Nhiều bạn trẻ cho rằng sự xứng đôi cần thêm ở trình độ học vấn, lối sống, cách chi tiêu và định hướng tương lai. Cách nhìn ấy có khiến tình yêu bị đặt trong quá nhiều điều kiện?
Đây không phải áp lực từ gia đình, mà là quyết định chủ động của cá nhân. Trong bối cảnh giá nhà, chi phí sinh hoạt và áp lực nghề nghiệp ngày càng lớn, việc cân nhắc sự hòa hợp được xem là bước chuẩn bị cần thiết cho cam kết lâu dài.
Vậy câu hỏi đặt ra là: tình cảm còn bao nhiêu khoảng trống để phát triển? Và ranh giới giữa tỉnh táo và tính toán nằm ở đâu?
Phương Linh (29 tuổi, kiểm toán viên tại TP.HCM) đã dừng lại hai mối quan hệ nghiêm túc trước ngưỡng cưới. Người đầu tiên hiền lành, chăm chỉ nhưng thiếu định hướng dài hạn. “Tôi không coi trọng tiền, nhưng tôi cần một người biết mình muốn gì. Tôi không muốn 5-10 năm nữa vẫn loay hoay tìm sự ổn định”, Linh chia sẻ.
Người thứ hai có thu nhập tốt nhưng quan điểm về vai trò của phụ nữ trong gia đình quá khác biệt. Anh cho rằng sau sinh con, vợ nên ưu tiên ở nhà, Linh thấy mình không sẵn sàng đánh đổi sự nghiệp. Vì vậy cô chấp nhận độc thân thay vì bước vào hôn nhân với cảm giác sẽ phải hy sinh quá nhiều.
Anh Khoa (32 tuổi, tài xế xe công nghệ tại Hà Nội) lại rời đi vì cảm giác chênh lệch. Bạn gái anh làm trong lĩnh vực tài chính, gia đình khá giả. “Những buổi trò chuyện toàn nói về đầu tư, chứng khoán, du lịch châu Âu. Tôi thấy mình lạc lõng”, anh kể.
Không ai gây áp lực, nhưng khoảng cách vô hình vẫn khiến Khoa chùn bước. Anh thừa nhận yêu thì có thể, còn cưới lại là câu chuyện khác vì sợ những so sánh sau này. Nỗi lo mình không đủ tự tin bước vào thế giới quá khác biệt nên anh chọn chia tay.
Chị Hạnh (35 tuổi, nhân viên văn phòng tại Bình Dương) kết hôn khi chồng đang khởi nghiệp. Những năm đầu, tài chính gia đình chủ yếu dựa vào thu nhập của chị. Áp lực tiền thuê nhà, chi tiêu, gửi về quê khiến mâu thuẫn dần tích tụ.
“Có lúc tôi thấy mình giống trụ cột kinh tế hơn. Giá như trước khi cưới, chúng tôi nói kỹ hơn về kỳ vọng và khả năng thực tế”, chị kể. Sau nhiều lần căng thẳng, hai vợ chồng buộc phải ngồi lại, phân chia lại trách nhiệm và thống nhất kế hoạch rõ ràng hơn.
Trong khi đó, anh Tuấn (37 tuổi, giáo viên dạy nghề tại Cần Thơ) cho rằng sự tương xứng không nằm ở con số thu nhập. Khi cưới, vợ chồng anh đều không dư dả, phải thuê trọ và tiết kiệm từng khoản nhỏ.
“Chúng tôi không giàu, nhưng cùng nhìn về một hướng, ổn định và tích lũy từng bước”. Sau 10 năm, họ mua được căn nhà nhỏ. Anh quan điểm về môn đăng hộ đối là cùng ý thức trách nhiệm, chứ không phải xuất phát điểm.
