Bà Han Myung-ae, 58 tuổi, thường bắt đầu ngày làm việc từ lúc nhiều người còn chưa thức giấc và chỉ kết thúc khi trời đã tối. Là môi giới bất động sản, thu nhập hoa hồng của bà bị giới hạn bởi quy định pháp luật. Vì vậy, bà không khỏi chạnh lòng khi biết nhân viên Samsung Electronics có thể nhận thưởng tới 600 triệu won trong năm nay.
“Họ vốn kiếm nhiều tiền hơn phần lớn xã hội chỉ vì làm ở Samsung, nhưng giờ lại đòi hỏi thêm và gây áp lực lên doanh nghiệp”, bà Han nói. “Trong khi đó, rất nhiều người ngoài kia cũng làm việc chăm chỉ và giỏi không kém, nhưng chỉ nhận mức lương cố định”.
Theo dữ liệu từ Cục Thống kê Hàn Quốc (KOSTAT) và Bộ Việc làm và Lao động Hàn Quốc, thu nhập trung bình của người lao động làm công ăn lương khoảng 3,3 đến 3,5 triệu won một tháng (khoảng 29.000 – 31.000 USD một năm). Với nhóm lao động phổ thông, tự do hoặc môi giới như bà Han, thu nhập khoảng hơn 20.000 USD mỗi năm.
Tại Hàn Quốc, các gói thưởng kỷ lục của hai gã khổng lồ công nghệ Samsung Electronics và SK hynix đang làm dấy lên nhiều ý kiến trái chiều. Cơn sốt trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu khiến nhu cầu chip nhớ phục vụ các trung tâm dữ liệu tăng mạnh, giúp ngành bán dẫn nước này trúng đậm và thu về khoản lợi nhuận khổng lồ.
Nếu thỏa thuận tiền lương tạm thời giữa Samsung Electronics và công đoàn được phê duyệt, công ty sẽ trích 10,5% từ khoản lợi nhuận năm nay để lập quỹ thưởng hiệu suất đặc biệt. Nhân viên bộ phận sản xuất chip nhớ được ước tính nhận tới 444.000 USD trước thuế, bao gồm cả khoản Khuyến khích Hiệu suất Tổng thể, còn gọi là OPI.
Năm ngoái, đối thủ cạnh tranh SK hynix cũng bỏ mức trần thưởng 10 lần lương cơ bản và chuyển sang cơ chế thưởng gắn với 10% lợi nhuận hoạt động của công ty. Đầu năm nay, mỗi nhân viên SK hynix nhận trung bình khoảng 110.000 USD, tương đương 30 lần lương cơ bản. Một số dự báo cho thấy mức thưởng năm tới của doanh nghiệp này có thể tăng lên mức 444.000 đến 518.000 USD mỗi người.
Những khoản thưởng lớn bằng cả gia tài của các hãng chip khiến nhiều lao động Hàn Quốc cảm thấy bị bỏ lại phía sau trong bối cảnh lạm phát và khoảng cách giàu nghèo ngày càng nới rộng. Làn sóng phản đối này càng dâng cao khi công đoàn Samsung liên tục tổ chức các cuộc đàm phán kéo dài và đe dọa bãi công để ép doanh nghiệp phải nâng tỷ lệ trích lợi nhuận chia cho người lao động.
Ông Kim, 70 tuổi, một người đã nghỉ hưu, cho rằng công đoàn Samsung Electronics đang đòi hỏi quá mức khi dùng biện pháp mạnh để ép doanh nghiệp chia thêm tiền, bất chấp việc họ đã nhận đãi ngộ rất cao. “Bạn có thể yêu cầu chia lợi nhuận, nhưng cũng phải sẵn sàng chia sẻ cả thua lỗ”, Kim nói.
Ông phân tích tiền lương và chia sẻ lợi nhuận là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Việc nhân viên yêu cầu thêm lợi nhuận ngoài lương đồng nghĩa họ đang đòi hỏi phần vốn thuộc về các cổ đông. Các tập đoàn công nghệ phải bỏ lượng vốn rất lớn để duy trì hoạt động cũng như nghiên cứu phát triển, nên khi có lãi, một phần bắt buộc cần được giữ lại để tái đầu tư nhằm phòng ngừa những giai đoạn thị trường khủng hoảng.
Tuy nhiên, không phải ai cũng phản đối các khoản thưởng này. Một số người dân cho biết họ ghen tị nhưng vẫn cho rằng nhân viên Samsung xứng đáng được nhận. Anh Kim Chang-jin, một kế toán 33 tuổi, bày tỏ bản thân có chút đố kỵ nhưng xem đây là chính sách chính đáng của công ty. “Họ nhận được thành quả xứng đáng khi ở đúng nơi vào đúng thời điểm”, anh nói.
