Nhiều ổ cắm điện hiện nay cũng tích hợp cổng USB, USB-A hoặc USB-C, nhằm giúp người dùng thuận tiện hơn trong việc sạc pin. Tuy nhiên, liệu chúng có an toàn? Theo BGR, việc sử dụng ổ cắm điện USB thay bộ sạc thông thường là hoàn toàn an toàn, miễn là người dùng lưu ý đến một số yêu cầu cụ thể về an toàn và bảo mật.
Đầu tiên, khi lắp đặt ổ cắm điện USB tại nhà, người dùng nên chọn sản phẩm chất lượng cao để đảm bảo an toàn cho thiết bị và ngôi nhà của mình. Tại các văn phòng hoặc địa điểm công cộng như quán cà phê và khách sạn, người dùng có thể yên tâm hơn khi tin tưởng vào chất lượng ổ cắm mà chủ sở hữu đã lắp đặt. Tuy nhiên, vấn đề an ninh trở nên nghiêm trọng hơn khi sử dụng ổ cắm điện USB công cộng, vì cáp USB có khả năng truyền dữ liệu, cho phép một số kẻ tấn công lợi dụng để xâm nhập vào thiết bị của người dùng trong khi họ đang sạc.
Việc bổ sung cổng USB cho các ổ cắm điện trong nhà là một ý tưởng hợp lý, vì nhiều thiết bị hiện nay sử dụng cáp USB để sạc. Ổ cắm điện USB không chỉ tiện lợi mà còn giúp giảm thiểu việc sử dụng nhiều bộ sạc. Tuy nhiên, người dùng cần chọn ổ cắm điện USB có khả năng cung cấp đủ điện năng cho tất cả thiết bị một cách an toàn. Khi mua ổ cắm điện USB gắn tường, người dùng nên tìm kiếm chứng nhận UL, đảm bảo sản phẩm đã vượt qua các bài kiểm tra an toàn và chất lượng.
Ngoài ra, người dùng cũng nên chọn ổ cắm điện USB có chức năng bảo vệ quá dòng để bảo vệ thiết bị của mình. Các cổng USB cần hỗ trợ USB Power Delivery, vốn quan trọng vì các thiết bị như iPhone và điện thoại Android có thể yêu cầu mức công suất khác nhau khi sạc.
Về vấn đề an ninh mạng, trong khi việc sử dụng ở nơi công cộng đối mặt với các rủi ro, người dùng không cần quá lo lắng khi lắp đặt ổ cắm điện USB tại nhà vì mọi thứ đều dưới quyền kiểm soát của bản thân. Nguyên tắc chung là nên sử dụng bộ sạc khi ở nơi công cộng thay vì cắm trực tiếp điện thoại vào ổ cắm USB trên tường, trừ khi có thiết bị chặn dữ liệu hoặc sử dụng cáp USB-C không thể truyền dữ liệu.
Tin Gốc: Thanh Niên
Khoa Học Công Nghệ
Số ăng-ten trên router có thực sự quyết định chất lượng Wi-Fi?

Khi mua router Wi-Fi, nhiều người thường băn khoăn về số lượng ăng-ten có trên chúng, trong đó một số có thể trang bị tới 8 ăng-ten với mục đích gửi và nhận tín hiệu không dây để phát sóng mạng. Tuy nhiên, không phải tất cả router đều hiển thị ăng-ten bên ngoài, như các thiết bị mạng lưới (mesh), và điều đó không có nghĩa chúng cung cấp chất lượng kém.
Các router Wi-Fi thường sử dụng ăng-ten thụ động, vốn không có bộ khuếch đại chuyên dụng mà dựa vào các thành phần khác để tạo ra tín hiệu. Do đó, hiệu suất và thông số kỹ thuật về nguồn điện của router mới là yếu tố quyết định cường độ tín hiệu, thay vì số lượng ăng-ten. Đây là lý do tại sao router mạng lưới có thể hoạt động tốt hơn so với bộ router truyền thống, vốn có cách phát tín hiệu khác nhau.
