Ngày 9/7, TAND khu vực 2 tuyên Hồ Văn Phương Tâm, 43 tuổi, ở phường Kim Long, án 3 năm 6 tháng tù về tội Cố ý làm hư hỏng tài sản.
Theo cáo trạng, khoảng 11h55 ngày 24/5/2025, Tâm mua vé vào tham quan Đại Nội Huế. Khi đến điện Thái Hòa, bị cáo leo qua hàng rào bảo vệ, ngồi lên ngai vua triều Nguyễn, dùng tay bẻ gãy phần tựa phía trước bên trái và tiếp tục đập phá khiến vỡ thành nhiều mảnh. Sau khoảng 15 phút, lực lượng bảo vệ đã khống chế Tâm và bàn giao cho cơ quan công an xử lý.
Kết quả định giá xác định chi phí tối thiểu để khôi phục phần hiện vật bị hư hỏng là hơn 173,2 triệu đồng. Hội đồng định giá đồng thời khẳng định những tổn thất về giá trị lịch sử, văn hóa và tinh thần đối với bảo vật quốc gia là không thể định lượng bằng tiền.
Quá trình điều tra, cơ quan chức năng xác định tại thời điểm gây án, Tâm bị rối loạn tâm thần nặng do sử dụng Methamphetamine trong thời gian dài, mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi. Tuy nhiên, theo quy định của Bộ luật Hình sự, việc mất khả năng nhận thức là hậu quả từ hành vi tự sử dụng trái phép chất ma túy nên bị cáo vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự.
Sau thời gian điều trị bắt buộc, kết luận giám định mới xác định bị cáo chỉ còn hạn chế khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.
Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo đã xâm phạm tài sản là bảo vật quốc gia, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến công tác bảo tồn di sản văn hóa dân tộc.
Ngai vàng triều Nguyễn được đặt ở điện Thái Hòa là hiện vật độc bản mang nhiều giá trị lịch sử, văn hóa. Ngai cao 101 cm, rộng 72 cm, dài 87 cm. Phần đế dài 118 cm, rộng 90 cm, cao 20 cm. Phía trên ngai có bửu tán thếp vàng lộng lẫy. Tất cả được làm bằng gỗ sơn son thếp vàng. Tháng 1/2016, ngai vàng được công nhận bảo vật quốc gia.
Tin Gốc: Vnexpress

Từng là trụ cột kinh tế của gia đình, anh Hoàng Bảo Công (35 tuổi, ở Lâm Đồng) nay phải sống cảnh "đặt đâu nằm đó" sau tai nạn lao động.
Ngồi bên mép giường bệnh, bà Hà Thị Quý (57 tuổi, mẹ anh Công) chậm rãi lau người cho con trai. Bà nghẹn giọng kể, gần 6 năm trước, trong lúc làm thợ hồ, chiếc máy trộn hồ đổ xuống, đè vào lưng anh Công.
Tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Lâm Đồng, bác sĩ thông báo anh Công bị liệt hai chân. Dù phẫu thuật hay không, anh vẫn có nguy cơ sống cảnh “đặt đâu nằm đó”. Nhìn con bất động trên giường bệnh, bà Quý chết lặng, nước mắt trào ra: “Mất hết rồi, không còn gì nữa”.
Từ đó, cuộc sống hai mẹ con gắn chặt với bệnh viện. Mỗi ngày của người mẹ chỉ còn quẩn quanh bên giường bệnh: lau người, thay tã, đút con ăn, xoay trở tư thế, dõi theo từng biểu hiện bất thường trên cơ thể con.
Ba tháng sau, cơ thể anh Công xuất hiện các vết loét nặng ở vùng mông, có nguy cơ nhiễm trùng, hoại tử cao. Bà Quý lại khăn gói đưa con xuống TP.HCM điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy, sau đó chuyển sang Bệnh viện Phục hồi chức năng - điều trị bệnh nghề nghiệp TP.HCM. Khi vết thương tạm ổn, anh được xuất viện về nhà.
Nhưng một thời gian sau, các vết loét tái phát, lan rộng và nặng hơn. Đầu tháng 3.2026, bà Quý lại đưa con đến Bệnh viện Trưng Vương điều trị.
Để cứu con, bà Quý cắn răng bán mảnh đất canh tác - "nồi cơm" của cả gia đình - được 1,2 tỉ đồng để lấy tiền chạy chữa. Sau gần 6 năm, số tiền ấy lần lượt trôi theo những lần nhập viện kéo dài. Không còn gì để bán, bà tiếp tục vay mượn, trong đó có cả những khoản vay trả góp với lãi suất cao.
