Mười năm hôn nhân, tôi từng nghĩ cuộc sống gia đình như mặt hồ phẳng lặng, nhưng chính sự bình lặng ấy lại khiến tôi nảy sinh sự ích kỷ. Ở tuổi tứ tuần, tôi đã để bản thân trượt dài vào một mối quan hệ sai trái với cô gái trẻ kém 20 tuổi. Ban đầu, tôi chỉ coi đó là một cuộc dạo chơi, một sự đổi chác giữa tình cảm và vật chất để tìm lại chút cảm giác tươi mới của tuổi trẻ.
Thế nhưng “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, sự quan tâm của cô ấy khiến tôi dần lún sâu, để rồi bóng dáng của người thứ ba bắt đầu làm lung lay mái ấm mà tôi đã mất 10 năm vun vén. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, vợ tôi phát hiện ra mối quan hệ kéo dài 6 tháng ấy. Mọi thứ trong tôi sụp đổ, không có sự tha thứ, không có cơ hội sửa sai, cô ấy chọn cách ly hôn nhanh chóng trong sự đau đớn tột cùng.
Bi kịch chưa dừng lại ở đó, giữa lúc chao đảo vì gia đình tan vỡ, tôi lại biết mình bị bệnh hiểm nghèo. Trong giây phút sinh tử, tôi hiểu sâu về hai chữ “gia đình”. Không muốn làm gánh nặng, cũng không muốn nhận sự thương hại, tôi để lại toàn bộ tài sản cho vợ nuôi con, rồi một mình thuê nhà, tự làm, tự chăm sóc bản thân, tự vượt qua bệnh tật. Trớ trêu thay, khi tôi đẩy mọi người ra xa, cô gái trẻ kia lại thể hiện tình yêu mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô ấy muốn ở bên bù đắp, muốn cùng tôi đi qua những ngày tháng khó khăn. Thế nhưng tôi hiểu mình không thể chọn cô ấy. Sự hiện diện của cô ấy là minh chứng cho sai lầm lớn nhất đời tôi, tôi cũng không thể ích kỷ để một cô gái còn cả tương lai phía trước gắn bó với mình.
Trong sự bế tắc khi bị tôi từ chối, cô gái ấy đã làm một việc mà tôi không ngờ tới, tìm gặp vợ tôi. Cô ấy thành khẩn xin lỗi và khóc nghẹn, van nài vợ hãy cứu lấy cuộc đời tôi. Biết chuyện, vợ và gia đình hai bên đã không bỏ mặc tôi. Vợ, người tôi từng làm tổn thương sâu sắc, đã mở rộng vòng tay, bảo tôi về nhà để được chăm sóc. Vợ chọn cách gác lại nỗi đau để giữ lấy cha cho con mình, giữ lấy người bạn đời dù từng lầm lỗi.
Giờ đây, được vợ chăm sóc tận tình, tôi thấy cuộc đời mình giống như thước phim đầy sóng gió. Tôi đã đi một vòng tròn lớn, phạm phải những sai lầm tai hại, để rồi nhận ra bến đỗ duy nhất luôn chờ đợi mình chính là gia đình. Cảm ơn đời đã cho tôi cơ hội để quay về, dù là trong những ngày tháng chống chọi với bệnh tật.
Tôi 31 tuổi, chồng 30 tuổi, kết hôn hơn 3 năm, có con gái hơn một tuổi. Chúng tôi yêu nhau gần 10 năm mới cưới. Chồng hiền, chăm chỉ nhưng khá vô tâm, không giỏi tính toán tài chính nên phần lớn kinh tế gia đình do tôi lo. Khi mang thai, tôi tự lo mọi chi phí khám thai và sinh hoạt. Anh rất chiều vợ nếu tôi đề nghị nhưng hiếm khi chủ động, đến cả sinh nhật hay ngày cưới cũng thường quên.
Chuyện sinh hoạt vợ chồng vẫn bình thường nhưng vài tháng gần đây tôi phát hiện chồng thường xuyên xem phim người lớn. Khi tôi hỏi khéo thì nói dối là không bao giờ xem những loại phim đó. Tôi chỉ lo con vô tình bấm phải khi cầm điện thoại của bố. Tôi không biết đây có phải chuyện bình thường và nên ứng xử thế nào?