Ngay cả khi nhiều ăng-ten có thể giúp tăng tốc độ truyền dữ liệu thông qua công nghệ MIMO (Multiple-Input Multiple-Output), chúng không nhất thiết cải thiện đáng kể phạm vi phủ sóng của router. Nếu người dùng kết nối với mạng ở vùng rìa phạm vi phủ sóng, chất lượng tín hiệu sẽ bị suy giảm. Hơn nữa, việc có quá nhiều thiết bị kết nối cũng có thể làm chậm mạng - một vấn đề phổ biến mà nhiều người gặp phải.
Trong trường hợp này, router dạng lưới là giải pháp hiệu quả cho các mạng lớn hoặc toàn nhà, giúp loại bỏ các vùng chết sóng Wi-Fi bằng cách phân bổ vùng phủ sóng giữa router chính và các thiết bị vệ tinh. Nếu muốn tận dụng công nghệ MIMO, người dùng nên chọn router có ít nhất 2 ăng-ten, vì càng nhiều ăng-ten thì tốc độ MIMO càng cao.
Cuối cùng, người dùng nên tránh đặt router gần vùng sóng yếu, bất kể số lượng ăng-ten là bao nhiêu. Việc đặt router cách xa đồ đạc và vật cản lớn, cũng như cách mặt đất ít nhất 1,5 mét, là rất quan trọng. Nếu đã có router nhưng vẫn gặp vấn đề về sóng yếu, việc sử dụng hệ thống mạng lưới sẽ tốt hơn so với bộ mở rộng Wi-Fi (Wi-Fi Repeater).
Khoa Học Công Nghệ
Nội dung lậu gây thiệt hại gì khiến các quốc gia phải quyết liệt ngăn chặn?

Kể từ những năm 2000, khi Internet dần trở nên phổ biến tại Việt Nam, các nội dung vi phạm bản quyền cũng bắt đầu xuất hiện tràn lan. Thời điểm đó, người dùng không khó để tìm thấy các trang web nghe nhạc, xem phim, đọc truyện tranh hay tải phần mềm có bản quyền hoàn toàn miễn phí.
Người dùng dễ dàng tải về phim, nhạc chất lượng cao hoặc các phần mềm đã được bẻ khóa để sử dụng mà chưa ý thức đầy đủ rằng đây là hành vi vi phạm bản quyền.
Sự bùng nổ của nội dung vi phạm bản quyền tại Việt Nam trong giai đoạn này xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Khi đó, khung pháp lý xử lý hành vi xâm phạm bản quyền vẫn chưa hoàn thiện, trong khi nhận thức của người dùng về sở hữu trí tuệ còn hạn chế.
Bên cạnh đó, giá các sản phẩm có bản quyền như phim, âm nhạc hay phần mềm vẫn ở mức cao so với thu nhập chung của người dân. Điều này khiến nhiều người không sẵn sàng bỏ ra khoản tiền lớn để mua bản quyền, nhất là khi có thể dễ dàng tiếp cận các nội dung vi phạm bản quyền miễn phí trên Internet.
Vấn đề bản quyền ngày càng được siết chặt tại Việt Nam
Kể từ khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào năm 2007 và tham gia nhiều công ước quốc tế về bảo vệ bản quyền, tình trạng nội dung vi phạm bản quyền trên Internet đã dần được kiểm soát.
Các công ước này gồm Công ước Berne về bảo hộ tác phẩm văn học, nghệ thuật; Công ước Geneva về bảo hộ nhà sản xuất bản ghi âm chống sao chép trái phép; Hiệp định về các khía cạnh liên quan đến thương mại của quyền sở hữu trí tuệ (TRIPS)…
Bên cạnh việc tuyên truyền nâng cao ý thức tôn trọng bản quyền cho người dùng, cơ quan chức năng cũng từng bước hoàn thiện khung pháp lý nhằm xử phạt các hành vi xâm phạm bản quyền, qua đó tăng cường ngăn chặn nội dung lậu trên Internet để phù hợp với các cam kết quốc tế.
Gần đây nhất, Luật số 131/2025/QH15 sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Sở hữu trí tuệ chính thức có hiệu lực từ ngày 1/4/2026, đánh dấu bước siết chặt quản lý trong kỷ nguyên số với nhiều quy định mới liên quan đến trách nhiệm của nền tảng số, hoàn thiện khái niệm pháp lý và tăng chế tài xử lý vi phạm.