Đặt câu chuyện vào bối cảnh hiện nay, dễ hiểu vì sao người trẻ thận trọng hơn. Kinh tế biến động, giá nhà vượt xa thu nhập, chi phí sống ngày càng cao khiến hôn nhân không còn là câu chuyện của cảm xúc. Với nhiều người trẻ, đó là quyết định gắn với trách nhiệm tài chính và kế hoạch dài hạn.
Ở góc độ này, cân nhắc sự tương đồng về lối sống, tiền bạc hay định hướng nghề nghiệp không phải lạnh lùng, mà là ý thức rõ về hệ quả của lựa chọn. Người trẻ không còn tin rằng tình yêu có thể tự động giải quyết mọi khác biệt.
Nhưng vấn đề nảy sinh khi đắn đo giảm thiểu rủi ro trở thành mục tiêu cao nhất, thì tình yêu dễ bị nhìn như phương án cần tối ưu hóa. Người ta bắt đầu so khớp điều kiện như so hồ sơ, ai có lợi thế hơn, ai ít rủi ro hơn, ai bảo đảm tương lai hơn. Sự thận trọng dần chuyển thành phòng thủ.
Trong khi đó, nếu mọi tiêu chí đều phải đạt chuẩn ngay từ đầu, mối quan hệ sẽ khó còn là hành trình cùng trưởng thành. Nó trở thành lựa chọn dựa trên mức độ an toàn hiện tại, thay vì tiềm năng đồng hành lâu dài.
Vì thế, câu hỏi không phải có nên cân nhắc điều kiện hay không, vì cân nhắc là cần thiết. Nhưng khi điều kiện trở thành hàng rào quá dày, người ta có thể loại bỏ cả những mối quan hệ có khả năng phát triển chỉ vì chưa “đủ chuẩn” ở thời điểm bắt đầu.
Thực tế cho thấy nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không chỉ vì thiếu tiền, mà do thiếu đối thoại và chia sẻ trách nhiệm. Ngược lại, không ít cặp đôi chênh lệch xuất phát điểm vẫn bền vững nhờ cùng điều chỉnh và trưởng thành theo thời gian.
Nếu “môn đăng hộ đối” chỉ là sự so khớp điều kiện, nó khó bảo đảm hạnh phúc. Nhưng nếu được hiểu là sự tương đồng về giá trị sống và mức độ sẵn sàng chịu trách nhiệm, đó là nền tảng cần thiết.
Sau cùng, vấn đề không nằm ở việc người trẻ thực dụng hay không. Vấn đề là họ đang bước vào tình yêu với tâm thế gì, tìm một phương án an toàn tuyệt đối, hay chấp nhận một phần thiếu sót để cùng xây dựng tương lai?
Nếu chỉ đợi đến khi mọi thứ đủ điều kiện mới dám cam kết, rất có thể điều bị đánh mất không phải là sự an toàn, mà là cơ hội cùng nhau trưởng thành.
Giữa tháng 3, Sadlu, 21 tuổi, công nhân ở thành phố Surat, bang Gujarat bị giảm giờ làm khi nhà máy dệt may thu hẹp sản xuất do thiếu nhiên liệu. Nguồn cung từ Vùng Vịnh gián đoạn khiến giá gas leo thang. Những công nhân nhập cư như Sadlu buộc phải mua gas trên thị trường chợ đen với giá tăng từ 1.000 rupee lên tới 4.000 - 5.000 rupee một bình. Không kham nổi chi phí sinh hoạt, Sadlu cùng anh trai quyết định trở về quê nhà ở huyện Prayagraj, bang Uttar Pradesh, cách 1.400 km, chấp nhận bỏ mức thu nhập 500 rupee (7 USD) một ngày.
Câu chuyện của Sadlu là bức tranh chung tại nhiều trung tâm công nghiệp của Ấn Độ hiện nay. Tại các nhà ga, hàng dài công nhân mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc xếp hàng chờ lên tàu rời đô thị.
