Tôi là tác giả bài: “Chồng sẽ ly hôn nếu tôi không cho hai cháu anh ở cùng”. Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã quan tâm, chia sẻ và dành cho tôi nhiều lời khuyên chân thành. Sau tất cả, tôi muốn chia sẻ rõ hơn câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu sâu hơn về hoàn cảnh hiện tại. Tôi là nữ, 34 tuổi, đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng với thu nhập ổn định. Trước khi kết hôn, tôi có một căn chung cư nhỏ, đó là tài sản riêng, ba mẹ tôi đang sinh sống tại đó. Còn căn hộ mà gia đình tôi ở hiện tại là do chồng vay mua trước hôn nhân.
Vấn đề khiến cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên căng thẳng kéo dài chính là việc hai người cháu của chồng, năm nay đã 27 và 28 tuổi, vẫn sống chung cùng vợ chồng tôi. Dù đã trưởng thành, có khả năng tự lập, chồng tôi vẫn không đồng ý cho các cháu ra ở riêng, luôn muốn tiếp tục sống chung như hiện tại. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng khi đó không đủ can đảm để đi đến quyết định cuối cùng. Tôi đã cố gắng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi.
Mâu thuẫn trong gia đình tôi không chỉ dừng lại ở việc sống chung mà đã lên đến đỉnh điểm khi có sự can thiệp từ mẹ của hai cháu. Có lần, trước mặt tôi, bà nói thẳng: “Mày là dâu, không có quyền ý kiến”. Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại như một sự phủ nhận hoàn toàn vị trí và cảm xúc của tôi trong chính gia đình mình. Điều khiến tôi càng khó chấp nhận hơn là chồng không hề phản đối hay bảo vệ vợ, mặc nhiên xem đó là điều bình thường. Nguyên nhân của việc các cháu tiếp tục ở chung được đưa ra là vì từ dưới quê lên thành phố làm việc, nếu thuê trọ sẽ tốn kém chi phí. Tuy nhiên, thực tế là cả hai đều đã đi làm, với mức thu nhập 14-15 triệu đồng mỗi tháng, một mức thu nhập không phải thấp để có thể tự lo cho cuộc sống cá nhân.
Việc tiếp tục sống chung không còn là vấn đề hỗ trợ tạm thời, nó trở thành sự phụ thuộc kéo dài, trong khi người phải chịu áp lực và tổn thương lại là tôi, đang trực tiếp sống trong chính không gian đó mỗi ngày. Đến hôm nay, sau những tổn thương và đau lòng tích tụ trong suốt thời gian qua, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi đã đủ dũng cảm để viết đơn ly hôn, không phải vì bốc đồng mà là sau khi đã suy nghĩ rất nhiều cho bản thân và cuộc sống sau này. Về vấn đề tài sản, tôi xin chờ phán quyết từ tòa án theo quy định pháp luật. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là được trực tiếp nuôi con bởi con dưới 36 tháng tuổi. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi.
Tôi 36 tuổi, là nhân viên ngân hàng với thu nhập khoảng 25 triệu đồng mỗi tháng. Vợ là kế toán cho công ty nước ngoài, có năng lực chuyên môn và sử dụng được ngoại ngữ. Hiện vợ chồng tôi sống tại Biên Hòa (Đồng Nai), mới kết hôn và dự định sẽ có em bé trong năm tới. Bố mẹ tôi sống ở Đắk Lắk và đều đã lớn tuổi. Gia đình có một trang trại trồng cà phê và sầu riêng được đầu tư khá bài bản. Vườn cây đã cho thu hoạch ổn định, sau khi trừ chi phí mang lại lợi nhuận khoảng 600-700 triệu đồng mỗi năm.
Nhiều năm nay, gần như toàn bộ việc quản lý và chăm sóc rẫy vườn đều do mẹ tôi quán xuyến. Tuy nhiên, mẹ không may mắc bệnh Parkinson kèm theo bệnh cột sống. Thời gian gần đây, sức khỏe của mẹ giảm sút rõ rệt và thường xuyên phải nhập viện điều trị. Tôi hiểu rằng khi bệnh Parkinson tiến triển nặng hơn, mẹ có thể mất dần khả năng đi lại và sinh hoạt bình thường. Gia đình tôi chỉ có hai anh em. Em gái tôi vừa sinh con nên chưa thể phụ giúp được nhiều. Bố tôi tuổi đã cao, lại có bệnh nền nên cũng không đủ sức cáng đáng công việc. Vì vậy, mỗi khi mẹ nhập viện, tôi đều phải xin nghỉ làm để đưa mẹ đi khám và điều trị.
