Theo Guangming Daily, nạn nhân là ông Vương, sống tại thành phố Lâm Hải, tỉnh Chiết Giang. Những ngày trước khi xảy ra sự việc, nơi này vừa trải qua một trận mưa lớn kéo dài.
Sáng hôm đó, ông Vương đến nhà để xe chung của khu dân cư để lấy xe đi làm như thường lệ.
Khi cúi xuống mở khóa xe, ông bất ngờ cảm thấy đau nhói ở khe giữa ngón cái và ngón trỏ bàn tay trái. Vết thương nhanh chóng rỉ máu. Kiểm tra xung quanh, ông bàng hoàng phát hiện một con rắn ngũ bộ dài hơn 1 mét đang cuộn mình bên trong lớp chắn gió của xe điện.
Dù sợ hãi nhưng người đàn ông cố gắng giữ bình tĩnh chụp ảnh con rắn để lưu lại đặc điểm nhận dạng rồi gọi điện cho người thân nhờ hỗ trợ. Sau đó, ông dùng nước sạch rửa vết thương, nặn bỏ một lượng máu nhỏ tại chỗ và đến cơ sở y tế gần nhất để sơ cứu.
Khi được thông báo Bệnh viện Đài Châu có sẵn huyết thanh kháng nọc đặc hiệu, gia đình nhanh chóng đưa ông đến đây để tiếp tục điều trị.
Các bác sĩ cho biết việc chụp ảnh con rắn đã giúp quá trình xác định loài và lựa chọn huyết thanh phù hợp diễn ra nhanh chóng hơn, từ đó giảm nguy cơ biến chứng nguy hiểm.
Rắn ngũ bộ, còn gọi là rắn lục đầu tam giác hay bách bộ xà, là một trong những loài rắn độc nguy hiểm phân bố tại nhiều khu vực ở miền nam Trung Quốc. Nọc độc của chúng có thể gây tổn thương mô nghiêm trọng, rối loạn đông máu, xuất huyết và thậm chí đe dọa tính mạng nếu không được điều trị kịp thời.
Các chuyên gia cảnh báo mùa hè là thời điểm rắn hoạt động mạnh hơn do nhiệt độ và độ ẩm tăng cao. Sau những đợt mưa lớn, rắn thường tìm nơi khô ráo để trú ẩn, bao gồm nhà kho, nhà xe, gầm xe, đống vật liệu xây dựng hoặc các khu vực ít người qua lại.
Người dân được khuyến cáo nên kiểm tra kỹ xe máy, xe điện, giày dép, quần áo hoặc những vật dụng để ngoài trời trước khi sử dụng. Khi phát hiện rắn, cần giữ khoảng cách an toàn và liên hệ lực lượng chuyên trách thay vì tự ý bắt hoặc xua đuổi.
Bên cạnh đó, các bác sĩ khuyến cáo, khi bị rắn độc cắn, cần tiến hành sơ cứu đúng cách nhằm làm chậm quá trình nọc độc xâm nhập vào cơ thể. Ngay sau đó, phải nhanh chóng đưa nạn nhân đến cơ sở y tế, đồng thời duy trì băng ép và bất động vùng bị cắn. Trong trường hợp nạn nhân khó thở, cần hỗ trợ hô hấp kịp thời. Nếu nhận diện được loại rắn, người nhà cần cung cấp thông tin cho bác sĩ để lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp.
Khi phát hiện người bị rắn cắn, cần bình tĩnh, tránh để nạn nhân tự đi lại vì vận động sẽ khiến nọc độc lan nhanh hơn. Đồng thời, phải bất động vùng chi thể bị cắn bằng nẹp, đặc biệt với các loài rắn như cạp nong, cạp nia, hổ mang chúa và một số loài hổ mang khác.
