Từ năm 1965, Mỹ dùng không quân, hải quân mở cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc trên quy mô lớn, cường độ ngày càng khốc liệt. Huyết mạch giao thông bến phà Gianh bị đánh phá dữ dội. Ngoài bom đạn, nơi đây còn hứng chịu thủy lôi do máy bay thả xuống với mục đích cắt đứt tuyến đường chi viện từ miền Bắc vào Nam.
Tháng 10/1965, chàng trai Trần Xuân Khuể mới 19 tuổi viết đơn tình nguyện vào lực lượng hải quân. Sau đợt khám sức khỏe, ông không đạt tiêu chuẩn nên nhập ngũ vào công binh C26, Tỉnh đội Quảng Bình. Đơn vị của ông làm nhiệm vụ tại phà Giang, vận chuyển xe, vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.
Ban đầu được biên chế làm nhiệm vụ đưa phà qua sông, sau 4 tháng ông được đi học lái cano, là một trong 25 người của trung đội làm nhiệm vụ lái cano phá thủy lôi trên sông Gianh.
Mỗi lần máy bay địch quần thảo trên bầu trời thường theo hai chiếc, mỗi chiếc thả 12 quả thủy lôi xuống sông. Tại đây có một đại đội quan sát ngày đêm, khi phát hiện thủy lôi rơi ở vị trí nào sẽ báo cho đội rà phá.
Sông Gianh rộng khoảng 800 m, bờ Nam và bờ Bắc mỗi bên bố trí một đại đội. Để phá thủy lôi, một sợi dây được kéo qua sông, cứ mỗi đoạn 5 m buộc một cục nam châm, tiếp theo 5 m buộc một cục sắt. Sợi dây dài hơn 800 m được kéo qua kéo lại trong khu vực bán kính khoảng 100 m. Mỗi khi dây đi qua gặp thủy lôi, từ trường sẽ kích nổ.
Sau khi kéo dây, đại đội của ông Khuể lái cano rà phá. Công việc chia theo ca kíp, mỗi lần có một người lái và hai người hỗ trợ. Cano chạy qua lại trên sông Gianh theo hang lối, khi gặp thủy lôi sẽ kích nổ.
Thủy lôi địch thả xuống có gắn dù nên thường cách mặt nước khoảng một mét. Để kích nổ, ông cho cano chạy hết tốc độ, khoảng 50-70 km/h. Khi cano băng qua, thủy lôi phát nổ phía sau nên không gây thương tích cho người lái.
Sinh ra ở vùng sông nước Gianh, ông Khuể thông thạo luồng lạch, biết rõ chỗ sâu, chỗ cạn, lợi thế so với nhiều đồng đội từ nơi khác đến. Vì vậy, những khu vực nguy hiểm, khó khăn thường được giao cho ông. “Lái cano mà mắc cạn gặp thủy lôi thì gần như không còn cơ hội sống. Nhờ kinh nghiệm nên tôi biết cách xử lý”, ông nói.
Trên sông Gianh, ngoài công binh còn nhiều đơn vị khác phối hợp làm nhiệm vụ chi viện cho chiến trường miền Nam. Hàng ngày địch dội bom đạn, nhiều người chết và bị thương. Thời điểm chiến tranh khốc liệt, hầu như ngày nào địch cũng cho máy bay thả thủy lôi xuống sông Gianh.
Khi máy bay đến, các đơn vị khác có thể xuống hầm trú ẩn, còn những người lái cano, vận hành bến phà thì trên trời bom đạn, dưới sông thủy lôi, không có gì che chắn. “Mọi người làm việc trong tâm thế sống chết là may rủi của số phận, nhưng ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ”, ông nhớ lại tâm thế ngày đó.
Năm 1967, mẹ bị trúng rocket qua đời, ông Khuể sống một mình. Do chưa lập gia đình, ông thường nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất với suy nghĩ “nếu có hy sinh cũng không vướng bận”.
