Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết những dòng này sau khi kết thúc một mối quan hệ mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình dại dột, thế nhưng may mắn đã thoát ra được. Tôi và cô ấy quen nhau trong hoàn cảnh rất bình thường. Ấn tượng ban đầu của tôi về cô ấy là một người tử tế, biết quan tâm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Với tôi, cô ấy còn thể hiện là kiểu phụ nữ có thể đồng hành, hỗ trợ người đàn ông của mình trong công việc lẫn cuộc sống. Tôi từng tin mình gặp đúng người. Càng về sau, tôi càng thấy có điều gì đó không ổn. Sự quan tâm của cô ấy dần đi kèm với việc muốn kiểm soát. Ban đầu là thời gian, các mối quan hệ, rồi dần dần công việc và cả tài chính của tôi. Có những lúc tôi cảm thấy không thoải mái nhưng lại tự trấn an rằng có thể mình đang suy nghĩ quá.
Cho đến khi cô ấy bắt đầu muốn can thiệp sâu hơn vào công ty và tài sản của tôi, tôi mới thật sự giật mình. Khi tôi thể hiện sự không đồng ý, cô ấy lập tức thay đổi thái độ, từ nhẹ nhàng chuyển sang gây áp lực, rồi lại hạ mình. Chính sự thay đổi thất thường đó khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi đã chọn dừng lại nhưng mọi chuyện không đơn giản như đã nghĩ. Sau khi không đạt được điều mình muốn, cô ấy quay sang trách móc, thậm chí tìm cách gây khó dễ. Có thời điểm tôi mất cảnh giác, tin tưởng, đã ký vào giấy tờ liên quan đến khoản nợ mà cô ấy mượn của người khác. Hậu quả là tôi phải gánh một khoản tiền không nhỏ và nhiều rắc rối kéo dài.
Phải mất một thời gian dài tôi mới đủ tỉnh táo và cứng rắn để giải quyết mọi chuyện và chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ đó. Đến giờ, điều khiến tôi trăn trở không chỉ là những gì đã mất mà còn là việc tôi từng bỏ qua trực giác của mình. Tôi đã cảm nhận được sự bất ổn từ sớm nhưng lại chọn tin vào những gì mình muốn tin. Tôi không dám nói cô ấy hoàn toàn xấu, cũng không muốn đổ hết lỗi cho một phía. Nhưng rõ ràng, tôi đã sai khi không biết dừng lại đúng lúc và không đủ tỉnh táo để bảo vệ bản thân.
Giờ đây, tôi vẫn còn ám ảnh phần nào, cũng trở nên dè chừng hơn trong các mối quan hệ. Tôi không biết mình nên nhìn nhận câu chuyện này như một bài học bình thường hay là một "vết sẹo" cần thời gian để chữa lành. Tôi viết ra đây, mong mọi người cho tôi một lời khuyên: Làm sao để vừa không mất niềm tin vào tình yêu, lại không lặp lại những sai lầm như trước?
Huỳnh Thanh
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-gai-cu-tung-muon-can-thiep-sau-vao-cong-ty-va-tai-san-cua-toi-5057280.html

Khi ngồi viết những dòng này, lòng tôi đang ngập tràn sự mông lung về tương lai và nỗi bất lực tột cùng khi không biết phải làm sao để cứu vãn gia đình mình. Rạn nứt của chúng tôi không đến từ người thứ ba, không có sự phản bội. Nó bắt nguồn từ chính những cái tôi quá lớn, từ những khoảng lặng chết chóc sau mỗi trận cãi vã và từ cả những tổn thương không bao giờ được giải quyết triệt để.
Là một người chồng, tôi đã quá vô tâm, thờ ơ và không hề mảy may để ý đến cảm xúc của vợ sau những mâu thuẫn. Có những lúc, tôi còn mang lại cho em cảm giác em không được coi trọng bằng bạn bè bên ngoài. Chính sự vô tâm ấy đã từ từ bóp nghẹt và đánh mất đi tình yêu của em. Giờ đây, nhìn lại mái nhà này, tôi chỉ thấy sự im lặng đáng sợ. Chúng ta vẫn hiện diện bên nhau nhưng sự quan tâm đã biến mất. Em phải tự mình gồng gánh, trưởng thành và tự chữa lành cho những vết thương sâu hoắm mà tôi vô tình gây ra.
Tôi tự hiểu rằng trước đây tôi có yêu em nhưng khốn khổ thay, tôi lại yêu hoàn toàn sai cách. Tôi từng nghĩ yêu chiều em là mua cho em những món đồ em thích không chút tiếc tiền. Nhưng tôi lại quên mất việc phải nâng cấp bản thân, quên học cách lắng nghe để hiểu được tâm tư, nguyện vọng của vợ mình. Tôi có thể cho em nhiều thứ về vật chất nhưng lại thất bại hoàn toàn trong việc mang lại cho em cảm giác an toàn, được tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh. Chỉ đến khi thật sự đứng trước bờ vực mất đi em, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào và cũng đã sai ra sao.
