Tôi 43 tuổi, chồng 49 tuổi, có bé gái gần 5 tuổi. Chồng tôi làm việc ngoài Bắc, tôi ở trong Nam. Mẹ chồng là mẹ đơn thân và chỉ có mình anh. Bà hơn 70 tuổi, còn rất khỏe mạnh, sống một mình ở quê. Sau khi cưới được một thời gian ngắn, mẹ chồng thấy tôi vẫn chưa mang bầu, bà gọi lên nhà thông gia nói rằng ăn ở với nhau lâu thế rồi mà vẫn chưa thấy gì, bảo nó (tức là tôi) xem có bệnh gì thì tự đi mà chữa chứ con bà to khỏe như thế không phải lỗi do con bà. Tới khi làm IVF mà chưa đậu, bà nói rằng hay do nó chơi bời, nạo phá thai nhiều quá nên giờ khó. Khi tôi nghe được những lời đó từ miệng chồng, tôi đã rất tức giận nhưng chỉ nói lại chồng chứ không nói lại bà.
Chúng tôi hiếm muộn là do cả hai phía, anh tinh trùng quá yếu, tôi thì chất lượng trứng không tốt. Sau bao lần IVF thất bại, cuối cùng chúng tôi cũng thành công. Khi mang bầu là quãng thời gian không thể nào quên đối với tôi, thật sự khó khăn. Tôi ở một mình, lại bị động thai, thường xuyên đi viện, chỗ ở bị phong tỏa do Covid hết đợt này tới đợt khác. Tôi nhờ chồng lúc đó đang tạm ngưng việc vì dịch, vào chở đi làm nhưng anh từ chối. Mẹ chồng lại càng không vào. Bác sĩ khuyên nên nghỉ việc dưỡng thai ít nhất cho tới khi thai ổn định nhưng tôi không thể. May mắn em bé vẫn chọn ở lại với tôi.
Chồng dự định khi tôi đẻ, anh sẽ vào, nhưng sau đó lại đổi ý không vào nữa, vì mẹ anh sợ Covid, không cho anh vào. Họ nói rằng gọi chị tôi vào mà chăm. Sau đó khi tôi chuẩn bị đẻ, anh cũng tự vào. Tôi dự định sẽ chuyển về quê sau khi có con nhưng sau thời gian thai kỳ và cách chồng đối xử tệ bạc lúc tôi đi đẻ, tôi nhận ra rằng mình không thể dựa dẫm, đặt tương lai của hai mẹ con vào một người chồng như thế. Hiện tại tôi không còn ý định về quê nữa. Chồng vào với tôi hai tháng thì về. Chị tôi không có gia đình, tôi nhờ chị vào chăm cháu giúp, còn bà nội không vào. Tôi vô cùng biết ơn chị dù dịch bệnh nặng nề, chị vẫn chọn vào giúp đỡ tôi. Tôi luôn nói với em bé về chị với lòng biết ơn sâu sắc.
Con ở với bác từ nhỏ nên rất yêu bác. Điều đó khiến mẹ chồng tôi không hài lòng. Mỗi khi con nói yêu bác là bà thấy khó chịu. Bà không muốn cháu yêu bác hơn bà. Bà và chồng tôi luôn khó chịu với chị vì cho rằng đáng ra chị vào chăm cháu là nhiệm vụ, họ nói rằng bà ngoại già không chăm được thì chị phải đi chăm thay chứ không được lấy tiền. Dù tiền này là tiền tôi trả cho chị, chồng chỉ gửi đủ tiền ăn cho con và số tiền tôi gửi cho chị chỉ 3 triệu mỗi tháng.
Khi cháu được 2 tuổi, bà đòi đuổi chị về để bà vào chăm, với lý do bà vào để hàng xóm không cười chê bà vì ở nhà chơi không mà không chăm cháu. Bà nói rằng chị tôi lớn tuổi rồi, để chị về chứ sau này tôi lại phải có trách nhiệm với chị, rằng tôi là gái, trách nhiệm với chăm sóc chị không phải việc của tôi mà là của anh trai tôi. Chị tôi rất buồn khi nghe bà nói vậy. Tôi biết bà không thể chăm cháu nên có nói bà rằng hiện tại cháu còn nhỏ, ốm đau nhiều, chăm cháu rất vất vả, bà chưa chăm được, đợi khi cháu lớn hơn, khi đó không còn vất vả nữa thì tôi sẽ nhờ bà. Nhưng bà không nghe, bà còn xưng mày tao với tôi.
