Tôi may mắn lấy được người chồng và nhà chồng chiều chuộng tôi như con gái họ. Ông ngoại chồng tôi mất được gần chục năm, còn bà. Bà có ba người con, hai gái, một trai. Mẹ chồng tôi là cả. Trước khi ông mất, ông sang tên mảnh đất ông bà có được cho bà một nửa và cho cậu một nửa. Cậu và dì tôi đều giỏi, còn mẹ chồng tôi không được học đầy đủ, mẹ làm công nhân thôi.
Vài năm trước, cậu ham cá độ và nợ một khoản tiền lớn. Bà đã đồng ý bán cả mảnh đất đang ở để cho cậu trả nợ mà không bàn bạc với mẹ và dì. Người mua lại là người trong họ nhà tôi, người ấy trả giá bằng với giá mà cậu đang cần để trả nợ và hứa năm năm sau cho cậu chuộc lại đất để bà ở đó. Tới giờ cậu tôi ngỏ ý muốn chuộc lại đất thì người mua thay đổi ý định không cho chuộc. Bố mẹ chồng tôi đã tìm mọi cách để mua lại mảnh đất do đó là công sức cả đời của ông bà ngoại tôi và là chỗ để thờ cúng. Họ không bán lại, bà giờ già không có nhà để ở, ở luân phiên nhà các con.
Ông ngoại tôi mất được hơn 20 năm, kể từ khi ông mới ngoài 50 tuổi. Giờ bà gần 70 tuổi và còn khỏe, lúc thì bà làm đồng phụ mẹ tôi, lúc bà nhận hàng thủ công về đan, tiền bà gửi mẹ tôi giữ.
Tới tháng 6 năm ngoái, bất hạnh bắt đầu đến với nhà tôi. Cậu hai tôi đi khám và bị chẩn đoán ung thư, bà và mẹ tôi khóc lóc, buồn bã ngày đêm. Tưởng chỉ khổ tới đó, tới tháng 11, bà bác (chị dâu ông ngoại tôi) ra đi chỉ sau vài ngày ốm. Cậu ba tôi về lo hậu sự cho bà bác, xong xuôi, trên đường đi về thì gặp tai nạn, cậu bị ngã xuống máng cứng và hai ngày sau mới có người phát hiện.
Bà ngoại bị cú sốc quá đột ngột dẫn đến tinh thần bất ổn, mẹ tôi nghỉ việc chăm bà một thời gian thì bà cũng dần hồi phục. Thế mà cậu hai của tôi sau chưa đầy một năm kể từ khi phát hiện bị ung thư, giờ chuyển biến xấu, mẹ tôi đi xem ngày và chuẩn bị tâm lý để cậu ra đi.
Mấy ngày nay tôi luôn suy nghĩ về việc này, hai cậu của tôi hiền lành, chăm chỉ làm ăn để lo cho gia đình nhưng cả hai đều ra đi quá đau đớn, còn những người sống không ra gì thì sống lâu. Bà tôi mất hai người con, mẹ tôi mất hai người em trong một thời gian ngắn. Rồi không biết sau đây, bà tôi có chịu nổi không. Cảm ơn các bạn đã đọc bài tâm sự của tôi.
Vợ chồng tôi ngoài 35 tuổi, có hai con. Chồng tôi làm cơ quan nhà nước, tôi làm công ty nước ngoài, sống ở một căn chung cư tại Hà Nội đứng tên bố mẹ chồng. Chồng tôi làm lương tháng tầm chục triệu đồng, sáng đi chiều về đúng kiểu "sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về". Tôi khuyên nên nghỉ việc, ra ngoài làm để tăng thu nhập, chồng không chịu.
Gia đình chồng ủng hộ anh làm chỗ đó, cho rằng giờ ra ngoài khó xin việc, công việc hiện tại lương thấp nhưng không áp lực và ổn định. Thử hỏi một người đàn ông không nuôi nổi bản thân chứ chưa nói đến nuôi vợ con, tiền lương vừa đủ ăn sáng, xăng xe, có được gọi là ổn định không? Chi phí gia đình đa phần do tôi cáng đáng, mỗi tháng bố mẹ chồng cho thêm 5 triệu đồng để đóng học cho các con. Tháng nào tôi cũng xoay xở với các khoản chi tiêu của gia đình.
Mỗi khi nhà có việc gì, ví dụ con ốm đau đi viện, bố mẹ chồng sẽ chủ động hỗ trợ, phải nói ông bà rất thương con cháu. Chính vì thương nên không muốn chồng tôi phải xông pha ra ngoài làm việc vất vả, chỉ muốn yên ổn ngồi một chỗ, làm công việc được sắp xếp. Tôi không nghĩ đến việc ly hôn vì chồng ngoài việc không chịu kiếm tiền phụ vợ lo chi phí gia đình thì rất yêu vợ thương con, không có tật xấu gì đáng kể. Thêm nữa giờ ly hôn, mẹ con tôi không có nhà ở, không có sự hỗ trợ từ bố mẹ chồng, sẽ phải thuê nhà, mình tôi liệu có lo nổi cho hai con.
