Một trường hợp y khoa tại Hàng Châu, Trung Quốc đang được truyền thông địa phương nhắc lại như một lời cảnh báo điển hình về việc tự ý điều trị tổn thương da. Một phụ nữ 40 tuổi, do nhầm lẫn một khối u dưới da với mụn trứng cá thông thường, đã tự điều trị tại nhà trong thời gian dài, dẫn đến nhiễm trùng nặng, hoại tử mô và nguy cơ biến dạng khuôn mặt vĩnh viễn.
Theo thông tin từ bệnh viện và truyền thông Trung Quốc, người phụ nữ (được gọi là bà Wu) phát hiện một nốt nhỏ ở vùng má phải, gần đường viền hàm. Ban đầu, khối này chỉ có kích thước khoảng bằng hạt gạo, kèm cảm giác hơi đau nhẹ nhưng không đáng kể.
Do từng có tiền sử mụn da và các nốt viêm nhỏ tương tự, bà Wu chủ quan cho rằng đây chỉ là mụn trứng cá thông thường. Bà đã tự sử dụng các loại kem trị mụn sẵn có trong nhà với hy vọng tình trạng sẽ tự biến mất sau vài ngày.
Tuy nhiên, thay vì cải thiện, khối sưng bắt đầu phát triển nhanh hơn. Chỉ sau khoảng một tuần, kích thước đã tăng lên bằng hạt đậu nành, vùng da xung quanh đỏ lên, sưng đau rõ rệt hơn.
Dù tình trạng ngày càng nặng, người phụ nữ không đi khám mà tiếp tục tìm kiếm thông tin trên mạng. Bà bắt đầu thử nhiều loại thuốc bôi khác nhau, từ sản phẩm không kê đơn đến các loại kem “trị mụn nhập khẩu” và cả những phương pháp không rõ nguồn gốc được chia sẻ trên internet.
Việc sử dụng nhiều loại thuốc xen kẽ không những không giúp cải thiện mà còn khiến da bị kích ứng, tạo điều kiện cho vi khuẩn phát triển mạnh hơn.
Điều đáng nói trong hơn hai tháng, khối sưng dần biến thành một ổ áp xe. Đây là tình trạng nhiễm trùng có mủ, khi vi khuẩn xâm nhập sâu vào mô dưới da, tạo thành khoang chứa dịch viêm và mủ.
Đỉnh điểm của sự việc xảy ra khi bà Wu cảm thấy có một khối cứng nằm giữa ổ áp xe. Nghĩ rằng đó là “nhân mụn”, bà đã tự cố gắng nặn và lấy ra tại nhà.
Ngay sau thao tác này, một vết thương sâu xuất hiện ở má phải. Máu và mủ bắt đầu chảy ra liên tục, không kiểm soát. Vùng da xung quanh nhanh chóng bị sưng to, đỏ rực, nóng và đau dữ dội.
Chỉ trong thời gian ngắn, tình trạng trở nên nghiêm trọng đến mức bà khó có thể mở miệng, ăn uống hay giao tiếp bình thường. Giấc ngủ cũng bị ảnh hưởng nặng nề do đau nhức liên tục.
Sau khi tình trạng vượt ngoài khả năng chịu đựng, bà Wu được đưa đến Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu, thuộc Trường Y Đại học Chiết Giang.
Tại đây, bác sĩ chuyên khoa da liễu và bệnh hoa liễu Zhong Jianbo cho biết bệnh nhân nhập viện trong tình trạng nhiễm trùng nặng ở vùng má phải. Vết thương có ổ mủ sâu, mô xung quanh bị phá hủy, có mùi hôi và dấu hiệu viêm lan rộng.
Kết quả chụp cộng hưởng từ (MRI) cho thấy nhiễm trùng không chỉ giới hạn ở bề mặt da mà đã lan tới lớp cơ nhai một cấu trúc quan trọng trong vận động hàm mặt. Điều này làm tăng nguy cơ biến chứng nghiêm trọng như nhiễm trùng toàn thân hoặc ảnh hưởng đến dây thần kinh mặt.
