Vài năm trước, M. – bạn tôi kể – vợ anh nói nhiều đến mức… “anh chỉ cần ngồi xuống là bị “tra tấn bằng âm thanh””. Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt có chút mệt mỏi.
Đi làm về đã đủ áp lực, về nhà lại thêm một “làn sóng thông tin” liên tục: chuyện cơ quan, chuyện hàng xóm, chuyện con cái, chuyện mạng xã hội… M. bảo nhiều lúc chỉ muốn im lặng, nhưng càng im thì vợ lại càng nói.
Lời tâm tình ấy không lạ! Nhiều người đàn ông từng ở trong tình huống tương tự. Tất nhiên, nếu chỉ nhìn từ một phía, sẽ dễ rơi vào cảm giác “chịu đựng” mà quên mất một điều quan trọng, phía sau việc nói nhiều thường không chỉ là thói quen mà là một nhu cầu.
Theo cách rất tự nhiên, phụ nữ thường giao tiếp để giải tỏa cảm xúc. Họ nói không hẳn để tìm giải pháp, mà để được chia sẻ, được lắng nghe, được xác nhận rằng mình không một mình. Trong khi đó, đàn ông lại có xu hướng ngược lại, khi mệt họ sẽ thu mình, im lặng, cần khoảng không để hồi phục. Hai cách vận hành khác nhau ấy nếu không hiểu rất dễ tạo thành xung đột.
M. kể, có lần anh bực quá, quay sang nói thẳng: “Em nói ít lại được không?”. Không khí trong nhà im bặt, nhưng khoảng lặng đó không phải là bình yên mà là sự tổn thương. Vợ anh lặng đi, rồi sau đó ít nói hẳn… nhưng cũng ít cười.
Anh nhận ra mình “được yên” nhưng lại mất đi điều gì đó rất quen thuộc. Thực ra, vấn đề không nằm ở việc ai đúng ai sai mà ở cách hai người tìm được một điểm cân bằng. Một người cần nói, một người cần yên – nếu không học cách hiểu nhau, thì cả hai đều thấy mình thiệt thòi.
Tôi hỏi M.: “Cậu có bao giờ chủ động ngồi nghe vợ nói chưa?”. Anh ngẫm một lúc rồi cười: “Chắc là chưa lắng nghe đúng nghĩa”. Lắng nghe người thương, người yêu hay vợ hoặc chồng mình không phải là ngồi đó cho xong, cũng không phải là vừa nghe vừa lướt điện thoại.
Nghe là thực sự có mặt. Khi người phụ nữ cảm nhận mình được lắng nghe đủ, họ sẽ tự nhiên nói ít lại. Ngược lại, càng bị phớt lờ, họ càng nói nhiều hơn, như một cách “gõ cửa” liên tục.
Một cách đơn giản mà hiệu quả, là tạo “khoảng thời gian dành riêng cho nhau” như một quy ước. Ví dụ, sau bữa cơm, vợ chồng dành 20 – 30 phút chỉ để trò chuyện. Khi đó, người chồng thật sự lắng nghe, còn người vợ cũng ý thức được đây là “không gian chia sẻ”, không phải kéo dài bất tận. Khi nhu cầu được đáp ứng đúng lúc nó sẽ không tràn lan, mất kiểm soát, từ đó đưa cả hai vào một quỹ đạo chung.
Bên cạnh đó, người chồng cũng cần học cách nói ra nhu cầu của mình, nhưng bằng sự mềm mại, ngôn từ khéo léo. Đó chắc chắn không phải là “em nói nhiều quá”, mà là “anh hơi mệt, mình nói chuyện sau chút được không?”. Sự khác biệt nằm ở cách diễn đạt, một bên là phán xét, một bên là chia sẻ.
Còn với người vợ, nếu hiểu rằng sự im lặng của chồng không phải là lạnh nhạt, ngược lại đó là cách anh ấy nghỉ ngơi thì cũng sẽ dễ tiết chế hơn. Không phải điều gì cũng cần nói ngay. Có những câu chuyện khi chọn đúng thời điểm sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều và cũng dễ “lọt tai”.
