Tôi 39 tuổi, từng ly hôn, hiện quen một người phụ nữ kém 5 tuổi, cũng từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Chúng tôi quen biết, trò chuyện gần hai năm, mới chính thức xác định mối quan hệ vài tháng nay. Từ khi xác định gắn bó, em bắt đầu để ý mọi mối quan hệ của tôi. Tôi đi gặp khách hàng, họp công ty hay đưa con trai đi chơi đều phải báo trước. Chỉ cần tôi không nghe điện thoại khoảng 15-20 phút là em gọi liên tục, rồi nhắn hỏi đang ở đâu, đi với ai, có khi còn yêu cầu gọi video để chứng minh.
Có những lần tôi nghe máy và nói đang có việc, chút sẽ gọi lại, thế mà em lại gọi cho tôi nhiều hơn. Có những lần tôi còn bị mất mặt trước đối tác làm ăn. Tôi giải thích xong công việc sẽ gọi lại nhưng em càng giận, cho rằng tôi cố tình né tránh. Em luôn nghi ngờ tôi còn tình cảm với vợ cũ hoặc có người khác, dù tôi chưa từng làm điều gì có lỗi. Tôi rất thương em vì biết em từng bị phản bội nhưng sống mãi trong cảm giác phải giải thích từng việc nhỏ khiến tôi ngày càng áp lực. Tôi nên làm gì để cả hai có thể tiếp tục?
Tin Gốc: Vnexpress

Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 31 tuổi, độ tuổi nhiều người đã chồng con đề huề. Tôi trải qua 3 mối tình đều bị phản bội hoặc tự dưng chia tay không có lý do. Vốn dĩ tôi mạnh mẽ bên ngoài xã hội bao nhiêu thì lại mong manh trong tình cảm bấy nhiều, luôn cần một bờ vai yêu thương, quan tâm, lo lắng. Đến giờ tôi vẫn không tìm thấy được điều đó. Tôi có duyên, không xấu, hòa đồng, là típ phụ nữ của gia đình, không ăn chơi hay lê la bên ngoài. Tôi có nhà riêng, làm chủ một cửa hàng mỹ phẩm, có xe hơi, giờ hành chính làm kế toán cho một công ty hóa chất. Tất cả đều do một tay tôi tạo nên với tất cả những gì đã tích lũy 9 năm đi làm.
Hiện tại tôi chán nản với một mối tình mà muốn bỏ cũng không sao bỏ được. Tôi biết nếu có một người đàn ông có được tôi sẽ may mắn, thế nhưng dường như số phận trêu ngươi. Anh đã ly dị vợ, có một đứa con trai riêng, tình cảm dành cho tôi cũng hời hợt. Nói ra người ta bảo tôi bị hâm hay sao lại đâm đầu vào yêu người đó. Tôi biết chứ, bản thân cũng muốn chấm dứt hơn bao giờ hết, có ai dại đâu khi yêu người vô tâm với mình. Thế nhưng cứ chia tay một hai hôm tôi lại chủ động liên lạc, nghĩ đôi lúc cuộc đời này thật là điên.
Tôi chỉ ước trên đời này đừng có cái duyên nợ đời như vậy. Bước vào yêu rồi đôi khi bảo chấm hết thật là không dễ dàng. Tôi mong có người đàn ông biết quan tâm lo lắng, hiểu mình, như vậy có lẽ sẽ hạnh phúc. Tôi phải làm sao để dứt khỏi người vô tâm đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm. Thời gian đầu yêu nhau vẫn vui vẻ và rất nồng nhiệt. Mối quan hệ này không phải là gặp rồi yêu liền mà có quá trình. Hai năm trước, tôi còn là sinh viên, có sử dụng dịch vụ sửa chửa bên cửa hàng anh. Lúc đó anh nhắn tin hỏi thăm qua lại nhưng tôi bơ đi và trả lời lịch sự. Sau đó anh ngỏ lời đi cà phê, tôi có đi một lần rồi không đi nữa. Bẵng đi hai năm, tôi cũng có một hai mối tình khác và chia tay. Tôi còn lên chùa cầu duyên nữa.