Sau khi luật có hiệu lực, hàng loạt website vi phạm bản quyền tại Việt Nam như phát sóng bóng đá lậu, nghe nhạc, đọc truyện tranh hay chia sẻ phần mềm có bản quyền… đã bị đánh sập hoặc tự ngừng hoạt động do lo ngại rủi ro pháp lý.
Mới đây, Phó Thủ tướng Chính phủ Hồ Quốc Dũng đã ký Công điện số 38 của Thủ tướng về việc tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn và xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, đặc biệt với các website lưu trữ, cung cấp phim, âm nhạc và trò chơi điện tử lậu.
Theo đánh giá của Thủ tướng, dù đã đạt được nhiều kết quả tích cực, tình trạng xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ vẫn diễn biến phức tạp ở một số lĩnh vực và địa phương, ảnh hưởng lớn đến môi trường đầu tư, kinh doanh cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp và các tổ chức liên quan.
Vì vậy, lãnh đạo Chính phủ yêu cầu các lực lượng chức năng tập trung nguồn lực, triển khai ngay các biện pháp đấu tranh, ngăn chặn và xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ trên phạm vi toàn quốc từ ngày 7/5 đến 30/5, với tinh thần xử lý nghiêm, không có vùng cấm, không có ngoại lệ.
Vì sao các quốc gia phải cấm nội dung lậu, vi phạm bản quyền trên Internet?
Không chỉ tại Việt Nam, nhiều quốc gia trên thế giới cũng đang áp dụng các biện pháp mạnh tay nhằm ngăn chặn nội dung lậu và hành vi vi phạm bản quyền trên Internet.
Động thái này không chỉ để tuân thủ các cam kết quốc tế và bảo vệ quyền lợi của tác giả, tổ chức nắm giữ bản quyền, mà còn liên quan đến lợi ích kinh tế, thương mại và ngoại giao.
Việc không tuân thủ các công ước quốc tế về bảo vệ bản quyền có thể khiến một quốc gia đối mặt với nguy cơ bị trừng phạt hoặc gặp bất lợi trong các cuộc đàm phán kinh tế.
Chẳng hạn, trong các thương vụ mua bản quyền giải đấu lớn như World Cup, nếu tình trạng phát sóng bóng đá lậu tại nước sở tại không được kiểm soát, đơn vị nắm bản quyền có thể lấy đó làm cơ sở để nâng giá, khiến chi phí mua bản quyền tăng cao.
Hằng năm, Chính phủ Mỹ dựa trên Báo cáo Special 301 của Văn phòng Đại diện Thương mại Mỹ (USTR) để theo dõi và liệt kê các quốc gia có tỷ lệ vi phạm bản quyền, sở hữu trí tuệ cao đối với sản phẩm và doanh nghiệp Mỹ.
Những quốc gia nằm trong danh sách này có thể bị cắt giảm ưu đãi thương mại hoặc đối mặt với các biện pháp thuế quan bổ sung từ Mỹ.
Việc bảo vệ bản quyền cũng góp phần bảo hộ các nhà sáng tạo nội dung trong nước. Khi sản phẩm sáng tạo được pháp luật bảo vệ, các cá nhân và doanh nghiệp có thể yên tâm đầu tư sản xuất nội dung, đồng thời tạo nguồn thu hợp pháp từ công sức của mình mà không lo bị sao chép hoặc sử dụng trái phép.
Bên cạnh đó, siết chặt và ngăn chặn nội dung vi phạm bản quyền trên Internet còn đóng vai trò quan trọng trong việc thu hút đầu tư nước ngoài. Các tập đoàn quốc tế khó có thể yên tâm đầu tư vào một thị trường mà sản phẩm của họ dễ dàng bị sao chép, phát tán miễn phí trên Internet nhưng không được pháp luật bảo vệ hiệu quả.
Do đó, nhiều quốc gia phải thể hiện quyết tâm bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ nhằm xây dựng môi trường kinh doanh minh bạch, lành mạnh, qua đó tạo niềm tin cho các doanh nghiệp nước ngoài khi đầu tư.
Ngoài ra, khi người dùng trả tiền để sử dụng các dịch vụ có bản quyền, nhà nước cũng có thêm nguồn thu thuế để bổ sung ngân sách. Trong khi đó, các website chia sẻ nội dung lậu hoạt động trái phép thường không thực hiện nghĩa vụ thuế, còn doanh thu chủ yếu rơi vào tay những người đứng sau các nền tảng này, gây thất thu ngân sách.
