Vợ chồng tôi định cư ở Australia, có con trai 2 tuổi rất trộm vía. Tôi có công việc ổn định và thu nhập tốt đủ nuôi gia đình, có nhà có xe ở Australia, nhà đang trả góp nhưng không đến mức quá căng thẳng.
Về bản thân, tôi ưa nhìn, học vấn thạc sĩ ở Australia, đang làm IT chuyên viên phân tích cho một công ty khá lớn tại đây và có làm riêng những dự án bên ngoài để có thêm thu nhập đi du lịch cho cả nhà. Tôi không rượu chè, cờ bạc hay hút chích gì, chỉ đam mê với bóng đá và thể thao. Tính tôi hòa đồng và có chút gia trưởng vì sóng gió cuộc đời bắt tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Vợ tôi ưa nhìn, học hết đại học ở Việt Nam nhưng không ứng dụng được ở Australia, hiện ở nhà chăm con được ba năm. Cô ấy nóng tính, hơi thiếu kiên nhẫn, hay cằn nhằn. Cô ấy gần như không có bạn mà toàn là bạn của tôi chơi chung. Nhưng cô ấy chăm sóc gia đình tốt, chăm con khéo, nấu ăn ngon.
Câu chuyện khá dài nhưng tôi xin tóm gọn vài ý chính. Chúng tôi quen nhau từ đầu năm 2013, chỉ vài tháng trước khi tôi sang Australia du học. Lúc đó tôi đang ở nhà đợi visa thì gặp cô ấy đến mua hàng và làm quen với cô ấy vì ấn tượng với sự xinh xắn, nụ cười nhẹ và ánh mắt ẩn nỗi buồn. Hồi đó thực sự tôi sẽ không nghĩ là đi xa đến vậy vì tôi đi du học tự túc chỉ có học bổng 30%, dù bố mẹ đã hỗ trợ đóng học phí cho một năm đầu khoảng 500 triệu nhưng tôi biết cuộc sống sẽ rất vất vả thời gian đầu. Nhưng tuổi trẻ tôi sợ nhất là không dám thử, không dám thất bại nên tôi quyết tâm đi du học.
Chúng tôi cứ yêu xa như thế. Sau 4 năm, tôi bảo lãnh được cho cô ấy sang cùng. Thời gian ở với vợ nhiều hơn, tôi thấy những điểm chưa được của cô ấy như: hay ngủ dậy muộn, đi làm thì biết là mệt rồi nhưng ngày nào về cô ấy cũng kêu mệt rồi kể những drama ở chỗ làm khiến tôi đau đầu, mệt mỏi theo. Tôi khuyên cô ấy nếu mệt thì đi làm về đi tập thể dục cho khỏe, vợ tôi lại chọn tan làm về tầm 4h chiều là lăn ra ngủ đến hơn 6h30, khi chồng về mới dậy cơm nước. Xong người cứ đơ đơ và tối lại khó ngủ vì ngủ giấc chiều quá sâu, sau đó lại kêu mỏi vai mỏi tay do đi làm. Vòng lặp cứ như vậy khiến tôi thấy chán. Tôi dần ít chịu nghe những lời vợ tâm sự hơn vì quanh quẩn chỉ là những điều tiêu cực rồi vợ chồng lời qua tiếng lại là không tránh được.
Đỉnh điểm là khoảng năm 2021, khi mọi thứ vượt quá giới hạn của tôi, tôi cảm thấy cả hai không cùng tầng suy nghĩ nữa nên bảo ly dị đi, hai người trả lại tự do cho nhau. Nhưng cô ấy níu kéo và bố mẹ hai bên nói vào nên tôi lại xuôi. Trong khoảng năm 2019-2021, bố mẹ tôi ở nhà làm ăn không được thuận lợi, tôi phải hỗ trợ và đến cuối cùng bố mẹ không kham được nữa đành phải bán ngôi nhà bao nhiêu kỷ niệm vào năm 2021 và phải thuê nhà ở nơi khác chật hẹp hơn để ở. Thời gian này, tôi hỗ trợ bố mẹ tầm 500 triệu, toàn bộ là tiền đi làm của tôi.
Lúc đầu tài chính là hai vợ chồng sử dụng chung nhưng sau khi tôi cho bố mẹ mấy trăm triệu hỗ trợ vượt qua nợ nần, vợ cằn nhằn nhiều quá nên cả hai quyết định tiền ai người ấy giữ (chỉ bắt đầu khi vợ kiếm được tiền, đâu đó cũng chỉ dưới 40.000 USD/năm trong khi lương tôi lúc nào cũng gấp hai cô ấy hoặc nhiều hơn).
