Giao tranh bùng nổ trở lại ở Trung Đông hôm 4/5 sau khoảng một tháng lắng dịu. Mỹ đã điều các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đi qua eo biển Hormuz và hỗ trợ hai tàu treo cờ Mỹ rời khỏi đây nhằm phá vỡ thế kìm kẹp của Iran.
Đây là một phần trong sáng kiến mà Tổng thống Donald Trump công bố nhằm dẫn đường cho tàu hàng qua eo biển Hormuz. Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, cho biết các lực lượng trực thuộc sẽ bắt đầu triển khai kế hoạch “Dự án Tự do” theo chỉ đạo từ Tổng thống.
Đô đốc Brad Cooper, Tư lệnh CENTCOM, cho biết chiến dịch Dự án Tự do được triển khai sau khi lực lượng Mỹ sử dụng “công nghệ đặc biệt tinh vi” để mở thông một hành lang qua Hormuz trong vài tuần qua, rồi “dựng lên một chiếc ô bảo vệ bao trùm khu vực”.
Theo Cooper, hành lang này cuối cùng sẽ trở thành tuyến lưu thông hai chiều, thay vì chỉ được dùng để các tàu rời khỏi vịnh Ba Tư. Chiến dịch dự kiến huy động các tàu khu trục, hơn 100 máy bay và khoảng 15.000 binh sĩ.
“Dự án Tự do” được coi là cách Mỹ sử dụng ưu thế về công nghệ giám sát và các hệ thống quân sự hiện đại của mình để phá vỡ vòng phong tỏa của Iran, giúp các tàu hàng lưu thông trở lại qua Hormuz. Theo đó, Mỹ sẽ rà phá thủy lôi dưới mặt nước và sẵn sàng đánh chặn mọi tên lửa, drone của Iran để bảo vệ hành lang hàng hải này.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cho rằng chiến dịch của Mỹ là hành động vi phạm lệnh ngừng bắn và đáp trả bằng cách phóng tên lửa hành trình, máy bay không người lái (UAV) và sử dụng xuồng cao tốc tấn công tàu bè đi qua Hormuz.
IRGC còn tập kích Fujairah, trung tâm dầu mỏ quan trọng của Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), nơi nằm ngoài Hormuz và được Abu Dhabi sử dụng như một kênh xuất khẩu dầu thay thế nhằm đối phó tình trạng tắc nghẽn tại eo biển.
UAE, quốc gia vốn ủng hộ các biện pháp cứng rắn hơn với Iran, đã trở thành quốc gia vùng Vịnh đầu tiên hứng chịu tác động khi căng thẳng giữa Mỹ và Iran leo thang trở lại ở eo biển Hormuz.
Giới chức UAE cho biết đã bắn hạ 15 tên lửa và 4 máy bay không người lái (UAV) được phóng lên từ lãnh thổ Iran. Lần đầu tiên trong gần một tháng, họ phải phát báo động phòng không, yêu cầu người dân xuống hầm trú ẩn, học sinh quay lại học trực tuyến, hàng loạt chuyến bay cũng bị hủy.
Ngoài khơi, các thủy thủ trên tàu thương mại đã chứng kiến một vụ tấn công bằng UAV nhắm trúng tàu chở dầu JV Innovation treo cờ quần đảo Marshall. Thuyền trưởng cho biết họ bị tập kích khi đang thả neo chờ băng qua eo biển. Thủy thủ trên các tàu lân cận nói rằng họ đã nhìn thấy một vật thể lao vào và ngọn lửa bùng lên trên boong tàu.
Trong bản ghi âm từ buồng lái của con tàu mà Wall Street Journal thu thập được, thuyền trưởng thông báo tàu bị tấn công và đang bốc cháy, đồng thời yêu cầu những tàu khác gần đó giữ khoảng cách an toàn.
Theo công ty an ninh hàng hải Vanguard, một con tàu khác là HMM Namu của Hàn Quốc tiếp tục bị tấn công vào cuối ngày 4/5. Phía UAE cho hay hai UAV Iran đã nhắm vào tàu chở dầu thứ ba thuộc tập đoàn dầu khí quốc gia Adnoc khi con tàu đang băng qua eo biển.
Đáp lại những hành động từ phía Iran, đô đốc Cooper cho biết các tàu chiến và máy bay của Washington đã “phản công” và đánh chìm 6 xuồng tấn công nhanh do Tehran điều động đang “quấy rối” tàu thuyền tại eo biển.
“Tổng thống khẳng định nếu tiến trình này bị cản trở, Mỹ sẽ phản ứng quyết liệt. Và thực tế là trong 12 giờ qua, phía Iran đã có hành động can thiệp”, Cooper nói, đề cập đến chiến dịch khai thông eo biển, thêm rằng Iran còn phóng tên lửa hành trình vào các tàu chiến Mỹ nhưng đều không trúng mục tiêu.