Tại Việt Nam, nhờ các biện pháp tuyên truyền nâng cao nhận thức về bản quyền cùng với sự cải thiện về thu nhập, tình trạng sử dụng dịch vụ vi phạm bản quyền đã giảm đáng kể trong những năm gần đây. Nhiều website chia sẻ nội dung lậu bị đóng cửa, thậm chí một số cá nhân đứng sau các trang web này đã bị cơ quan chức năng bắt giữ và khởi tố.
Ngoài vấn đề pháp lý, nhiều website và phần mềm lậu còn tiềm ẩn nguy cơ phát tán mã độc, đánh cắp dữ liệu cá nhân hoặc chèn quảng cáo cờ bạc, lừa đảo. Đây cũng là một trong những lý do khiến nhiều quốc gia tăng cường xử lý các nền tảng vi phạm bản quyền trên Internet.
Tin Gốc: Dân Trí

5h35 phút hôm nay (giờ Hà Nội), tên lửa Hệ thống Phóng Không gian (SLS) đưa tàu Orion cất cánh từ Tổ hợp Phóng 39B tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy, Florida, hướng tới Mặt Trăng. Ngồi trong tàu là phi hành đoàn Artemis 2, gồm chỉ huy nhiệm vụ Reid Wiseman (NASA), phi công Victor Glover (NASA), chuyên gia nhiệm vụ Christina Koch (NASA) và chuyên gia nhiệm vụ Jeremy Hansen (Cơ quan Vũ trụ Canada CSA).
Theo Space, mỗi ngày trong chuyến bay kéo dài 10 ngày được lên kế hoạch chi tiết đến từng phút. Mặt Trăng là trọng tâm của nhiệm vụ, nhưng thời gian làm việc trên tàu của phi hành đoàn sẽ dày đặc các hoạt động như nghiên cứu khoa học, thử nghiệm khả năng điều khiển tàu vũ trụ, kiểm tra y tế, huấn luyện sinh tồn và nhiều công việc khác.
Ngày đầu tiên (1/4) là ngày phóng tàu và khởi động nhiệm vụ Artemis 2. Bốn phi hành gia sẽ kiểm tra một số khả năng của Orion, ví dụ bay song song và hoạt động xung quanh một vật thể khác ngoài không gian, nhằm chuẩn bị cho những nhiệm vụ tương lai với tàu đổ bộ Mặt Trăng.
Họ cũng sẽ tiến hành kiểm tra các hệ thống, cất gọn ghế phóng và thay bộ đồ vũ trụ bằng quần áo thoải mái hơn trước chu kỳ ngủ đầu tiên. Lịch ngủ được thiết lập theo thời gian phóng, đảm bảo ít nhất 8,5 giờ mỗi ngày. Tuy nhiên, giấc ngủ đầu tiên được chia làm hai phần với một lần đốt nhiên liệu ở giữa để nâng quỹ đạo cho tàu.
Ngày thứ 2, các phi hành gia bắt đầu sử dụng thiết bị tập thể dục, nhưng đây không phải công việc chính. Khoảng 6 tiếng sau khi thức dậy, họ sẽ đốt động cơ để đưa Orion vào hành trình hướng tới Mặt Trăng. Đây là thao tác mang tính quyết định giúp tàu thoát khỏi quỹ đạo Trái Đất.
Việc kích hoạt động cơ 30 phút cũng sẽ đưa tàu vào quỹ đạo "trở về tự do", bay qua phía xa của Mặt Trăng rồi trở về Trái Đất. Quỹ đạo này đảm bảo phi hành đoàn trở về an toàn mà không cần thực hiện thêm một lần đốt động cơ lớn nào.
Ngày thứ 3 và thứ 4, phi hành đoàn sẽ luyện tập những công việc dự kiến thực hiện trong chuyến bay qua sát Mặt Trăng, diễn tập an toàn, liên lạc với trung tâm điều khiển, tiến hành một số sự kiện truyền thông, chụp ảnh Trái Đất và Mặt Trăng.