Anh Lee Jong-seong, 42 tuổi, là nhân viên công nghệ thông tin, nói nhân viên Samsung tự kiếm được khoản thưởng nhờ hiệu suất làm việc thực tế. “Tôi ghen tị, nhưng không thể phủ nhận họ tự làm ra nó”, anh Lee nói.
Ông Zhang Longxiang ở huyện Lương Sơn, tỉnh Sơn Đông, là truyền nhân đời thứ 17 môn thiết sa chưởng phái Long Hổ. Đây là môn võ truyền thống thuộc nhóm 72 tuyệt kỹ của Thiếu Lâm Tự, tập trung rèn đôi tay cứng cáp để tăng uy lực đòn đánh.
Sau 20 năm tập luyện, bàn tay phải của ông Zhang đạt độ dày 8 cm, gấp đôi kích thước bàn tay người bình thường. Mu bàn tay, lòng bàn tay và các khớp ngón tay chi chít vết chai.
Đam mê võ thuật từ nhỏ nhưng phải đến năm 1998 khi làm bảo vệ tại một công ty ở Sơn Đông, ông Zhang gặp võ sư Yang Xinchuan. Ấn tượng với đôi tay của vị võ sư, ông xin theo học. Ông có 7 năm học nghề và 8 năm làm đệ tử chính thức.
Phương pháp rèn luyện kết hợp ngạnh khí công và dùng lực đánh vào các vật liệu cứng, giúp võ sinh tăng mật độ xương và khả năng chịu đau. Mỗi ngày, ông Zhang dành 2-3 giờ lặp lại các động tác vỗ, chặt bao cát chứa bi thép. Mỗi động tác lặp lại 1.000 lần, dần đẩy tổng số lượt tập lên hàng nghìn lần mỗi ngày. Mùa đông khắc nghiệt thường gây nứt nẻ da tay. Những lúc chấn thương, võ sinh thoa rượu thuốc gia truyền nhằm bảo vệ da, hoạt huyết, tan máu bầm và kích thích cơ bắp phát triển.
"Tôi đánh vào bao cát 6.000 lần mỗi ngày nhưng không bao giờ nhúng tay vào chảo cát nóng như phim ảnh thêu dệt", ông Zhang cho biết.
Rèn luyện mang lại cho ông Zhang sức mạnh chặt vỡ hàng loạt viên gạch, đóng đinh sắt vào ván gỗ bằng tay không. Ông giành chiến thắng tại các giải đấu võ thuật quốc gia trong 5 năm liên tiếp (2006-2010).
Tháng 7/2017, tại cuộc thi tuyển chọn 72 tuyệt kỹ thuộc Đại hội Vô Già chùa Thiếu Lâm lần thứ nhất, ông Zhang dùng một tay chặt gãy 8 viên gạch, phá vỡ kỷ lục 6 viên gạch của chính mình trước đó, vượt qua 40 đối thủ. Thời điểm năm đầu tiên học võ, ông chỉ chặt được 3 viên.
Giới võ thuật cổ truyền Trung Quốc đánh giá ông Zhang thuộc nhóm cao thủ thiết sa chưởng có sức ảnh hưởng. Đam mê níu chân ông gắn bó với võ thuật hơn 20 năm. "Thiết sa chưởng rèn luyện luồng khí bên trong và gân cốt da bên ngoài", truyền nhân đời thứ 17 nói.
Hiện tại, ông Zhang truyền dạy thiết sa chưởng cho các đệ tử. Ông kể luôn nhắc nhở học trò lời dạy của sư phụ Yang Xinchuan về võ đức: Không dùng sức mạnh bắt nạt người khác, luyện võ để hoàn thiện bản thân và giữ gìn văn hóa truyền thống.
Ngày 7/5, Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh (Cà Mau) xác nhận, một phụ nữ ở xã Khánh Lâm vừa bị chó dại lao vào nhà cắn, với 6 vết cắn sâu. Sự việc xảy ra vào trưa 3/5, chị T.T.H.T (32 tuổi, ở ấp 6, xã Khánh Lâm) đang ở trong nhà bị 1 con chó nặng khoảng 9kg, chưa rõ chủ nuôi lao vào tấn công từ phía sau với 6 vết cắn sâu ở chân trái, chảy nhiều máu, người thân lập tức đưa chị T. đến cơ sở y tế cấp cứu và điều trị dự phòng.
Theo lời kể của nhân chứng, trước khi xảy ra sự việc, con chó có biểu hiện của bệnh dại, như lừ đừ, chảy nhiều nước dãi và mất kiểm soát hành vi. Sau khi tấn công người, con vật bị nhốt trong nhà vệ sinh nhưng vẫn liên tục cắn phá, rồi nhanh chóng suy yếu và chết sau khoảng 30 phút.