Các bác sĩ cảnh báo, từ tháng 4 đến tháng 11 hằng năm là giai đoạn rắn phát triển mạnh, đồng thời cũng là thời điểm gia tăng các tai nạn do rắn độc cắn. Những trường hợp này có thể đe dọa tính mạng nếu không được xử trí kịp thời.
Để phòng tránh tai nạn do rắn cắn, người dân nên mang ủng hoặc giày cao cổ, mặc quần áo dài khi đi vào khu vực nhiều cây cỏ, đặc biệt vào ban đêm. Đồng thời, cần giữ môi trường sống khô ráo, sạch sẽ, gọn gàng, phát quang bụi rậm, tránh để rắn trú ẩn trong đống gạch, rác và không thò tay vào hang hốc, nơi tối ẩm.
Một người đàn ông đi dạo buổi sáng ở tây nam Na Uy đã tình cờ phát hiện ra điều bất ngờ, một vỏ kiếm của chiến binh tinh nhuệ được chôn cất có chủ đích cách đây 1.500 năm, theo Livescience.
Các nhà nghiên cứu cho biết, vật thể bằng vàng quý hiếm này, được trang trí công phu bằng các hình động vật uốn lượn, có lẽ là một vật phẩm dâng lên các vị thần vào thời kỳ nạn đói và hỗn loạn xã hội.
"Tôi nhìn thấy một ụ đất dưới gốc cây và dùng gậy chọc vào nó", người đi bộ đường dài cho biết trong một bản dịch từ Đại học Stavanger ở Na Uy. "Đột nhiên, tôi thấy thứ gì đó lấp lánh. Tôi không hiểu lắm mình đã tìm thấy cái gì", người đàn ông cho biết.
Cổ vật bằng vàng có niên đại từ thế kỷ thứ sáu, dài khoảng 6 cm và nặng 33 gram, từng được dùng để trang trí vỏ kiếm của một chiến binh ưu tú. Cho đến nay, chỉ có 17 cổ vật tương tự được tìm thấy ở Bắc Âu và hầu hết được tìm thấy trong các kho báu cùng với các đồ vật khác.
"Xác suất tìm thấy một vật như thế này là rất nhỏ", Håkon Reiersen, một nhà khảo cổ học tại Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, cho biết trong một tuyên bố. Phần khóa vỏ kiếm bị mòn, cho thấy chủ nhân của nó đã sử dụng rất nhiều trước khi vứt bỏ.
"Người nào đeo thanh kiếm đó có lẽ là thủ lĩnh ở khu vực này vào nửa đầu thế kỷ thứ 6 và có một đội tùy tùng chiến binh trung thành đi theo", Reiersen nói.
Vật trang trí vỏ kiếm bằng vàng mới được phát hiện, nằm ở phía đông bắc Hove, rất hiếm và mang dấu ấn của một nghệ nhân lành nghề, Siv Kristoffersen, giáo sư danh dự tại Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, cho biết trong một tuyên bố.
"Những họa tiết chạm khắc tinh xảo đã đưa vật phẩm này vào hàng những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất thời kỳ đó", Kristoffersen nói. "Đây hẳn là một thanh kiếm tuyệt vời".
Vật trang trí vỏ kiếm này là một phần của nhóm đồ vật hiếm và bí ẩn đôi khi được tìm thấy ở Scandinavia, bao gồm nhẫn xoắn ốc, mặt dây chuyền vàng hình đĩa và những vật trang trí vũ khí hình đàn harmonica. Các chuyên gia cho rằng nhóm hiện vật này được cố ý đặt ở đó như những vật "hiến tế" hoặc "vật tế lễ" được dâng lên các vị thần để cầu xin sự bảo vệ khỏi thiên tai.
Do vị trí của đồ trang trí bằng vàng trên vỏ kiếm nằm gần Hove, nên có thể đây là một trung tâm nghi lễ mà các nhà lãnh đạo của Hove có thể tiếp cận. "Do đó, phát hiện mới này là một mảnh ghép nữa cho thấy rằng đã từng có một trung tâm quyền lực xung quanh Hove từ năm 200 đến 550 sau Công nguyên", Reiersen viết trong một tuyên bố.