Trong hàng trăm lần làm nhiệm vụ, ông nhớ nhất chuyến đi khoảng 4h một ngày tháng 8/1968. Hôm đó trời âm u, ông lái cano cùng hai đồng đội xung phong đi rà phá thủy lôi. Nhóm xuất phát từ sông Gianh ra cửa biển, nơi địch vừa thả thủy lôi và được tiên lượng chuyến đi “lành ít dữ nhiều”.
Trước khi làm nhiệm vụ, đơn vị tổ chức lễ truy điệu sống cho ba người. Chiếc mũ cối cùng nắm cơm vắt được đặt xuống đất, thắp ba nén hương.
“Chính trị viên vừa thật vừa đùa rằng thắp hương cho vui thôi, chứ không chết đâu”, ông nhớ lại. Đó là lời động viên trước giờ xuất phát, còn ai cũng nghĩ có thể bị thương hoặc hy sinh, nhưng không ai từ chối nhiệm vụ. May mắn chuyến đi phá hủy được nhiều thủy lôi và cả ba trở về an toàn.
Năm 21 tuổi, ông được kết nạp Đảng nhờ thành tích trong rà phá thủy lôi. 6 năm cầm lái cano phá thủy lôi trong chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất và lần thứ hai của Mỹ, ông không nhớ đã phá được bao nhiêu quả. “Chỉ nhớ 7 lần thoát chết khi thủy lôi nổ gần. Năm 1968, có lần thủy lôi nổ trúng, tôi bị hất tung lên rồi rơi xuống nước, may được đồng đội cứu”, ông kể.
Ngày 6/7/1972, khi đang ở dưới hầm, ông được cán bộ tỉnh đến trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, được thưởng 180 đồng, phích nước và bộ ấm chén. Số tiền đó ông dành 80 đồng mua hai con lợn, hai cây thuốc lá để toàn đơn vị liên hoan, một phần biếu những gia đình từng cưu mang mình, còn lại 20 đồng gửi về cho người vợ mới cưới, dặn mua bộ quần áo mới.
Cuối năm 1973, Mỹ ngừng bắn ở miền Bắc, đơn vị chuyển sang ngành giao thông, ông cũng chuyển sang lái phà. Đến năm 1998, cầu Gianh được xây dựng, chấm dứt hoạt động của bến phà cuối cùng trên quốc lộ 1, ông chuyển sang làm nhân viên bán vé cho đến năm 2006 thì nghỉ hưu.
Từ một thanh niên nông thôn nhập ngũ, khi trở về ông tiếp tục làm nông, trồng lúa, nuôi gà, lợn. Vợ chồng ông có 5 người con, đều đã lập gia đình. Hai ông bà hiện sống trong căn nhà cấp bốn xây từ năm 1991, ở thôn La Hà, xã Nam Gianh, ngay bên sông Gianh.
Bà Zhang Lu, 38 tuổi, làm việc tại công ty ở xã Đức Hoà, Tây Ninh, sáng nay cùng nhóm đồng nghiệp 5 nam, 3 nữ có cả người Việt và Trung Quốc, đi dã ngoại khu vực núi Dinh.
Quá trình leo núi, bà Zhang Lu gặp tai nạn bị gãy chân, mắc kẹt tại chỗ. Do địa hình dốc, hiểm trở, những người trong đoàn không thể hỗ trợ đưa nạn nhân xuống núi. Họ gọi điện báo cảnh sát lúc hơn 12h.
Đội Chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ khu vực 23, Công an TP HCM, điều động hai xe cùng 9 cán bộ chiến sĩ đến hiện trường sau 5 phút. Tuy nhiên, phương tiện không thể tiếp cận hiện trường. Cán bộ chiến sĩ mang công cụ hỗ trợ đi bộ lên núi hơn 2 km để tiếp cận người bị nạn.
Cán bộ tham gia cứu hộ cho biết khi đến nơi, nạn nhân đang trong tình trạng tỉnh táo nhưng khá hoảng loạn do vết thương, thời tiết trưa nắng gắt. Các chiến sĩ đã sơ cứu, nẹp vết thương và trấn an tâm lý để nạn nhân bình tĩnh, hợp tác.