Nhận được tin báo, đại diện Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh tới lấy mẫu xét nghiệm. Kết quả xét nghiệm xác định con chó trên mắc virus dại. Lực lượng thú y địa phương đã tiến hành tiêu hủy xác động vật theo đúng quy trình, đồng thời phun thuốc sát trùng toàn bộ khu vực nhà chị T. và các vị trí con vật từng qua nhằm triệt tiêu mầm bệnh.
Bên cạnh đó, lực lượng chức năng đã xác định đây là ổ dịch dại thứ 2 trên địa bàn tỉnh Cà Mau từ đầu năm 2026 đến nay.
Giữa kho tàng ẩm thực phong phú của miền Tây sông nước, đuông dừa được xem là một trong những món ăn độc lạ và gây nhiều tranh luận bậc nhất. Với hình thức khá "đặc biệt", món ăn này khiến không ít thực khách phải dè chừng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nhưng lại trở thành trải nghiệm ẩm thực khó quên đối với những ai đủ can đảm thưởng thức.
Tại miền Tây, đuông dừa được chế biến thành nhiều món ăn độc đáo như đuông dừa nướng, đuông ngâm nước mắm hay chiên bơ, tạo nên hương vị béo ngậy, lạ miệng.
Điều đáng nói với không ít người, hình ảnh những con đuông dừa to bằng ngón tay, ngọ nguậy trong thân dừa có thể gây cảm giác rợn người. Thế nhưng, với người dân miền Tây, đây lại được xem như "lộc trời" một đặc sản tự nhiên không phải lúc nào cũng có. Tập trung nhiều nhất ở Bến Tre, vùng đất được mệnh danh là "thủ phủ dừa", đuông dừa gắn liền với những rặng dừa bạt ngàn đặc trưng.
Dù thực chất là loài gây hại, bởi chúng đục khoét thân cây khiến dừa dần héo chết, nhưng chính đuông dừa lại trở thành nguyên liệu ẩm thực độc đáo, góp mặt trong nhiều món ăn dân dã mà vẫn giàu hương vị.
Theo kinh nghiệm của người dân địa phương, vào mùa mưa, bọ rầy thường bay đến các ngọn dừa để đẻ trứng. Khi trứng nở, ấu trùng bắt đầu ăn phần hủ dừa bên trong thân cây. Đến khi cây dừa bị hư hại nặng và héo úa, cũng là lúc đuông dừa phát triển đầy đủ, béo tròn. Khi đó, người dân chỉ cần chặt hạ thân dừa là có thể thu hoạch đuông để chế biến thành nhiều món ăn đặc sản.
Đuông dừa thực chất là ấu trùng của một loài bọ sống trong thân cây dừa, thường xuất hiện ở những cây dừa già hoặc bị sâu đục. Nhờ sống trong môi trường giàu dinh dưỡng, chúng có thân béo tròn, màu trắng sữa, được người dân địa phương xem là nguyên liệu giàu chất béo và chế biến thành nhiều món ăn.
Trong đó, đuông dừa sống chấm nước mắm được xem là cách ăn "nguyên bản" nhất, đồng thời cũng gây ấn tượng mạnh nhất. Những con đuông còn sống được thả trực tiếp vào chén nước mắm ớt rồi ăn ngay. Cảm giác ban đầu có thể khiến nhiều người e dè, nhưng với người quen, đây lại là trải nghiệm ẩm thực đặc biệt.
Theo mô tả của những người từng thưởng thức, đuông dừa có vị béo, mềm, hơi ngọt, gợi liên tưởng đến lòng đỏ trứng hoặc bơ. Khi kết hợp với nước mắm cay mặn, hương vị trở nên đậm đà và lạ miệng hơn, tạo nên sức hút riêng dù không phải ai cũng dễ tiếp cận.
Thêm một điều thú vị về đặc sản "kinh dị" này là ngoài ăn sống, đuông dừa còn được chế biến thành nhiều món như chiên giòn, nướng hoặc xào.
Các cách chế biến này giúp món ăn trở nên dễ thưởng thức hơn, đặc biệt với người lần đầu trải nghiệm. Tuy vậy, với giới sành ăn, đuông sống vẫn được xem là "đỉnh cao" hương vị.
Dù mang danh đặc sản, món ăn này vẫn tạo ra nhiều ý kiến trái chiều. Không ít người cho rằng việc thưởng thức đuông sống gây cảm giác khó chấp nhận về mặt tâm lý, bên cạnh đó vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm cũng là yếu tố cần cân nhắc, đặc biệt khi trải nghiệm theo cách truyền thống. Vì vậy, người dùng nên lựa chọn địa điểm uy tín nếu muốn thử món ăn này.
Hiện nay, giá đuông dừa tươi dao động khoảng 300.000 – 500.000 đồng/kg, nếu mua lẻ, giá thường khoảng 5.000 – 10.000 đồng/con tùy kích thước và chất lượng.