Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, ngày 24/6, khu vực Bắc Bộ và các tỉnh từ Thanh Hóa đến Huế tiếp tục xuất hiện nắng nóng gay gắt, có nơi đặc biệt gay gắt. Nhiệt độ cao nhất phổ biến từ 38-40 độ C, nhiều điểm đo vượt mốc 40 độ C.
Đây được đánh giá là một trong những đợt nắng nóng mạnh nhất kể từ đầu mùa hè năm nay. Đáng chú ý, dưới tác động của bức xạ mặt trời kết hợp hiệu ứng bê tông, nhựa đường tại các đô thị, nhiệt độ cảm nhận ngoài trời có thể cao hơn từ 2-4 độ C so với số liệu dự báo.
Tại nhiều thành phố lớn, người dân phải đối mặt với cảm giác oi bức kéo dài ngay từ sáng sớm. Đến trưa và đầu giờ chiều, nền nhiệt ngoài trời có thể đạt ngưỡng nguy hiểm đối với sức khỏe nếu tiếp xúc trong thời gian dài.
Các bác sĩ cho biết khi nhiệt độ môi trường tăng cao, cơ thể phải hoạt động liên tục để điều hòa thân nhiệt thông qua quá trình tiết mồ hôi và tăng tuần hoàn máu dưới da. Nếu không được bổ sung đủ nước và điện giải, cơ thể dễ rơi vào tình trạng kiệt sức vì nhiệt hoặc sốc nhiệt.
Những dấu hiệu cảnh báo thường gặp gồm đau đầu, chóng mặt, mệt mỏi, buồn nôn, chuột rút, tim đập nhanh và thân nhiệt tăng cao bất thường. Trong các trường hợp nghiêm trọng, người bệnh có thể bị rối loạn ý thức, co giật, hôn mê, thậm chí đe dọa tính mạng nếu không được cấp cứu kịp thời.
Các chuyên gia cũng cảnh báo nắng nóng kéo dài là yếu tố làm gia tăng nguy cơ đột quỵ, đặc biệt ở người cao tuổi và những người có bệnh lý nền.
Người cao tuổi, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai, người lao động ngoài trời cùng những người mắc bệnh tim mạch, hô hấp hoặc đái tháo đường được xem là nhóm dễ bị tổn thương nhất trong các đợt nắng nóng cực đoan.
Việc làm việc hoặc di chuyển ngoài trời trong khoảng thời gian từ 10 giờ đến 16 giờ có thể khiến cơ thể mất nước nhanh chóng, dẫn đến rối loạn thân nhiệt và các biến chứng nguy hiểm.
Để giảm thiểu tác động của thời tiết cực đoan, các chuyên gia khuyến cáo người dân hạn chế ra ngoài trong khung giờ nắng nóng cao điểm; uống nước thường xuyên thay vì đợi khát mới uống; bổ sung điện giải nếu phải lao động ngoài trời.
Bên cạnh đó, nên mặc quần áo rộng rãi, sáng màu, đội mũ, đeo kính và sử dụng các biện pháp chống nắng phù hợp. Đặc biệt, không để trẻ em, người cao tuổi hoặc vật nuôi trong ô tô đóng kín cửa dù chỉ trong thời gian ngắn.
Khi xuất hiện các triệu chứng như chóng mặt, buồn nôn, kiệt sức hoặc thân nhiệt tăng cao bất thường, cần nhanh chóng di chuyển đến nơi thoáng mát, bổ sung nước và tìm kiếm sự hỗ trợ y tế.
Các chuyên gia nhấn mạnh, nắng nóng trên 40 độ C không chỉ gây khó chịu trong sinh hoạt mà còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ sức khỏe nghiêm trọng. Việc chủ động phòng tránh và nhận biết sớm các dấu hiệu bất thường sẽ giúp hạn chế tối đa những tai biến đáng tiếc do thời tiết cực đoan gây ra.