Sau khi đánh giá, bác sĩ xác định đây không phải mụn trứng cá thông thường mà là u nang bã nhờn (sebaceous cyst) bị nhiễm trùng.
Loại u này vốn hình thành do tuyến bã nhờn bị tắc nghẽn, tạo thành túi chứa chất bã dưới da. Khi bị vi khuẩn xâm nhập, nó có thể chuyển thành ổ nhiễm trùng nặng, đặc biệt nguy hiểm nếu bị tác động mạnh hoặc tự ý nặn.
Trong trường hợp này, việc tự bôi thuốc không đúng cách kết hợp với hành động nặn mủ đã khiến vi khuẩn lan sâu hơn, phá vỡ cấu trúc mô và làm tình trạng trở nên mất kiểm soát.
Sau khi thăm khám các bác sĩ buộc phải tiến hành phẫu thuật khẩn cấp để dẫn lưu toàn bộ mủ, loại bỏ mô hoại tử và làm sạch ổ nhiễm trùng. Đồng thời, bệnh nhân được điều trị bằng kháng sinh mạnh qua đường tĩnh mạch để kiểm soát vi khuẩn.
Do tổn thương sâu và diện tích nhiễm trùng rộng, quá trình chăm sóc sau phẫu thuật rất phức tạp. Bệnh nhân cần thay băng thường xuyên, theo dõi sát tình trạng nhiễm trùng và nguy cơ tái phát.
Các bác sĩ dự đoán thời gian hồi phục có thể kéo dài từ 3 đến 6 tháng, và khả năng để lại sẹo vĩnh viễn là rất cao.
Bác sĩ Zhong Jianbo cho biết đây không phải là trường hợp hiếm gặp. Nhiều bệnh nhân đến khám muộn vì chủ quan, nghĩ rằng các nốt sưng nhỏ trên mặt chỉ là mụn trứng cá thông thường, theo Khaosod.
Ông nhấn mạnh rằng nếu một tổn thương da có dấu hiệu:
Sưng to dần
Đỏ, nóng, đau kéo dài
Có mủ hoặc dịch bất thường
Không cải thiện sau khi tự điều trị
thì cần đến cơ sở y tế sớm để được chẩn đoán chính xác.
Trường hợp của bà Wu cho thấy sự nguy hiểm của việc tự ý điều trị các tổn thương da mà không có chuyên môn. Không phải mọi “nốt mụn” đều là mụn trứng cá đơn giản, và việc can thiệp sai cách có thể biến một vấn đề nhỏ thành biến chứng nghiêm trọng, thậm chí để lại di chứng lâu dài về thẩm mỹ và sức khỏe.
Một khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường khi được thú cưng thể hiện sự thân thiết lại trở thành khởi đầu cho chuỗi biến cố kinh hoàng. Người phụ nữ không ngờ rằng chỉ sau cái liếm của chú chó cưng, sức khỏe của cô nhanh chóng chuyển biến nguy kịch và buộc phải đối mặt với quyết định đau lòng: cắt cụt tay để giữ mạng sống.
Điển hình là trường hợp một phụ nữ tại Mỹ. Sau khi bị chó cưng liếm, cô nhanh chóng rơi vào tình trạng nguy kịch, phải nhập viện cấp cứu và trải qua phẫu thuật cắt cụt chi để bảo toàn tính mạng.
Vụ việc xảy ra từ năm 2019 nhưng sau đó được chia sẻ rộng rãi, trở thành lời cảnh báo về những nguy cơ sức khỏe tiềm ẩn từ các tiếp xúc tưởng như vô hại với vật nuôi.