Giám đốc Bảo tàng Khảo cổ học Đại học Stavanger, Kristin Armstrong-Oma, cho biết hiện vật sẽ được trưng bày tại đây ngay sau khi các chuyên gia hoàn tất việc nghiên cứu. Bà nói: "Điều này cho phép chúng tôi nghiên cứu sâu hơn về chính hiện vật và các họa tiết trang trí, cũng như tìm ra những câu trả lời mới về tầng lớp quyền lực từng cai trị nơi đây".
Vụ việc đau lòng xảy ra tại Trung Quốc. Anh Hậu (33 tuổi, sống ở Sơn Đông) vì mặc cảm ngoại hình đã quyết tâm giảm cân để có diện mạo ưng ý trước ngày đính hôn. Thế nhưng, chỉ 72 giờ sau khi bắt đầu chương trình, người đàn ông này bất ngờ tử vong.
Khi đoạn camera giám sát (CCTV) được công bố, gia đình và dư luận không khỏi bàng hoàng trước những gì diễn ra trong căn phòng ký túc xá mở toang cửa suốt đêm.
Theo truyền thông địa phương, thời điểm đăng ký huấn luyện, anh Hậu nặng 104kg. Anh đã chi hơn 2.000 Nhân dân tệ để tham gia trại giảm cân tại Tai’an Meilai, với mong muốn "lột xác" trước dấu mốc quan trọng của cuộc đời.
Đáng nói, đây không phải lần đầu anh tìm đến trung tâm này. Chỉ khoảng một tháng trước, anh từng giảm thành công hơn 15kg nhờ chương trình huấn luyện tại đây.
Trước ngày đính hôn không xa, người nhà phát hiện anh Hậu tử vong liền đặt ra nghi vấn về mức độ liên quan và trách nhiệm của trung tâm giảm huấn luyện giảm cân này. Do tập luyện quá sức và ăn uống quá kham khổ nên anh Hậu không chịu được và tìm đến nhà bếp xin một miếng củ cải vì đầy hơi, đau bụng dữ dội. Đến 4h chiều, anh nhắn tin cầu cứu vì gặp khó khăn khi đại tiện. Đến 9h sáng hôm sau, nhân viên mới tá hỏa phát hiện anh đã tử vong trên giường.
Được biết, phía trại giảm cân đổ lỗi cho việc nạn nhân tự ý từ chối đi cấp cứu. Nhưng dư luận đặt câu hỏi: Một tổ chức thu tiền để quản lý sức khỏe, tại sao lại phó mặc tính mạng học viên cho sự "tự đánh giá" của một người đang suy kiệt? Việc bỏ mặc một người nặng hơn một tạ nhịn ăn và đau đớn suốt đêm trong căn phòng mở cửa là minh chứng cho sự tắc trách không thể chối cãi.
Sự việc hiện đang tiếp tục được điều tra và gặp bế tắc do khi gia đình từ chối khám nghiệm tử thi do phong tục. Tuy nhiên, đây là bài học xương máu cho bất kỳ ai đang có ý định giảm cân cấp tốc.
Theo Sohu trong quá trình ở trại, anh Hậu được ghi nhận là đã bỏ lỡ nhiều bữa ăn do quá mệt mỏi và đau đớn. Trong khi việc nhịn ăn cực đoan ở một người có thể trạng lớn gây ra sự sụt giảm đường huyết đột ngột và rối loạn điện giải. Khi cơ thể thiếu hụt các dưỡng chất thiết yếu, khả năng vận chuyển oxy đến các cơ quan bị đình trệ, đẩy trái tim vào trạng thái quá tải.