Ở tuổi gần 50, nhiều người nhận ra, hôn nhân không phải là tìm người giống mình, mà là học cách sống cùng một người khác mình. Người nói nhiều không hẳn là “phiền”, cũng như người ít nói không phải là “vô tâm”, chỉ là mỗi người đang mang một cách yêu khác nhau, tùy thuộc vào tính cách riêng và đặc tính chung thuộc về giới.
Và đâu đó, một người yêu bằng lời nói, một người yêu bằng sự hiện diện lặng lẽ, vấn đề là, cả hai có chịu bước một bước về phía nhau hay không.
Mới đây, M. kể, anh thử thay đổi – không nhiều – chỉ là mỗi tối ngồi lại nghe vợ kể chuyện, không cắt ngang, không tỏ ra sốt ruột. Lạ một điều, khi đó vợ anh dần nói ít hơn. Anh cười: “Hóa ra không phải vợ nói nhiều, mà là mình chưa biết cách lắng nghe”.
Thì ra, trong rất nhiều câu chuyện hôn nhân, điều cần không phải là “bớt nói”, mà là “biết nghe”. Rõ ràng, một khi người ta được lắng nghe bằng cả sự chân thành thì lời nói cũng tự nhiên trở nên vừa đủ, cách nói cũng dịu dàng hơn.
Gần đây, Erewhon - chuỗi siêu thị chuyên thực phẩm hữu cơ tại Los Angeles bất ngờ xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội với vai trò nơi hẹn hò của người độc thân, thay cho các ứng dụng như Tinder hay Bumble.
Xu hướng này bắt nguồn từ các video trên TikTok ghi lại cảnh người trẻ làm quen khi đang mua sắm. Trong đó, ly sinh tố Strawberry Glaze 25 USD được xem là dấu hiệu nhận diện. Việc chi trả mức giá cao cho một món đồ uống tạo thành một bộ lọc, giúp những người có cùng mức chi tiêu dễ dàng nhận ra nhau và bắt chuyện.
Tại Los Angeles, nơi đề cao ngoại hình và hình ảnh cá nhân, mức chi tiêu tại Erewhon vô tình tạo ra sự phân loại thói quen tiêu dùng. Khách hàng không chỉ mua sắm mà còn quan sát lẫn nhau, nảy sinh các cuộc trò chuyện tự nhiên.
Khảo sát năm 2025 của Forbes Health cho thấy 78% người dùng mệt mỏi với các ứng dụng hẹn hò, trong đó nhóm Gen Z chiếm 79%. Dữ liệu từ Trung tâm Nghiên cứu Pew cũng ghi nhận người dùng ngày càng đánh giá tiêu cực về kết nối trực tuyến do thiếu chiều sâu.
Sự kiệt sức này thúc đẩy người trẻ quay lại tương tác thực tế. Tại các khu vực như Grove, Venice hay Beverly Hills, khách hàng thường tụ tập bên ngoài siêu thị. Xu hướng "California sober" (lối sống hạn chế rượu bia) cũng khiến các quán bar không còn là ưu tiên hàng đầu.
Holly Solem, một nhà sáng tạo nội dung, cho biết cô thường tiếp cận ngẫu nhiên những người đàn ông đang mua sắm tại đây. Vài tuần sau một buổi ghi hình, một người đàn ông đã nhắn tin mời cô ăn tối. "Gặp gỡ trong siêu thị mang lại hiệu quả cao hơn dùng ứng dụng", Solem nói.
Kiara Upshur làm việc trong lĩnh vực tiếp thị, cũng gặp bạn trai cũ tại đây. Thấy một người đàn ông liên tục quan sát mình, cô đã chủ động mở lời. Upshur nhận xét không gian này luôn có những tình huống tự nhiên để bắt đầu cuộc trò chuyện.
Drea Renee, người dẫn chương trình giải trí, cho biết khách hàng di chuyển giữa các gian hàng như trên sàn diễn để thu hút ánh nhìn. Renee kể cô thường để ý trang phục và phương tiện của người khác.
Tuy nhiên, việc hẹn hò dựa trên thói quen tiêu dùng cũng cho thấy những rào cản.