Bé được hơn 2 tuổi, bà bắt đầu giục tôi đẻ thêm để kiếm con trai. Chồng nghe mẹ nên yêu cầu tôi đẻ thêm. Họ lấy ví dụ người này người kia chỉ làm công nhân thôi mà còn sinh được 3 đứa. Qua giai đoạn mang thai, nuôi con một mình mà không có bất cứ sự trợ giúp nào của họ, tôi chọn dừng lại, không đẻ nữa. Năm nay em bé đã lớn, chồng lại ngỏ ý để mẹ anh vào chăm cháu một năm, cho hàng xóm ở quê khỏi dị nghị. Nhưng có vẻ bà chỉ vào để lấy tiếng với hàng xóm thôi chứ không thật lòng muốn giúp. Bà không làm bất cứ việc gì. Sáng ra tôi dậy sớm nấu sẵn cơm. Bà ở nhà chỉ có việc ăn ngủ, gọi zalo. Chiều 5 giờ bà đón cháu về để đó, không tắm rửa. Nhà có bẩn thì bà cũng kệ. Tất cả để đó tôi về làm, trong khi bà biết tôi đang bị tiền đình, phải uống thuốc. Có những tối đầu quay quần quật nhưng tôi vẫn phải ráng lần lượt làm hết việc, còn bà chỉ ngồi hết xem điện thoại, lại tivi, rồi than mệt, than buồn, chán, vì ngồi không chẳng có gì để làm.
Đỉnh điểm là bữa nọ, trước khi tôi tan làm, tôi nhờ bà mang gà ở ngăn đông ra cho rã đông để tôi về nấu cho nhanh. Nhưng do công việc gấp nên tôi phải tăng ca, về tới nhà là 7 giờ tối. Bà cắm cho được nồi cơm, rau trong tủ còn nguyên, không nhặt, cả miếng thịt gà đã rã đông từ hồi nào, vẫn còn nguyên trong bồn rửa, cháu nằm chơi một mình, bà cầm điện thoại lướt. Thấy tôi về, con đói đòi ăn, bà bảo nó đói đòi ăn nãy giờ. Tôi lật đật đi nấu cơm, còn bà lại tiếp tục ngồi xem tivi, cũng chẳng phụ. Ngày nào cũng vậy, nấu cơm xong dù tôi có còn đang bận tắm cho con, bà cũng không chủ động ra sắp cơm mà ngồi hoài đó đợi tới khi tôi xong xuôi, ra sắp chén đũa, xới cơm mời bà ăn. Ăn xong bà lại lôi điện thoại ra gọi điện tiếp, chén bát để dành cho tôi.
Suốt thời gian bà ở đó, mọi việc đều tiếp diễn như thế dù tôi có về trễ hay về đúng giờ. Khi có ai hỏi bà sao ăn trễ thế, câu cửa miệng của bà là do tôi đi làm về trễ, nhà nó quen ăn trễ… Nếu ai hỏi bà ở nhà sao không nấu giùm nó bữa cơm để nó về chỉ việc ăn cho sớm, bà sẽ bảo “ui giời, nấu tí có đáng là bao nhiêu” hay “nó ăn nhạt, tôi ăn mặn”, dù tôi có nói bà nấu thế nào tôi cũng ăn được. Tôi vẫn tự mình làm mọi việc, coi như không có sự giúp đỡ của bà nhưng thật sự chán nản. Tình cảm dành cho mẹ chồng đi xuống hẳn.
Ở được hơn tháng, bà về và nói với họ hàng của bà là bà lấy cớ kỷ niệm 20 năm xây nhà thờ tổ để về thì hàng xóm sẽ không dám nói năng gì bà được. Về nhà được ít bữa, bà nhờ người bác dâu gọi vào cho chồng tôi, lúc đó đang vào Nam thăm con, cốt yếu để tôi nghe thấy. Bà nói với bác rằng bà buồn phiền tủi phận vì không có đứa cháu trai. Bà kêu chúng tôi cố đẻ thêm đứa nữa, làm IVF, lựa chọn giới tính em bé. Bà lấy ví dụ họ hàng nhà bà người này người kia lớn tuổi còn cố làm IVF để đẻ được con trai. Tôi ngồi im không nói gì. Bà thấy tôi không nói gì, quay sang hỏi nhỏ bác rằng nó có nghe thấy không.