Tắc nghẽn tại eo biển Hormuz, cửa ngõ lưu thông 1/5 lượng dầu khí toàn cầu, tạo hiệu ứng dây chuyền, tác động tiêu cực đến kinh tế Ấn Độ. Tại Surat - nơi thu hút lượng lớn lao động nhập cư, gas phục vụ sản xuất không được trợ giá khiến chi phí đội lên gấp nhiều lần. Ông Ashok Jirawala, Chủ tịch Hiệp hội Phúc lợi Thợ dệt Gujarat, tính toán các doanh nghiệp có thể lỗ tới 10 triệu rupee mỗi ngày. Hệ quả là các xưởng phải giảm ngày làm việc từ 7 xuống còn 5 ngày mỗi tuần. Khoảng 150.000 công nhân (chiếm 30% lao động nhập cư ở Surat) đã trả phòng trọ, rời thành phố vì thu nhập giảm sút.
Người dân tại nhiều đô thị cũng bị ảnh hưởng. Tại Bengaluru, hàng dài xe ba gác đỗ chờ tại các trạm nạp gas hóa lỏng. Người dân mất nhiều giờ xếp hàng mua bình gas sinh hoạt, nhu cầu mua bếp điện tăng vọt, trong khi nhiều hộ dân nghèo phải quay lại đun bếp củi.
Dù trở về quê, người lao động vẫn mang theo nỗi lo cơm áo. Các bang nông thôn như Uttar Pradesh, Odisha hay Bihar vốn ít cơ hội việc làm, khó có thể gánh đỡ lượng người di cư đổ về.
Trở về quê, Sadlu tạm thời cảm thấy an toàn nhưng vẫn lo bất ổn tài chính. Anh có đủ tiền cho chi phí ăn uống trước mắt nhưng không đủ cho các khoản khác, trong khi cơ hội việc làm tại quê nhà rất hạn chế. "Tôi sẽ phải quay lại thành phố nhưng chưa xác định được thời điểm", anh nói.
Tại xưởng may ở Surat, giám đốc Naseem Khan cho biết một nửa công nhân của ông đã rời đi. Nếu xưởng đóng cửa hoàn toàn, bản thân ông cũng không trụ lại được đô thị.
"Tôi có vợ và 5 đứa con, ở lại làm sao nuôi nổi? Có lẽ tôi sẽ về quê làm nông", ông nói.
Theo China Times, khi nhập viện, bé trai 12 tuổi ở Trịnh Châu (tỉnh Hà Nam, Trung Quốc) có lượng lớn dịch trong ổ bụng và tế bào ung thư đã di căn, khiến việc điều trị trở nên rất khó khăn.
Trước đó, bệnh nhi nhiều lần xuất hiện các triệu chứng như đau bụng, tiêu chảy, chán ăn nhưng gia đình nghĩ con chỉ bị rối loạn tiêu hóa nên tự mua thuốc điều trị tại nhà. Chỉ đến khi trẻ đi ngoài ra máu và đau bụng dữ dội, gia đình mới đưa đi khám thì bệnh đã tiến triển nặng.
Theo tìm hiểu, vì bố mẹ làm việc xa nhà, bé trai chủ yếu sống cùng ông bà từ nhỏ. Cậu bé thường xuyên uống nước ngọt, trà sữa thay nước lọc; ăn mì ăn liền, đồ ăn vặt thay bữa chính; thích thực phẩm chiên rán, đồ muối chua; hầu như không ăn rau quả.
Bác sĩ Lý Giai, Phó trưởng khoa Kết hợp Đông - Tây y, Bệnh viện Ung thư tỉnh Hà Nam, cho biết cậu bé có thể mang yếu tố di truyền làm tăng nguy cơ ung thư, tuy nhiên, chế độ ăn uống thiếu khoa học đã thúc đẩy bệnh phát triển nhanh hơn.
Theo bác sĩ Lý, nhiều bệnh nhân trẻ mắc ung thư đường tiêu hóa có điểm chung là lối sống và chế độ ăn uống không lành mạnh trong thời gian dài.