Hành trình đưa nạn nhân xuống núi bằng cáng cũng là thử thách. Do thể trạng của nạn nhân tương đối nặng và phải đi qua nhiều đoạn đường dốc, kíp khiêng cáng phải di chuyển thận trọng.
Đến 13h50, nạn nhân được đưa xuống núi an toàn, chuyển lên xe cứu thương đến Bệnh viện Bà Rịa.
Núi Dinh cách trung tâm TP HCM khoảng 70 km, đỉnh cao nhất khoảng 500 m so với mực nước biển, là điểm đến quen thuộc với người yêu thiên nhiên và trekking. Khu vực này có địa hình đồi núi xen rừng tự nhiên, nhiều suối, chùa, thu hút du khách hành hương kết hợp dã ngoại. Các cung đường lên núi tương đối dốc, nhiều đoạn đá trơn trượt, đặc biệt vào mùa mưa tiềm ẩn nguy cơ tai nạn, đòi hỏi người leo núi phải có thể lực và chuẩn bị kỹ lưỡng.
Ngày 29.4, UBND tỉnh Đắk Lắk cho biết đã có văn bản thông báo điều chỉnh giờ làm việc hành chính của các cơ quan, đơn vị, địa phương trên địa bàn, thực hiện từ ngày 1.5.2026.
Theo đó, đối với các cơ quan của Đảng, HĐND, Ủy ban MTTQ Việt Nam, các tổ chức chính trị - xã hội, các cơ quan hành chính nhà nước, đơn vị sự nghiệp công lập thuộc tỉnh thực hiện thống nhất khung giờ làm việc: buổi sáng từ 7 giờ 30 phút - 11 giờ 30 phút, buổi chiều từ 13 giờ 30 phút - 17 giờ 30 phút.
Đối với các cơ sở giáo dục, đào tạo, bệnh viện, các cơ sở khám, chữa bệnh công lập: Sở GD-ĐT, Sở Y tế và cơ quan có thẩm quyền căn cứ quy định về thời gian làm việc nêu trên và các quy định của cơ quan Trung ương, hướng dẫn thời gian làm việc đối với các cơ sở giáo dục, y tế thuộc thẩm quyền quản lý, bảo đảm phù hợp với thực tiễn và đúng quy định của pháp luật.
Đối với các cơ quan Trung ương đóng trên địa bàn tỉnh, chủ động quyết định thời gian làm việc và theo quy định của ngành dọc cấp trên đảm bảo đúng quy định của pháp luật.
Như Thanh Niên đã thông tin, UBND tỉnh Đắk Lắk cho biết đã trình đề xuất điều chỉnh giờ làm việc trên địa bàn. Theo đó, tỉnh đề xuất lùi giờ làm việc thêm 30 phút đối với các cơ quan Đảng, chính quyền, đoàn thể và đơn vị sự nghiệp công lập từ cấp tỉnh đến cấp xã.
Theo UBND tỉnh Đắk Lắk, qua theo dõi thực tế, khung giờ làm việc cũ bộc lộ nhiều hạn chế. Tần suất người dân và doanh nghiệp đến giao dịch hành chính trong khung giờ từ 7 giờ 00 - 7 giờ 30 hàng ngày là rất thấp. Các giao dịch chủ yếu tập trung cao điểm từ 8 giờ - 11 giờ 30 phút và từ 14 giờ - 16 giờ 30 phút.
Bên cạnh đó, việc điều chỉnh giờ làm việc nhằm tạo sự phối hợp nhịp nhàng với Chính phủ và các bộ, ngành Trung ương (vốn thường bắt đầu làm việc từ 8 giờ).
Ngoài ra, khung giờ từ 7 giờ 30 phút cũng được đánh giá là phù hợp hơn với đặc điểm khí hậu, thời tiết quanh năm của tỉnh Đắk Lắk, giúp tăng hiệu suất lao động của cán bộ, công chức.
Bộ Tư pháp mới đây công bố hồ sơ thẩm định dự thảo Nghị định xử phạt vi phạm hành chính về an toàn thực phẩm. Dự thảo này do Bộ Y tế chủ trì soạn thảo.
Theo Bộ Y tế, lĩnh vực an toàn thực phẩm tác động trực tiếp đến sức khỏe người dân, thường xuyên phát sinh các hành vi vi phạm với tính chất, mức độ ngày càng tinh vi, phức tạp. Song, mức phạt hiện nay còn thấp, trong đó có các vi phạm về điều kiện bảo đảm an toàn đối với sản phẩm thực phẩm, kinh doanh thực phẩm không rõ nguồn gốc...
Để khắc phục hạn chế, cơ quan soạn thảo đề xuất tăng mức phạt tiền từ 1,5 - 2 lần đối với nhiều hành vi, nhằm tăng tính răn đe và ý thức tuân thủ pháp luật của các tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm.
Đối với cửa hàng ăn uống, cửa hàng, quầy hàng kinh doanh thức ăn ngay, thực phẩm chín…, Bộ Y tế đề xuất mức phạt 2 - 4 triệu đồng cho các hành vi: bày bán, chứa đựng thực phẩm trên thiết bị, dụng cụ, vật liệu không bảo đảm vệ sinh; nơi chế biến, kinh doanh, bảo quản có côn trùng, động vật gây hại xâm nhập; sử dụng người trực tiếp chế biến thức ăn mà không đội mũ, đeo khẩu trang; không cắt ngắn móng tay, không sử dụng găng tay khi tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm chín, thức ăn ngay.
Mức phạt cao hơn, từ 6 - 10 triệu đồng được đề xuất cho các hành vi: cống rãnh thoát nước thải khu vực cửa hàng, nhà bếp bị ứ đọng; không có nhà vệ sinh, nơi rửa tay; không có dụng cụ thu gom, chứa đựng rác thải, chất thải bảo đảm vệ sinh…
Mức phạt 15 - 20 triệu đồng sẽ áp dụng với các hành vi: sử dụng nước không đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật hoặc không bảo đảm vệ sinh để chế biến thức ăn; để vệ sinh trang thiết bị, dụng cụ phục vụ chế biến, ăn uống; không thực hiện thu gom, xử lý chất thải, rác thải trong phạm vi của cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống theo quy định của pháp luật…
Mức phạt cao nhất, từ 20 - 30 triệu được đề xuất với hành vi sử dụng người trực tiếp chế biến thức ăn mà đang bị mắc bệnh: tả, lỵ, thương hàn, viêm gan A, E, viêm da nhiễm trùng, lao phổi, tiêu chảy cấp.
Đối với kinh doanh thức ăn đường phố, Bộ Y tế đề xuất mức phạt 1 - 2 triệu đồng cho các hành vi: không có bàn, tủ, giá, kệ, thiết bị, dụng cụ đáp ứng theo quy định; thức ăn không được che đậy ngăn chặn bụi bẩn; có côn trùng, động vật gây hại xâm nhập; không sử dụng găng tay khi tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm chín, thức ăn ngay.
Mức phạt cao hơn, từ 2 - 6 triệu đồng được đề xuất áp dụng cho các hành vi: sử dụng dụng cụ chế biến, ăn uống, vật liệu bao gói, chứa đựng tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm không bảo đảm an toàn thực phẩm; người trực tiếp chế biến thức ăn mà đang bị mắc bệnh: tả, lỵ, thương hàn, viêm gan A, E, viêm da nhiễm trùng, lao phổi, tiêu chảy cấp.
Cùng đó là sử dụng phụ gia thực phẩm được sang chia, san chiết không phù hợp quy định của pháp luật để chế biến thức ăn; sử dụng nước không bảo đảm vệ sinh để chế biến thức ăn; để vệ sinh trang thiết bị, dụng cụ phục vụ chế biến, ăn uống...