Chi phí trong nhà ở giai đoạn này, vợ tôi trả tiền thuê nhà nhưng toàn bộ chi phí ăn uống, đi chơi, đi ăn, xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xe, chi phí visa là tôi đóng. Đến khi được công ty bảo lãnh phải đóng tiền visa khoảng 20.000 USD cho hai vợ chồng, thiếu một chút tiền, tôi cũng phải vay tạm bạn để đóng trước rồi trả sau, chưa bao giờ tôi để vợ mang tiếng con nợ trên người. Nhưng tôi thì đến năm 2019 mới hết mang tiếng con nợ dù thời gian ở Australia cũng được sáu năm.
Nhưng cứ hở ra là vợ trách gia đình tôi là gánh nặng của tôi và một phần ảnh hưởng đến cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ nếu không có bố mẹ hỗ trợ, sao vợ chồng tôi có thể sang Australia được. Ngoài tiền bố mẹ cho lúc đầu 500 triệu, thi thoảng mẹ tôi vẫn gửi thêm tiền phụ tôi đóng học phí cho đến năm 2018 mới hết hỗ trợ, mỗi năm trung bình cũng phải 60 triệu nữa.
Vậy mà tôi mới quay lại hỗ trợ bố mẹ khi bố mẹ không còn nhà để ở, cô ấy lại như vậy với bố mẹ tôi. Ngoài ra tôi cũng hỗ trợ bố mẹ vợ trả nợ, ngoài 100 triệu năm đầu tiên, tôi vẫn hỗ trợ thêm 250 triệu nữa chia nhỏ từ 2019 đến 2021 khi bố mẹ vợ cần tiền. Bố mẹ vợ không kinh doanh gì cả nhưng nợ nần thì không thiếu. Tôi không hiểu sao nợ nhiều vậy nhưng bố mẹ vợ cũng không chịu bán nhà để trả nợ, tôi vẫn hỗ trợ để vượt qua được. Biếu Tết bên nội thế nào bên ngoại như vậy, năm nào cũng đầy đủ. Sau nhiều năm, bố mẹ, tôi và em gái tôi đi làm cùng cố gắng thì năm 2024 mới mua được miếng đất và xây nhà cho bố mẹ.
Tôi thấy từ khi vợ bắt đầu đi làm, tiếp xúc với việc nữ quyền độc hại, không phân biệt đâu là nữ quyền, đâu là công bằng, sẻ chia trong gia đình. Bao nhiêu năm ở Australia, vợ chưa bao giờ làm việc thời gian quá nhiều. Cô ấy đi làm cũng chỉ từ năm 2019-2023 là kiếm ra tiền chút. Những lúc không có việc, tôi lo lắng hết cho cô ấy mà chưa bao giờ kêu ca gì.
Năm 2023, vợ có bầu, tôi cố gắng mua nhà ở Australia để mẹ con có chỗ ở. Cả hai góp hết tiền tiết kiệm dành dụm vừa đủ tiền đặt cọc 20%, còn lại 80% tôi vay ngân hàng. Về nhà mới, vợ tôi ở nhà vì bầu nặng nề, một mình tôi đi làm gánh nợ ngân hàng và nuôi cả gia đình từ đó đến giờ đã tròn ba năm, con cũng 2,5 tuổi và đã đi học. Trong thời gian vợ mang bầu, chúng tôi có nhận du học sinh vào ở và nuôi cơm để có thêm thu nhập trả nợ ngân hàng. Lúc đông thì ba người, lúc vắng thì một người nhưng trung bình là hai người.
Tôi để vợ giữ tiền nhà của một người để có tiền chi tiêu cho bản thân, muốn mua gì thì mua. Ngoài ra toàn bộ chi phí gia đình tôi trả hết, có thẻ ngân hàng của tôi để vợ có thể ra ngoài đi chợ mua đồ cho gia đình nếu tôi mua không đủ. Về việc cơm nước, vợ nấu rất ngon. Biết vợ vất vả đi chợ nên 95% là tôi đi hết vì tôi làm ở gần chợ. Cơm xong là tôi dọn dẹp, rửa bát, cuối tuần tôi hút bụi, lau nhà, dọn nhà vệ sinh, cắt cỏ, làm đủ thứ việc để chia sẻ công việc cùng vợ.