Điều khiến tôi trăn trở hơn cả là nếu không có người thường xuyên quản lý, rẫy vườn sẽ dần xuống cấp. Cây cà phê và sầu riêng đều là cây lâu năm, nếu không được chăm sóc đúng kỹ thuật trong một thời gian dài sẽ rất khó phục hồi, đồng nghĩa với việc thành quả mà bố mẹ gây dựng suốt nhiều năm có thể bị ảnh hưởng. Trong khi đó, công việc ngân hàng ngày càng áp lực. Khối lượng công việc nhiều, thời gian gò bó, tôi cũng cảm thấy mình không còn nhanh nhạy như lớp nhân viên trẻ và cơ hội phát triển trong tương lai không còn nhiều.
Chính vì vậy, tôi đang suy nghĩ đến việc nghỉ công việc ngân hàng. Không phải để về quê sinh sống hẳn, mà để có quỹ thời gian chủ động hơn, thường xuyên đi lại giữa Biên Hòa và Đắk Lắk nhằm quản lý rẫy vườn, chăm sóc bố mẹ khi cần và sắp xếp công việc theo mùa vụ. Phần lớn các công việc tại rẫy đều thuê nhân công thực hiện, nên vai trò của tôi chủ yếu là quản lý, giám sát, lập kế hoạch và xử lý những công việc phát sinh. Dự định của tôi là vợ vẫn tiếp tục làm việc tại Biên Hòa để duy trì công việc và sau này con cái có điều kiện học tập ổn định. Tôi sẽ thường xuyên di chuyển giữa hai nơi, quãng đường khoảng một đêm đi xe, và cố gắng cân bằng giữa việc chăm lo cho bố mẹ với việc dành thời gian cho gia đình nhỏ.
Tuy nhiên, đây cũng chính là điều khiến tôi băn khoăn nhất. Tôi lo rằng việc thường xuyên phải đi lại sẽ khiến mình không thể ở bên vợ con nhiều như một người chồng, người cha nên có. Tôi sợ sự thiếu vắng đó sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình và quá trình nuôi dạy con sau này. Nếu tiếp tục làm ngân hàng, tôi sẽ có công việc ổn định nhưng khó có thể chăm sóc bố mẹ và giữ gìn rẫy vườn của gia đình. Ngược lại, nếu nghỉ việc, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để lo cho bố mẹ và tài sản gia đình nhưng lại phải chấp nhận cuộc sống luôn gắn với những chuyến đi giữa hai nơi.
Đến thời điểm này, tôi vẫn chưa biết lựa chọn nào là đúng. Tôi rất mong nhận được những chia sẻ từ anh chị, đặc biệt là những người từng đứng giữa trách nhiệm với cha mẹ và gia đình nhỏ của mình. Theo mọi người, quyết định của tôi có khả thi không? Liệu đây có phải là sự đánh đổi xứng đáng?
Tôi 30 tuổi, làm việc ở Sài Gòn và chưa lập gia đình. Nhà tôi ở Tây Nguyên. Tôi có người mẹ 60 tuổi đang làm nông (cà phê) gần nhà, người chị cả đã lấy chồng gần nhà và ổn định. Câu chuyện tôi nhắc đến là người chị thứ hai hơn tôi 8 tuổi. Bố tôi mất cách đây 10 năm. Kể từ đó, kinh tế gia đình đi xuống và nợ khá nhiều. Cũng may từ khi ra trường, tôi cố gắng làm việc trả hết nợ cho gia đình và cuộc sống ổn thỏa hơn nhiều.
Ngày bố còn sống, ông và gia đình đã nhắc chị thứ hai lấy chồng nhưng chị mặc kệ. Đến khoảng năm 2022, chị thứ hai của tôi dính vào cờ bạc. Lần đầu tiên, tôi giấu gia đình và gửi cho chị 50 triệu đồng để trả nợ. Bẵng đi một thời gian, Tết 2024, chị mang bụng bầu về và không nói là của ai, chỉ nhất quyết sinh ra và nói "tự nuôi được" rồi bỏ nhà đi. Đến lúc sinh cháu, gia đình tôi mới biết, ra bệnh viện để đón thì không may cháu bị chẩn đoán mắc hội chứng Down. Tôi nghĩ với một người kỹ tính như chị mà không đi xét nghiệm hay làm các phương pháp trước khi sinh, nhưng mọi chuyện đã đến thì gia đình cũng phải chấp nhận.