Angelina Gault, người mẫu 24 tuổi, kể cô gặp một chàng trai tại siêu thị ở Beverly Grove và đi chơi ngay tối hôm đó. Hai người nói về sách và âm nhạc. Dù vậy, đó là lần gặp duy nhất vì ngày hôm sau người này chuyển sang London, họ không còn liên lạc.
Trước những định kiến về tuổi tác, câu chuyện tình yêu của một người phụ nữ Malaysia 64 tuổi và người chồng trẻ hơn cô tới 37 tuổi đã khiến nhiều người bất ngờ. Dù khoảng cách thế hệ là rất lớn, họ vẫn cùng nhau xây dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc suốt hơn 6 năm qua.
Người chồng, Muhammad Sabri Razaman, 27 tuổi, lần đầu gặp Norlida Muhammad Salleh khi anh mới 19 tuổi. Khi đó, cả hai đều làm việc tại cùng một cửa hàng, Sabri là nhân viên bảo vệ còn Norlida là đồng nghiệp. Từ những cuộc trò chuyện thường ngày, họ dần trở nên thân thiết và sau hai năm quen biết, tình cảm của Sabri dành cho Norlida ngày càng sâu đậm.
Bất chấp sự chênh lệch tuổi tác khiến nhiều người ngỡ ngàng, Sabri quyết định ngỏ lời cầu hôn người phụ nữ hơn mình gần bốn thập kỷ.
"Cô ấy đồng ý, nhưng khi tôi thông báo với gia đình, không phải ai cũng chấp nhận. Dù vậy, tôi chưa từng dao động vì tôi tin đây là người mà số phận dành cho mình", Sabri chia sẻ.
Điều thú vị sau khi kết hôn, Sabri nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ gia đình bên vợ, bao gồm cả bốn người con riêng của Norlida lớn tuổi hơn anh. Anh cũng nhanh chóng gắn bó với các cháu của vợ và cảm thấy hạnh phúc khi trở thành "ông ngoại, ông nội" từ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Theo Sabri, bí quyết giữ gìn hạnh phúc của họ nằm ở sự tôn trọng và trách nhiệm. Anh khẳng định mình chưa bao giờ dựa dẫm vào kinh tế của vợ mà luôn nỗ lực làm việc để chăm lo cho gia đình.
"Tôi hiểu trách nhiệm của một người chồng là phải bảo vệ, chăm sóc và chu cấp cho gia đình. Tôi hứa sẽ ở bên cô ấy đến những ngày cuối cùng của cuộc đời và sẽ không bao giờ rời bỏ cô ấy, bất kể điều gì xảy ra", anh nói.
Về phía Norlida, bà cho biết sau cuộc hôn nhân đổ vỡ vào năm 2016, bà chưa từng nghĩ mình sẽ yêu thêm một lần nữa. Thế nhưng cuộc gặp gỡ với Sabri đã thay đổi tất cả.
"Ban đầu, tôi chỉ quan tâm và chăm sóc cậu ấy như một người mẹ dành cho con trai. Tôi không hề nghĩ chúng tôi sẽ trở thành bạn đời của nhau", bà kể.
Khi Sabri cầu hôn, Norlida từng yêu cầu anh tự mình lo liệu mọi thứ nếu thực sự nghiêm túc. Và anh đã làm được. Chính sự quyết tâm ấy đã khiến bà cảm nhận được tình yêu chân thành của người đàn ông trẻ tuổi.
"Nhiều người cho rằng cậu ấy điên rồ khi muốn cưới tôi. Nhưng suốt thời gian qua, cậu ấy chưa từng thay đổi quyết định hay khiến tôi phải nghi ngờ về tình cảm của mình", bà nói.
Norlida cho biết dù ít tuổi hơn rất nhiều, Sabri lại là người trưởng thành, chu đáo và luôn dành cho bà sự tôn trọng tuyệt đối. Bà cũng tiết lộ mình hoàn toàn tin tưởng chồng đến mức chưa từng có ý định kiểm tra điện thoại hay theo dõi anh.