Trước đây dù bà có nói tôi gì đi chăng nữa nhưng tôi cũng quên nhanh và ít để bụng, nhưng đợt này tôi không thể quên nổi. Bây giờ mỗi khi bà gọi điện, chỉ cần nghe giọng của bà thôi là tôi cảm giác cực kỳ ức chế, tim đập nhanh, cáu kỉnh cực độ. Tôi chẳng còn muốn hỏi han nói chuyện với bà nữa, tôi để con tự nói với bà. Thực lòng tôi không muốn thế nhưng không biết làm sao để cảm xúc tiêu cực này biến mất.
Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?
Tôi từng bước vào cuộc đời anh khi anh mang theo những lời thở than quen thuộc của một cuộc hôn nhân bế tắc: rằng anh sống với vợ không hạnh phúc, không có tiếng nói chung, rằng gia đình nhà vợ coi thường anh, rằng vợ không biết điều với nhà chồng, vợ dữ dằn hay quát tháo anh,... Những lời tâm sự ấy đã khơi gợi lòng trắc ẩn và sự đồng cảm trong tôi, để rồi tôi tin vào lời hứa hẹn ngày mai anh sẽ ly hôn để danh chính ngôn thuận đến với tôi.
Thế rồi tôi mang thai. Khi gia đình anh biết chuyện và kiên quyết ngăn cấm cũng là lúc tấm mặt nạ rạn nứt. Anh quay ngoắt 180 độ, viện lý do nên không thể ly hôn. Cứ thế, anh kéo dài sự dằn vặt cho đến khi con tôi tròn 18 tháng tuổi, anh dứt khoát quay về trọn vẹn với gia đình bên ấy, bỏ lại mẹ con tôi chơi vơi giữa giông bão cuộc đời. Quãng thời gian đầu khi con mới 4 tháng tuổi, tôi đã phải tất tả đi làm vì mỗi tháng anh chỉ phụ cấp một triệu đồng tiền tã, sữa. Đi làm được hơn 3 tháng, tôi không may gặp tai nạn xe gãy chân, phải bó bột nhưng anh vẫn chỉ chu cấp vỏn vẹn một triệu đồng để mua tã sữa cho con.
Mỗi lần con ốm đau nhập viện là cực hình. Chân chống nạng không thể ẵm con, tôi phải bấm bụng thuê người phụ việc. Cả ngày dài ngồi bên con, đến cả đi vệ sinh cũng chẳng dám nghĩ tới vì sợ con khóc khi con không chịu người lạ. Tủi cực trăm bề, tôi chỉ biết cắn răng nuốt nước mắt chịu đựng vì cái giá của sự lựa chọn sai lầm. Khi con vừa tròn 10 tháng tuổi, vết thương cũ chuyển biến xấu buộc tôi phải bàn mổ lần nữa để cưa xương và bắt ốc vít vào chân. Nhưng vì mưu sinh, tôi chỉ nằm viện một tháng nghỉ ngơi đã phải kẹp nạng lết lên xe buýt mỗi ngày để đi làm. Những ngày con ốm đau tiếp theo, một tay bồng con, một tay chống nạng, tôi lủi thủi đưa con xuống tận bệnh viện thành phố khám bệnh. Tôi chưa từng oán trách nửa lời, bởi tự nhủ tất cả là cái giá phải trả cho một lần chọn sai đường.
Ở cơ quan, tôi được sếp và đồng nghiệp thương nên ngày nào cũng đón ở trạm xe buýt vào chỗ làm và chở từ chỗ làm ra trạm xe buýt để về nhà. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày mình tôi oằn mình chống chọi với cuộc đời để nuôi con. Thời điểm anh vừa rời đi cũng là lúc tôi đang nợ tiền xây nhà. Khi đó anh bắt đầu chuyển sang kinh doanh và công việc gặp khó khăn nên chẳng gửi một đồng phụ cấp. Tôi vừa chật vật kiếm từng đồng nuôi con vừa chắt chiu trả nợ.