Khi vợ đẻ, mẹ tôi qua chăm cháu được hơn tháng mà “cơm không lành canh không ngọt”, mẹ lau nước mắt về lại Việt Nam. Trong lúc cãi nhau với mẹ, vợ tôi còn đập cả cốc trước mặt mẹ làm tôi thấy hết sức thiếu giáo dục. Tôi chỉ lắc đầu đưa mẹ đi và sớm mua vé cho mẹ về dù mẹ một đời hy sinh vì con vì cháu. Sau bao nhiêu năm mới đặt chân sang thăm con, được bế cháu nội. Tôi làm đơn ly dị sau đợt đó nhưng vợ lại níu kéo, thương con nhỏ nên tôi lại thôi.
Từ ngày có con, tôi thay đổi nhiều lịch sinh hoạt để chăm con và hỗ trợ vợ. Tôi là dân tập thể dục thể thao, ngày nào cũng phải tập một chút cho khỏe người. Cô ấy rất thích ngủ, chỉ tiếng động nhỏ là khó chịu nên tôi “đi nhẹ nói khẽ cười duyên”. Buổi tối sau khi con ngủ, tôi muốn chơi một hai trận game cho thư giãn mà cô ấy cũng kêu nên tôi đành phải thôi. Tôi đổi thành sáng dậy sớm từ 6h sáng để tập thể dục rồi mới vào gọi hai mẹ con dậy. Sáng tôi cho con ăn sáng, nhiều khi con dậy mẹ còn chưa dậy. Vợ tôi sáng ra còn đủ các thủ tục, tập thể dục rồi ăn sáng, cứ vứt con cho tôi đến khi tôi gần đi làm mới thôi.
Kể từ khi cô ấy kêu đau vai, tôi ôm con ngủ luôn, ru con ngủ rồi hai bố con ngủ với nhau. Sáng sớm hôm nay, lúc chuông báo thức kêu, con bò dậy cùng bố, vợ mới gắt lên là “từ mai bố tự dậy đi, đừng đặt báo thức”. Tôi mới bảo “bị sao vậy, không chuông báo thức sao dậy được”, rồi cãi nhau. Tôi thấy vợ can thiệp quá sâu vào thói quen sinh hoạt tốt của tôi. Với tôi, con dậy sớm không sao, dậy cùng bố, hai bố con ăn sáng sớm rồi tập thể dục với nhau nhưng vợ cứ kêu mệt rồi cằn nhằn, gắt gỏng rất khó chịu. Sáng sớm tôi không muốn thấy năng lượng tiêu cực đó xuất hiện như vậy.
Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng về nhà là nụ cười trên môi, không bao giờ ca thán hay cằn nhằn về công việc dù công việc rất áp lực. Những lúc cãi nhau, vợ bảo không muốn đẻ con nữa, nói nhiều tôi thực sự buồn vì tôi muốn có ít nhất hai con. Nhưng với vợ tôi, con cái cảm giác như gánh nặng chứ không phải niềm vui. Rồi còn bảo tôi thích thì đi kiếm vợ hai đi, tôi thực sự rất buồn. Hôm nào vợ vui vẻ thì mọi thứ rất ổn nhưng một tuần số ngày vui chắc được một ngày. Về quan hệ, một tháng được vài lần, dù tôi rất sung và lúc nào cũng ham muốn nhưng vợ kêu mệt và từ chối suốt.
Tôi đang rất loay hoay trong cuộc hôn nhân này, muốn nghe lời tư vấn từ các bạn vì tôi cảm thấy hai vợ chồng như hai đường thẳng song song, không có điểm kết nối giữa suy nghĩ và nhận thức. Thứ kết nối duy nhất chính là cậu con trai. Cảm ơn mọi người.
Tôi 28 tuổi, yêu anh từ khi học đại học. Tình yêu của chúng tôi kéo dài 5 năm, trải qua nhiều niềm vui, nỗi buồn, những kỷ niệm. Chúng tôi yêu nhau bằng tất cả những đắm say, nồng nhiệt của tuổi đôi mươi. Cả hai có những điểm khác biệt nhưng vẫn hạnh phúc, chỉ cần được gặp nhau là vui. Yêu nhau đến khi tôi ra trường thì cả hai phát sinh mâu thuẫn. Anh ở xa nên gia đình tôi không ủng hộ mối quan hệ này lắm. Bố mẹ tôi không ghét anh nhưng cho rằng anh còn trẻ con, chỉ hơn tôi một tuổi, chưa có gì trong tay nên khó có thể làm chỗ dựa cho tôi. Lúc đó, một phần vì nghe lời gia đình, một phần vì nông nổi nên tôi từ bỏ anh. Anh đã sốc và không níu kéo nhiều lắm.