Ung thư đường ruột ở trẻ em thường có triệu chứng giai đoạn đầu âm thầm như chán ăn, đầy bụng, đau bụng hoặc rối loạn tiêu hóa nên dễ bị nhầm với các bệnh lý thông thường.
Bác sĩ khuyến cáo, nếu trẻ liên tục xuất hiện triệu chứng khó chịu đường tiêu hóa và điều trị thông thường không cải thiện, phụ huynh cần sớm đưa trẻ đến cơ sở y tế để kiểm tra chuyên sâu.
Ngoài ra, bác sĩ cũng nhấn mạnh việc kiểm soát chế độ ăn của trẻ cần nghiêm ngặt hơn người lớn. Trẻ nên hạn chế thực phẩm nhiều chất béo, nhiều đường, đồ cay kích thích và thực phẩm chế biến sẵn; đồng thời tăng cường rau quả tươi cùng các nguồn protein chất lượng cao để bảo vệ sức khỏe đường tiêu hóa.
Khi Shelby Willis đột nhiên bị ho dữ dội, ban đầu cô cho rằng đó là do hít phải lông chó. Nhưng sau đó, cô đã rất sốc khi phát hiện ra nguyên nhân thực sự gây ra bệnh của mình.
Theo Kennedy News and Media, nữ nhân viên nhà thuốc 25 tuổi cho biết cơn ho nặng đến mức khiến cô "phải khom người, cố gắng hít thở".
Ban đầu, Willis, người sống ở Ashland, Kentucky, Mỹ, cho rằng cơn ho của mình là do hít phải lông chó của bạn trai cũ. "Anh ấy nuôi một con chó săn lông vàng, nên tôi nghĩ đó là do lông chó," cô giải thích.
Willis đã uống thuốc nhưng cơn ho vẫn không dứt. Vì vậy, cô quyết định đi gặp bác sĩ.
"Tôi nói với bác sĩ rằng có thể mình đã hít phải thứ gì đó, và bà ấy đã chụp X-quang ngực cho tôi," Willis nói.
Kết quả chụp X-quang cho thấy một điều hoàn toàn bất ngờ. "Kỹ thuật viên chụp X-quang bắt đầu hỏi tôi có kim loại trong ngực không và yêu cầu tôi xem ảnh chụp," Willis kể lại. "Tôi nhận ra đó là khuyên xỏ ngực của mình ngay khi xem phim chụp X-quang".
Hoá ra, Willis đã vô tình hít phải khuyên mũi của mình và nó bị mắc kẹt trong phế quản.
"Tôi đã rất sốc và sợ hãi. Tôi không biết họ sẽ lấy nó ra khỏi người tôi bằng cách nào", Willis lo lắng cho biết.
Nhớ lại, cô nhận ra rằng khuyên mũi của mình đã bị rơi ra cùng lúc cô bắt đầu ho — nhưng lúc đó cô "không nghĩ ngợi gì" và chỉ đơn giản đeo một cái mới.
"Tôi biết là nó đã rơi ra, nhưng cái khuyên đó hay bị rơi ra lắm. Vì không tìm thấy nên tôi đeo cái mới vào và tiếp tục công việc của mình mà không suy nghĩ gì", Willis kể lại.
Để lấy chiếc khuyên mũi ra khỏi ngực, Willis đã trải qua thủ thuật nội soi phế quản, một thủ thuật xâm lấn tối thiểu trong đó một camera và các dụng cụ nhỏ được đưa vào đường thở để lấy dị vật ra.
Hiện tại, Willis, người có tổng cộng 14 lỗ xỏ khuyên, cảnh báo mọi người hãy đảm bảo đồ trang sức của họ được cố định chắc chắn. "Hãy đảm bảo khuyên xỏ của bạn được cố định chắc chắn, và đừng đeo loại nào dễ bị rơi ra," Willis đưa ra lời khuyên.