Đến khi con tròn 5 tuổi, sức khỏe tinh thần tôi suy kiệt vì chứng trầm cảm và mất ngủ kéo dài triền miên. Cạn kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, tôi phải nghỉ việc và đề nghị anh gánh vác trách nhiệm nuôi con: Bắt đầu từ 2 triệu đồng mỗi tháng khi con học lớp một, hai rồi nhích dần lên 3 triệu ở lớp ba, bốn rồi 4 triệu khi con bước vào lớp năm. Hiện tại, khi con đã 13 tuổi và đi học nội trú, mức hỗ trợ là 10 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng 8 năm nay, anh không hề về thăm con, rất ít khi gọi điện thoại hoặc nhắn tin hỏi thăm con. Bạn bè tôi hay đùa rằng tôi may mắn vì anh vẫn phụ cấp cho con. Thực tế, khoản tiền 10 triệu đồng ấy chỉ vừa đủ đóng tiền học nội trú cho con, còn tiền đi lại, tiền học thêm Toán (2 triệu mỗi tháng), tiếng Anh (2 triệu mỗi tháng), tiền bảo hiểm nhân thọ, tiền học cầu lông, tiền học bơi... cùng các chi phí sinh hoạt, chăm sóc khác mỗi tháng tôi chi ra cũng chẳng hề kém số tiền anh gửi. Trách nhiệm kinh tế giữa chúng tôi suy cho cùng là sự chia sẻ, mỗi bên một nửa từ trước đến giờ.
Chuyện xảy ra gần đây nhất là khi tôi đưa con đi du lịch, vô tình anh gọi điện cho con và biết chúng tôi đang ở gần (cách nhà anh khoảng một tiếng rưỡi di chuyển) nên có ghé qua thăm con khoảng 4 tiếng. Khi gặp nhau, anh lấp lửng bóng gió muốn để con biết nó có một anh trai và chị gái ở ngoài kia. Tôi lái sang chuyện khác để gạt phăng đi. Con tôi rất quý ba, ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối, ba nói gì cũng là chân lý đối với con bé.
Bạn bè nói tôi ích kỷ khi giấu giếm, không muốn để đứa trẻ biết về các anh chị cùng cha khác mẹ của mình. Nhưng thử hỏi, nếu tôi để con biết, tôi đang bảo vệ con hay đang mở ra một vết thương mới? Những đứa trẻ ở độ tuổi này, liệu có đủ sự chai sạn để đón nhận việc bố mình có một gia đình trọn vẹn khác, còn nó chỉ là một góc khuất không danh phận? Sự tồn tại của anh chị cùng cha khác mẹ có mang lại hạnh phúc gì cho con, hay chỉ gieo vào tâm hồn trong sáng ấy sự hụt hẫng, mặc cảm và tổn thương? Tôi chấp nhận mình từng sai lầm khi bước vào mối quan hệ sai trái và đã phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân. Nhưng hôm nay, trong vai trò người mẹ, tôi chỉ muốn bảo vệ sự bình yên tối thiểu cho con mình.
Ở tuổi 45, nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi tự hào vì mình đã tự đứng vững trên đôi chân. Tôi có nhà, có khoản tiết kiệm, thu nhập ổn định khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng (thỉnh thoảng có thêm thu nhập bên ngoài), hoàn toàn dư dả để chăm lo cho hai mẹ con có cuộc sống đủ đầy, an yên. Nhiều lúc tôi tự hỏi: Mình có nên từ chối khoản chu cấp của ba bé, cắt đứt mọi liên lạc để bảo vệ con tuyệt đối khỏi những tổn thương không đáng có từ phía gia đình người đó không? Câu hỏi ấy cứ day dứt mãi vì tiền bạc có thể làm lại nhưng sự bình yên trong tâm hồn của một đứa trẻ tuổi 14, một khi vỡ vụn sẽ rất khó để hàn gắn. Giấu đi sự thật ấy, tôi có ích kỷ không?
Cháu là cô sinh viên 20 tuổi, đang theo học một ngành kỹ thuật. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của cháu có vẻ khá ổn. Cháu học tốt, hai năm liên tiếp nhận học bổng, có kế hoạch ra trường sớm và cũng không quá áp lực về tài chính. Gần đây, khi nghĩ về chặng đường sắp tới, cháu cảm thấy vô cùng mất phương hướng. Liệu cháu có đang đi đúng con đường của mình không? Liệu ngành học hiện tại có thực sự phù hợp? Hay suốt những năm qua, cháu chỉ đang quen với việc phải cố gắng mà chưa từng có cơ hội tự hỏi mình thật sự muốn điều gì? Có những đêm nằm khóc một mình mà chính cháu cũng không biết tại sao.