Tôi đi làm, được nhiều người theo đuổi. Một năm sau đó, tôi quyết định lấy chồng, người hơn tôi 5 tuổi, có học thức, lương cao, quan trọng nhất là rất được bố mẹ tôi quý mến. Lúc quyết định kết hôn, ai cũng bất ngờ, nhiều người biết anh đã khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ, tính cách chúng tôi khó chung sống. Tôi cứ nghĩ đơn giản tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Rồi suy nghĩ ấy sớm bị dập tắt, càng đến ngày cưới, tôi càng nhận ra không yêu anh vì quá nhiều khác biệt. Người yêu cũ biết tin tôi cưới cũng liên lạc lại. Lúc đó tôi thấy mình còn yêu tình cũ nhiều lắm. Tôi định hủy đám cưới, bỏ đi cùng anh. Bố mẹ tôi biết chuyện, nhất quyết không đồng ý. Tôi không dám trái lời bố mẹ nên cuối cùng đám cưới cũng diễn ra. Giờ tôi mới thấy đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời.
Tôi lấy chồng 4 năm rồi, anh là người đàn ông tốt, rất yêu vợ. Tôi cố gắng cắt đứt liên lạc với người cũ, cố gắng để yêu chồng nhưng mọi nỗ lực dường như vô nghĩa. Giờ đây tôi với chồng sống như hai người bạn. Tôi vẫn chu toàn trách nhiệm của người làm vợ, làm mẹ. Tôi có con gái 3 tuổi. Cuộc sống vợ chồng thật ngột ngạt. Tôi đau khổ khi sống với chồng mà "đồng sàng dị mộng", sống vì nghĩa chứ không có tình yêu. Tôi không làm sao để có cảm giác yêu thương chồng nồng nàn như với người cũ, dù đã cố gắng rất nhiều. Thỉnh thoảng tôi chat với tình cũ, anh cũng bảo không thể yêu ai ngoài tôi nên giờ vẫn chưa lấy vợ. Tôi tin những gì anh nói là thật, cũng giống như bản thân còn yêu anh nhiều.
Tôi thấy mình và tình cũ đáng thương, không dám sống thật với cảm xúc của mình vì những trách nhiệm khác. Tôi thương mình, thương chồng, sống bên chồng mà chẳng thể yêu anh. Tôi có lỗi với chồng nhiều. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly dị để giải thoát cho chồng, để anh tìm được người yêu thật sự. Rồi tôi lại thương con, sợ con không có đủ cha mẹ. Tôi phải làm sao đây? Mong các bạn chia sẻ.
Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận 'khuyết điểm' có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu "bóc bánh trả tiền". Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: "Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi".
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là "hết lòng tự trọng" hay "sống phụ thuộc" mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Nhà tôi có ba anh em, tôi là con út. Mẹ ly hôn lúc tôi mới 15 tuổi. Cuộc sống gia đình rất khó khăn, tôi phải đi làm thợ hàn từ lúc còn trẻ. Anh trai lập gia đình và sống cùng nhà. Chị gái lấy chồng gần nhà. Sau khi tôi lấy vợ, vợ chồng tôi, mẹ và gia đình anh trai sống cùng nhau. Tuy nhiên, hai gia đình sống cùng nhau xảy ra rất nhiều xích mích, từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Vợ tôi bầu bí, đi làm lại bị nghén nhưng chị dâu luôn tị nạnh, bắt nạt dâu mới, soi mói từng tí trong nhà rồi mách mẹ tôi, ép mẹ phải đứng ra xử lý. Mẹ sợ không yên ổn trong nhà nên lên mắng vợ tôi.
Xích mích cứ tích tụ, chúng tôi bàn nhau ra ngoài sống. Xích mích trong nhà mệt mỏi, mẹ quyết định bán nhà để tách ra. Ngày bán nhà, chị gái tôi bảo mẹ sang sống cùng vì điều kiện nhà chị rất tốt, hơn nữa mẹ vẫn khỏe mạnh và đi lại bình thường. Tuy nhiên, cứ lúc mẹ đi khám hoặc ốm đau, chị đều gọi tôi hoặc tôi bận thì gọi vợ tôi đưa đi khám dù lúc ấy vợ tôi mới sinh con được mấy tháng. Chúng tôi đều vui vẻ vì nghĩ đã không chăm sóc được mẹ thì đưa mẹ đi khám bệnh là trách nhiệm.
