Ngỡ tìm được người tốt sau thất bại hôn nhân, tôi lại phát hiện anh là gay

Ngỡ tìm được người tốt sau thất bại hôn nhân, tôi lại phát hiện anh là gay

Tôi 35 tuổi, là mẹ đơn thân của một bé trai. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ gần sáu năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không mở lòng thêm với bất kỳ ai nữa. Công việc ổn định, thu nhập đủ sống, tôi chỉ tập trung nuôi con và chăm sóc bố mẹ già. Thế nhưng, cách đây gần hai năm, tôi gặp anh trong một khóa học nâng cao. Anh hơn tôi một tuổi, chưa từng kết hôn.

Anh lịch thiệp, điềm đạm, biết lắng nghe và luôn cư xử rất tinh tế với mọi người. Anh quan tâm đến tôi và đặc biệt yêu thương con trai tôi, chưa bao giờ để tôi mặc cảm mình từng qua một lần đò. Tôi nghĩ mình đã gặp được người đàn ông tốt sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.

Càng yêu, tôi càng cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Gần hai năm bên nhau, anh luôn né tránh những cử chỉ thân mật. Mỗi lần tôi chủ động gần gũi, anh đều khéo léo lảng sang chuyện khác. Một lần gặp khách hàng trong công việc. Trong lúc trò chuyện, người đó chia sẻ rằng mình là người đồng tính nhưng không công khai với gia đình. Điều khiến tôi giật mình là từ cách ăn nói, phong thái đến nhiều thói quen của người ấy đều rất giống người yêu tôi. Linh cảm khiến tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Anh im lặng rất lâu rồi gật đầu.

Anh nói mình là người đồng tính, đã cố gắng sống như một người đàn ông bình thường suốt nhiều năm vì áp lực gia đình. Gặp tôi, anh thật sự quý mến và thương tôi. Anh nói chưa từng có ý định lừa dối, chỉ là không đủ can đảm nói ra sự thật. Anh bảo nếu tôi đồng ý, anh vẫn muốn kết hôn. Anh hứa sẽ chăm sóc, tôn trọng và bù đắp cho tôi bằng tất cả những gì mình có. Anh nói một cuộc hôn nhân không nhất thiết phải dựa hoàn toàn vào đời sống chăn gối, chỉ cần hai người yêu thương, đồng hành và cùng nuôi dạy con cái là đủ. Tôi biết anh nói thật lòng, chính điều đó lại khiến tôi càng khó xử.

  Chồng cũ không còn cơ hội mang con tôi đi trốn nữa

Tôi không trách anh, cũng không phủ nhận tình cảm anh dành cho mẹ con tôi. Thế nhưng tôi là người phụ nữ bình thường, luôn mong có một người chồng thực thụ chứ không phải chỉ là cái vỏ bọc bình phong. Tôi sợ nếu bước vào cuộc hôn nhân này, đến một ngày nào đó mình lại trở thành người có lỗi vì không thể mãi chấp nhận sự thiếu hụt ấy.

Nếu rời xa anh, tôi biết sẽ đau khổ. Anh là người đàn ông tốt nhất tôi từng gặp sau cuộc hôn nhân đầu tiên. Còn ở lại, tôi lại sợ cả hai đều phải sống không hạnh phúc. Nhiều đêm tôi không ngủ được, tự hỏi liệu tình thương có đủ để thay thế tình yêu trọn vẹn? Tôi mong nhận được những chia sẻ từ các bạn để đưa ra quyết định đúng đắn. Chân thành cảm ơn.

Tin Gốc: Vnexpress