Cháu là cô sinh viên 20 tuổi, đang theo học một ngành kỹ thuật. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của cháu có vẻ khá ổn. Cháu học tốt, hai năm liên tiếp nhận học bổng, có kế hoạch ra trường sớm và cũng không quá áp lực về tài chính. Gần đây, khi nghĩ về chặng đường sắp tới, cháu cảm thấy vô cùng mất phương hướng. Liệu cháu có đang đi đúng con đường của mình không? Liệu ngành học hiện tại có thực sự phù hợp? Hay suốt những năm qua, cháu chỉ đang quen với việc phải cố gắng mà chưa từng có cơ hội tự hỏi mình thật sự muốn điều gì? Có những đêm nằm khóc một mình mà chính cháu cũng không biết tại sao.
Cháu sinh ra trong một gia đình thuần nông, không mấy trọn vẹn. Có lẽ vì bố mẹ kết hôn khi còn quá trẻ và chưa thực sự hiểu nhau nên từ nhỏ cháu đã quen với những chuyến xe đò cùng mẹ về ngoại. Cháu nhiều lần ở một mình trong căn trọ khi mẹ đi làm, hay phải chuyển trường và chuyển trọ theo những lần bố mẹ chia tay rồi lại quay về với nhau. Rồi bố mẹ sinh thêm em gái cháu, đó cũng là khoảng thời gian mà đến bây giờ cháu vẫn không muốn nhớ lại. Gia đình cháu sống chung với nội nên những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu diễn ra thường xuyên. Những trận cãi vã giữa bố mẹ, các thành viên trong gia đình trở thành chuyện không hiếm. Mỗi lần cãi nhau là các cô hay giận lan sang cháu, lúc ấy cháu cũng không biết mình có lỗi gì.
Điều cháu sợ nhất là mỗi khi bố uống say, những tiếng quát tháo, bát đĩa vỡ tung, cãi nhau ầm lên giữa đêm. Ngoài việc chạy vào phòng, trùm chăn kín đầu và cố gắng không nghe thấy gì, cháu không biết mình có thể làm gì khác. Rồi những lời chỉ trích, chửi bới và những lời khó nghe từ mẹ như đang trút giận lên cháu hàng ngày. Cuối cùng bố mẹ cũng chính thức ly dị. Những trận cãi vã trong nhà ít đi, bố cũng ít về nhà hơn. Đổi lại, cháu phải đối mặt với những lời bàn tán từ họ hàng và những người xung quanh. Khi ấy cháu chỉ là một đứa trẻ mới học lớp 7, vậy mà nhiều người nói về mẹ trước mặt cháu.
Có khoảng thời gian cháu từng nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống của mình. Cháu không muốn tiếp tục sống trong cảm giác ấy nữa. Rồi một bước ngoặt xuất hiện, một người bạn mà có lẽ suốt đời này cháu sẽ không bao giờ quên tên, nếu không có bạn ấy chắc sẽ không có cháu ngày hôm nay. Đó là một tình cảm rất trong sáng của tuổi học trò. Cháu vẫn nhớ những lần hiếm hoi cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm, cái nắm tay của bạn. Với nhiều người, đó có thể là điều bình thường, nhưng với cháu, đó là lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm thật lòng.
Bạn học rất giỏi. Nhờ bạn, cháu bắt đầu có mục tiêu, động lực học tập hơn. Từ một đứa trẻ chỉ cố gắng tồn tại qua từng ngày, cháu dần tìm thấy niềm vui trong việc học. Bạn kết nối cháu với những người bạn giỏi khác, giúp cháu hiểu rằng tri thức đẹp đến nhường nào. Nhờ quãng thời gian ấy, kết quả học tập của cháu cải thiện rõ rệt. Sau kỳ thi chuyển cấp, chúng cháu học ở hai trường khác nhau và dần mất liên lạc. Tuy vậy, những gì bạn để lại đã trở thành nền tảng cho cả chặng đường sau này của cháu. Cháu thi đỗ vào một ngôi trường tốt của tỉnh, liên tiếp đạt được nhiều thành tích và giải thưởng. Từ đó đến nay, cháu cũng quen thêm vài người, kỳ lạ là chưa một mối quan hệ nào thực sự bắt đầu đúng nghĩa. Có người cháu chủ động tìm hiểu, cũng có người ngỏ ý trước, rồi tất cả đều chỉ kéo dài vài tuần là kết thúc.