Sau khi chia khoản tiền bán nhà, chúng tôi tìm mua nhà nhưng không chọn được căn phù hợp vì số tiền đó rất nhỏ. Nên chúng tôi quyết định đi thuê và tập trung làm việc kiếm tiền sau này sẽ mua. Nhưng sau hơn một năm, mẹ tôi bị thoái hóa đốt sống, đi lại khó khăn, chị gái ép tôi phải đi tìm nhà mua để đưa mẹ qua ở vì mẹ chồng chị cứ đi đi lại lại, sang nhà không vui, còn mắng chồng chị là mẹ đẻ không chăm sóc lại đi chăm mẹ vợ (anh chị ấy ở riêng và chị vẫn chạy đi chạy lại chăm sóc mẹ chồng bình thường).
Vì nghĩ thương bà ở nhà chị gái khó sống nên tôi liều mua một căn hộ không sổ, thiếu 200 triệu, mẹ cho tôi vay thêm. Tuy nhiên khi mua xong nhà, chúng tôi đưa bà về ở cùng, tôi đã dùng số tiền đó đưa bà đi chạy chữa châm cứu khắp nơi. Ngày nào cũng đưa bà đi châm cứu rồi đưa về vì lúc đó mẹ tôi rất đau. Lúc đó vợ chồng tôi vừa phải chạy chữa cho mẹ vừa phải lo cho con nhỏ suốt ngày ốm đau nên cũng khó khăn về tài chính. Dù vậy, gia đình anh trai và chị gái tôi mặc định chúng tôi cầm tiền của mẹ thì phải lo cho mẹ.
Sáu năm trời ở với chúng tôi, từ viên thuốc đến bữa ăn, đi khám bệnh, đều chúng tôi lo hết. Anh chị giống như khách quý, một năm vài lần sang thăm hoặc có năm chẳng sang lần nào. Thỉnh thoảng chị gái có mua cho mẹ tôi ít thuốc, bánh kẹo hoặc cắt tóc. Còn anh trai không mua nổi cho bà gói bánh hoặc viên thuốc, hộp sữa. Mỗi lần mẹ mệt, muốn gọi điện đưa mẹ đi khám là những bài ca không có tiền đâu, rồi con bận không đi được. Tết tôi muốn đưa vợ con về ăn Tết hoặc có việc đi đâu là phải đi nhờ vả, xin xỏ nhà anh trai, chị gái sắp xếp qua chăm sóc mẹ mấy hôm.
Mẹ tôi vẫn rất thương anh trai tôi. Mấy lần bà cứ nằm nhắc đến anh. Tôi mới nói chuyện anh sắp xếp đưa mẹ về ít tháng cho mẹ cuối đời được con cái quan tâm. Anh trai tôi bảo với mẹ là: Mẹ bảo nó đưa cho con 200 triệu rồi con sẽ đưa mẹ về chăm. Tôi thấy rất ức chế và nói chuyện với vợ. Vợ tôi bảo giờ nếu mẹ muốn sang đó thì đưa 200 triệu cũng xoay xở mà đưa nhưng quan trọng là khi đưa rồi thì có chăm mẹ không hay tiêu hết tiền thì vứt mẹ ra đường. Sau đó chúng tôi không nhắc lại chuyện này nữa vì có nhắc chỉ làm khổ mẹ thêm.
Giờ mẹ tôi ngày càng lú lẫn, không tự chủ vệ sinh, lúc tỉnh lúc mê, cứ ở nhà là cởi hết quần áo trần truồng, nửa đêm đập cửa ầm ầm không cho ai ngủ, đi viện cả tháng nay. Hàng ngày tôi cõng mẹ vào viện, hy vọng mẹ sớm khỏe lại. Vợ chồng tôi mỗi ngày thay phiên nhau nấu ăn, chăm sóc nhưng anh chị không đoái hoài, kể cả một cuộc gọi hỏi thăm tình hình. Mẹ thỉnh thoảng cứ nhắc đến con cái rồi vẫn mơ mộng nghĩ con thương mình, còn nhắc sẽ qua nhà các con ở. Tôi thấy thương bà, nghĩ bà cuộc đời vất vả, hy sinh hết cho con cái rồi cuối đời, con cái phủi hết trách nhiệm. Anh chị đổ hết lỗi do tôi sống không biết điều, ăn nói hỗn hào. Tôi viết bài này chẳng còn hy vọng gì với trách nhiệm của anh chị mình, chỉ mong trải lòng và nhận được sự chia sẻ, động viên từ mọi người.