22h, Ngọc Huyền, 23 tuổi, mang vợt đến cụm sân cầu lông tại phường Khương Đình, Hà Nội. Ở đó có một nhóm gần 10 người đang đợi. Hai tháng nay, nữ nhân viên truyền thông duy trì lịch đánh cầu 2-3 buổi mỗi tuần, từ 22h đến 0h30.
Do đặc thù công việc, Huyền thường về nhà vào 20h. Cô chỉ còn khung thời gian từ đó đến nửa đêm cho thể thao. “Từ ngày các cụm sân mở cửa khuya, tôi tham gia để giải tỏa căng thẳng và vận động giúp ngủ sâu hơn”, cô nói.
Tại TP HCM, Lê Hoàng, 28 tuổi, dành khoảng hai tiếng, từ 23h đến 1h sáng cho môn pickleball. Anh cho biết do khung 17h-20h thường kín lịch, phải đặt chỗ trước cả tháng mới có sân trống. “Sau giờ làm, tôi ăn uống, nghỉ ngơi rồi mới ra sân. Ban đêm đường thông thoáng, thời tiết dịu mát và có nhiều lựa chọn”, Hoàng nói.
Với những người làm việc ca kíp, thể thao đêm là lựa chọn tối ưu. Hàng ngày, Trần Phương, 32 tuổi, quản lý chuỗi đồ uống, làm việc từ 14h đến 22h30. Cô rảnh cả buổi sáng nhưng thời gian đó cơ thể uể oải và không có bạn chơi cùng. “Thể thao lúc 23h phù hợp hơn với nhịp sinh hoạt của người làm dịch vụ như tôi”, cô nói.
Theo khảo sát của VnExpress với một số trung tâm thể thao, xu hướng rèn luyện thể chất bắt đầu xuất hiện ở một số đô thị từ khoảng năm 2024. Trước đây chủ yếu tập trung ở hai môn bóng đá và thể hình (gym) nhưng từ đầu năm 2026 đến nay lan rộng sang các môn như pickleball, cầu lông, tennis. Người chơi phần lớn là trẻ tuổi, dân văn phòng với khung thời gian hoạt động phổ biến từ 23h đến 1-2h sáng hôm sau.
Nhu cầu này khiến nhiều cơ sở thể thao phải đổi mô hình vận hành. Tại hệ thống 24 sân pickleball ở phường Long Biên, Hà Nội, chị Minh Tú cho biết trước đây chỉ mở cửa đến 22h. Nhưng vài tháng qua, chị phải nới thời gian hoạt động đến 1h sáng để phục vụ khách. “Chúng tôi yêu cầu người chơi kiểm soát âm thanh, tránh ảnh hưởng đến người dân”, chị Tú nói.
Tại TP HCM, cụm sân pickleball ở phường An Khánh của anh Thanh Tuấn, 39 tuổi thường hoạt động đến 2h sáng. Khách chơi thường là những người tan làm muộn nhưng cũng có nhiều người chọn giờ này vì giá thuê sân giảm 10-20%.
Xu hướng này cũng xuất hiện tại các phòng tập thể hình. Ông Nguyễn Thế Thanh Tùng, Giám đốc hệ thống phòng tập tại TP HCM, cho biết các cơ sở đóng cửa lúc 22h không đáp ứng đủ nhu cầu, buộc hệ thống phải mở cửa 24/7. “Người dân ở đô thị lớn như TP HCM có cuộc sống bận rộn, nhu cầu công việc cao và bị thu hẹp thời gian tập luyện. Chúng tôi mở xuyên đêm để phục vụ tệp khách này”, ông nói.
PGS TS Đinh Trọng Thịnh, chuyên gia kinh tế, nhận định xu hướng thể thao đêm minh chứng cho sự phát triển tất yếu của nền kinh tế ban đêm (night economy) tại các đô thị lớn. Diễn biến này xuất phát từ mật độ dân cư đông cùng áp lực công việc kéo dài, khiến nhu cầu giải tỏa căng thẳng dịch chuyển về đêm. Hoạt động này đồng thời giúp tối ưu hóa hiệu suất sử dụng cơ sở hạ tầng vốn bỏ trống sau giờ hành chính. “Sự dịch chuyển này thúc đẩy các chuỗi dịch vụ phụ trợ như giao thông, ẩm thực đêm, tạo không gian kinh tế năng động, phù hợp mô hình đô thị hiện đại”, ông Thịnh nói.