Những cuộc tấn công ăn miếng trả miếng khiến eo biển Hormuz một lần nữa dậy sóng, kể từ khi lệnh ngừng bắn được các bên thực thi ngày 8/4.
Rủi ro nghiêm trọng
Trong một tháng qua, dù tình hình trở nên yên tĩnh, việc Iran siết chặt eo biển cùng Mỹ phong tỏa các cảng của nước này đã khiến thị trường toàn cầu thiếu hụt hàng triệu thùng dầu, đẩy giá nhiên liệu tăng cao, đồng thời chồng chất áp lực lên nền kinh tế Iran.
Theo Bryan Clark, cựu quan chức cấp cao hải quân Mỹ, hiện là chuyên gia tại Viện Hudson, trụ sở ở Washington, mỗi bên đều có lý do để cố gắng chấm dứt tình trạng tê liệt hiện tại ở eo biển. Tuy nhiên, họ cũng đối mặt những rủi ro lớn nếu các cuộc đụng độ leo thang ngoài tầm kiểm soát. Đối với Iran, đó là tổn thất nặng nề hơn cho nền kinh tế và bộ máy lãnh đạo, còn với Tổng thống Trump là nguy cơ lún sâu vào một cuộc chiến vốn đang bị cử tri trong nước phản đối.
Clark cho rằng giai đoạn mới của cuộc xung đột nhiều khả năng sẽ diễn ra trên biển với một cuộc đối đầu tương tự Chiến tranh Tàu dầu giữa Iran và Iraq vào những năm 1980, cũng nhằm giành quyền kiểm soát Hormuz. Cục diện này mở đầu cho một cuộc đối đầu có thể kéo dài và âm ỉ, tuy ít khốc liệt hơn chiến dịch không kích diện rộng trong 5 tuần đầu xung đột, nhưng sẽ rất dễ leo thang nếu một trong hai bên tính toán sai lầm.
“Về cơ bản, phía Mỹ muốn gây sức ép buộc Iran phải đầu hàng và khôi phục hoạt động lưu thông tự do qua eo biển Hormuz”, Clark nhận định. “Nhưng do không thành công, giờ đây họ buộc phải tìm cách triển khai lực lượng quân sự hộ tống tàu bè của mình”.
Trả lời phỏng vấn kênh Fox News, ông Trump tiếp tục đưa ra cảnh báo cứng rắn khi tuyên bố Iran sẽ bị “xóa sổ khỏi mặt đất” nếu dám nhắm vào tàu Mỹ.
Truyền thông nhà nước Iran hôm 4/5 công bố bản đồ khu vực kiểm soát của IRGC tại eo biển, bao trùm cả Fujairah, điểm cuối của đường ống dẫn dầu mà UAE sử dụng để lách qua điểm tắc nghẽn tại Hormuz.
Jack Kennedy, chuyên gia phân tích rủi ro khu vực Trung Đông và Bắc Phi tại công ty tư vấn S&P Global Market Intelligence, nhận định Iran sẽ tiếp tục sử dụng các công cụ bất đối xứng như UAV và xuồng tấn công nhanh để tập kích tàu bè hoặc leo thang đối đầu với lực lượng Mỹ tại eo biển.
IRGC đã thách thức sáng kiến của ông Trump khi tuyên bố các tàu thuyền đi qua đây mà không được phép sẽ đối mặt nguy hiểm.
“Việc quản lý eo biển Hormuz không có gì thay đổi”, Sardar Mohebbi, người phát ngôn IRGC, phát biểu trên Tasnim, hãng thông tấn có liên hệ với lực lượng này. “Mọi hoạt động hàng hải đi ngược lại các nguyên tắc mà hải quân IRGC đã công bố sẽ chịu rủi ro nghiêm trọng. Những tàu vi phạm sẽ bị ngăn chặn”.
Các chủ tàu cho biết họ hiện không dám mạo hiểm băng qua eo biển khi luôn đối mặt mối đe dọa tấn công từ phía Iran. Mặt khác, họ cũng chưa hiểu rõ cách thức vận hành của chiến dịch “Dự án Tự do” được Mỹ khởi xướng nhằm khai thông tuyến đường thủy này. Chủ hai con tàu đang mắc kẹt tại vùng Vịnh tuyên bố sẽ chỉ di chuyển chúng khi xung đột kết thúc và một thỏa thuận hòa bình bền vững được thiết lập.