“Tôi biết càng vay càng lún sâu trong nợ nần, nhưng nhìn con đau đớn như vậy, tôi không còn cách nào khác”, bà ngậm ngùi.
Những lúc con được xuất viện về nhà, bà Quý tranh thủ đi làm thuê: cắt cỏ, hái cà phê... để kiếm tiền thuốc thang.
Bà Quý có 4 người con. Anh Công là con cả; người con thứ hai ở nhà chăm cha bị động kinh; người con thứ ba nuôi em út ăn học. Gần 6 năm qua, hành trình chăm sóc con ở bệnh viện dồn cả lên đôi vai người mẹ.
Trong những đêm dài ở bệnh viện, bà Quý co ro trên chiếc ghế bố sát giường con, nỗi lo cứ đè nặng: "Ngày mai lấy gì để tiếp tục lo cho con". Nợ cũ chưa trả xong, tiền lãi hằng tháng vẫn chồng chất; có khoản vay còn phải trả góp với lãi cao.
Mỗi ngày ở bệnh viện, dù tằn tiện hết mức, bà vẫn phải chi khoảng 200.000 đồng cho ăn uống, tã, vật dụng sinh hoạt và những khoản lặt vặt. Để dành tiền mua thuốc cho con, nhiều lần bà phải xin cơm từ thiện ăn qua bữa.
Nằm trên giường bệnh, anh Công hiểu hết những vất vả của mẹ: “Tôi thương mẹ vì đã theo tôi qua nhiều bệnh viện. Chỉ mong mình có thể bớt bệnh để mẹ bớt lo”.
Lặng lẽ ngồi bên giường bệnh, bà Quý đưa tay vuốt gương mặt hốc hác của con trai. Phía trước bà vẫn là những ngày bám bệnh viện, là tiền ăn, tiền đi lại, thuốc men và những khoản nợ chưa biết khi nào trả hết.
Theo bác sĩ Nguyễn Xuân Thiện, Khoa Bỏng - tạo hình thẩm mỹ, Bệnh viện Trưng Vương, người trực tiếp điều trị cho anh Công, đây là ca điều trị rất khó.
Bệnh nhân có nhiều vết loét tì đè, tập trung ở vùng cùng cụt (vùng cuối cột sống, gần mông), mấu chuyển lớn hai bên (vùng xương nhô ở hai bên hông) và hai mắt cá ngoài (phần xương nhô ở mặt ngoài cổ chân).
Trong đó, vết loét vùng cùng cụt nặng nhất, rộng khoảng 25 x 25 cm; các vết loét ở hai vùng mấu chuyển lớn cũng rộng, sâu và rất phức tạp.
Bên cạnh đó, anh Công còn thiếu máu và suy dinh dưỡng nặng, khiến vết loét chậm lành, sức đề kháng giảm, nguy cơ nhiễm trùng tăng.
Theo bác sĩ, bệnh nhân đã nhiều lần nhập viện tuyến trước, phẫu thuật nhiều lần nên vùng da lành và mô quanh vết thương có nhiều sẹo xơ, chai cứng, co kéo. Đây là trở ngại lớn vì không còn nhiều vùng da lành đủ điều kiện để che phủ các vết loét lớn.
Trước mắt, ê kíp điều trị tập trung kiểm soát nhiễm trùng, chăm sóc vết thương bằng các loại băng gạc phù hợp, đồng thời nâng đỡ thể trạng cho bệnh nhân.
Khi tình trạng bệnh nhân ổn định hơn, bác sĩ mới có thể tính đến phẫu thuật che phủ như: cắt lọc hoại tử, che phủ từng vết loét ở hai vùng mấu chuyển lớn, sau đó tiếp tục che phủ vết loét vùng cùng cụt.
“Việc điều trị phải tính bằng tháng, thậm chí bằng quý. Do đó, tổng chi phí dự kiến sẽ là con số rất lớn đối với gia đình”, bác sĩ Thiện nói.
Hiện bệnh nhân đã được phẫu thuật che phủ vùng mấu chuyển lớn bên phải (vùng hông phải) và chuẩn bị phẫu thuật che phủ vùng mấu chuyển lớn bên trái (vùng hông trái).
Mới đây, chúng tôi liên hệ UBND xã Tân Hà Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng để hỏi về gia cảnh anh Công. Một lãnh đạo xã này xác nhận: Gia đình bà Hà Thị Quý thuộc diện khó khăn, có hai người khuyết tật đặc biệt nặng thuộc đối tượng bảo trợ xã hội. Đó là anh Hoàng Bảo Công và ông Hoàng Văn Hồng (57 tuổi, cha anh Công).