Tôi thích cô ấy từ những năm cuối cấp hai. Lên cấp ba, dù không học chung trường nhưng vì gần nhà nên chúng tôi vẫn đi chung một đoạn đường. Tôi chưa từng dám nói lời yêu. Tốt nghiệp cấp ba, tôi theo gia đình định cư ở nước ngoài. Chúng tôi giữ liên lạc, coi nhau như hai người bạn thân. Tôi biết cô ấy cũng có tình cảm với mình nhưng vì chưa có sự nghiệp nên khi về Việt Nam thăm cô ấy lúc cô ấy tốt nghiệp, tôi vẫn không dám ngỏ lời. Ngày cô ấy tiễn tôi ra sân bay, tôi rất buồn nhưng không thể hứa hẹn điều gì. Sau đó, vì mặc cảm, tôi chủ động cắt liên lạc suốt gần 10 năm.
Đến khi cả hai đều đã lập gia đình, tôi gửi email cho cô ấy và chúng tôi lại hỏi thăm nhau như hai người bạn cũ. Mười năm qua, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Càng nói chuyện, tôi càng thấy thương cô ấy và luôn có cảm giác mình mắc nợ cô ấy. Vài tháng trước, tôi mới nói cho cô ấy biết lý do ngày xưa không dám tỏ tình. Cô ấy khuyên tôi hãy buông quá khứ, yêu thương vợ nhiều hơn và đừng để vợ buồn.
Nhưng tôi không thể cầm lòng. Dù yêu thương vợ con, tôi vẫn nhớ cô ấy từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ. Tôi biết cô ấy đang rất hạnh phúc bên chồng con và thật lòng mừng cho cô ấy. Chỉ tiếc rằng ngày ấy tôi đã không đủ can đảm để ôm cô ấy một lần và nói lời yêu. Bây giờ tôi đã đủ khả năng lo cho cô ấy nhưng mãi mãi không thể có được cô ấy.
Tôi lấy vợ hai năm, có một bé gái xinh xắn. Tôi ở quê lên thành phố học và làm việc, đang làm trong ngành xây dựng, hay phải đi xa, có khi cả năm mới về thăm vợ con đôi ba lần. Vợ tôi làm việc tại Hà Nội. Lúc sắp cưới, bố mẹ không phản đối nhiều nhưng cũng không thích vì quê vợ xa, vì thế sau đó vợ phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Bố mẹ tôi nghèo, không giúp được gì cho vợ chồng tôi, bên nhà vợ cũng vậy. Cưới xong, vợ chồng tay trắng sau khi đã sắm hết đồ đạc trong nhà (chúng tôi đang ở trọ).
Về công việc, nếu làm ở Hà Nội, lương của tôi khá thấp, hơn chục triệu đồng một chút, còn vợ khoảng chục triệu đồng nhưng thu nhập không đều. Sau khi cưới, chúng tôi có con luôn nên cũng khá vất vả. Vì vậy, tôi xin đi công trình xa để có lương gấp đôi. Nhờ đó kinh tế vợ chồng thoải mái hơn và cũng tích lũy được một khoản nhỏ. Tuy nhiên, vợ lại không muốn tôi đi xa suốt, luôn bảo tôi về. Tôi đã giải thích rất nhiều lần rằng mình cố gắng đi vài năm để tích góp vốn rồi làm việc lớn sau này. Nếu cứ mãi ở Hà Nội, với mức thu nhập hiện tại chỉ đủ ăn, trong khi hoàn cảnh hai vợ chồng trên không, dưới không, không có nền tảng hay chỗ dựa nên rất khó khăn.
Mỗi tháng, vợ giữ lương của tôi và phụ thêm chút lương của cô ấy để chi tiêu gia đình. Lương còn lại sau khi góp ít vào chi tiêu gia đình và tiền làm thêm của vợ để riêng trong tài khoản của vợ, cô ấy dùng để mua sắm hoặc chi tiêu cá nhân. Riêng khoản lương của tôi làm ở Hà Nội thì coi là tiền chung để gửi tiết kiệm. Tôi cũng không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng có nói với vợ rằng hai vợ chồng nên cố gắng tiết kiệm càng nhiều càng tốt để nhanh có vốn làm ăn, hoặc vay thêm mua đất sau này.
Vợ tôi lại bảo làm chồng thì phải có trách nhiệm lo cho vợ con. Cô ấy đi làm được, phụ đủ ăn là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Còn tôi muốn vợ chồng cùng chung chí hướng để làm việc lớn, không phải chỉ một mình chồng cố gắng. Các bạn cho tôi hỏi, vợ tôi suy nghĩ như vậy có đúng không? Suy nghĩ của tôi có quá đáng so với hoàn cảnh hiện tại của hai vợ chồng không?