Cháu sinh ra trong một gia đình thuần nông, không mấy trọn vẹn. Có lẽ vì bố mẹ kết hôn khi còn quá trẻ và chưa thực sự hiểu nhau nên từ nhỏ cháu đã quen với những chuyến xe đò cùng mẹ về ngoại. Cháu nhiều lần ở một mình trong căn trọ khi mẹ đi làm, hay phải chuyển trường và chuyển trọ theo những lần bố mẹ chia tay rồi lại quay về với nhau. Rồi bố mẹ sinh thêm em gái cháu, đó cũng là khoảng thời gian mà đến bây giờ cháu vẫn không muốn nhớ lại. Gia đình cháu sống chung với nội nên những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu diễn ra thường xuyên. Những trận cãi vã giữa bố mẹ, các thành viên trong gia đình trở thành chuyện không hiếm. Mỗi lần cãi nhau là các cô hay giận lan sang cháu, lúc ấy cháu cũng không biết mình có lỗi gì.
Điều cháu sợ nhất là mỗi khi bố uống say, những tiếng quát tháo, bát đĩa vỡ tung, cãi nhau ầm lên giữa đêm. Ngoài việc chạy vào phòng, trùm chăn kín đầu và cố gắng không nghe thấy gì, cháu không biết mình có thể làm gì khác. Rồi những lời chỉ trích, chửi bới và những lời khó nghe từ mẹ như đang trút giận lên cháu hàng ngày. Cuối cùng bố mẹ cũng chính thức ly dị. Những trận cãi vã trong nhà ít đi, bố cũng ít về nhà hơn. Đổi lại, cháu phải đối mặt với những lời bàn tán từ họ hàng và những người xung quanh. Khi ấy cháu chỉ là một đứa trẻ mới học lớp 7, vậy mà nhiều người nói về mẹ trước mặt cháu.
Có khoảng thời gian cháu từng nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống của mình. Cháu không muốn tiếp tục sống trong cảm giác ấy nữa. Rồi một bước ngoặt xuất hiện, một người bạn mà có lẽ suốt đời này cháu sẽ không bao giờ quên tên, nếu không có bạn ấy chắc sẽ không có cháu ngày hôm nay. Đó là một tình cảm rất trong sáng của tuổi học trò. Cháu vẫn nhớ những lần hiếm hoi cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm, cái nắm tay của bạn. Với nhiều người, đó có thể là điều bình thường, nhưng với cháu, đó là lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm thật lòng.
Bạn học rất giỏi. Nhờ bạn, cháu bắt đầu có mục tiêu, động lực học tập hơn. Từ một đứa trẻ chỉ cố gắng tồn tại qua từng ngày, cháu dần tìm thấy niềm vui trong việc học. Bạn kết nối cháu với những người bạn giỏi khác, giúp cháu hiểu rằng tri thức đẹp đến nhường nào. Nhờ quãng thời gian ấy, kết quả học tập của cháu cải thiện rõ rệt. Sau kỳ thi chuyển cấp, chúng cháu học ở hai trường khác nhau và dần mất liên lạc. Tuy vậy, những gì bạn để lại đã trở thành nền tảng cho cả chặng đường sau này của cháu. Cháu thi đỗ vào một ngôi trường tốt của tỉnh, liên tiếp đạt được nhiều thành tích và giải thưởng. Từ đó đến nay, cháu cũng quen thêm vài người, kỳ lạ là chưa một mối quan hệ nào thực sự bắt đầu đúng nghĩa. Có người cháu chủ động tìm hiểu, cũng có người ngỏ ý trước, rồi tất cả đều chỉ kéo dài vài tuần là kết thúc.
Nhiều lần cháu tự hỏi liệu có phải mình quá khó tính hay không. Sau này cháu mới nhận ra có lẽ cái bóng mà người bạn năm ấy để lại quá lớn. Không phải vì cháu còn chờ đợi hay nuôi hy vọng điều gì, mà bởi bạn đã xuất hiện vào thời điểm tăm tối nhất của cuộc đời cháu. Sự tử tế, chân thành và cảm giác được thấu hiểu bạn mang lại vô tình trở thành một thước đo trong lòng cháu. Vì vậy mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ mới, cháu thường nhận ra mình không có được cảm giác kết nối như trước và chủ động dừng lại mối quan hệ. Đến tận bây giờ, cháu vẫn độc thân. Không phải vì không có cơ hội, mà có lẽ vì trong lòng cháu vẫn chưa thật sự học được cách mở cửa cho một người khác bước vào.