Theo các chuyên gia sức khỏe, một người trưởng thành trung bình mất khoảng 2-3 lít nước mỗi ngày thông qua hô hấp, bài tiết và tiết mồ hôi. Khi thời tiết nắng nóng, lượng mồ hôi tiết ra nhiều hơn để làm mát cơ thể, đồng nghĩa với việc nhu cầu nước cũng tăng lên đáng kể.
Mất nước không chỉ gây cảm giác khát mà còn làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh liên quan đến nắng nóng. Những dấu hiệu thường gặp bao gồm khô miệng, khô môi, đau đầu, chóng mặt, mệt mỏi, nước tiểu sẫm màu hoặc đi tiểu ít hơn bình thường.
Trong các trường hợp nghiêm trọng, người bị mất nước có thể xuất hiện tình trạng tim đập nhanh, thở gấp, sốt, buồn ngủ, lú lẫn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng nếu không được xử lý kịp thời.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) khuyến nghị người trưởng thành nên bổ sung từ 2-3 lít nước mỗi ngày trong điều kiện nắng nóng, đồng thời duy trì thói quen uống nước đều đặn thay vì đợi đến khi khát mới uống.
Các chuyên gia cho rằng cách đơn giản nhất để kiểm tra cơ thể có đủ nước hay không là quan sát màu nước tiểu. Nước tiểu vàng đậm thường là dấu hiệu cho thấy cơ thể đang thiếu nước, trong khi màu vàng nhạt hoặc gần như trong suốt cho thấy lượng nước bổ sung tương đối đầy đủ.
Đáng chú ý, không nên đánh giá nhu cầu nước chỉ dựa trên cảm giác đổ mồ hôi. Trong nhiều trường hợp như đi bơi hoặc hoạt động ở nơi có gió mạnh, cơ thể vẫn mất nước đáng kể dù người tham gia không nhận thấy mồ hôi trên da.
Trong những ngày oi bức, nhiều người có thói quen uống nước thật lạnh để giải nhiệt. Tuy nhiên, các chuyên gia cho biết nhiệt độ của nước uống không tạo ra sự khác biệt đáng kể đối với thân nhiệt cơ thể.
Một số nghiên cứu cho thấy nước lạnh có thể làm giảm tiết mồ hôi trong thời gian ngắn. Điều này nghe có vẻ tích cực, nhưng lại khiến cơ thể giảm khả năng làm mát thông qua quá trình bay hơi, nên hiệu quả hạ nhiệt tổng thể không đáng kể.
Thay vì quá chú trọng vào việc uống nước lạnh, điều quan trọng hơn là duy trì lượng nước cần thiết cho cơ thể trong suốt cả ngày.
Các chuyên gia nhấn mạnh rằng uống đủ nước không đồng nghĩa với việc loại bỏ hoàn toàn nguy cơ sốc nhiệt. Trong điều kiện nắng nóng cực đoan, cơ thể vẫn có thể gặp các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng nếu tiếp xúc với nhiệt độ cao trong thời gian dài.
Để bảo vệ bản thân, người dân nên hạn chế ra ngoài vào những giờ nắng gắt, tránh vận động mạnh giữa trưa, ưu tiên ở nơi có bóng râm hoặc không gian điều hòa. Nhiệt độ cảm nhận dưới ánh nắng trực tiếp có thể cao hơn thực tế từ 10-15 độ C.
Bên cạnh đó, cần giữ không gian sống thông thoáng bằng cách mở cửa vào thời điểm mát mẻ, che chắn ánh nắng vào ban ngày và hạn chế sử dụng các thiết bị tỏa nhiệt không cần thiết.
Đối với những gia đình sử dụng điều hòa, mức nhiệt khoảng 27 độ C kết hợp quạt điện được đánh giá vừa đảm bảo cảm giác dễ chịu, vừa giúp tiết kiệm đáng kể điện năng trong mùa nắng nóng.
Triển lãm Quốc tế Ngành Sữa và Sản phẩm Sữa Việt Nam lần thứ 5 quy tụ nhiều doanh nghiệp trong ngành, tập trung vào các xu hướng công nghệ, dinh dưỡng và phát triển bền vững của lĩnh vực sữa và đồ uống.