"Tôi thậm chí còn từng khuyên anh ấy nên lấy thêm một người vợ khác để có con, nhưng anh ấy thẳng thừng từ chối", bà cười chia sẻ.
Câu chuyện tình chênh lệch tuổi tác của Sabri và Norlida là minh chứng rằng tình yêu đôi khi không bị giới hạn bởi tuổi tác, định kiến hay những chuẩn mực thông thường. Điều giúp họ gắn bó suốt nhiều năm qua không phải khoảng cách tuổi đời, mà chính là sự chân thành, tôn trọng và niềm tin dành cho nhau.
Từ lâu, xã vùng biển Vĩnh Hoàng đã có truyền thống tương trợ, giúp đỡ nhau khi hoạn nạn. Sự tương thân tương ái này càng nhân lên khi sáp nhập bốn xã vùng biển này về một nhà.
Không cần những lời kêu gọi lớn lao, chỉ cần một gia đình gặp khó khăn, có người đau ốm, hoạn nạn hoặc bận việc tang gia đúng thời điểm thu hoạch, hàng chục hội viên sẵn sàng gác lại công việc riêng để đến giúp đỡ.
Chị Nguyễn Thị Loạn - chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ thôn Phường Duyệt - cho biết chi hội có 186 hội viên. Những năm qua, việc hỗ trợ nhau trong sản xuất đã trở thành nếp quen thuộc của chị em. Mỗi khi có hội viên gặp hoàn cảnh đặc biệt, thông tin được chia sẻ qua nhóm liên lạc của chi hội, mọi người sẵn sàng sắp xếp việc riêng để chung tay giúp sức.
Một trong những trường hợp khiến nhiều người nhớ mãi là gia đình anh Võ Văn Phong. Đúng vào thời điểm lúa đã chín vàng, gia đình sẵn sàng thu hoạch thì mẹ anh qua đời.
Trong lúc gia đình anh tập trung lo hậu sự, hơn 40 hội viên phụ nữ cùng nông dân trong thôn đã gặt giúp anh 6 sào lúa. Anh Phong xúc động cho biết nếu không có sự hỗ trợ của bà con, lúa chín quá ngày dễ đổ ngã, thất thoát, ảnh hưởng lớn đến kinh tế gia đình. "Gia đình tôi thực sự rất cảm động", anh Phong chia sẻ.
Sự tương trợ này còn trở thành chỗ dựa cho nhiều gia đình có người đau ốm dài ngày. Cuối tháng 5 vừa qua, chị Nguyễn Thị Duyên có chồng bị bệnh phải điều trị tại TP Huế. Trong khi đó ruộng lạc đã đến thời điểm phải thu hoạch gấp.
Chỉ trong một buổi sáng, khoảng 40 hội viên phụ nữ đã cùng nhau nhổ lạc, bó gọn, vận chuyển lên xe đưa về nhà. Gia đình chị Trần Thị Quý cũng từng nhận được sự hỗ trợ đầy nghĩa tình từ hội viên phụ nữ. Khi chị Quý phải thường xuyên chăm sóc chồng điều trị bệnh tại TP Huế, vườn tiêu đến kỳ thu hoạch.
Nhận được thông tin, chi hội đã huy động 30 hội viên đến hái tiêu. Chỉ trong buổi sáng, 150kg tiêu được thu hoạch xong. Bà Nguyễn Thị Hải - Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Vĩnh Hoàng - chia sẻ chính tinh thần đoàn kết, sẻ chia đã góp phần gắn kết cộng đồng sau khi sáp nhập. Từ những việc làm cụ thể, nhiều hội viên trước đây ít tham gia hoạt động tập thể nay đã tích cực hơn, sẵn sàng chung tay khi bà con cần giúp đỡ.
Giữa nhịp sống hiện đại, những hình ảnh hàng chục người cùng xuống đồng gặt lúa, nhổ lạc hay hái tiêu giúp nhau vẫn âm thầm diễn ra ở Vĩnh Hoàng. Sự sẻ chia chân thành ấy đã làm nên những "mùa vàng" của tình người, để mỗi khi ai đó gặp khó khăn, họ biết rằng bên cạnh mình luôn có những vòng tay sẵn sàng nâng đỡ.