Khi cháu lên cấp ba, bố kết hôn với một người phụ nữ khác thông qua mai mối nhưng cũng tan vỡ. Điều khiến cháu buồn là gia đình đã giấu cháu chuyện đó. Đến khi được họ hàng kể lại, cháu mới biết bố đã cưới. Khi ấy cháu không còn bận tâm nhiều đến chuyện gia đình như trước nữa. Cháu chỉ nghĩ rằng sau này mình phải có cuộc sống riêng, tự lo được cho bản thân và em gái. Đến lúc thi đại học, cháu nhận ra mình không thực sự biết bản thân thích gì do học đều các môn. Cháu đã đăng ký một ngành liên quan giữa kinh tế và kỹ thuật ở một trường thuộc nhóm đầu, rồi thiếu điểm nên không đỗ. Cuối cùng cháu theo học ngành kỹ thuật liên quan đến bán dẫn như hiện nay. Thực lòng mà nói, đến giờ cháu vẫn không biết mình có thật sự yêu thích ngành này hay không. Cháu vẫn theo kịp bài giảng, làm được bài tập và đạt kết quả khá tốt.
Hai năm liên tiếp, may mắn cháu nhận được học bổng và có khả năng ra trường sớm nếu theo kế hoạch của cháu. Về tài chính, từ cấp hai cháu đã có thói quen tiết kiệm. Cộng thêm tiền thưởng từ các cuộc thi, học bổng và một chút may mắn trong đầu tư, số tiền tích lũy của cháu tăng dần qua từng năm, đủ để trang trải học phí và phần lớn chi phí học tập nếu cần. Liệu những nỗ lực suốt bao năm qua là vì đam mê, hay chỉ là thói quen cố gắng để không bị tụt lại phía sau? Những câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cháu mỗi đêm. Đúng lúc ấy, cháu lại nhận được tin bố sắp đi thêm bước nữa với một người phụ nữ khác, cũng qua mai mối như lần trước, lần này gia đình cũng tiếp tục giấu cháu. Cháu rất biết ơn bố vì cố gắng cho cháu học cao để sau này có cái nghề, thế nhưng cháu không biết vì sao tin tức ấy lại khiến lòng mình nặng nề đến vậy.
Có thể sâu thẳm trong lòng, dù đã cố tỏ ra mạnh mẽ và độc lập đến đâu, cháu vẫn chưa thật sự bước ra khỏi những tổn thương của gia đình năm nào. Hiện tại, điều khiến cháu sợ là cảm giác đang bước đi, rất cố gắng nhưng lại không biết đích đến của mình ở đâu. Có lẽ điều khó khăn nhất với cháu lúc này là không biết nên tâm sự cùng ai. Cháu không có nhiều bạn bè đủ thân để có thể kể hết những suy nghĩ trong lòng, còn với gia đình thì từ lâu cháu cũng không có thói quen chia sẻ cảm xúc của mình và họ không thật sự lắng nghe.
Suốt nhiều năm qua, mỗi khi gặp chuyện buồn hay bế tắc, cháu thường tự giải quyết bằng cách tự nói chuyện với chính mình. Có khi là ngồi suy nghĩ hàng giờ, có khi chỉ là những cuộc đối thoại âm thầm trong đầu hay lang thang đâu đó, thậm chí là xem phim, chơi game hàng giờ. Cách đó từng giúp cháu vượt qua khá nhiều chuyện, nhưng gần đây dường như không còn hiệu quả nữa. Những câu hỏi và cảm xúc vẫn ở đó, còn cháu ngày càng cảm thấy lạc lõng hơn.
Cháu viết những dòng này, mong nhận được những góc nhìn, chia sẻ hoặc lời khuyên từ các cô chú, anh chị và các bạn độc giả. Có thể cháu không tìm được ngay câu trả lời cho mình, nhưng hy vọng sẽ hiểu bản thân hơn và biết nên bước tiếp như thế nào trong chặng đường sắp tới. Nhìn lại, cháu biết mình đã không còn là cô bé nhỏ nhắn năm nào. Giờ đây cháu không còn những suy nghĩ dại dột như nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống để trốn khỏi mọi thứ. Dù còn nhiều tổn thương, cháu vẫn muốn sống và tiếp tục cố gắng. Có những chuyện theo thời gian cháu đã học được cách tha thứ, nhưng có lẽ sẽ không bao giờ quên. Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của cháu.