Khoảng một tháng sau, anh lại nhắn tin quan tâm tôi, hẹn đi trà sữa. Anh mua chiếc xe máy mới để chở tôi đi chơi rồi tỏ tình, tặng quà bất chợt và các ngày lễ tết có lì xì (đương nhiên Tết năm sau tôi có lì xì lại anh, Tết năm đầu thì tôi chỉ nhận thôi). Trong mối quan hệ, tôi cố gắng trở thành người hiểu chuyện với một số hành động ngớ ngẩn của anh. Tôi thấy việc này cũng khiến mối quan hệ của hai người không căng thẳng.
Năm đầu yêu, thời gian gặp nhau khá nhiều, hai ba ngày là gặp nhau vì chúng tôi cũng gần nhau, anh chạy qua có 15 phút thôi và anh thể hiện lúc nào cũng hào hứng gặp tôi. Anh nói một ngày của anh chả có gì vui, chỉ gặp tôi là vui nên mong đợi cả ngày. Điều này làm tôi rất vui nhưng cũng nghi ngờ rằng đây chỉ là vẻ mặt ban đầu của anh, theo thời gian sẽ hết. Đúng thật, đến thời gian này, thời gian gặp nhau ít hẳn. Trước đây anh sắp xếp để gặp tôi buổi tối, có khi còn đòi gặp sớm hơn. Còn bây giờ hầu như chỉ có tôi hẹn gặp, đôi lúc còn hẹn giờ trễ hơn và tôi đợi nhiều hơn.
Quen nhau, anh có dẫn tôi gặp bạn bè anh (bạn ăn nhậu và làm ăn chung). Tôi thấy anh có mối quan hệ tốt với gia đình. Anh là người miền Trung, tôi là người miền Tây. Một lần tôi vô tình thấy tin nhắn em gái anh bảo rằng "quen con em miền Tây, khi nào lấy vợ thì bỏ", trong khi em gái anh nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. Tôi thấy một năm trở lại đây, anh không ưu tiên tôi nữa, cảm giác anh tách bạch tôi ra khỏi cuộc sống, không dính líu đến gia đình anh. Tôi chưa từng được giới thiệu với gia đình bằng một buổi nghiêm túc nào. Tôi hỏi thì anh bảo giới thiệu ra mắt như vậy là xác định cưới mới giới thiệu, giờ chỉ yêu thôi, tương lai từ từ tính.
Chuyện tương lai, tôi có đề cập với anh nhiều lần nhưng anh tránh né và không thảo luận quá sâu với tôi. Vấn đề này khiến mối quan hệ của hai người căng thẳng, cãi nhau khá nhiều. Tôi dần thấy mình giống như là mối quan hệ tiện lợi của anh, cần thì đến, không cần thì đi. Tại thời gian yêu nhau, tôi thấy vì tình yêu hai đứa còn nên đã thỏa thuận đến năm thứ ba nếu còn yêu thì bàn đến cưới xin, còn không thì thôi. Nhưng gần đây cảm xúc giảm và gặp nhau ít dần, không có nhiều cuộc gọi và hầu như tôi gọi anh đều tắt máy và nhắn tin.... chứ chưa có cuộc gọi nào dài.
Vấn đề của tôi là đặt cảm xúc quá nhiều vào mối quan hệ này nên khó dứt được. Cảm xúc ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của tôi và khiến tôi khá stress. Mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ không còn nhau nữa, tôi thấy đau đầu và buồn nôn, chẳng muốn làm việc gì khác, chả thiết ăn uống luôn nhưng vẫn phải ăn và làm các hoạt động bình thường. Tôi thấy anh dùng công việc làm cái cớ để không nói chuyện với tôi. Các cuộc gặp gia đình thì anh bảo là bắt buộc, còn với tôi không bắt buộc. Thật ra còn nhiều vấn đề khác khiến tôi buồn, tôi có nói với anh nhưng anh thể hiện kiểu mình là nạn nhân, do tôi suy nghĩ lung tung, tôi suy diễn quá nhiều nên như vậy.
Giờ tôi phải làm sao để có thể mặc kệ anh ta đây? Nếu yêu tôi, anh ta sẽ tự biết cách phải làm thế nào đúng không? Tôi biết bản thân phải tự chăm sóc mình cho xinh đẹp và độc lập nhưng tôi chẳng còn động lực cũng như niềm hứng thú để làm bất kỳ cái gì nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