Tin Gốc: Thanh Niên

Liệt sĩ Trần Văn Khôi (còn gọi là Trần Khôi) sinh năm 1947, là con cả trong gia đình có 6 anh chị em, sinh ra và lớn lên ở thôn Bình Phú, xã Hoài Thanh Tây, H.Hoài Nhơn, Bình Định (nay là P.Hoài Nhơn, tỉnh Gia Lai).
Năm 1964, khi mới 16 tuổi, ông Khôi tham gia du kích và bị lộ, được tổ chức đưa lên căn cứ Hoài Châu, gia nhập quân giải phóng, hoạt động ở địa phương.
"Hồi ấy tôi hơn 10 tuổi, nhớ rõ 2 lần anh Khôi theo đơn vị từ trên rừng xuống đồng bằng nhận lương thực, thực phẩm, có tranh thủ ghé về thăm nhà, Năm 1965, gia đình nhận được tin anh hy sinh, đã lập bàn thờ. Nhưng ngay sau đó, anh Khôi về thăm nhà. Đến lúc ấy mới biết là báo tử nhầm sang liệt sĩ Lê Khôi, cũng người trong thôn Bình Phú", ông Trần Văn Hảo kể lại.
Ngày 6.7.1966, chiến sĩ Trần Văn Khôi (quê quán Hoài Thanh, H.Hoài Nhơn, Bình Định) được Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ (khi ấy là Chủ tịch Hội đồng cố vấn Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam) ký quyết định tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng ba, vì "đã có thành tích chiến đấu và phục vụ chiến đấu trong chống Mỹ cứu nước".
Khoảng cuối năm 1966, do bị thương trong chiến đấu, chiến sĩ Trần Văn Khôi được đưa ra Bắc điều trị, sau đó chọn đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân 1. Theo thông tin từ người thân, sau khi tốt nghiệp sĩ quan, quân nhân Trần Văn Khôi nhận quyết định về làm nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ đi B (chiến trường miền Nam) ở một đơn vị quân đội đóng quân trên địa bàn tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội).
Ngày 3.12.1971, Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký thưởng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng ba cho thiếu úy Trần Văn Khôi (trong quyết định khen thưởng ghi là Trần Khôi, quê quán ở xã Hoài Thanh, H.Hoài Nhơn, Bình Định) do "đã có thành tích phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam".
Trong thời gian quân nhân Trần Văn Khôi học tập và công tác ngoài Bắc, gia đình trong miền Nam gặp những biến cố nặng nề, khiến các em phải ly tán.
Tháng 3.1967, đạn pháo của đối phương bắn vào thôn Bình Phú, xã Hoài Thanh Tây, H.Hoài Nhơn, Bình Định (nay là khu phố Bình Phú, P.Hoài Nhơn, Gia Lai) làm nhiều người chết và bị thương. Trong đó, ông bà nội của quân nhân Trần Văn Khôi chết tại chỗ. Mẹ của ông là bà Nguyễn Thị Cấn (sinh năm 1928) bị thương nặng, được đưa xuống bệnh viện ở Quy Nhơn điều trị, nhưng không qua khỏi. Đến tháng 5.1967, bố của quân nhân Trần Văn Khôi là ông Trần Sâm (sinh năm 1927) là cán bộ nông hội thôn Bình Phú, cũng hy sinh (năm 2016, liệt sĩ Trần Sâm được cấp bằng Tổ quốc ghi công - PV).
Mất cả cha lẫn mẹ trong vòng 2 tháng, những người em của quân nhân Trần Văn Khôi được họ hàng đón về nuôi: Ông Trần Văn Hảo (khi ấy 14 tuổi) và bà Trần Thị Minh (khi ấy 4 tuổi) lên sống với chú ruột Trần Trầm ở vùng rừng Đức Trọng, Lâm Đồng; ông Trần Xuân Thanh (khi ấy 9 tuổi) và bà Trần Thị Cảnh (3 tuổi) lên An Khê, Gia Lai ở với gia đình bà cô Trần Khế. Duy nhất em kế ông Khôi là bà Trần Thị Sử (khi ấy 16 tuổi) ở lại nền nhà cũ vẫn còn hố pháo.
Sau ngày đất nước thống nhất 30.4.1975, quân nhân Trần Văn Khôi khoác ba lô về quê rồi dành hết thời gian nghỉ phép để lên Lâm Đồng và Gia Lai tìm lại các em, đưa về quê hương Bình Phú, cắt lá dừa làm lại mái nhà cho các em. Ông Trần Văn Hảo kể lại: "Tôi là con thứ 3 trong gia đình, khi đó 22 tuổi, được anh Khôi tâm sự gửi gắm nhiều nhất trong việc chăm nuôi 3 đứa em sau".