Nhiều lần cháu tự hỏi liệu có phải mình quá khó tính hay không. Sau này cháu mới nhận ra có lẽ cái bóng mà người bạn năm ấy để lại quá lớn. Không phải vì cháu còn chờ đợi hay nuôi hy vọng điều gì, mà bởi bạn đã xuất hiện vào thời điểm tăm tối nhất của cuộc đời cháu. Sự tử tế, chân thành và cảm giác được thấu hiểu bạn mang lại vô tình trở thành một thước đo trong lòng cháu. Vì vậy mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ mới, cháu thường nhận ra mình không có được cảm giác kết nối như trước và chủ động dừng lại mối quan hệ. Đến tận bây giờ, cháu vẫn độc thân. Không phải vì không có cơ hội, mà có lẽ vì trong lòng cháu vẫn chưa thật sự học được cách mở cửa cho một người khác bước vào.
Khi cháu lên cấp ba, bố kết hôn với một người phụ nữ khác thông qua mai mối nhưng cũng tan vỡ. Điều khiến cháu buồn là gia đình đã giấu cháu chuyện đó. Đến khi được họ hàng kể lại, cháu mới biết bố đã cưới. Khi ấy cháu không còn bận tâm nhiều đến chuyện gia đình như trước nữa. Cháu chỉ nghĩ rằng sau này mình phải có cuộc sống riêng, tự lo được cho bản thân và em gái. Đến lúc thi đại học, cháu nhận ra mình không thực sự biết bản thân thích gì do học đều các môn. Cháu đã đăng ký một ngành liên quan giữa kinh tế và kỹ thuật ở một trường thuộc nhóm đầu, rồi thiếu điểm nên không đỗ. Cuối cùng cháu theo học ngành kỹ thuật liên quan đến bán dẫn như hiện nay. Thực lòng mà nói, đến giờ cháu vẫn không biết mình có thật sự yêu thích ngành này hay không. Cháu vẫn theo kịp bài giảng, làm được bài tập và đạt kết quả khá tốt.
Hai năm liên tiếp, may mắn cháu nhận được học bổng và có khả năng ra trường sớm nếu theo kế hoạch của cháu. Về tài chính, từ cấp hai cháu đã có thói quen tiết kiệm. Cộng thêm tiền thưởng từ các cuộc thi, học bổng và một chút may mắn trong đầu tư, số tiền tích lũy của cháu tăng dần qua từng năm, đủ để trang trải học phí và phần lớn chi phí học tập nếu cần. Liệu những nỗ lực suốt bao năm qua là vì đam mê, hay chỉ là thói quen cố gắng để không bị tụt lại phía sau? Những câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cháu mỗi đêm. Đúng lúc ấy, cháu lại nhận được tin bố sắp đi thêm bước nữa với một người phụ nữ khác, cũng qua mai mối như lần trước, lần này gia đình cũng tiếp tục giấu cháu. Cháu rất biết ơn bố vì cố gắng cho cháu học cao để sau này có cái nghề, thế nhưng cháu không biết vì sao tin tức ấy lại khiến lòng mình nặng nề đến vậy.
Có thể sâu thẳm trong lòng, dù đã cố tỏ ra mạnh mẽ và độc lập đến đâu, cháu vẫn chưa thật sự bước ra khỏi những tổn thương của gia đình năm nào. Hiện tại, điều khiến cháu sợ là cảm giác đang bước đi, rất cố gắng nhưng lại không biết đích đến của mình ở đâu. Có lẽ điều khó khăn nhất với cháu lúc này là không biết nên tâm sự cùng ai. Cháu không có nhiều bạn bè đủ thân để có thể kể hết những suy nghĩ trong lòng, còn với gia đình thì từ lâu cháu cũng không có thói quen chia sẻ cảm xúc của mình và họ không thật sự lắng nghe.
Suốt nhiều năm qua, mỗi khi gặp chuyện buồn hay bế tắc, cháu thường tự giải quyết bằng cách tự nói chuyện với chính mình. Có khi là ngồi suy nghĩ hàng giờ, có khi chỉ là những cuộc đối thoại âm thầm trong đầu hay lang thang đâu đó, thậm chí là xem phim, chơi game hàng giờ. Cách đó từng giúp cháu vượt qua khá nhiều chuyện, nhưng gần đây dường như không còn hiệu quả nữa. Những câu hỏi và cảm xúc vẫn ở đó, còn cháu ngày càng cảm thấy lạc lõng hơn.