Người phụ nữ trong câu chuyện đau lòng này là Marie Trainer, sống tại bang Ohio (Mỹ). Trước khi nhập viện cô vừa trở về nhà sau chuyến nghỉ dưỡng dài ngày tại khu resort Punta Cana, Cộng hòa Dominican. Điều đáng nói khi vừa đặt chân về nhà, hai chú chó cưng trong gia đình tỏ ra vô cùng phấn khích, liên tục nhảy lên người và liếm như một cách "chào mừng" chủ nhân trở lại.
Chỉ ít lâu sau đó, Marie bất ngờ xuất hiện các triệu chứng nghiêm trọng như sốt cao, đau đầu dữ dội, chóng mặt và buồn nôn giống ngộ độc. Nhận thấy tình trạng bất thường, chồng cô lập tức đưa vợ đến bệnh viện cấp cứu. Tại đây, Marie nhanh chóng rơi vào hôn mê, buộc các bác sĩ tại Bệnh viện Altman (Ohio) phải tiến hành hàng loạt xét nghiệm khẩn cấp để tìm nguyên nhân.
Ban đầu, đội ngũ y tế nghi ngờ bệnh nhân bị nhiễm một loại vi khuẩn đặc trưng ở vùng nhiệt đới Caribbean do chuyến đi vừa qua. Thế nhưng sau khoảng 7 ngày điều tra và loại trừ nhiều khả năng, kết quả cuối cùng chỉ ra thủ phạm là vi khuẩn Capnocytophaga canimorsus, một loại vi khuẩn thường tồn tại trong nước bọt của chó (và cả mèo). Trong trường hợp của Marie, vi khuẩn đã xâm nhập cơ thể và gây ra nhiễm trùng máu cấp tính, tình trạng có thể đe dọa trực tiếp đến tính mạng nếu không được xử lý kịp thời.
Điều đáng nói diễn biến bệnh sau đó trở nên vô cùng nghiêm trọng. Marie xuất hiện tình trạng đông máu rải rác, làm giảm tuần hoàn đến các chi và gây hoại tử mô. Vi khuẩn tiếp tục lan rộng, ảnh hưởng đến nhiều vùng cơ thể như đầu mũi, tai và đùi. Trước nguy cơ nhiễm trùng lan rộng và đe dọa tính mạng, các bác sĩ buộc phải đưa ra quyết định khó khăn: cắt cụt tứ chi để cứu sống bệnh nhân.
Sau 9 ngày điều trị tích cực và sử dụng kháng sinh liều cao, Marie dần tỉnh lại. Dù trải qua nhiều cuộc phẫu thuật lớn và mất đi cả tay lẫn chân, cco vẫn còn sống sót sau giai đoạn nguy kịch nhất. Gia đình cho biết, cú sốc tinh thần là rất lớn khi chỉ vài ngày trước đó, Marie vẫn còn khỏe mạnh và tận hưởng kỳ nghỉ, nhưng giờ phải đối mặt với biến cố thay đổi hoàn toàn cuộc đời.
Marie đã trải qua tổng cộng 8 ca phẫu thuật và đang trong quá trình phục hồi, chuẩn bị lắp chi giả để dần quay lại cuộc sống bình thường. Điều đặc biệt là dù được xác định "gián tiếp liên quan" đến nguyên nhân gây bệnh, gia đình cô vẫn tiếp tục nuôi hai chú chó và cho biết chúng từng được vào bệnh viện thăm chủ nhân.
Sau khi vượt qua lằn ranh sinh tử, Marie chia sẻ tinh thần của cô đang dần ổn định hơn: "Tôi cảm thấy ổn. Các bác sĩ đã làm rất tốt, tôi rất tin tưởng và muốn tiếp tục bước tiếp. Tôi chỉ mong sớm trở về nhà và quay lại với công việc."
Theo Cục Y tế dự phòng Mỹ, vi khuẩn Capnocytophaga canimorsus thường tồn tại trong nước bọt của chó và mèo. Chúng có thể xâm nhập vào cơ thể người qua các vết xước hoặc vết thương hở. Phần lớn trường hợp chỉ gây triệu chứng nhẹ như sốt hoặc mệt mỏi, tuy nhiên ở những người có hệ miễn dịch yếu hoặc đang có bệnh nền, vi khuẩn này có thể dẫn đến biến chứng cực kỳ nghiêm trọng như nhiễm trùng máu, sốc nhiễm trùng, thậm chí tử vong nếu không điều trị kịp thời.
Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. "Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng", An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm "bến đỗ" mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông "không mua nổi ly nước" cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng "mối tốt hơn" đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm "tình một đêm" hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
"Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống", chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
"Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương", anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
"Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay", An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. "Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy", Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết "ngôn ngữ tình yêu" của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. "Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại", bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. "Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện", chị nói.
Ngày 1/4, khi tàu Artemis II cất cánh từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy, khoang phi hành đoàn mang theo một thành viên đặc biệt: chú gấu bông "Rise". Đây là thiết bị báo hiệu trạng thái không trọng lực, giúp mọi người nhận biết họ đã thoát khỏi lực hút của Trái Đất.
Tác giả của "Rise" là Lucas Ye, một học sinh lớp 2, ở Mountain View, bang California. Sản phẩm của cậu đã vượt qua khoảng 2.600 bài dự thi từ hơn 50 quốc gia, trong cuộc thi do NASA và Freelancer tổ chức.
Thiết kế của Lucas Ye mang nhiều ý nghĩa biểu tượng, lấy cảm hứng từ bức ảnh lịch sử "Trái Đất mọc" (Earthrise) do phi hành gia William Anders chụp trong sứ mệnh Apollo 8 (tháng 12/1968). Linh vật có hình dáng một mặt trăng tròn đội chiếc mũ lưỡi trai in hình Trái Đất. Vành mũ thêu các ngôi sao, dải ngân hà và chòm sao Orion - đại diện cho sứ mệnh Artemis II. Ở phía sau, chú gấu bông mang biểu tượng dấu chân của Neil Armstrong trong sứ mệnh hạ cánh xuống Mặt Trăng năm 1969.
Đặc biệt, bên trong gấu bông Rise còn chứa một thẻ nhớ lưu tên của 5,6 triệu người trên toàn thế giới đã gửi đăng ký về NASA để cùng đồng hành trong chuyến đi này.
Christina Koch, một thành viên của Artemis II, cho biết phi hành đoàn lập tức bị ấn tượng bởi thông điệp của Rise. "Chú gấu này tái hiện lại bức ảnh truyền cảm hứng cho tất cả chúng tôi. Đó là lý do phi hành đoàn đã đưa Rise vào huy hiệu chính thức của sứ mệnh", bà Koch nói trong buổi ra mắt linh vật hồi tháng 3.
Việc mang theo một món đồ chơi nhồi bông để báo hiệu không trọng lực là truyền thống lâu đời của ngành hàng không vũ trụ, bắt nguồn từ sứ mệnh Vostok 1 của Yuri Gagarin năm 1961. Trong các sứ mệnh gần đây, phi hành gia từng mang theo chú chó Snoopy (Artemis I) hay Baby Yoda (SpaceX Crew-1).
Ngày 1/4 (2/4 giờ Hà Nội) tàu Orion được phóng thành công, đưa bốn phi hành gia lên quỹ đạo quanh Mặt Trăng trong sứ mệnh Artemis II - hành trình đưa con người đi xa Trái Đất nhất trong 54 năm qua. Sứ mệnh Artemis II dự kiến kéo dài 10 ngày. Tàu sẽ thực hiện chuyến bay ngang qua quỹ đạo Mặt Trăng và dự kiến hạ cánh xuống vùng biển ngoài khơi San Diego vào khoảng 17h ngày 10/4 (giờ Thái Bình Dương).
Là phần thưởng cho người chiến thắng, Lucas và gia đình đã được NASA mời đến Florida để tận mắt chứng kiến khoảnh khắc tên lửa cất cánh đưa "đứa con tinh thần" của mình bay vào không gian.