Ngay sau khi sinh cháu, gia đình lại biết chị thứ hai tiếp tục vỡ nợ vì cờ bạc. Tôi và mẹ lại bỏ ra 150 triệu để trả cho xong. Nhưng sau đó, năm 2025, chị lại giấu gia đình bán mảnh vườn cà phê 200 cây mẹ cho chị để làm ăn. Đến lúc này, tôi không còn lời nào để nói. Chị vừa ích kỷ, cố chấp, vừa không nghe lời ai. Đến mức cuối tuần chị về là hai đứa cháu con nhà chị cả sẽ về nhà vì không muốn chơi với dì do toàn bị dì chửi, theo lời hai đứa nói.
Cuối năm 2025, chị nói không chơi nữa và đã bỏ được cờ bạc. Nhưng đêm 30 Tết bước sang năm mới 2026 vừa rồi, chị và mẹ cãi nhau chỉ vì một bình cắm hoa. Ý mẹ tôi là muốn mượn để ra đồng thắp hương, chị đập vỡ bình hoa và khiến mẹ dẫm phải. Tôi tức điên người nhưng vì là Tết nên bỏ qua. Sau Tết, tôi vô tình thấy chị vẫn tiếp tục chơi. Tôi bắt mở điện thoại ra mới vỡ lở là vẫn không bỏ được.
Mọi chuyện sẽ đỡ hơn nếu đứa cháu bị Down, nay đã 2 tuổi, có thể tự đi lại. Nhưng suốt hai năm nay, bà ngoại vừa phải đi làm nông vừa chăm cháu ở nhà, còn mẹ của cháu thì cờ bạc, khi nào bà ngoại nhắc mới đi mua được hộp sữa mang về cho con. Chị làm cách nhà 50 km, cuối tuần sẽ về nghỉ thứ bảy, chủ nhật nhưng chỉ ở nhà xem tivi và ôm con. Tôi nói cuối tuần ở lại đi làm thêm nhưng vẫn đâu vào đấy.
Thật sự tôi hết cách với người chị thứ hai này. Mẹ nói sau này tôi lấy vợ sẽ xây nhà khác để về ở cùng tôi, nhường lại căn nhà đang ở cho chị và cháu vì chị nói sẽ không lấy chồng. Với tính cách của chị như vậy, tôi cũng không thể ở chung được.
Tôi muốn xin ý kiến từ mọi người về trách nhiệm của tôi với người chị này, với người cháu bị Down và với mẹ. Tôi thương mẹ vì phải gánh một người con như chị, rồi bây giờ đến người cháu như vậy. Trong khi bản thân tôi sau này còn có gia đình riêng nữa. Cảm ơn độc giả.
Tôi và bạn trai đều 28 tuổi, quen nhau được hơn hai năm. Trong thời gian quen nhau, chủ yếu chúng tôi gặp nhau ở thành phố vì cả hai đều đi học và đi làm ở đây. Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, nhà anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi khoảng 300 km. Trước đây anh cũng vài lần nhắc tới chuyện đưa tôi về chơi nhưng vì đường xa và công việc bận nên tôi cứ lần lữa. Gần đây anh nói sắp tới muốn tôi về nhà chơi một lần cho bố mẹ biết mặt. Anh bảo đã nói với gia đình về tôi từ lâu, bố mẹ cũng muốn gặp.
Tôi cũng muốn về nhà anh chơi cho biết nhà cửa nhưng lại băn khoăn vì khoảng cách khá xa, đi về trong ngày hơi gấp, thời gian ở lại chơi không được nhiều. Còn nếu ở lại qua đêm thì tôi hơi ngại. Tôi là con gái, ngủ lại nhà người yêu khi chưa cưới khiến tôi thấy không thoải mái. Gia đình tôi khá truyền thống, từ trước đến giờ luôn dặn dò phải giữ ý tứ trong những chuyện như vậy. Tôi sợ người nhà anh có cái nhìn không hay về tôi.
Tôi có nói với anh là thấy ngại, muốn sắp xếp đi về trong ngày hoặc đi cùng bạn bè cho đỡ ngại, nhưng anh nói đã nói hết với bố mẹ rồi, bố mẹ anh bảo cả đi cả về mất 8-9 tiếng rồi, chưa kể khá mệt. Anh bảo tôi về thì ngủ cùng với em gái anh, gia đình anh đều dễ tính và hiểu chuyện nên tôi không phải lo đâu. Hiện tại tôi vẫn còn phân vân. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên