Ngày 30/6, truyền thông Thái Lan đưa tin chính quyền địa phương tại huyện Buayai, tỉnh Nakhon Ratchasima, đang khẩn trương điều tra vụ việc hàng trăm đầu heo bị vứt xuống hồ chứa nước công cộng.
Theo thông tin ban đầu, ông Wichian Pairam, sinh sống tại huyện Buayai, là người đầu tiên phát hiện sự việc vào khoảng 6h sáng 29/6 tại hồ thuộc Công viên Tưởng niệm Hoàng gia, xã Buayai.
Ông Wichian cho biết khi ông ra khu vực hồ để kiểm tra mực nước và bẫy cá như thường lệ thì phát hiện nhiều vật thể lạ nổi trên mặt hồ. Khi tiến lại gần, ông vô cùng kinh hãi khi phát hiện đó là những chiếc đầu heo. Chúng nổi kín một khu vực mặt nước, ước tính có hơn 100 cái. Một số đã bắt đầu phân hủy, bốc mùi hôi thối và xuất hiện bọt khí trên mặt hồ.
Nhận thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc, ông lập tức báo cáo cơ quan chức năng.
Sau khi tiếp nhận thông tin, bà La-or Kodangklang, thành viên Hội đồng thành phố Buayai, đã trực tiếp đến hiện trường kiểm tra. Theo bà, hồ tại Công viên Tưởng niệm Hoàng gia không chỉ là khu vực công cộng mà còn đóng vai trò là nguồn nước thô quan trọng phục vụ cho hoạt động sản xuất nước máy của địa phương.
Sau đó, các công nhân vệ sinh đã tiến hành vớt những chiếc đầu heo ra khỏi hồ chứa do lo ngại ảnh hưởng đến chất lượng nước và gây thêm áp lực lên hệ thống xử lý nước của thành phố.
Vụ việc khiến người dân địa phương bức xúc. Nhiều người cho rằng hành vi đổ bỏ số lượng lớn đầu heo xuống hồ không chỉ thể hiện sự thiếu ý thức mà còn tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe cộng đồng.
Tờ Khaosod đưa tin người dân địa phương đang kêu gọi các cơ quan chức năng xác định những người chịu trách nhiệm và có hành động pháp lý để ngăn chặn những sự việc tương tự xảy ra và bảo vệ nguồn nước công cộng.
Hiện chính quyền địa phương vẫn đang tiếp tục thu gom, xử lý số đầu heo bị vứt bỏ và tiến hành đánh giá mức độ ảnh hưởng đối với nguồn nước phục vụ sinh hoạt của người dân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Vài năm trước, M. - bạn tôi kể - vợ anh nói nhiều đến mức... "anh chỉ cần ngồi xuống là bị "tra tấn bằng âm thanh"". Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt có chút mệt mỏi.
Đi làm về đã đủ áp lực, về nhà lại thêm một "làn sóng thông tin" liên tục: chuyện cơ quan, chuyện hàng xóm, chuyện con cái, chuyện mạng xã hội... M. bảo nhiều lúc chỉ muốn im lặng, nhưng càng im thì vợ lại càng nói.
Lời tâm tình ấy không lạ! Nhiều người đàn ông từng ở trong tình huống tương tự. Tất nhiên, nếu chỉ nhìn từ một phía, sẽ dễ rơi vào cảm giác "chịu đựng" mà quên mất một điều quan trọng, phía sau việc nói nhiều thường không chỉ là thói quen mà là một nhu cầu.
Theo cách rất tự nhiên, phụ nữ thường giao tiếp để giải tỏa cảm xúc. Họ nói không hẳn để tìm giải pháp, mà để được chia sẻ, được lắng nghe, được xác nhận rằng mình không một mình. Trong khi đó, đàn ông lại có xu hướng ngược lại, khi mệt họ sẽ thu mình, im lặng, cần khoảng không để hồi phục. Hai cách vận hành khác nhau ấy nếu không hiểu rất dễ tạo thành xung đột.
M. kể, có lần anh bực quá, quay sang nói thẳng: "Em nói ít lại được không?". Không khí trong nhà im bặt, nhưng khoảng lặng đó không phải là bình yên mà là sự tổn thương. Vợ anh lặng đi, rồi sau đó ít nói hẳn... nhưng cũng ít cười.
Anh nhận ra mình "được yên" nhưng lại mất đi điều gì đó rất quen thuộc. Thực ra, vấn đề không nằm ở việc ai đúng ai sai mà ở cách hai người tìm được một điểm cân bằng. Một người cần nói, một người cần yên - nếu không học cách hiểu nhau, thì cả hai đều thấy mình thiệt thòi.
Tôi hỏi M.: "Cậu có bao giờ chủ động ngồi nghe vợ nói chưa?". Anh ngẫm một lúc rồi cười: "Chắc là chưa lắng nghe đúng nghĩa". Lắng nghe người thương, người yêu hay vợ hoặc chồng mình không phải là ngồi đó cho xong, cũng không phải là vừa nghe vừa lướt điện thoại.
Nghe là thực sự có mặt. Khi người phụ nữ cảm nhận mình được lắng nghe đủ, họ sẽ tự nhiên nói ít lại. Ngược lại, càng bị phớt lờ, họ càng nói nhiều hơn, như một cách "gõ cửa" liên tục.
Một cách đơn giản mà hiệu quả, là tạo "khoảng thời gian dành riêng cho nhau" như một quy ước. Ví dụ, sau bữa cơm, vợ chồng dành 20 - 30 phút chỉ để trò chuyện. Khi đó, người chồng thật sự lắng nghe, còn người vợ cũng ý thức được đây là "không gian chia sẻ", không phải kéo dài bất tận. Khi nhu cầu được đáp ứng đúng lúc nó sẽ không tràn lan, mất kiểm soát, từ đó đưa cả hai vào một quỹ đạo chung.
Bên cạnh đó, người chồng cũng cần học cách nói ra nhu cầu của mình, nhưng bằng sự mềm mại, ngôn từ khéo léo. Đó chắc chắn không phải là "em nói nhiều quá", mà là "anh hơi mệt, mình nói chuyện sau chút được không?". Sự khác biệt nằm ở cách diễn đạt, một bên là phán xét, một bên là chia sẻ.
Còn với người vợ, nếu hiểu rằng sự im lặng của chồng không phải là lạnh nhạt, ngược lại đó là cách anh ấy nghỉ ngơi thì cũng sẽ dễ tiết chế hơn. Không phải điều gì cũng cần nói ngay. Có những câu chuyện khi chọn đúng thời điểm sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều và cũng dễ "lọt tai".
Ở tuổi gần 50, nhiều người nhận ra, hôn nhân không phải là tìm người giống mình, mà là học cách sống cùng một người khác mình. Người nói nhiều không hẳn là "phiền", cũng như người ít nói không phải là "vô tâm", chỉ là mỗi người đang mang một cách yêu khác nhau, tùy thuộc vào tính cách riêng và đặc tính chung thuộc về giới.
Và đâu đó, một người yêu bằng lời nói, một người yêu bằng sự hiện diện lặng lẽ, vấn đề là, cả hai có chịu bước một bước về phía nhau hay không.
Mới đây, M. kể, anh thử thay đổi - không nhiều - chỉ là mỗi tối ngồi lại nghe vợ kể chuyện, không cắt ngang, không tỏ ra sốt ruột. Lạ một điều, khi đó vợ anh dần nói ít hơn. Anh cười: "Hóa ra không phải vợ nói nhiều, mà là mình chưa biết cách lắng nghe".
Thì ra, trong rất nhiều câu chuyện hôn nhân, điều cần không phải là "bớt nói", mà là "biết nghe". Rõ ràng, một khi người ta được lắng nghe bằng cả sự chân thành thì lời nói cũng tự nhiên trở nên vừa đủ, cách nói cũng dịu dàng hơn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Cuộc điện thoại khiến cô gái Úc phát hiện người chú quá cố là cha ruột

Hơn 30 năm qua, Casey O'Connor (36 tuổi, bang New South Wales Australia) luôn tin Alana Horton (35 tuổi) là người em họ thân thiết của mình. Cả hai sống cạnh nhà nhau, có chung nhiều sở thích và tuổi thơ gắn bó khăng khít.
Theo thời gian, người thân, bạn bè và cả những người xa lạ thường nhận xét hai người có ngoại hình rất giống nhau và sự gắn bó của họ cũng đặc biệt tự nhiên. Tuy nhiên, O'Connor và Horton luôn chỉ cười cho qua.
“Tôi luôn nghĩ đơn giản rằng chúng tôi là chị em họ nên có nét giống nhau. Tôi không hề biết phía sau còn có một câu chuyện khác", O'Connor nói trên The People.
Cuộc điện thoại làm thay đổi mọi thứ
Từ nhỏ, O'Connor luôn nghĩ, Horton là con gái của vợ chồng dì ruột cô. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào năm 2020 khi cô gái 36 tuổi nhận được cuộc điện thoại của “em họ” Horton.
“Qua cuộc gọi, Horton cho biết, mẹ cô ấy nói bà từng nghi ngờ mẹ tôi có quan hệ ngoài luồng với chồng của bà ấy vào khoảng thời gian tôi được thụ thai”, O'Connor kể lại.
Thông tin này khiến O'Connor vô cùng sửng sốt. Thời điểm ấy, cô đang phải đối mặt với nhiều khó khăn cá nhân, bao gồm những vấn đề về sức khỏe tinh thần. Cô không đủ khả năng để nhận định về một tình huống có thể làm thay đổi cả cuộc đời.
Đến năm 2024, sau khi được chẩn đoán mắc một dạng rối loạn tâm trạng nghiêm trọng liên quan đến nội tiết tố và bắt đầu điều trị tâm lý, O'Connor mới cảm thấy đủ sẵn sàng để đối diện với những câu hỏi mà cô đã né tránh suốt nhiều năm.
Trong quá trình thực hiện các xét nghiệm y khoa và tìm hiểu kỹ hơn về tiền sử sức khỏe gia đình, cô nhận ra mình còn thiếu rất nhiều thông tin quan trọng về nguồn gốc sinh học của bản thân.
Quãng thời gian khó khăn để chấp nhận
Tháng 2/2025, O'Connor thực hiện xét nghiệm ADN. Người đàn ông đã nuôi dưỡng cô từ nhỏ và vẫn được cô xem là cha đồng ý làm xét nghiệm.
Khi kết quả được trả về, điều khiến O'Connor lo lắng nhất đã xảy ra: Hai người không có quan hệ huyết thống.
Cô gái cho hay, bản thân đã phần nào chuẩn bị tâm lý cho khả năng đó từ trước. Trong thời gian chờ kết quả, cô thường xem lại những bức ảnh gia đình cũ và bắt đầu nhận ra nhiều chi tiết trước đây chưa từng để ý, chẳng hạn như sự khác biệt rất lớn trong nụ cười của hai cha con.
Một năm sau, xét nghiệm ADN thứ hai với sự tham gia của Horton đã xác nhận điều mà cả hai nghi ngờ từ lâu: Họ là chị em cùng cha khác mẹ.
Việc chấp nhận sự thật này là một quá trình dài. Tuy nhiên, O'Connor cho biết phát hiện ấy cũng mang đến những điều tích cực.
Thay vì cảm thấy mình đã đánh mất hàng chục năm tình chị em, O'Connor nhìn nhận mọi việc theo hướng khác. Bởi họ vốn đã dành phần lớn cuộc đời bên nhau nên cả hai không xem đây là khoảng thời gian mất mát.
Hiện cả mẹ ruột và cha ruột của O'Connor đều đã qua đời, khiến một số câu hỏi sẽ mãi không có lời giải đáp.
Dù vậy, có một mối quan hệ chưa bao giờ thay đổi, đó là tình cảm giữa cô và người đàn ông đã nuôi dưỡng mình.
“Ông ấy luôn là người ủng hộ tôi nhiều nhất trong suốt câu chuyện này cũng như cả cuộc đời tôi. Ông ấy là điểm tựa vững chắc và tôi biết mình luôn có người để chia sẻ”, cô gái nói.
Những năm tháng sống trong hoài nghi từng ảnh hưởng đáng kể đến sức khỏe tinh thần của O'Connor, góp phần gây ra tình trạng lo âu, trầm cảm và mặc cảm về bản thân. Song, việc trò chuyện với một chuyên gia tâm lý đáng tin cậy đã giúp cô giải tỏa rất nhiều gánh nặng cảm xúc.
Cũng theo cô gái này, một phần của quá trình chữa lành đến từ việc chia sẻ câu chuyện trên mạng xã hội. O'Connor bắt đầu ghi lại hành trình xét nghiệm ADN và liên tục cập nhật những thông tin mới cho người theo dõi.