Xin quý độc giả cho lời khuyên, tôi phải làm gì để chồng chịu thay đổi? Hay tôi nên tập chấp nhận với việc chồng chỉ kiếm được chục triệu đồng mỗi tháng, không đưa vợ đồng nào nuôi con, rồi nghĩ rằng khoản bố mẹ chồng hỗ trợ chính là tiền của chồng đưa cho tôi?
Tôi có công việc ổn định, địa vị xã hội, biết chăm chút bản thân nên được nhiều người khen là có ngoại hình xinh đẹp và luôn đặt gia đình lên trên hết. Thế nhưng tôi không ngờ chồng lại chủ động tán tỉnh một nữ đồng nghiệp đã có chồng con. Tôi phát hiện qua tin nhắn anh tán tỉnh, hứa hẹn đủ điều.
Anh nói mối quan hệ mới chỉ dừng ở mức trò chuyện, hẹn hò và xin lỗi, mong được tôi tha thứ. Tôi suy sụp, bị ám ảnh bởi những lời nhắn của họ. Tôi không hiểu mình thiếu điều gì để chồng phải phản bội. Kể cả chuyện sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi cũng đều đặn và hòa hợp. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng này.
Tôi làm dâu đã hơn 10 năm, sống cùng mẹ chồng (bố chồng mất sớm) từ ngày cưới. Vợ chồng tôi có ba con, cuộc sống vốn không khá giả nên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ra ở riêng. Tôi vẫn luôn tự nhủ chỉ cần mình nhẫn nhịn thì gia đình sẽ yên ổn, nhưng càng sống lâu càng thấy mọi chuyện vượt quá sức chịu đựng.
Mẹ chồng tôi gần 70 tuổi, sức khỏe vẫn tốt, có lương hưu. Bà rất nóng tính, chuyện gì cũng có thể quát mắng. Từ cái bát đặt lệch, đôi dép chưa ngay ngắn đến việc bọn trẻ làm rơi chiếc thìa cũng đủ để bà lớn tiếng. Các con tôi ngày càng sợ bà.
Con gái lớn năm nay lên lớp bảy. Hồi nhỏ cháu hoạt bát, đi học về là ríu rít kể đủ thứ chuyện ở trường. Vài năm nay, cứ tan học là cháu đứng ngoài cổng nhìn vào, thấy bà ngồi ở sân là chần chừ không dám vào. Có hôm tôi tăng ca, hàng xóm gọi bảo con bé sang ngồi nhờ cả tiếng chỉ để đợi mẹ về. Cháu bảo: "Con sợ bà mắng".
Mỗi lần các con làm sai điều gì, bà toán quát mắng và gọi chúng bằng những cái tên rất khó nghe. Có lần cháu út mới bốn tuổi làm đổ cốc nước, bà cầm cây chổi gõ xuống nền nhà làm thằng bé khóc thét rồi mấy hôm sau vẫn giật mình mỗi khi nghe tiếng bà gọi. Tôi góp ý thì bà bảo: "Ngày xưa tao dạy con còn ghê hơn thế, có sao đâu". Chồng tôi hiểu vợ con khổ nhưng cũng bất lực. Anh từng nhiều lần nói chuyện với mẹ, lần nào bà cũng nổi nóng rồi cho rằng con trai nghe lời vợ. Không khí trong nhà vì thế lúc nào cũng nặng nề.
Ba năm trước, vợ chồng tôi thuê một căn nhà nhỏ cách nhà chưa đầy 2 cây số. Mỗi ngày đều qua xem bà ăn uống thế nào, cho các cháu về chơi với bà. Khoảng thời gian ấy, cả nhà tôi vui vẻ hẳn, các con cười nói nhiều hơn. Thế rồi bà bị ngã gãy chân, phải nhập viện. Họ hàng ai cũng khuyên chúng tôi về ở cùng để tiện chăm sóc vì bà chỉ có mình chồng tôi.
Nghĩ mình là con cháu, không thể để bà một mình, chúng tôi quay về. Tiền tích góp cũng dồn vào xây lại căn nhà mới khang trang hơn. Nhưng chỉ sau vài tháng, mọi thứ lại trở về như trước. Bà lại quát mắng mỗi ngày, các con lại né tránh bà, còn tôi thì luôn sống trong cảm giác căng thẳng. Giờ nhìn số tiền đã bỏ vào căn nhà trên đất của mẹ chồng, tôi thấy hối tiếc vô cùng, giá như cứ mạnh mẽ vay mượn thêm mua căn nhà nho nhỏ cho riêng tư, thoải mái. Giờ muốn ra riêng cũng không đủ khả năng, còn tiếp tục ở lại thì tôi sợ bản thân stress nặng, các con bị ảnh hưởng tâm lý. Tôi thật sự rất mệt mỏi, không biết phải làm gì để cải thiện tình hình này.