chồng thay đổi thái độ, coi thường tôi ra mặt, thậm chí còn bóng gió khi mẹ đẻ tôi sang chơi. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy tủi nhục và áp lực nhất. Có lúc tôi rơi vào trầm cảm, từng nghĩ đến chuyện tiêu cực, nhưng rồi nhìn con, tôi không dám làm điều dại dột.
Sau một năm, tôi quyết định quay lại công việc chuyên môn. Tôi không thể đánh đổi những năm học hành và kinh nghiệm chỉ để tiếp tục bị coi thường. Khi đi làm lại, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng bớt căng thẳng. Tôi cố gắng bỏ qua những tổn thương trước đó để giữ gìn gia đình. Biến cố lớn xảy ra khi bố chồng tôi qua đời sau một thời gian ngắn mắc bệnh. Tôi rất kính trọng ông, vì ông luôn nhẹ nhàng và không áp đặt. Sau khi bố mất, kế hoạch ra ở riêng của vợ chồng tôi cũng phải gác lại để chăm sóc mẹ chồng.
Từ đó đến nay, tôi luôn cố gắng chu toàn mọi việc trong nhà, từ việc lớn đến nhỏ, cả công sức lẫn tiền bạc. Quan hệ với họ hàng bên chồng rất tốt, ai cũng quý mến tôi. Tôi từng nghĩ mẹ chồng hài lòng về mình. Rồi mọi thứ sụp đổ khi hôm qua, mẹ nói rằng đang "cắn răng chịu đựng" khi sống cùng tôi. Bà cho rằng tôi đối xử không ra gì với bà, khiến bà ấm ức. Khi tôi hỏi cụ thể mình sai ở đâu để sửa, bà chỉ nói: "Tao biết hết, cảm thấy hết", rồi nhất quyết đòi ăn riêng. Tôi thực sự sốc và thất vọng. Bao nhiêu cố gắng của tôi dường như không có ý nghĩa gì. Chồng đứng về phía tôi vì anh hiểu rõ tôi đã cố gắng như thế nào. Tôi luôn sẵn sàng bỏ việc để lo cho gia đình khi cần. Thế nhưng sống trong cảm giác bị coi thường, bị đánh giá mà không rõ lý do khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Tôi cảm thấy như mình bị giam cầm trong chính ngôi nhà này. Tôi cũng không thể ép chồng ra ở riêng, vì mẹ chồng chỉ còn một mình sau khi bố chồng tôi mất. Tôi hiểu nếu chúng tôi rời đi, bà sẽ rất buồn. Tôi không biết mình còn phải làm gì để được chấp nhận. Hay thực sự, dù tôi cố gắng thế nào, mẹ chồng cũng không bao giờ hài lòng? Có phải cách duy nhất là tôi rời đi thì mọi chuyện mới yên? Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ và một lời khuyên để có thể bước tiếp mà không đánh mất chính mình.