Câu chuyện thu hút sự quan tâm của hàng triệu người. O'Connor hy vọng những ai đang ở hoàn cảnh tương tự sẽ mạnh dạn chia sẻ tâm sự của mình, tìm kiếm sự hỗ trợ khi cần thiết và nhớ rằng họ không hề đơn độc.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
Người đàn ông âm thầm tạo nên huyền thoại bóng đá thế giới Lionel Messi

Ít ai biết rằng hành trình đến với đỉnh cao của Messi không hề bằng phẳng. Sinh ra tại thành phố Rosario (Argentina), cậu bé Lionel Messi sớm bộc lộ năng khiếu đặc biệt với trái bóng.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, Messi đã dành phần lớn thời gian để chơi bóng cùng bạn bè và người thân. Tài năng thiên bẩm giúp cậu nổi bật hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Tuy nhiên, biến cố đến khi Messi mới khoảng 10 tuổi. Các bác sĩ chẩn đoán cậu mắc chứng thiếu hormone tăng trưởng, một căn bệnh khiến cơ thể không phát triển bình thường. Nếu không được điều trị kịp thời, tương lai bóng đá của cậu bé gần như bị đe dọa nghiêm trọng.
Điều đáng nói là chi phí điều trị khi đó vô cùng đắt đỏ, vượt quá khả năng tài chính của gia đình Messi. Cha anh, Jorge Messi, lúc đó làm việc tại một nhà máy thép, trong khi mẹ Celia Cuccittini làm công việc bán thời gian. Thu nhập của gia đình không đủ để duy trì liệu trình điều trị kéo dài nhiều năm.
Đó là thời điểm thử thách nhất đối với gia đình Messi. Nhưng thay vì đầu hàng trước hoàn cảnh, Jorge Messi đã lựa chọn chiến đấu vì tương lai của con trai. Ông tin rằng Lionel sở hữu một tài năng đặc biệt và xứng đáng có cơ hội theo đuổi giấc mơ của mình.
Không chỉ là người cha, Jorge Messi còn là người thầy đầu tiên trên hành trình bóng đá của con trai. Ông từng tham gia công tác huấn luyện tại CLB Grandoli, nơi Messi bắt đầu làm quen với trái bóng. Những buổi tập đầu tiên, những trận đấu thiếu niên đầu tiên đều có bóng dáng của Jorge bên đường biên.
Chính ông là người nhận ra niềm đam mê mãnh liệt của con trai dành cho bóng đá. Trong khi nhiều đứa trẻ thay đổi sở thích theo thời gian, Messi gần như chỉ có một tình yêu duy nhất là trái bóng tròn. Jorge hiểu rằng để tài năng đó phát triển, con trai cần được tạo điều kiện tốt nhất.
Bước ngoặt lớn xuất hiện vào năm 2000 khi Barcelona chú ý đến tài năng của Messi. Sau quá trình đánh giá, đội bóng Tây Ban Nha quyết định chiêu mộ cậu bé người Argentina vào học viện đào tạo trẻ La Masia và đồng ý hỗ trợ chi phí điều trị bệnh.
Đằng sau quyết định thay đổi cuộc đời đó là những nỗ lực không ngừng của Jorge Messi. Ông đã làm việc với các nhà quản lý bóng đá và ban lãnh đạo Barcelona để tìm kiếm cơ hội cho con trai. Với Jorge, đó không đơn thuần là một thương vụ bóng đá mà là cơ hội cứu lấy tương lai của cậu con trai bé nhỏ đang phải chiến đấu với bệnh tật.
Rời Argentina sang Tây Ban Nha khi mới 13 tuổi là thử thách không nhỏ đối với Messi. Xa quê hương, xa bạn bè và phải thích nghi với môi trường hoàn toàn mới, cậu bé nhiều lần cảm thấy cô đơn. Trong giai đoạn ấy, Jorge Messi luôn ở bên cạnh để động viên và hỗ trợ con trai.
Ông cũng là người trực tiếp đồng hành cùng Messi trong quá trình điều trị bệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, Jorge từng kể rằng chính ông là người đưa con trai đi khám và tiêm hormone tăng trưởng theo chỉ định của bác sĩ trong suốt thời gian dài.
“Messi chưa bao giờ yếu ớt, ngược lại rất khỏe mạnh. Khi bắt đầu điều trị bằng hormone, chính tôi là người đưa Messi đi và tiêm thuốc vào chân”, ông chia sẻ.
Không ít lần gia đình Messi cân nhắc quay trở lại Argentina. Những khó khăn về giấy tờ và việc Messi không thể thi đấu trong một khoảng thời gian từng khiến cả nhà rơi vào trạng thái bế tắc. Tuy nhiên, Jorge vẫn kiên trì lắng nghe mong muốn của con trai.
Khi được hỏi có muốn quay về quê hương hay tiếp tục ở lại Tây Ban Nha, Messi đã lựa chọn ở lại để theo đuổi giấc mơ. Jorge tôn trọng quyết định đó và tiếp tục đồng hành cùng con trên hành trình đầy thử thách.