Cháu viết những dòng này, mong nhận được những góc nhìn, chia sẻ hoặc lời khuyên từ các cô chú, anh chị và các bạn độc giả. Có thể cháu không tìm được ngay câu trả lời cho mình, nhưng hy vọng sẽ hiểu bản thân hơn và biết nên bước tiếp như thế nào trong chặng đường sắp tới. Nhìn lại, cháu biết mình đã không còn là cô bé nhỏ nhắn năm nào. Giờ đây cháu không còn những suy nghĩ dại dột như nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống để trốn khỏi mọi thứ. Dù còn nhiều tổn thương, cháu vẫn muốn sống và tiếp tục cố gắng. Có những chuyện theo thời gian cháu đã học được cách tha thứ, nhưng có lẽ sẽ không bao giờ quên. Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của cháu.
Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm, cùng làm công nhân trong khu công nghiệp, lương không cao, tăng ca liên tục mà cuối tháng vẫn không dư được bao nhiêu. Thấy cuộc sống cứ đều đều như vậy, hai vợ chồng bàn nhau nghỉ việc, gom chút vốn rồi lên thành phố học làm đồ ăn vặt để về quê mở quán.
Hai đứa khăn gói đi học đủ thứ: nộm sứa, nộm chân gà, cóc lắc, xoài lắc... Về quê, chúng tôi thuê một căn nhà cấp bốn ở mặt đường để bán. Thời gian đầu khá vất vả, sáng sớm đi chợ, trưa sơ chế, chiều tối mở bán tới khuya. Nhưng dần dần quán đông khách, có khách quen, có người đặt mang về, thu nhập ổn hơn đi làm công nhân.
Làm được khoảng một năm thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Người ta thấy chúng tôi bán được nên mở ra khắp nơi. Một đoạn đường vài trăm mét có đến mấy quán đồ ăn sẵn giống nhau. Khách thưa dần, doanh thu giảm mạnh. Sau nhiều tháng cầm cự, vợ tôi quyết định quay lại làm công nhân để có lương cố định, còn tôi ở nhà tiếp tục buôn bán kiếm đồng ra đồng vào.
Hôm vừa rồi, vợ bất ngờ hỏi tôi về sổ đỏ, bảo lấy cho cô ấy xem, vì từ hồi làm xong sổ tới giờ, cô ấy chưa xem kỹ. Nói chung lý do cô ấy đưa ra nghe cũng hợp lý. Sổ đỏ tôi đang gửi nhờ mẹ giữ hộ từ lâu vì nhà bà có két sắt, cách nhà tôi không xa. Nghe vợ hỏi, tôi thấy lạ vì từ trước đến nay cô ấy chưa từng quan tâm chuyện giấy tờ trong nhà.
Linh tính có chuyện không ổn, tôi bắt đầu để ý vợ. Nhưng chưa kịp để tôi phát hiện chuyện gì thì đã có người tìm tới cửa đòi nợ. Hóa ra vợ tôi chơi tài xỉu online từ lúc đi làm công nhân trở lại. Ban đầu chỉ vài trăm nghìn, rồi vài triệu, sau đó vay chỗ này đắp chỗ kia. Nợ từ đồng nghiệp ở công ty, vay công ty tài chính, vay cả họ hàng bên nội, bên ngoại. Tổng số tiền phải gần một tỷ đồng. Lúc ấy tôi mới hiểu vợ hỏi sổ đỏ làm gì. Có lẽ cô ấy muốn mang đi cầm cố để trả nợ.
Tôi ngồi chết lặng, không nghĩ tới người vợ chỉn chu, biết lo toan cho gia đình lại dính vào đỏ đen, nợ nần như vậy. Cô ấy đang đòi tôi bán nhà trả nợ nếu không sẽ ly hôn. Hỏi ra mới biết bên ngoại từng trả nợ cho vợ tôi một lần vài trăm triệu, giờ ông bà cũng chịu. Bên nhà tôi, bố mẹ già yếu và không mấy khá giả. Tôi mệt mỏi vô cùng và chưa biết nên giải quyết thế nào.
