Chương trình trong khuôn khổ Tháng nhân đạo 2026 chủ đề “80 năm – Hành trình nhân ái vì cộng đồng”.
Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ TP Đồng Nai Nguyễn Tấn Hưng cho biết việc ra mắt Food Bank Đồng Nai là bước cụ thể hóa vai trò nòng cốt của hội trong công tác nhân đạo, đồng thời đổi mới phương thức huy động và điều phối nguồn lực xã hội.
“Mô hình góp phần tăng cường kết nối giữa các tổ chức, doanh nghiệp và cộng đồng. Qua đó nâng cao hiệu quả trợ giúp các đối tượng yếu thế, hướng tới xây dựng hệ sinh thái an sinh xã hội hiện đại, minh bạch và bền vững”, ông Hưng nói.
Hội Chữ thập đỏ TP Đồng Nai và Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam đã ký hợp tác triển khai dự án “Hỗ trợ, tiếp nhận và trao tặng thực phẩm cho người yếu thế tại Đồng Nai”.
Chủ tịch Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam Nguyễn Tuấn Khởi cho biết Food Bank Đồng Nai không chỉ dừng ở việc trao tặng mà hướng tới xây dựng hệ sinh thái tuần hoàn thực phẩm, nơi nguồn lực dư thừa được tái phân phối hiệu quả, đúng đối tượng. Qua đó gia tăng giá trị xã hội và giảm thiểu lãng phí trong toàn chuỗi cung ứng.
Tại chương trình, Mạng lưới Ngân hàng Thực phẩm Việt Nam đã trao hỗ trợ nguồn lực trị giá 120 triệu đồng cho các hoạt động nhân đạo tại Đồng Nai.
Hưởng ứng Tháng nhân đạo, tại chương trình đã trao 30 học bổng cho học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn; hỗ trợ 20 hộ gia đình khó khăn; Chợ Nhân đạo phục vụ khoảng 200 người dân trên địa bàn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Huyền thoại về nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển: Nặng 42kg vác 2 hòm đạn 98kg

Nữ dân quân 42kg vác 2 hòm đạn nặng 98kg
Chiều 5/7, người thân, chính quyền, cùng đông đảo cựu chiến binh, người dân địa phương đã đến thắp hương, dự lễ truy điệu, tiễn đưa Trung tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển về nơi an nghỉ cuối cùng.
Trong căn nhà trên đường Nguyễn Mộng Tuân, phường Hạc Thành (Thanh Hóa), ông Hoàng Xuân Cành (SN 1946), cựu dân quân, nguyên Khu đội phó Khu đội dân quân tự vệ Tiểu khu Nam Ngạn, nhớ về người đồng đội năm xưa.
Do tuổi cao, sức yếu và đau chân, ông không thể đến viếng nữ Anh hùng Ngô Thị Tuyển. Nhắc lại những năm tháng cùng chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, ông không giấu được niềm tiếc thương.
"Khu đội dân quân Nam Ngạn mất đi một chiến sĩ, đất nước mất đi một Anh hùng. Là đồng đội, chúng tôi rất đau xót. Dẫu biết ai rồi cũng phải trải qua quy luật sinh tử, nhưng những ký ức về chị Tuyển vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi", ông Cành chia sẻ.
Theo ông Cành, năm 1965, không quân Mỹ tập trung đánh phá khu vực Hàm Rồng - Nam Ngạn, "yết hầu" giao thông chiến lược nhằm cắt đứt tuyến chi viện từ hậu phương miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Thời điểm đó, Khu đội dân quân tự vệ Tiểu khu Nam Ngạn gồm Trung đội dân quân nam, Trung đội dân quân nữ và Trung đội hậu cần với gần 100 thành viên. Người nhiều nhất mới 30, nhỏ nhất chỉ 17 tuổi. Tất cả đều được trang bị vũ khí, sẵn sàng chiến đấu mỗi khi máy bay địch xuất hiện.