Tại triển lãm, doanh nghiệp này dự kiến giới thiệu hệ giải pháp tích hợp bao trùm các khâu từ chế biến, đóng gói đến vận hành và bao bì. Cách tiếp cận đồng bộ được kỳ vọng giúp các nhà sản xuất kiểm soát chất lượng xuyên suốt chuỗi giá trị, đồng thời rút ngắn thời gian đưa sản phẩm ra thị trường và nâng cao hiệu quả sản xuất.
Trong khuôn khổ triển lãm, các giải pháp được giới thiệu bao gồm hệ thống chế biến như lọc màng, khuấy trộn và đồng hóa nhằm hỗ trợ sản xuất các sản phẩm giàu đạm, cải thiện độ đồng nhất và tối ưu sử dụng năng lượng.
Bên cạnh đó là các dòng bao bì tiệt trùng có khả năng kéo dài thời hạn sử dụng sản phẩm mà không cần chất bảo quản, góp phần đảm bảo an toàn thực phẩm. Một số nền tảng vận hành và số hóa cũng được đề cập, hướng tới việc kết nối dữ liệu, hỗ trợ truy xuất nguồn gốc và tối ưu chi phí trong quá trình sản xuất.
Ngoài hoạt động trưng bày, triển lãm còn có các hội thảo chuyên đề về công nghệ chế biến, đóng gói và phát triển bền vững trong ngành sữa.
Đây được xem là diễn đàn để doanh nghiệp, cơ quan quản lý và chuyên gia trao đổi về các giải pháp nâng cao chất lượng sản phẩm, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của thị trường, đồng thời hướng tới mục tiêu phát triển bền vững.
Bên lề sự kiện, một số hoạt động cộng đồng cũng được tổ chức nhân Ngày Sữa Thế giới và Ngày Quốc tế Thiếu nhi, tập trung vào nâng cao nhận thức về tiêu dùng có trách nhiệm và tái chế bao bì.
Theo Trung tâm Thông tin Mạng Internet Trung Quốc, tính đến cuối năm 2025, hơn 600 triệu người tại nước này sử dụng các công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) tạo sinh, tăng 141% so với năm trước. Công nghệ đang thay đổi cách họ làm việc, sinh hoạt và kết nối.
Lu Hengzhi, học sinh 11 tuổi tại Thượng Hải, không thích nghe nhạc có sẵn. Cậu dùng AI để tùy chỉnh thể loại, giai điệu và sáng tác bài hát. Lu được mẹ hướng dẫn dùng AI khi chuẩn bị phỏng vấn vào trường quốc tế. Từ đó, nam sinh tự viết truyện, lập trình game và gỡ lỗi các chương trình.
Dù hưởng lợi từ công nghệ, Lu cho biết cậu e ngại việc lạm dụng AI sẽ làm giảm khả năng tự đặt câu hỏi và kiểm chứng vấn đề. "AI giỏi đưa ra câu trả lời nhưng không hiểu vì sao cháu cần những đáp án đó. Đôi khi công cụ này đưa ra đáp án sai với văn phong rất tự tin", cậu nói.
Lu nói nếu AI biến mất, tiến độ học hỏi của cậu sẽ chậm lại. Cậu sẽ gặp khó khăn trong khâu sắp xếp suy nghĩ để bắt đầu dự án mới và phải quay lại với sách vở.
Với những người cao tuổi như bà Tang Rongrong, 79 tuổi, AI giúp giải quyết vấn đề cô đơn. Bà sống xa con, 10 năm qua chỉ đọc báo và nghe sách nói. Mọi tương tác chỉ là một chiều. Hiện tại, bà thuê một robot đồng hành tích hợp AI và có thể trò chuyện bằng tiếng Thượng Hải. Trước khi ra ngoài, bà thường nghe robot nhắc nhở mang theo ô hoặc cẩn thận khi trời mưa. Bà Tang nói những khoảnh khắc nhỏ bé ấy mang lại cảm giác ấm áp và an tâm. Các giao tiếp này là mảnh ghép cần thiết với những người sống một mình.