Hiện tại, tôi vẫn cố gắng bù đắp mỗi ngày nhưng trong lòng luôn tự hỏi: Bù đắp thế nào và bao nhiêu mới là đủ? Tôi vẫn đi làm lo chi tiêu cho cả nhà, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn cùng em dạy dỗ các con. Tôi tìm đến Phật pháp, nguyện ăn chay để cầu mong hóa giải bớt những nghiệp báo, tổn thương mà mình đã gây ra cho vợ trong quá khứ. Tài sản làm ra đến ngày hôm nay, tôi không có hề muốn giữ lại cho riêng mình. Tôi tình nguyện để lại tất cả cho vợ đứng tên, nhưng vì em ngại nên chúng tôi tạm thời vẫn để tài sản chung. Tôi biết tiền bạc chưa bao giờ là thứ duy nhất và đủ đầy để hàn gắn. Nhưng hiện tại, đó lại là thứ duy nhất tôi có thể trao đi để em có điểm tựa vững chắc. Còn tình cảm và sự quan tâm của tôi lúc này, tôi biết em đang tổn thương và chưa sẵn sàng để đón nhận.
Mỗi ngày nhìn vợ và các con vui đùa bên nhau, lòng tôi lại nghẹn ngào thắt chặt, chỉ biết đứng từ xa nhìn vào. Nếu như sau tất cả, em vẫn quyết định ly hôn để tìm lại sự bình yên, tôi sẵn sàng tôn trọng và buông tay để lại toàn bộ tài sản. Tôi chỉ mong em từ nay về sau không phải nặng gánh lo toan về kinh tế, có thể tự do làm công việc em thực sự yêu thích, có một bệ phóng vững vàng để không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bây giờ và cả những ngày tháng tới, tôi chỉ biết cố gắng hoàn thiện bản tâm, yêu thương em một cách lặng lẽ và có mặt bất cứ khi nào em hay các con cần sự hỗ trợ. Chỉ mong sao, bằng cách này hay cách khác, em thật sự có được hạnh phúc trong đời.
Anh Kiệt
Tin Gốc: Vnexpress

Con tôi gần 3 tuổi chẳng may rơi xuống nước và trộm vía có người vớt lên được dù cháu đã trôi xa một hai mét. Tôi đi làm về được thông báo lại mới biết. Tối hôm đó con sốt và nôn khan, chồng tôi cho dùng thuốc đút hậu môn và cháu đã hạ sốt, sau đó không còn sốt lại nhưng ho nhiều và sổ mũi. Tôi nói với chồng đưa con đi khám nhưng anh bảo không cần đi và không bận gì. Sáng hôm sau tôi đi làm như bình thường, có xin công ty đi muộn vì chiều qua con bị đuối nước, đi mua thuốc nhưng sáng sớm chưa có cửa hàng mở. Khi tôi lên đến công ty, nhân sự bảo tôi đi về đưa con đi khám, sợ nước vào phổi và phế quản thì khổ.
Tôi đi từ công ty về nhà 25 km rồi đến thẳng trường học đón con đi khám. Tôi không báo cho chồng hay ai trong nhà biết vì nghĩ chỉ đi khám lấy thuốc xong thì lại cho con vào lớp như bình thường. Một phần cũng do tối hôm qua tôi đề cập chuyện cho con đi khám nhưng chồng không đồng ý nên giờ tôi không báo gì cả. Kết quả sau khi khám bác sĩ bảo con bị viêm phế quản cấp, phải ở viện điều trị, nếu không có thể bị viêm phổi. Tôi gọi về cho chồng, bảo con nhập viện. Anh quát trong điện thoại: "Mày ở đấy mà trông một mình".
Sáng hôm sau bố mẹ chồng có lên nhưng bảo vệ không cho vào, bảo chưa đến giờ thăm, họ lại đi về. Hai ngày sau mẹ và em gái tôi lên thay phiên chăm cháu để tôi về nhà tắm giặt. Đến thứ hai, mẹ chồng lên chăm để tôi đi làm, sau bà lại thanh toán viện phí, rồi bố chồng thuê taxi đưa hai mẹ con tôi về nhà. Trong suốt 3 ngày, chồng tôi không lên viện thăm con, không gọi một cuộc điện thoại nào hỏi thăm sức khỏe của con. Từ lúc con ở viện ngày thứ hai đến giờ tôi cũng chưa nói chuyện với chồng câu nào.
Tôi chẳng buồn nói nữa vì thực ra đây cũng không phải lần đầu. Nhiều lần tôi tính đến chuyện ly hôn nhưng con còn nhỏ, gần 3 tuổi, vẫn cần ông bà đưa đón, con đầu tôi gần 7 tuổi. Với mức lương hiện tại, tôi cũng chưa thể nuôi được hai con, còn để chồng nuôi một con thì tôi không đồng ý. Sống thế này tôi cũng mệt mỏi lắm, phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

