Tôi may mắn lấy được người chồng và nhà chồng chiều chuộng tôi như con gái họ. Ông ngoại chồng tôi mất được gần chục năm, còn bà. Bà có ba người con, hai gái, một trai. Mẹ chồng tôi là cả. Trước khi ông mất, ông sang tên mảnh đất ông bà có được cho bà một nửa và cho cậu một nửa. Cậu và dì tôi đều giỏi, còn mẹ chồng tôi không được học đầy đủ, mẹ làm công nhân thôi.
Vài năm trước, cậu ham cá độ và nợ một khoản tiền lớn. Bà đã đồng ý bán cả mảnh đất đang ở để cho cậu trả nợ mà không bàn bạc với mẹ và dì. Người mua lại là người trong họ nhà tôi, người ấy trả giá bằng với giá mà cậu đang cần để trả nợ và hứa năm năm sau cho cậu chuộc lại đất để bà ở đó. Tới giờ cậu tôi ngỏ ý muốn chuộc lại đất thì người mua thay đổi ý định không cho chuộc. Bố mẹ chồng tôi đã tìm mọi cách để mua lại mảnh đất do đó là công sức cả đời của ông bà ngoại tôi và là chỗ để thờ cúng. Họ không bán lại, bà giờ già không có nhà để ở, ở luân phiên nhà các con.
Ông ngoại tôi mất được hơn 20 năm, kể từ khi ông mới ngoài 50 tuổi. Giờ bà gần 70 tuổi và còn khỏe, lúc thì bà làm đồng phụ mẹ tôi, lúc bà nhận hàng thủ công về đan, tiền bà gửi mẹ tôi giữ.
Tới tháng 6 năm ngoái, bất hạnh bắt đầu đến với nhà tôi. Cậu hai tôi đi khám và bị chẩn đoán ung thư, bà và mẹ tôi khóc lóc, buồn bã ngày đêm. Tưởng chỉ khổ tới đó, tới tháng 11, bà bác (chị dâu ông ngoại tôi) ra đi chỉ sau vài ngày ốm. Cậu ba tôi về lo hậu sự cho bà bác, xong xuôi, trên đường đi về thì gặp tai nạn, cậu bị ngã xuống máng cứng và hai ngày sau mới có người phát hiện.
Bà ngoại bị cú sốc quá đột ngột dẫn đến tinh thần bất ổn, mẹ tôi nghỉ việc chăm bà một thời gian thì bà cũng dần hồi phục. Thế mà cậu hai của tôi sau chưa đầy một năm kể từ khi phát hiện bị ung thư, giờ chuyển biến xấu, mẹ tôi đi xem ngày và chuẩn bị tâm lý để cậu ra đi.
Mấy ngày nay tôi luôn suy nghĩ về việc này, hai cậu của tôi hiền lành, chăm chỉ làm ăn để lo cho gia đình nhưng cả hai đều ra đi quá đau đớn, còn những người sống không ra gì thì sống lâu. Bà tôi mất hai người con, mẹ tôi mất hai người em trong một thời gian ngắn. Rồi không biết sau đây, bà tôi có chịu nổi không. Cảm ơn các bạn đã đọc bài tâm sự của tôi.
Tôi 30 tuổi, bạn gái 28 tuổi, quen nhau gần một năm. Chúng tôi yêu thương nhau nhiều, hai gia đình đã gặp gỡ tính chuyện cưới xin. Em xinh xắn, nhiều người theo đuổi vì ai tiếp cận cũng bị cuốn hút bởi nụ cười duyên và giọng nói dễ nghe. Chúng tôi hợp nhau nhiều thứ nhưng có một chuyện luôn trái ý, đó là việc rửa bát. Mỗi khi qua nhà em chơi, bố mẹ hoặc em làm gì tôi đều phụ giúp.
Nhiều lần ăn cơm xong, tôi phụ em dọn dẹp, em lại bắt tôi phải rửa bát cùng. Tôi thấy hơi kỳ cục nhưng chiều em, sợ bị giận, lâu dần thành quen luôn. Một hôm chúng tôi về quê tôi có cỗ. Ăn xong hai chị tôi dọn dẹp, em cũng dọn cùng nhưng đến khi rửa bát thì em nhất định bảo tôi rửa cùng thì em mới rửa. Ở nhà tôi chưa từng rửa bát nên rất ngại việc này, cũng sợ các chị nghĩ tôi sợ em nên phải nghe theo lời em. Sau một hồi hai đứa tranh cãi riêng, tôi đành nhịn, rửa bát cùng em và hai chị.
Sau khi ra Hà Nội, tôi nói rõ quan điểm, mai sau là vợ chồng, mọi việc trong nhà tôi sẽ làm cùng em, kể cả rửa chén. Thế nhưng khi đến nhà nội ngoại, tôi chỉ phụ em việc, đừng bắt tôi phải rửa bát cùng. Em không đồng ý, giận tôi, hủy kết bạn trên mạng xã hội, nhắn tin không trả lời. Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà tình yêu của tôi tan vỡ? Tôi không biết quan điểm của mình như vậy đúng hay sai, mong nhận được sự chia sẻ. Tôi có gia trưởng và cổ hủ không khi có quan điểm như thế?