Theo lời kể của ông Hảo và những người thân, cuối năm 1975, trung úy Trần Văn Khôi chuyển công tác từ Hà Tây vào Vùng 4 Hải quân, đóng quân ở Cam Ranh, Khánh Hòa. Đầu năm 1976, trung úy Khôi xin nghỉ phép, từ Cam Ranh ra thăm nhà và thông báo "tới đây, tháng 3.1976, sẽ ra công tác ngoài đảo Sinh Tồn, Trường Sa. Khoảng 2 năm sau sẽ trở về, chăm sóc nuôi nấng cho các em".
Trước khi ra nhận nhiệm vụ ngoài Trường Sa, trung úy Trần Văn Khôi để lại cho các em toàn bộ quân tư trang mới cấp phát, lương thực, thực phẩm và cả chiếc mũ cối tặng em trai Trần Văn Hảo. Đặc biệt, trung úy Khôi gửi lại tấm hình chụp ông lúc mới nhận quân hàm trung úy cùng 2 giấy chứng nhận Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng ba và Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng ba.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Trần Văn Hảo kể: "Sau khi anh Khôi ra Trường Sa, tôi xin đi làm công nhân xây dựng đường sắt để nuôi các em. Thời gian đầu, còn nhận được thư của anh Khôi nhưng từ cuối 1976, không có thông tin gì, cứ nghĩ anh bận công tác ngoài đảo.
Năm 1979, tôi nhập ngũ vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 860, Quân khu 5 (năm 1989, Sư đoàn 860 sáp nhập vào Quân đoàn 3 - PV), tham gia chiến đấu ở chiến trường Campuchia. Năm 1983 thì tôi xuất ngũ trở về địa phương với quân hàm trung sĩ.
Từ sau khi xuất ngũ năm 1983 cho đến cuối những năm 1990, tôi đã 4 lần ra Cam Ranh tìm vào đơn vị anh Khôi để xin thông tin, hỏi xem anh tôi đang ở đâu.
Các anh cán bộ chính sách hồi ấy đón tiếp, giúp đỡ rà soát rất kỹ, nhưng đều trả lời: Trên giấy tờ sổ sách của Vùng 4 Hải quân, chỉ có liệt sĩ Đỗ Văn Khôi, quê ở Quy Nhơn, Bình Định, hy sinh tại đảo Sinh Tồn (Trường Sa) năm 1976. Không có ai tên là Trần Văn Khôi hay Trần Khôi, quê ở Hoài Nhơn, Bình Định.
50 năm đã trôi qua, kể từ khi anh Trần Văn Khôi ra đảo Trường Sa làm nhiệm vụ, gia đình không nhận được bất cứ thông tin nào về anh, không biết anh còn sống ở đâu hay đã chết. Chúng tôi là các em, nhưng cũng đều đã già, trên dưới 70 tuổi, không còn sống được bao lâu nữa. Khẩn thiết đề nghị Báo Thanh Niên phản ánh để các cấp, các ngành tìm giúp thông tin về anh Trần Văn Khôi…". (còn tiếp)
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 18.4, thông tin từ Bệnh viện Đa khoa Diễn Châu (Nghệ An) cho biết bệnh viện vừa tiếp nhận, điều trị cho hơn 20 người nhậo viện với triệu chứng ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì.
Trước đó, sáng 17.4, Bệnh viện Đa khoa Diễn Châu tiếp nhận một số người được đưa đến biệnh viện với các triệu chứng: nôn ói, đau bụng, tiêu chảy, một số trường hợp kèm sốt cao. Số người nhập viện sau đó tăng vào buổi tối cùng ngày và đến sáng 18.4, một số người tiếp tục nhập viện với các biểu hiện như trên.
Đến chiều 18.4, có 25 bệnh nhân đang được điều trị tại bệnh viện, trong đó có 20 người cho biết trước đó có ăn bánh mì mua tại một tiệm bánh ở xã Diễn Châu.
Các bác sĩ cũng cho hay, sức khỏe một số người đã ổn định, nhưng vẫn cần phải tiếp tục giám sát do triệu chứng tiêu hóa còn nặng.
Ngay sau khi xảy ra vụ việc, cơ quan chức năng đã tiến hành kiểm tra tiệm bánh mì này, đồng thời lấy mẫu thực phẩm và bệnh phẩm để xét nghiệm, xác định nguyên nhân gây ngộ độc.
Tin Gốc: Thanh Niên