Trong số các nữ dân quân, cô gái Ngô Thị Tuyển lúc đó tròn 19 tuổi, có vóc dáng nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, hoạt bát.
Chị được giao nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự tại làng Nam Ngạn, làm công tác hậu cần, tiếp tế. "Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, chị Tuyển lập tức hô hào người dân và trẻ nhỏ xuống hầm trú ẩn", ông Cành kể.
Không chỉ nhanh nhẹn, Anh hùng Ngô Thị Tuyển ngày đó còn nổi tiếng khỏe hơn người, chịu thương chịu khó và luôn xung phong gánh lương thực, thực phẩm, đạn dược tiếp tế cho bộ đội chiến đấu.
Nhắc đến hình ảnh người đồng đội vác 2 hòm đạn ra bến sông tiếp tế cho bộ đội, ông Cành khẳng định đó là ký ức ông không bao giờ quên, là biểu tượng của ý chí quật cường, lòng yêu nước.
Ông kể đầu tháng 4/1965, không quân Mỹ liên tiếp mở các đợt oanh tạc dữ dội xuống khu vực Nam Ngạn - Hàm Rồng. Khu đội dân quân tự vệ của ông và Anh hùng Ngô Thị Tuyển luôn túc trực, sẵn sàng chiến đấu.
Đến ngày 26/5/1965, tàu hải quân của ta cập bến sông Mã để nhận tiếp tế, tránh trú bị quân địch liên tục bắn phá. Tỉnh đội Thanh Hóa điều xe chở đạn ra bến sông chi viện. Khi đoàn xe vừa tới, bà Ngô Thị Tuyển cùng lực lượng dân quân lập tức vận chuyển đạn cho bộ đội.
"Lúc đó có 2 hòm đạn bị dính chặt vào nhau, không có dụng cụ để cạy tách. Chị Tuyển hô anh em đỡ 2 hòm đạn nặng 98kg lên vai rồi chạy vượt qua con đê, chuyển ra bến sông tiếp tế kịp thời cho bộ đội. Khi ấy, chị Tuyển chỉ nặng khoảng 42kg", ông Cành nhớ lại.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, bà Ngô Thị Tuyển được tặng 2 Huân chương Chiến công hạng Ba, được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu của Người cùng nhiều bằng khen, giấy khen. Ngày 1/1/1967, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Biểu tượng khiến phóng viên nước ngoài kinh ngạc
Theo ông Cành, hình ảnh nữ dân quân chỉ nặng 42kg vác 2 hòm đạn nặng 98kg đã trở thành biểu tượng tinh thần quật cường, ý chí chiến đấu của quân, dân Thanh Hóa trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1967, trong cuộc gặp giữa lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa, Tỉnh đội Thanh Hóa với các phóng viên nước ngoài tại Nhà giao tế thị xã Thanh Hóa (nay là khách sạn 25A), nhiều nhà báo phương Tây tỏ ra hoài nghi trước câu chuyện về sức mạnh phi thường của Anh hùng Ngô Thị Tuyển.
"Họ đề nghị chị Tuyển tái hiện việc vác 2 hòm đạn để kiểm chứng. Khi đó, lãnh đạo tỉnh cho chuẩn bị 90kg khoai lang tượng trưng cho 2 hòm đạn.
Chị Tuyển gánh số khoai ấy đi nhiều vòng quanh sân để các phóng viên ghi hình. Chứng kiến tận mắt, họ đều công nhận sức mạnh của chị Tuyển là có thật", ông Cành kể.
Cùng nhắc về người đồng đội năm xưa, ông Lê Xuân Giang, cựu binh từng chiến đấu tại trận địa đồi C4 bảo vệ cầu Hàm Rồng cho biết Anh hùng Ngô Thị Tuyển là người bơi giỏi, có sức khỏe phi thường, luôn được đồng đội nể phục.
"Nhắc đến Hàm Rồng là nhắc đến hình ảnh nữ Anh hùng vác 2 hòm đạn. Sau này, chị Tuyển nhiều lần được Ban Tuyên truyền địa phương mời đến các làng ven sông kể chuyện, tuyên truyền về ý chí chiến đấu trong những năm bảo vệ cầu Hàm Rồng", ông Giang nhớ lại.
