Chồng lại bênh con, bảo trẻ con giờ đứa nào cũng vậy. Có hôm hai mẹ con cãi nhau, con khóa cửa phòng rồi khóc cả tối, sáng ra không nói với mẹ câu nào. Tôi thật sự sợ càng ép con càng xa mình nhưng nếu để kệ vậy lại lo con sa sút học hành. Mọi người có cách nào giúp tình hình cải thiện không, mách cho tôi với. Xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và em quen nhau tình cờ qua mạng. Lướt mạng xã hội, tôi ấn tượng với avatar của em, vào đọc lại cảm nhận em đang có một nỗi buồn gì đó. Tôi là người khá nhạy cảm và sâu sắc nên quyết định làm quen. Mấy ngày đầu chúng tôi nói chuyện xã giao, dần dần trở nên thân quen từ khi nào không ai hay. Chúng tôi nói chuyện cả ngày cả đêm, lúc nào rảnh là lại nói chuyện. Sau một tháng hai đứa quyết định gặp nhau.
Cảm nhận ban đầu, tôi thấy em hiền lành, nói năng dịu dàng, có nụ cười thật tươi, đôi mắt trong sáng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín và sâu thẳm. Chúng tôi nói chuyện và gặp nhau ngày càng nhiều, yêu nhau lúc nào không hay. Em kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm. Em yêu một người đã hai năm, gia đình, bạn bè và mọi người xung quanh đều biết, đã xác định tương lai nhưng người đó phản bội em đi yêu người khác.
Em đã phát hiện và tha thứ nhiều lần. Những lần trước em tha thứ vì sợ gia đình buồn, hơn nữa em sống tình cảm nên không muốn mất đi những kỷ niệm đẹp. Lần đó em không tin tưởng người yêu nữa nên muốn chia tay. Khi gặp tôi, em cảm nhận được sự chung thủy, trách nhiệm. Bên cạnh tôi, em thấy yên tâm, mọi lo lắng tan biến. Em nói tôi hãy chờ để chuyện cũ nguôi ngoai và sẽ dứt khoát với người kia, toàn tâm toàn ý đến với tôi.
Một thời gian sau em chia tay người yêu, thời gian đầu thực sự rất khó khăn, tưởng như có lúc em không vượt qua được khi gia đình hai bên, bạn bè, anh chị đều gọi điện tác động, khuyên nên suy nghĩ lại. Người kia còn dọa sẽ làm chuyện dại dột nếu không lấy được em. Có lúc em suy sụp và muốn buông tay tôi.
Tôi động viên em rất nhiều và mọi chuyện dần nguôi ngoai, cả hai đều hạnh phúc, vui vẻ, mọi lo lắng trôi đi, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho một đám cưới trong một hai năm tới. Một tháng sau, tình cờ em gặp lại người đó, anh ta lại cầu xin em tha thứ. Em vẫn ở bên tôi, quyết tâm đến với tôi cho dù cả hai gia đình khuyên em rất nhiều, thế nhưng trong lòng em vẫn lo lắng cho người kia, sợ họ nghĩ quẩn mà gây tổn thương đến mình. Sự lo lắng của em lớn dần khi hàng ngày nhìn thấy khuôn mặt gầy gò hốc hác không còn sức sống của anh ta. Em cảm thấy có lỗi với tôi khi đã yêu mà vẫn lo lắng cho người đó.
Sau nhiều tác động của gia đình, em đã quyết định dừng lại với tôi, không cưới nữa, từ bỏ tình yêu để quay lại với tình thương và sự lo lắng cho người kia. Tôi thực sự rất đau lòng, đã nói chuyện với gia đình và chuẩn bị ra mắt, vậy mà giờ đây mọi chuyện chấm dứt. Chúng tôi đều rất buồn, tôi không biết nên làm gì nữa, xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi và bạn trai 35 tuổi quen nhau gần hai năm. Ngay từ đầu anh đã nói rõ từng có một đời vợ và có một bé trai, hiện bé sống với mẹ. Khi đó tôi suy nghĩ khá nhiều nhưng rồi vẫn quyết định tìm hiểu vì thấy anh sống tử tế, công việc ổn định và đối xử với tôi chân thành. Anh nói chuyện ly hôn đã dứt điểm, con do vợ cũ nuôi nên cuộc sống sau này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều. Hai đứa dự định cuối năm nay sẽ làm đám cưới, gia đình hai bên cũng đã gặp mặt và cơ bản đồng ý.
Mọi chuyện đang diễn ra bình thường thì gần đây phía vợ cũ bất ngờ đề nghị chuyển bé về cho bạn trai tôi nuôi. Lý do là cô ấy chuẩn bị lấy chồng mới, gia đình chồng không muốn cô ấy mang con riêng theo. Ông bà ngoại của bé cũng đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, bệnh nhiều nên không thể chăm sóc lâu dài. Vì vậy, họ muốn chuyển khẩu bé về nhà bố ruột để anh trực tiếp nuôi dưỡng. Bạn trai tôi khá trầm lặng khi nói chuyện này, nhưng anh khẳng định đó là con mình nên nếu bên kia không nuôi nữa thì anh phải nhận về. Anh nói không thể để con rơi vào tình trạng không có ai chăm sóc.
Tôi hiểu điều đó là đúng nhưng từ khi nghe chuyện, tôi bắt đầu thấy bối rối. Bé năm nay 5 tuổi, lại bị tăng động giảm chú ý nên việc chăm sóc sẽ vất vả hơn bình thường. Nếu chúng tôi cưới nhau, gần như tôi sẽ sống chung và cùng chăm bé mỗi ngày. Tôi thương đứa trẻ vì bé không có lỗi trong chuyện của người lớn nhưng bản thân tôi chưa từng làm mẹ, lại phải bước vào vai trò mẹ kế trong hoàn cảnh như vậy khiến tôi lo lắng. Bạn trai nói sẽ cố gắng lo cho con, không để tôi phải gánh hết trách nhiệm, nhưng thực tế khi sống chung thì khó tách bạch rõ ràng. Tôi đang suy nghĩ rất nhiều vì tôi rất yêu anh và anh cũng rất yêu tôi.
Ánh Tuyết

Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không "ăn cơm trước kẻng". Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.
Tin Gốc: Vnexpress