Về khía cạnh y khoa, bác sĩ Nguyễn Viết Chung, Trưởng khoa Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện E, Hà Nội, cho biết một số người có nhịp sinh học thức – ngủ muộn hơn cộng đồng. Với nhóm này, việc tập luyện vào buổi tối không ảnh hưởng đến chức năng cơ thể, miễn là họ đảm bảo thời lượng ngủ đủ vào ban ngày.
Tuy nhiên, với những người có nhịp sinh học bình thường, vận động mạnh dưới ánh đèn cường độ cao lúc tối muộn sẽ làm ức chế hormone melatonin (kích hoạt chu trình ngủ), gây khó ngủ, mất ngủ. “Nếu thức đêm chơi thể thao mà không ngủ bù đủ giấc vào ban ngày, lâu dần người tập sẽ bị suy nhược”, bác sĩ nói.
Anh Trịnh Kiên, Phó Giám đốc Trung tâm Giáo dục Thể chất và Thể thao (Đại học Quốc gia Hà Nội), cho biết trong trường hợp vướng bận công việc, chỉ có thể chơi thể thao muộn, người tập chỉ nên duy trì 2-3 buổi mỗi tuần, xen kẽ các ngày nghỉ ngơi, tránh những tác động tiêu cực đến sức khỏe.
“Người chơi không nên dừng vận động đột ngột rồi đi tắm hoặc ngủ ngay vì axit lactic tích tụ sẽ gây nhức mỏi. Cần dành 10 phút đi bộ nhẹ, giãn cơ để nhịp tim hạ từ từ”, anh Kiên nói.
Sau hai tháng chơi thể thao muộn, Ngọc Huyền nói việc đi ngủ lúc 2h sáng khiến cô mệt mỏi vào những tuần nhiều công việc. “Tôi nhận ra thể thao là tốt nhưng giấc ngủ là điều quan trọng hơn”, Huyền nói.
Ngày 1/4, khi tàu Artemis II cất cánh từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy, khoang phi hành đoàn mang theo một thành viên đặc biệt: chú gấu bông "Rise". Đây là thiết bị báo hiệu trạng thái không trọng lực, giúp mọi người nhận biết họ đã thoát khỏi lực hút của Trái Đất.
Tác giả của "Rise" là Lucas Ye, một học sinh lớp 2, ở Mountain View, bang California. Sản phẩm của cậu đã vượt qua khoảng 2.600 bài dự thi từ hơn 50 quốc gia, trong cuộc thi do NASA và Freelancer tổ chức.
Thiết kế của Lucas Ye mang nhiều ý nghĩa biểu tượng, lấy cảm hứng từ bức ảnh lịch sử "Trái Đất mọc" (Earthrise) do phi hành gia William Anders chụp trong sứ mệnh Apollo 8 (tháng 12/1968). Linh vật có hình dáng một mặt trăng tròn đội chiếc mũ lưỡi trai in hình Trái Đất. Vành mũ thêu các ngôi sao, dải ngân hà và chòm sao Orion - đại diện cho sứ mệnh Artemis II. Ở phía sau, chú gấu bông mang biểu tượng dấu chân của Neil Armstrong trong sứ mệnh hạ cánh xuống Mặt Trăng năm 1969.
Đặc biệt, bên trong gấu bông Rise còn chứa một thẻ nhớ lưu tên của 5,6 triệu người trên toàn thế giới đã gửi đăng ký về NASA để cùng đồng hành trong chuyến đi này.