Ngày thứ 5, Orion bắt đầu tiến vào không gian Mặt Trăng, nơi lực hấp dẫn của Mặt Trăng tác động lên tàu mạnh hơn lực hấp dẫn Trái Đất. Điều này đưa phi hành đoàn Artemis 2 trở thành những người đầu tiên tới đây kể từ nhiệm vụ Apollo 17 năm 1972. Họ cũng sẽ dành vài tiếng để thực hiện các bài kiểm tra mặc bộ đồ vũ trụ.
Tiếp đến là ngày quan trọng nhất của nhiệm vụ khi phi hành đoàn thực hiện chuyến bay qua sát Mặt Trăng, đạt khoảng cách gần nhất là 6.440-9.650 km. Khi Orion bay vòng qua phía xa của thiên thể này, nhóm phi hành gia sẽ dành khoảng ba giờ để ghi lại dữ liệu quan sát chi tiết, chụp ảnh, theo dõi cấu trúc địa chất. Giai đoạn này có thể đưa họ đi xa Trái Đất hơn bất kỳ sứ mệnh không gian có người lái nào trong lịch sử, mang đến những góc nhìn hoàn toàn mới về Mặt Trăng.
Orion sẽ rời không gian Mặt Trăng vào ngày thứ 7. Phi hành đoàn Artemis 2 dự kiến dành nửa ngày gửi dữ liệu cho các nhà khoa học trên Trái Đất, sau đó thực hiện cuộc gọi thoại ngắn với nhóm phi hành gia trên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) vào buổi chiều. Ngoài ra, họ cũng sẽ thực hiện lần đốt nhiên liệu nhỏ đầu tiên trong ba lần đốt để điều chỉnh quỹ đạo, giữ cho tàu Orion đi đúng hướng để trở về Trái Đất.
Ngày thứ 8, phi hành đoàn tiếp tục thực hiện một số thao tác thử nghiệm và diễn tập. Để luyện tập việc trú ẩn khỏi những rủi ro như bão Mặt Trời, họ sẽ tận dụng các thiết bị sẵn có như bể nước làm tấm chắn bức xạ, đồng thời dùng tấm chắn nhiệt của tàu như một rào cản bức xạ tích hợp. Buổi chiều, các phi hành gia dự kiến thực hiện một bài tập khác nhằm kiểm tra khả năng điều khiển Orion.
Ngày thứ 9 là ngày trọn vẹn cuối cùng của phi hành đoàn Artemis 2 ngoài không gian. Họ sẽ dành phần lớn thời gian để chuẩn bị cho chuyến trở về. Lịch trình bao gồm một số thử nghiệm công nghệ, một lần đốt nhiên liệu nhỏ để điều chỉnh quỹ đạo, thử bộ đồ chuyên dụng giúp chống lại tác động lên cơ thể sau khi trở về từ môi trường vi trọng lực. Khi kết thúc ngày làm việc, các phi hành gia sẽ đảm bảo mọi thứ được cố định chắc chắn và sẵn sàng cho chuyến hồi hương.
Ngày thứ 10, tàu Orion thực hiện lần đốt nhiên liệu nhỏ để hiệu chỉnh quỹ đạo cuối cùng. Phi hành đoàn sẽ mặc bộ đồ vũ trụ, mở ghế ngồi và thắt dây an toàn. Khi về gần Trái Đất, họ sẽ tách bỏ khoang dịch vụ của Orion, hướng tấm chắn nhiệt của khoang chở người về phía khí quyển nhằm tự bảo vệ trước mức nhiệt 1.650 độ C do ma sát khi tái nhập khí quyển.
Ba chiếc dù sẽ bung ra trong những phút cuối cùng của quá trình hạ cánh, làm chậm tốc độ rơi của Orion xuống còn 27 km/h khi chạm mặt nước. Tàu sẽ hạ cánh xuống Thái Bình Dương, ngoài khơi San Francisco, được tàu Hải quân Mỹ và các phương tiện cứu hộ khác trục vớt. Phi hành đoàn sau đó được đưa trở lại đất liền và kết thúc nhiệm vụ lịch sử.
Thu Thảo (Theo Space)
Nguồn: https://vnexpress.net/cac-phi-hanh-gia-lam-gi-trong-10-ngay-bay-quanh-mat-trang-5057489.html