Nhà tôi có ba anh em, tôi là con út. Mẹ ly hôn lúc tôi mới 15 tuổi. Cuộc sống gia đình rất khó khăn, tôi phải đi làm thợ hàn từ lúc còn trẻ. Anh trai lập gia đình và sống cùng nhà. Chị gái lấy chồng gần nhà. Sau khi tôi lấy vợ, vợ chồng tôi, mẹ và gia đình anh trai sống cùng nhau. Tuy nhiên, hai gia đình sống cùng nhau xảy ra rất nhiều xích mích, từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Vợ tôi bầu bí, đi làm lại bị nghén nhưng chị dâu luôn tị nạnh, bắt nạt dâu mới, soi mói từng tí trong nhà rồi mách mẹ tôi, ép mẹ phải đứng ra xử lý. Mẹ sợ không yên ổn trong nhà nên lên mắng vợ tôi.
Xích mích cứ tích tụ, chúng tôi bàn nhau ra ngoài sống. Xích mích trong nhà mệt mỏi, mẹ quyết định bán nhà để tách ra. Ngày bán nhà, chị gái tôi bảo mẹ sang sống cùng vì điều kiện nhà chị rất tốt, hơn nữa mẹ vẫn khỏe mạnh và đi lại bình thường. Tuy nhiên, cứ lúc mẹ đi khám hoặc ốm đau, chị đều gọi tôi hoặc tôi bận thì gọi vợ tôi đưa đi khám dù lúc ấy vợ tôi mới sinh con được mấy tháng. Chúng tôi đều vui vẻ vì nghĩ đã không chăm sóc được mẹ thì đưa mẹ đi khám bệnh là trách nhiệm.
Sau khi chia khoản tiền bán nhà, chúng tôi tìm mua nhà nhưng không chọn được căn phù hợp vì số tiền đó rất nhỏ. Nên chúng tôi quyết định đi thuê và tập trung làm việc kiếm tiền sau này sẽ mua. Nhưng sau hơn một năm, mẹ tôi bị thoái hóa đốt sống, đi lại khó khăn, chị gái ép tôi phải đi tìm nhà mua để đưa mẹ qua ở vì mẹ chồng chị cứ đi đi lại lại, sang nhà không vui, còn mắng chồng chị là mẹ đẻ không chăm sóc lại đi chăm mẹ vợ (anh chị ấy ở riêng và chị vẫn chạy đi chạy lại chăm sóc mẹ chồng bình thường).
Vì nghĩ thương bà ở nhà chị gái khó sống nên tôi liều mua một căn hộ không sổ, thiếu 200 triệu, mẹ cho tôi vay thêm. Tuy nhiên khi mua xong nhà, chúng tôi đưa bà về ở cùng, tôi đã dùng số tiền đó đưa bà đi chạy chữa châm cứu khắp nơi. Ngày nào cũng đưa bà đi châm cứu rồi đưa về vì lúc đó mẹ tôi rất đau. Lúc đó vợ chồng tôi vừa phải chạy chữa cho mẹ vừa phải lo cho con nhỏ suốt ngày ốm đau nên cũng khó khăn về tài chính. Dù vậy, gia đình anh trai và chị gái tôi mặc định chúng tôi cầm tiền của mẹ thì phải lo cho mẹ.
Sáu năm trời ở với chúng tôi, từ viên thuốc đến bữa ăn, đi khám bệnh, đều chúng tôi lo hết. Anh chị giống như khách quý, một năm vài lần sang thăm hoặc có năm chẳng sang lần nào. Thỉnh thoảng chị gái có mua cho mẹ tôi ít thuốc, bánh kẹo hoặc cắt tóc. Còn anh trai không mua nổi cho bà gói bánh hoặc viên thuốc, hộp sữa. Mỗi lần mẹ mệt, muốn gọi điện đưa mẹ đi khám là những bài ca không có tiền đâu, rồi con bận không đi được. Tết tôi muốn đưa vợ con về ăn Tết hoặc có việc đi đâu là phải đi nhờ vả, xin xỏ nhà anh trai, chị gái sắp xếp qua chăm sóc mẹ mấy hôm.
Mẹ tôi vẫn rất thương anh trai tôi. Mấy lần bà cứ nằm nhắc đến anh. Tôi mới nói chuyện anh sắp xếp đưa mẹ về ít tháng cho mẹ cuối đời được con cái quan tâm. Anh trai tôi bảo với mẹ là: Mẹ bảo nó đưa cho con 200 triệu rồi con sẽ đưa mẹ về chăm. Tôi thấy rất ức chế và nói chuyện với vợ. Vợ tôi bảo giờ nếu mẹ muốn sang đó thì đưa 200 triệu cũng xoay xở mà đưa nhưng quan trọng là khi đưa rồi thì có chăm mẹ không hay tiêu hết tiền thì vứt mẹ ra đường. Sau đó chúng tôi không nhắc lại chuyện này nữa vì có nhắc chỉ làm khổ mẹ thêm.