Công nghệ cũng thay đổi đời sống tình cảm của người trẻ. Tại Giang Tô, sinh viên Zhao Jingmiao, 21 tuổi, tự huấn luyện một bạn trai ảo theo các tiêu chuẩn cá nhân. Cô cho biết nhân vật này có cảm xúc ổn định và luôn sẵn sàng lắng nghe. Nhưng nữ sinh cũng lo lắng khi chính phủ siết chặt các quy định với ứng dụng AI vì sợ phải dừng sử dụng dịch vụ này.
Trong lĩnh vực y tế, bác sĩ Zhang Qiang, 59 tuổi, giám đốc một bệnh viện tại Thượng Hải, dùng AI để phân tích hình ảnh bệnh lý, đánh giá giai đoạn bệnh và diễn giải xét nghiệm. Bác sĩ Zhang nói việc phụ thuộc vào hệ thống là nguy hiểm nếu nền tảng lâm sàng của người khám không vững. Bác sĩ Zhang cho biết hệ thống máy móc xử lý dữ liệu tốt nhưng không có sự phán đoán và các giá trị đạo đức con người.
Ở nông thôn, AI đang bắt đầu đóng vai trò như một kỹ sư nông nghiệp. Tại tỉnh Hà Nam, nông dân Wang Zhipeng, 36 tuổi, dùng điện thoại tải ảnh lên hệ thống AI để nhận diện cỏ dại và tìm liều lượng thuốc diệt cỏ tương ứng trong vài giây. Ứng dụng giúp anh theo dõi vụ mùa và rút ngắn thời gian tính lương cho công nhân từ một ngày xuống 20 phút. Dù vậy, Wang nói các công cụ thông minh có thể làm giảm sự kết nối trực tiếp giữa con người.
Từng kiếm sống bằng nghề viết lách, Wang Boyuan, 39 tuổi ở Thiểm Tây, dùng ChatGPT biến ý tưởng thành phần mềm. Từ người không biết lập trình, Wang viết mã lệnh và xây dựng thành công nhiều ứng dụng. "Nhờ AI, tôi có khả năng làm nhiều việc hơn", anh nói.
Wang cho biết anh vẫn không thực sự biết lập trình và đang phụ thuộc vào công nghệ. "Nếu trí tuệ nhân tạo biến mất, tôi có thể sẽ phải quay lại làm công việc viết lách toàn thời gian", anh nói.
Vài năm trước, M. - bạn tôi kể - vợ anh nói nhiều đến mức... "anh chỉ cần ngồi xuống là bị "tra tấn bằng âm thanh"". Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt có chút mệt mỏi.
Đi làm về đã đủ áp lực, về nhà lại thêm một "làn sóng thông tin" liên tục: chuyện cơ quan, chuyện hàng xóm, chuyện con cái, chuyện mạng xã hội... M. bảo nhiều lúc chỉ muốn im lặng, nhưng càng im thì vợ lại càng nói.
Lời tâm tình ấy không lạ! Nhiều người đàn ông từng ở trong tình huống tương tự. Tất nhiên, nếu chỉ nhìn từ một phía, sẽ dễ rơi vào cảm giác "chịu đựng" mà quên mất một điều quan trọng, phía sau việc nói nhiều thường không chỉ là thói quen mà là một nhu cầu.
Theo cách rất tự nhiên, phụ nữ thường giao tiếp để giải tỏa cảm xúc. Họ nói không hẳn để tìm giải pháp, mà để được chia sẻ, được lắng nghe, được xác nhận rằng mình không một mình. Trong khi đó, đàn ông lại có xu hướng ngược lại, khi mệt họ sẽ thu mình, im lặng, cần khoảng không để hồi phục. Hai cách vận hành khác nhau ấy nếu không hiểu rất dễ tạo thành xung đột.