- Nên uống nước trước bữa ăn: Theo Healthline, nghiên cứu ghi nhận uống khoảng 500ml nước lọc trước bữa ăn 30 phút có thể giúp giảm cân cho người lớn béo phì. Sau 12 tuần, những người uống nhiều nước trước cả ba bữa ăn chính giảm trung bình 4 kg. Uống nước thường xuyên còn tăng cường năng lượng, có làn da đẹp.
- Biết cách giảm lượng đường và tinh bột: Một cách để giảm cân nhanh là cắt giảm lượng đường, tinh bột (carb) và thay thế bằng ngũ cốc nguyên hạt. Khi đó, bạn sẽ bớt cảm thấy đói, ăn ít calo hơn. Với kế hoạch này, bạn sẽ đốt cháy chất béo dự trữ để lấy năng lượng. Nếu chọn ăn ngũ cốc nguyên hạt cùng với sự thâm hụt calo, bạn sẽ hấp thụ nhiều chất xơ hơn, dẫn tới tiêu hóa chậm, có cảm giác no lâu hơn.
- Bổ sung chất xơ, tăng cường rau củ quả: Bạn hãy thưởng thức những đĩa đầy ắp loại rau xanh nhiều lá. Chúng chứa nhiều chất dinh dưỡng và bạn có thể ăn một lượng rất lớn mà không làm tăng nhiều calo và carb. Một số loại rau cho kế hoạch ăn ít carb, ít calo: bông cải xanh, súp lơ, rau chân vịt, cải, bắp cải, rau diếp, dưa chuột, cà chua…
- Nên ăn chậm nhai kỹ: Các bác sĩ thường khuyên bạn hãy ăn từ tốn, càng chậm càng tốt. Nhờ vậy, bạn sẽ không có cảm giác đầy bụng khó chịu, không nạp quá nhiều calorie vào cơ thể gây béo phì.
- Ngủ đúng giờ, đủ giấc: Nếu duy trì giấc ngủ ngon khoảng 8 tiếng/ngày, lượng calo hấp thụ sẽ giảm, giúp trọng lượng giữ ở mức khỏe mạnh.
- Hãy tập thể dục thể thao: Các chuyên gia khuyên rằng bạn nên dành ít nhất 150 phút tập luyện vừa phải mỗi tuần hoặc 75 phút cường độ cao. Các hướng dẫn khuyên bạn nên phân bố thời gian vận động trải dài trong cả tuần, không dồn dập. Một số môn thể thao tốt như đi bộ, chạy bộ, đạp xe, tập thể hình, bơi lội, yoga, pilate.
Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa - mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.
Tôi từng đứng trước nhiều "bậc thềm" như thế - không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.
Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.
Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.
Nhưng hội trường lại ở tầng 5 - và không có thang máy.
Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp - nhờ sự hỗ trợ của mọi người.
Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.
Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về "xóa bỏ rào cản", nhưng không khỏi chạnh lòng.
Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những "bậc thềm" cần được nhìn lại.
Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.
Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm - ngay từ cơ hội được tham gia.
Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ - và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.
Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.
Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.
Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.
Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.
Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một "bậc thềm vô hình" trong cách nhìn nhận về chúng tôi
Và chúng tôi - cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp - từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những "bậc thềm" phía trước thấp xuống.
Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ "làm cho có" sang "làm để dùng được"; từ "hỗ trợ" sang "trao quyền".
Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.
Những điều đó không lớn - nhưng đủ để một người không phải dừng lại.
Tôi vẫn đang mỗi ngày ghép những mảnh vải nhỏ thành một bức tranh.
Và tôi nghĩ việc xóa bỏ rào cản cũng như vậy.
Bắt đầu từ việc bỏ đi một bậc thềm.
Rồi thêm một bậc thềm nữa.
Để một ngày nào đó, "hòa nhập" sẽ không còn bắt đầu bằng việc phải bước qua một trở ngại, mà là một con đường mở sẵn - cho tất cả mọi người.