Giờ mẹ tôi ngày càng lú lẫn, không tự chủ vệ sinh, lúc tỉnh lúc mê, cứ ở nhà là cởi hết quần áo trần truồng, nửa đêm đập cửa ầm ầm không cho ai ngủ, đi viện cả tháng nay. Hàng ngày tôi cõng mẹ vào viện, hy vọng mẹ sớm khỏe lại. Vợ chồng tôi mỗi ngày thay phiên nhau nấu ăn, chăm sóc nhưng anh chị không đoái hoài, kể cả một cuộc gọi hỏi thăm tình hình. Mẹ thỉnh thoảng cứ nhắc đến con cái rồi vẫn mơ mộng nghĩ con thương mình, còn nhắc sẽ qua nhà các con ở. Tôi thấy thương bà, nghĩ bà cuộc đời vất vả, hy sinh hết cho con cái rồi cuối đời, con cái phủi hết trách nhiệm. Anh chị đổ hết lỗi do tôi sống không biết điều, ăn nói hỗn hào. Tôi viết bài này chẳng còn hy vọng gì với trách nhiệm của anh chị mình, chỉ mong trải lòng và nhận được sự chia sẻ, động viên từ mọi người.
Tôi 40 tuổi, chồng 39 tuổi, đến với nhau khi cả hai đều đổ vỡ. Chồng có một con gái sống với vợ trước. Còn tôi có một con trai riêng với chồng trước. Ban đầu anh đối xử với con trai riêng của tôi rất tốt, thậm chí bé rất thương quý anh. Tôi cứ nghĩ đã tìm thấy người đàn ông yêu thương thật lòng hai mẹ con nên tiến tới hôn nhân nhanh chóng sau thời gian ngắn tìm hiểu. Đây có lẽ là cái sai lầm lớn nhất dẫn đến những mất mát và đau khổ của tôi và gia đình tôi sau này.
Chúng tôi không làm đám cưới mà chỉ là một bữa gặp mặt thân mật giữa hai gia đình. Xin nói thêm, ba chồng mất lúc chồng tôi ly hôn với vợ cũ và anh không ưa thích gia đình phía nội nên trong ngày gặp mặt chỉ có mẹ và các dì cậu phía ngoại thôi. Sau khi cưới, chồng lên Sài Gòn với hai mẹ con tôi. Anh tạo ra vỏ bọc hình ảnh là một người cha, người chồng, người con rất hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn gặp được người chồng sau này. Chính tôi cũng không ngờ, tất cả là kịch bản hoàn hảo anh dựng lên để qua mặt lừa dối hai mẹ con tôi, gia đình và cả mẹ ruột của anh ấy.
Sau kết hôn, tôi có bé gái chung với anh, hiện nay bé được 3 tuổi. Khi tôi thông báo có thai, anh chẳng vui chẳng buồn, giờ nghĩ lại kiểu như là ngoài kịch bản của anh vậy. Lúc mới lên Sài Gòn, anh nói không có tiền tiết kiệm, nếu tôi thương anh thì hỗ trợ vốn để anh làm ăn. Tôi vì thương chồng và tin tưởng, cũng muốn tạo điều kiện nên đưa hết tiền tiết kiệm trước hôn nhân cho anh làm ăn. Kết quả nhận được là thua lỗ không còn đồng nào. Tôi cũng bỏ qua và động viên anh cố gắng làm lại.
Trong quá trình mang thai, anh vẫn đưa đón tôi đi làm. Anh cũng đi làm nhưng làm gì tôi không biết vì tôi tin tưởng nên không hỏi và anh cũng không nói cụ thể. Tôi phát hiện anh lấy hết vàng và nữ trang của tôi bán và cầm cố. Tôi đưa tiền anh chuộc về mà không kiểm tra lại vàng cầm về là giả hay thật. Anh hứa hẹn và xin tha thứ nên tôi cũng cho qua. Tôi sinh đã có bảo hiểm chi trả nên anh không phải lo nhiều về tiền viện phí sinh mổ. Đến khi tôi sinh bé được một tháng, hai vợ chồng thống nhất là sẽ mua vàng tích lũy. Tôi lấy hết tiền thai sản đưa anh mua vàng.