Tôi 25 tuổi, quen một người bạn trai nhỏ hơn hai tuổi. Bạn khá tốt tính và giỏi nhưng gia đình phức tạp. Bố bạn có 3 đời vợ và mẹ có hai đời chồng. Bạn có 3 người em cùng cha và một em cùng mẹ. Giờ bạn sống cùng mẹ và em gái, còn chồng thứ hai của mẹ thì tôi không thấy bạn nhắc đến. Tuy nhiên, tôi thấy bạn khá tự hào khi kể về mẹ, còn về bố thì bạn cũng có kể nhưng ít. Những việc này hầu như do tôi tự tìm hiểu chứ bạn không kể với tôi.
Trên facebook tôi thấy bố bạn khá tự hào về việc khoe con, trong khi đó 4 người con này là của 3 người vợ khác nhau. Tôi sợ sau này bạn trai sẽ giống bố hoặc mẹ nên đang phân vân không biết phải làm như thế nào. Tôi thấy mẹ bạn làm kinh doanh và tự chủ kinh tế rất tốt, bạn cũng vậy. Tôi chỉ ngại gia đình bạn hơi phức tạp, mong anh chị chia sẻ với tôi.
Ngày ấy tôi 25 tuổi, đầy hoài bão và cũng đầy sự hiếu thảo. Tôi vẫn nhớ cô gái miền Trung năm đó. Em nghèo, mẹ làm lao công nuôi hai chị em ăn học, còn em vừa làm ở căng tin nhà máy vừa tranh thủ học thêm kế toán buổi tối. Em dịu dàng, tự trọng và sống rất có nghị lực. Ngày ấy tôi từng dắt em đi khu vui chơi - một điều rất nhỏ nhưng là niềm vui lớn với cô gái xa quê lần đầu thấy phố thị rực sáng. Tôi tặng em chiếc điện thoại đầu tiên, trao em nụ hôn vụng về bên bờ biển trong một tối lộng gió. Nhưng rồi tôi lại chùn bước. Một phần vì sự kén chọn non nớt của tuổi trẻ, một phần vì khoảng cách vùng miền và lớn nhất là áp lực gia đình. Má và em gái tôi không thật sự chấp nhận em.
Còn tôi, thay vì đủ can đảm nắm tay người mình yêu để xây dựng mái ấm nhỏ nơi thành phố biển, lại chọn dồn toàn bộ 20 lượng vàng tích cóp được để xây nhà cho ba má ở quê. Ngày đó tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn nhất của một người con. Nhiều năm trôi qua, tôi mới hiểu: đôi khi sự hiếu thảo thiếu tỉnh táo có thể khiến một người đánh mất hạnh phúc đời mình. Cô gái năm xưa giờ đã có cuộc sống viên mãn bên người chồng luôn yêu thương và trân trọng em. Thỉnh thoảng nhìn hình ảnh em hạnh phúc, tôi thấy tiếc cho chính mình và cho một đoạn duyên đã lỡ.
Sau lần bỏ lỡ ấy, cuộc hôn nhân của tôi không như mong đợi. Suốt 16 năm, tôi gần như chỉ biết lao vào kiếm tiền, cố gắng lo đầy đủ vật chất cho gia đình. Nhưng càng về sau, khoảng cách giữa vợ chồng càng lớn. Những khác biệt về suy nghĩ, cách sống và cách đối xử với nhau khiến mái nhà dần trở thành nơi ngột ngạt. Có lúc tôi từng nghĩ: mình đã cố gắng rất nhiều nhưng rốt cuộc điều mình thiếu lại là một người thật sự đồng hành và thấu hiểu. Căn nhà năm xưa xây cho ba má cuối cùng cũng không còn là nơi tôi có thể trở về với cảm giác thuộc về. Những thứ vật chất từng cố gắng có được rồi cũng qua đi nhưng cảm giác cô đơn trong chính cuộc đời mình mới là điều ám ảnh nhất.
Giờ ở tuổi 47, tôi sống nơi đất khách cùng con trai. Mỗi sáng dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho con đi học, tối về tự giặt giũ, dọn dẹp. Cuộc sống có nhiều vất vả, nhưng đây lại là giai đoạn tôi tỉnh táo nhất. Tôi nhận ra tình thân không phải lúc nào cũng như mình kỳ vọng. Và chữ hiếu, nếu thiếu ranh giới và sự cân bằng, đôi khi có thể trở thành gánh nặng cho chính cuộc đời mình.
Nếu được nhắn gửi điều gì với những người đàn ông đang ở tuổi thanh xuân, tôi chỉ muốn nói: hãy hiếu thảo nhưng cũng đừng quên hạnh phúc của chính mình. Đừng dành cả tuổi trẻ để sống cho kỳ vọng của người khác mà quên mất người sẵn sàng cùng mình đi qua những tháng năm khó khăn nhất. Bởi có những điều khi đánh mất rồi, cả đời cũng không thể quay lại. Phía trước tôi vẫn còn nhiều năm tháng vất vả để nuôi con trưởng thành nhưng ít nhất bây giờ, tôi không còn sống để làm hài lòng tất cả nữa. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi trở về quê hương, mình có thể thật sự sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.