Theo ông Giang, hình ảnh Anh hùng Ngô Thị Tuyển đã khắc sâu trong tâm trí nhiều thế hệ người Việt Nam. Việc người phụ nữ chỉ nặng 42kg nhưng vác 2 hòm đạn có tổng trọng lượng gấp hơn 2 lần cơ thể không chỉ là một kỳ tích mà còn là biểu tượng của ý chí, nghị lực và lòng quả cảm trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Ông cũng chia sẻ dù lập nhiều chiến công hiển hách, cuộc đời riêng của nữ Anh hùng lại trải qua nhiều mất mát. Năm 1969, bà kết hôn với ông Thu, Tiểu đoàn trưởng một đơn vị pháo cao xạ 37mm. Hai năm sau ngày cưới, ông Thu lên đường chiến đấu tại Đường 9 - Nam Lào và hy sinh năm 1971.
Khoảng 10 năm sau, bà đi bước nữa với một cựu quân nhân quê Hưng Yên nhưng không có con. Sau này, bà tiếp tục công tác tại Tỉnh đội Thanh Hóa, mang quân hàm Trung tá trước khi nghỉ hưu.
Nhiều năm qua, bà sống trong căn nhà nhỏ trên đường Trường Thi, phường Hạc Thành. Chồng mất cách đây 2 năm, không có con, bà được người cháu ruột chăm sóc, phụng dưỡng cho đến cuối đời.
Ngày 4/7, nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển từ trần, hưởng thọ 81 tuổi.
Tin Gốc: Dân Trí

Đây là dấu mốc quan trọng, mở ra vai trò mới cho Vinmec: Trở thành đầu mối dẫn dắt, chuyển giao chuyên môn và lan tỏa các thực hành sử dụng thuốc an toàn, hiệu quả trên phạm vi rộng.
Theo quyết định của Bộ Y tế, danh sách các bệnh viện hạt nhân trong chuyên ngành Dược lâm sàng có các cơ sở y tế tuyến cuối như Bệnh viện Bạch Mai, Chợ Rẫy, Trung ương Huế… Việc Vinmec Times City góp mặt trong danh sách này cho thấy sự ghi nhận chính thức về năng lực chuyên môn và mô hình vận hành theo chuẩn quốc tế của một bệnh viện tư nhân.
Theo Tiến sĩ, Dược sĩ Phan Quỳnh Lan - Giám đốc Khối Dược, Hệ thống Y tế Vinmec, việcVinmec Times City được công nhận "bệnh viện hạt nhân" là bước tiến chiến lược của Vinmectrong phát triển Dược lâm sàng, trong bối cảnh an toàn sử dụng thuốc ngày càng được quan tâm, chú trọng.
Trên thế giới, tại nhiều quốc gia phát triển như Mỹ hay Australia, dược sĩ lâm sàng là một mắt xích quan trọng trong hệ sinh thái đa chuyên khoa, tham gia cùng bác sĩ đưa ra quyết định điều trị, tối ưu hóa hiệu quả thuốc và kiểm soát rủi ro cho người bệnh.
Nhận thức rõ xu thế này, ngay từ khi thành lập vào năm 2012, Vinmec đã định vị Dược lâm sàng là một trụ cột chiến lược. Tại Vinmec, các dược sĩ không dừng lại ở vai trò "cấp phát thuốc" truyền thống, mà tham gia sâu vào quá trình điều trị: Từ xây dựng phác đồ, rà soát y lệnh, đảm bảo sử dụng thuốc hợp lý đến theo dõi và đánh giá hiệu quả điều trị. Sự hiện diện của họ trong từng quyết định chuyên môn góp phần giảm thiểu sai sót, tối ưu hóa chi phí và nâng cao chất lượng chăm sóc.