Trong thời gian nghỉ thai sản 6 tháng, rất nhiều lần anh bỏ đi cả đêm nếu tôi nói hay làm gì anh không vừa ý. Đến khi tôi đi làm lại, anh ở nhà chăm con giúp tôi. Chiều tối tôi về thì anh đi làm, còn làm gì tôi không được biết. Hàng tháng tiền lương tôi nhận chuyển cho anh mua vàng để dành. Vì tôi tin tưởng chồng và không nghĩ anh sẽ mua vàng giả nên khi anh mua về là tôi mang cất kỹ, xem là tài sản tích lũy để lo cho gia đình sau này.
Nhưng đâu ngờ hai năm trời ròng, anh lừa dối, qua mặt tôi mua vàng giả mang về cho tôi. Tính tổng lại số tiền rất lớn, hơn 2 tỷ đều là vàng giả. Tôi phát hiện ra khi mẹ tôi vào Sài Gòn ở cùng, mẹ mới kể là anh cũng nói và làm đủ mọi cách để mẹ thương xót mà cho mượn tiền. Lúc này, mẹ ruột anh kể cho tôi biết là anh cũng lấy của bà số tiền lớn, nếu không đưa là anh sẽ bán thận.
Chuyện vỡ ra, anh không một lời xin lỗi, chỉ giải thích là làm ăn thua lỗ, nặng lãi nên bị người ta dí đòi nợ. Anh chỉ nói là sẽ đi làm rồi kiếm lại dần. Tôi vì còn thương và cũng muốn cho anh cơ hội làm lại nên cho anh quay về. Nhưng khi quay về, anh làm gì không nói cho tôi biết, khi tôi nói nặng lời gì là anh bỏ nhà đi thật lâu, khi nào tôi nhắn tin gọi mới về. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Anh cũng chẳng đóng góp tiền bạc gì với tôi hàng ngày. Tôi cũng chẳng muốn hỏi, anh đưa thì tôi nhận, lúc nhiều lúc ít, lúc thì không đưa. Anh đưa tôi theo cảm xúc vui buồn thất thường của anh nhưng gom chung một tháng không quá 6 triệu phụ tôi nuôi con.
Lúc còn ở với vợ cũ và mẹ ruột, anh cũng hay bỏ đi nếu ai nói động tới. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ, người con, vẫn chăm lo cho anh. Nhưng từ ngày anh bỏ đi và quay về thì anh xem nhà tôi như nhà trọ. Những lúc bình thường, sáng anh chở tôi đi làm, chiều về anh chơi với con khoảng một hai tiếng đồng hồ thì đi làm tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Ngoài ra, anh chẳng quan tâm, lo lắng với mẹ và con riêng của tôi. Vì quá yêu mà tôi bỏ qua, không quá đặt nặng.
Đối với con chung, anh là người cha yêu thương, chăm sóc từ lúc mới sinh đến giờ rất tốt. Vì nghĩ thương con và còn tình cảm nên bao nhiêu lần tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ. Có một lần tôi nói chuyện qua Messenger với một người đàn ông lạ, người này tôi không quen biết, câu chuyện chỉ xoay quanh hỏi thăm và nói chuyện con cái cho vui vì tôi nghĩ người lạ họ không biết tôi. Vì điện thoại tôi không cài mật khẩu nên chồng biết và gán cho tôi tội ngoại tình. Tôi có giải thích và đưa cho chồng nói chuyện với người đó, rồi người đó gửi hình nhạy cảm, chồng nói là của tôi. Tôi đã giải thích rất nhiều lần nhưng anh không tin, từ đó chì chiết tôi rất nhiều mỗi khi có mâu thuẫn.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn vì con và gia đình và vì vẫn còn tình cảm. Nhưng càng nhịn anh càng lấy điều đó ra xúc phạm, chì chiết tôi. Đến khi tôi muốn ly hôn thuận tình thì anh bắt đầu làm khó dễ đủ chuyện. Không biết đơn phương ly hôn có bị đi lại, tòa yêu cầu gì nhiều không.
Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ lòng hơn vì biết chắc chắn mọi người sẽ khuyên tôi ly hôn sớm và gấp người chồng này. Mọi người sẽ nói tôi yếu đuối, lụy tình. Tôi nhận thức được hết nhưng khi yêu nhiều thì nặng lòng quá.