Christina Koch, một thành viên của Artemis II, cho biết phi hành đoàn lập tức bị ấn tượng bởi thông điệp của Rise. "Chú gấu này tái hiện lại bức ảnh truyền cảm hứng cho tất cả chúng tôi. Đó là lý do phi hành đoàn đã đưa Rise vào huy hiệu chính thức của sứ mệnh", bà Koch nói trong buổi ra mắt linh vật hồi tháng 3.
Việc mang theo một món đồ chơi nhồi bông để báo hiệu không trọng lực là truyền thống lâu đời của ngành hàng không vũ trụ, bắt nguồn từ sứ mệnh Vostok 1 của Yuri Gagarin năm 1961. Trong các sứ mệnh gần đây, phi hành gia từng mang theo chú chó Snoopy (Artemis I) hay Baby Yoda (SpaceX Crew-1).
Ngày 1/4 (2/4 giờ Hà Nội) tàu Orion được phóng thành công, đưa bốn phi hành gia lên quỹ đạo quanh Mặt Trăng trong sứ mệnh Artemis II - hành trình đưa con người đi xa Trái Đất nhất trong 54 năm qua. Sứ mệnh Artemis II dự kiến kéo dài 10 ngày. Tàu sẽ thực hiện chuyến bay ngang qua quỹ đạo Mặt Trăng và dự kiến hạ cánh xuống vùng biển ngoài khơi San Diego vào khoảng 17h ngày 10/4 (giờ Thái Bình Dương).
Là phần thưởng cho người chiến thắng, Lucas và gia đình đã được NASA mời đến Florida để tận mắt chứng kiến khoảnh khắc tên lửa cất cánh đưa "đứa con tinh thần" của mình bay vào không gian.
Ngày 30-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Hoàng Xuân Hùng - Chủ tịch UBND xã Đức Quang (Hà Tĩnh) - cho biết một trưởng thôn ở địa phương đã có hành động dũng cảm, kịp thời cứu thành công hai bà cháu thoát đuối nước.
Thông tin ban đầu, chiều 26-4, ông Phan Văn Hội - Trưởng thôn Đông Đoài, xã Đức Quang - đưa các cháu đến khu vực bến Xưởng, thuộc lạch Trỗ, thôn Đông Đoài để tắm.
Lúc này, phía đối diện bên kia con lạch (thuộc thôn Khang Ninh) cũng có người phụ nữ lớn tuổi đang giặt quần áo và một cháu nhỏ xuống lạch tắm không mặc áo phao.
Trong lúc quan sát, ông Hội thấy cháu nhỏ chạy xuống lạch tắm rồi bị chới với giữa dòng nước. Ông vội gọi người phụ nữ nhanh chóng kéo cháu nhỏ lên bờ. Tuy nhiên chưa kịp kéo cháu lên bờ thì cả hai bà cháu bị chới với rồi chìm xuống nước.
Nhận thấy tình huống nguy hiểm, khẩn cấp, ông Hội bất chấp nguy hiểm nhảy xuống nước bơi đến vị trí hai bà cháu gặp nạn ứng cứu.
"Khi tôi bơi tới, cháu nhỏ ở ngoài và người bà ở trong đã chìm. Tôi dùng tay phải nhấc bổng cháu bé lên, tay trái cầm áo bà và dùng lực hai chân để bơi vào bờ" - ông Hội kể.
Ngay sau khi đưa các nạn nhân lên bờ và sơ cứu thành công, ông Hội đã bàn giao hai bà cháu cho gia đình, đồng thời nhắc nhở người dân tuyệt đối không chủ quan khi tắm sông.
Theo người dân địa phương, khu vực bến hai bên bờ lạch Trỗ là nơi đã từng xảy ra nhiều vụ đuối nước. Lực lượng công an xã và thôn thường xuyên tuyên truyền, cắm biển cảnh báo nguy cơ đuối nước.
Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. "Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng", An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm "bến đỗ" mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông "không mua nổi ly nước" cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng "mối tốt hơn" đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm "tình một đêm" hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
"Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống", chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
"Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương", anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
"Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay", An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. "Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy", Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết "ngôn ngữ tình yêu" của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai không nề hà việc vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. "Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại", bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. "Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện", chị nói.