Vinmec Times City là nơi tiên phong triển khai nhiều dịch vụ Dược lâm sàng theo chuẩn quốc tế, từ xây dựng quy trình đối soát thuốc, quản lý thuốc nguy cơ cao đến chương trình quản lý kháng sinh… Các mô hình này sau đó được chuyển giao và nhân rộng tại 10 bệnh viện của Hệ thống Y tế Vinmec.
Song song với hoạt động chuyên môn, Vinmec còn đầu tư mạnh vào phát triển nguồn nhân lực dược sĩ - yếu tố then chốt để duy trì chất lượng. Tỷ lệ dược sĩ/bệnh nhân tại hệ thống đạt 1:31, cao hơn nhiều so với mức trung bình trong nước. Đáng chú ý, trong số 4 dược sĩ lâm sàng tại Việt Nam đạt chứng nhận hành nghề tại Mỹ, có 3 người được đào tạo tại môi trường Vinmec. Năm 2025, hệ thống triển khai chương trình nội trú dược lâm sàng đầu tiên tại Việt Nam theo mô hình Australia, với nhiều học viên tốt nghiệp đang làm việc trong hệ thống.
Theo Dược sĩ Nguyễn Lê Trang - Trưởng khoa Dược lâm sàng, Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Times City, "bệnh viện hạt nhân" là những đơn vị giữ vai trò dẫn dắt chuyên môn, chuyển giao kỹ thuật và hỗ trợ các bệnh viện vệ tinh trong cùng lĩnh vực.
"Với vai trò này, Vinmec Times City sẽ tiếp tục đẩy mạnh đào tạo, chuẩn hóa quy trình và lan tỏa các thực hành tốt về dược lâm sàng ra ngoài phạm vi hệ thống", dược sĩ Trang cho biết.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Việt Nam sau khi phê chuẩn Công ước về Quyền của người khuyết tật (CRPD) đã từng bước hoàn thiện pháp luật tiệm cận chuẩn mực quốc tế, với nền tảng là Luật Người khuyết tật 2010 và Hiến pháp 2013, qua đó xác lập nguyên tắc bình đẳng, không phân biệt đối xử và bảo đảm quyền tiếp cận trong các lĩnh vực cơ bản.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa luật và thực thi vẫn còn lớn, đòi hỏi tiếp tục cải cách.
Pháp luật Việt Nam đã thiết lập nguyên tắc bình đẳng và không phân biệt đối xử, tạo cơ sở pháp lý để bảo vệ người khuyết tật trước các hành vi xâm phạm. Hệ thống trợ giúp xã hội được mở rộng đáng kể, bao gồm trợ cấp hằng tháng, cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí và hỗ trợ giáo dục thông qua miễn giảm học phí, học bổng.
Bên cạnh đó, giáo dục hòa nhập được thúc đẩy mạnh mẽ, giúp ngày càng nhiều trẻ khuyết tật có cơ hội học tập trong môi trường phổ thông. Ngoài ra các quy định về tiếp cận hạ tầng và dịch vụ công, đặc biệt trong môi trường số, đã bắt đầu được triển khai.
Những thành tựu này là bước tiến quan trọng trong việc thiết lập khung chính sách và thể chế. Tuy nhiên phần lớn các kết quả vẫn dừng ở mức định hình chính sách, trong khi việc triển khai trên thực tế chưa đồng bộ. Nhiều công trình công cộng chưa bảo đảm tiêu chuẩn tiếp cận, nguồn lực dành cho giáo dục hòa nhập còn hạn chế.
Bên cạnh các thành tựu, hệ thống pháp luật hiện hành vẫn bộc lộ nhiều hạn chế đáng kể.
Trước hết, cơ chế giám sát và chế tài còn yếu dẫn đến tình trạng nhiều quy định về tiếp cận công trình công cộng không được thực hiện đầy đủ, những tòa nhà thiếu đường dốc, thang máy hoặc hệ thống chỉ dẫn phù hợp. Điều này làm cho pháp luật có nguy cơ trở thành "luật trên giấy".