M. kể, có lần anh bực quá, quay sang nói thẳng: "Em nói ít lại được không?". Không khí trong nhà im bặt, nhưng khoảng lặng đó không phải là bình yên mà là sự tổn thương. Vợ anh lặng đi, rồi sau đó ít nói hẳn... nhưng cũng ít cười.
Anh nhận ra mình "được yên" nhưng lại mất đi điều gì đó rất quen thuộc. Thực ra, vấn đề không nằm ở việc ai đúng ai sai mà ở cách hai người tìm được một điểm cân bằng. Một người cần nói, một người cần yên - nếu không học cách hiểu nhau, thì cả hai đều thấy mình thiệt thòi.
Tôi hỏi M.: "Cậu có bao giờ chủ động ngồi nghe vợ nói chưa?". Anh ngẫm một lúc rồi cười: "Chắc là chưa lắng nghe đúng nghĩa". Lắng nghe người thương, người yêu hay vợ hoặc chồng mình không phải là ngồi đó cho xong, cũng không phải là vừa nghe vừa lướt điện thoại.
Nghe là thực sự có mặt. Khi người phụ nữ cảm nhận mình được lắng nghe đủ, họ sẽ tự nhiên nói ít lại. Ngược lại, càng bị phớt lờ, họ càng nói nhiều hơn, như một cách "gõ cửa" liên tục.
Một cách đơn giản mà hiệu quả, là tạo "khoảng thời gian dành riêng cho nhau" như một quy ước. Ví dụ, sau bữa cơm, vợ chồng dành 20 - 30 phút chỉ để trò chuyện. Khi đó, người chồng thật sự lắng nghe, còn người vợ cũng ý thức được đây là "không gian chia sẻ", không phải kéo dài bất tận. Khi nhu cầu được đáp ứng đúng lúc nó sẽ không tràn lan, mất kiểm soát, từ đó đưa cả hai vào một quỹ đạo chung.
Bên cạnh đó, người chồng cũng cần học cách nói ra nhu cầu của mình, nhưng bằng sự mềm mại, ngôn từ khéo léo. Đó chắc chắn không phải là "em nói nhiều quá", mà là "anh hơi mệt, mình nói chuyện sau chút được không?". Sự khác biệt nằm ở cách diễn đạt, một bên là phán xét, một bên là chia sẻ.
Còn với người vợ, nếu hiểu rằng sự im lặng của chồng không phải là lạnh nhạt, ngược lại đó là cách anh ấy nghỉ ngơi thì cũng sẽ dễ tiết chế hơn. Không phải điều gì cũng cần nói ngay. Có những câu chuyện khi chọn đúng thời điểm sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều và cũng dễ "lọt tai".
Ở tuổi gần 50, nhiều người nhận ra, hôn nhân không phải là tìm người giống mình, mà là học cách sống cùng một người khác mình. Người nói nhiều không hẳn là "phiền", cũng như người ít nói không phải là "vô tâm", chỉ là mỗi người đang mang một cách yêu khác nhau, tùy thuộc vào tính cách riêng và đặc tính chung thuộc về giới.
Và đâu đó, một người yêu bằng lời nói, một người yêu bằng sự hiện diện lặng lẽ, vấn đề là, cả hai có chịu bước một bước về phía nhau hay không.
Mới đây, M. kể, anh thử thay đổi - không nhiều - chỉ là mỗi tối ngồi lại nghe vợ kể chuyện, không cắt ngang, không tỏ ra sốt ruột. Lạ một điều, khi đó vợ anh dần nói ít hơn. Anh cười: "Hóa ra không phải vợ nói nhiều, mà là mình chưa biết cách lắng nghe".
Thì ra, trong rất nhiều câu chuyện hôn nhân, điều cần không phải là "bớt nói", mà là "biết nghe". Rõ ràng, một khi người ta được lắng nghe bằng cả sự chân thành thì lời nói cũng tự nhiên trở nên vừa đủ, cách nói cũng dịu dàng hơn.