“Chúng tôi từng định trở về Argentina. Không phải vì thiếu tiền, mà do các vấn đề giấy tờ. Messi không thể thi đấu trong một thời gian và điều đó khiến con tôi rất buồn. Cả gia đình muốn quay về, nhưng khi tôi hỏi ý kiến, Messi nói muốn tiếp tục ở lại Tây Ban Nha”, ông Jorge nhớ lại.
Những năm tháng sau đó chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của Messi trong màu áo Barcelona. Từ một cầu thủ trẻ giàu triển vọng, anh từng bước trở thành ngôi sao hàng đầu thế giới. Cùng với sự thăng tiến của con trai, vai trò của Jorge Messi cũng thay đổi.
Ông trở thành người đại diện, cố vấn và quản lý các vấn đề liên quan đến sự nghiệp của Messi. Từ các cuộc đàm phán hợp đồng, các dự án thương mại cho đến những quyết định quan trọng trong sự nghiệp, Jorge luôn là một trong những người có tiếng nói quan trọng nhất.
Điều đặc biệt là dù nắm giữ vai trò lớn, Jorge Messi hiếm khi xuất hiện trước truyền thông. Khác với nhiều phụ huynh của các ngôi sao thể thao nổi tiếng, ông lựa chọn đứng phía sau thay vì bước ra ánh sáng. Jorge hiểu rằng nhân vật chính của câu chuyện phải là con trai mình.
Trong nhiều cuộc phỏng vấn hiếm hoi, ông mô tả Messi là một người sống tình cảm, yêu gia đình và luôn giữ lối sống giản dị. Theo Jorge, ngôi sao bóng đá nổi tiếng thế giới vẫn là cậu bé Lionel của ngày nào khi trở về nhà.
“Messi là người vui tính, thích ở bên gia đình, xem bóng đá trên TV và đi ăn ngoài. Con trai tôi rất thích món bò chiên kiểu Milan mà mẹ nấu. Nhà là nơi nó cảm thấy hạnh phúc nhất. Messi không thích các cuộc phỏng vấn hay những buổi ghi hình mà mình là nhân vật chính. Điều đó khiến Messi không thoải mái”, ông nói.
Có lẽ chính nền tảng gia đình bền vững đã giúp Messi duy trì sự cân bằng trong suốt sự nghiệp. Dù trải qua những đỉnh cao vinh quang hay những thất bại cay đắng, anh luôn có gia đình ở phía sau làm điểm tựa tinh thần.
Bản thân Messi cũng nhiều lần khẳng định gia đình là điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh thừa nhận mọi thành công trên sân cỏ đều có sự đóng góp của những người thân, đặc biệt là cha mẹ.
Bên cạnh cha mẹ, Messi cũng nhiều lần nhấn mạnh vai trò của vợ anh, Antonela Roccuzzo, cùng 3 người con trong việc giúp anh duy trì sự cân bằng giữa bóng đá và cuộc sống cá nhân. Theo Messi, gia đình mang lại cho anh cảm giác bình yên, giúp anh giữ được sự ổn định trong suốt những năm tháng thi đấu đỉnh cao.
“Danh hiệu và thành công là điều tuyệt vời, nhưng gia đình luôn là điều quan trọng nhất trong cuộc đời tôi”, Messi chia sẻ khi được hỏi về những giá trị mà anh trân trọng nhất.
Sau hơn 2 thập kỷ thi đấu chuyên nghiệp, Messi đã giành gần như mọi danh hiệu cao quý mà một cầu thủ có thể mơ ước. Anh trở thành biểu tượng toàn cầu, nguồn cảm hứng cho hàng triệu người yêu bóng đá.
Nhưng phía sau những chiếc cúp vàng, những kỷ lục và những tràng pháo tay của người hâm mộ vẫn luôn có hình bóng của Jorge Messi. Đó là người cha từng chắt chiu từng đồng để chữa bệnh cho con, người dám đưa cả gia đình sang một đất nước xa lạ để con có thể theo đuổi hy vọng, người âm thầm đồng hành với con trai qua mọi thăng trầm của sự nghiệp.
Có thể nói, nếu tài năng tạo nên Lionel Messi trên sân cỏ thì tình yêu thương, sự hy sinh và niềm tin của ông Jorge Messi đã góp phần tạo nên huyền thoại Lionel Messi ngoài đời thực. Và đó chính là một trong những câu chuyện đẹp của bóng đá thế giới.
Tin Gốc: Dân Trí