Thứ hai, các cơ quan và doanh nghiệp chưa có nghĩa vụ rõ ràng trong việc điều chỉnh môi trường làm việc, học tập hoặc dịch vụ để phù hợp với người khuyết tật. Thứ ba, chính sách hiện nay vẫn thiên về trợ cấp hơn là phát triển năng lực; các hỗ trợ về đào tạo nghề, khởi nghiệp và tiếp cận tín dụng còn hạn chế, làm gia tăng nguy cơ phụ thuộc.
Thứ tư, sự thiếu liên kết liên ngành giữa giáo dục, y tế và lao động khiến quá trình hỗ trợ bị gián đoạn. Ví dụ, người khuyết tật có thể được học hòa nhập nhưng sau khi tốt nghiệp lại gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm.
Cuối cùng, định kiến xã hội vẫn là rào cản lớn khi nhiều người khuyết tật bị đánh giá thấp năng lực và bị hạn chế cơ hội tham gia thị trường lao động. Những hạn chế này cho thấy pháp luật Việt Nam hướng tới đảm bảo và tạo cơ hội bình đẳng cho người khuyết tật song sự công bằng thực chất vẫn chưa đạt được.
Cần luật hóa rõ ràng yêu cầu các cơ quan và doanh nghiệp chủ động điều chỉnh môi trường làm việc, học tập và dịch vụ (ví dụ: phần mềm đọc màn hình, bàn ghế chuyên dụng). Đồng thời bảo đảm các công trình và sản phẩm được thiết kế để tất cả mọi người đều có thể sử dụng ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, cần quy định rõ trách nhiệm pháp lý của các chủ thể, đồng thời thiết lập cơ chế giám sát độc lập và chế tài đủ mạnh nhằm xử lý hiệu quả các vi phạm. Đây là điều kiện then chốt để chuyển từ "có quyền trên giấy" sang "có khả năng thực hiện quyền".
Phát triển hạ tầng và khả năng tiếp cận, luật hóa tiêu chuẩn bắt buộc, tăng cường kiểm tra và áp dụng chế tài nghiêm minh. Đồng thời cần mở rộng khả năng tiếp cận trong môi trường số, bảo đảm các nền tảng như dịch vụ công trực tuyến, ngân hàng và giáo dục trực tuyến đều thân thiện với người khuyết tật.
Về công nghệ hỗ trợ, Nhà nước cần có chính sách trợ giá thiết bị hỗ trợ như xe lăn điện, máy trợ thính, phần mềm đọc màn hình. Cần khuyến khích phát triển công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, để hỗ trợ tiếp cận thông tin.
Việc tích hợp công nghệ vào giáo dục và việc làm cũng giúp người khuyết tật nâng cao khả năng tự chủ, giảm phụ thuộc vào trợ cấp.
Về hoàn thiện an sinh xã hội, cần điều chỉnh mức trợ cấp phù hợp với chi phí sống và "chi phí khuyết tật", mở rộng phạm vi bảo hiểm y tế sang phục hồi chức năng và thiết bị hỗ trợ, cả phát triển nhà ở xã hội theo hướng tiếp cận. Điều này giúp chuyển từ bảo đảm tối thiểu sang tạo nền tảng phát triển năng lực.
Cần có chính sách ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, xây dựng quỹ hỗ trợ khởi nghiệp và đổi mới đào tạo nghề theo hướng gắn với nhu cầu thị trường, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và dịch vụ số. Những giải pháp này còn nâng cao phẩm giá và vị thế xã hội của người khuyết tật.
Cuối cùng, cần hoàn thiện cơ chế chống phân biệt đối xử thông qua việc bổ sung các chế tài cụ thể đối với hành vi kỳ thị. Tập trung đẩy mạnh truyền thông nhằm thay đổi nhận thức xã hội theo hướng tôn trọng và ghi nhận năng lực của người khuyết tật. Tăng cường sự tham gia của người khuyết tật trong quá trình xây dựng và giám sát chính sách, phát triển công tác xã hội chuyên nghiệp...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