“Vài công ty vận tải biển có thể cân nhắc đề xuất từ Mỹ và chấp nhận rủi ro khi di chuyển qua Hormuz”, Lars Jensen, giám đốc điều hành công ty phân tích hàng hải Vespucci Maritime, trụ sở tại Đan Mạch, nhận định. “Nhưng đối với các đơn vị vận hành lớn, điều đó là không thực tế. Họ cần những đảm bảo an ninh thiết thực hơn”.
Các diễn biến leo thang tiếp tục khiến số phận của tuyến hàng hải năng lượng quan trọng nhất thế giới, lộ trình xuất khẩu của khoảng 1/5 lượng dầu mỏ toàn cầu, thêm bất định.
Hàng triệu thùng dầu đã bị chặn lại và hàng trăm con tàu cùng thủy thủ đoàn đang mắc kẹt tại vùng Vịnh. Mỹ đối phó bằng cách phong tỏa các cảng của Iran và chặn bắt những tàu bị trừng phạt thuộc đội “tàu bóng đêm” đang vận chuyển dầu cho nước này.
Giá dầu đã tăng vọt vào đầu ngày 4/5 trước khi thu hẹp đà tăng. Giá dầu thô Brent, thước đo chuẩn của thị trường quốc tế, hiện giao dịch ở mức khoảng 111 USD mỗi thùng.
Các tàu chiến Mỹ đã tiến vào eo biển Hormuz từ đầu tháng 4, lần đầu tiên kể từ khi xung đột nổ ra. Giới phân tích quân sự từng cảnh báo việc sử dụng tàu chiến để khai thông eo biển sẽ rất khó khăn và nguy hiểm, bởi họ chỉ có vài giây để phản ứng trước hỏa lực từ các lực lượng Iran đồn trú gần tuyến đường hẹp này.
Mỹ từng hộ tống các tàu tại vùng Vịnh trong Chiến tranh Tàu dầu. Theo tổ chức phi lợi nhuận Viện Hải quân Mỹ, thời điểm đó, hải quân Mỹ có hơn 500 tàu đang hoạt động, so với lực lượng tác chiến hiện nay chỉ khoảng 292 tàu.
Sau khi Tổng thống Trump thông báo về Chiến dịch Tự do, Mỹ đã liên hệ với hàng trăm tàu thương mại tại vùng Vịnh và khuyến khích họ thử băng qua eo biển.
Ngay cả khi một số tàu có thể vượt qua nhờ trợ giúp từ Mỹ, con số này chắc chắn vẫn sẽ thấp hơn nhiều so với mức khoảng 130 tàu mỗi ngày trước xung đột và có thể mất nhiều tháng mới giải tỏa hết hàng trăm con tàu vẫn mắc kẹt ở vùng Vịnh.
“Mọi thứ diễn ra hôm nay đều là chiến tranh”, Yoruk Isik, lãnh đạo công ty tư vấn hàng hải Bosphorus Observer, nhận xét. “Như thể chưa có lệnh ngừng bắn nào”.
Theo TASS, đêm ngày 24, rạng sáng ngày 25/5, quân đội Nga đã tiến hành một trong những cuộc tập kích bằng tên lửa và máy bay không người lái (UAV) lớn nhất kể từ đầu năm 2026. Theo Bộ Quốc phòng Nga, chiến dịch sử dụng đồng thời tên lửa đạn đạo tầm trung Oreshnik, Iskander-M, tên lửa siêu thanh Kinzhal, Zircon, Kalibr, Kh-101 cùng hàng trăm UAV nhằm vào các “mục tiêu quân sự và công nghiệp quốc phòng” của Ukraine. Phía Ukraine cho biết Nga phóng khoảng 90 tên lửa và gần 600 UAV, trong đó có nhiều loại vũ khí mà hệ thống phòng không hiện tại rất khó đánh chặn.
Các vụ nổ liên tiếp xuất hiện tại thủ đô Kiev, Bila Tserkva, Starokostiantyniv và nhiều địa phương khác gây thiệt hại lớn đối với cơ sở hạ tầng dân sự và quân sự. Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky xác nhận nhiều khu dân cư, trường học, cơ sở cấp nước và công trình dân sinh bị hư hại, khiến nhiều người thiệt mạng và bị thương. Trong khi đó, Nga khẳng định đây là đòn đáp trả trực tiếp sau vụ tấn công vào khu ký túc xá trường cao đẳng ở Starobilsk (Lugansk) ngày 22/5, nơi phía Nga cáo buộc Ukraine sử dụng UAV tấn công làm ít nhất 21 người thiệt mạng.
Vụ việc cho thấy cuộc chiến đang bước vào giai đoạn mà mỗi đòn đánh đều kéo theo phản ứng quân sự mạnh hơn từ phía đối phương. Điều nguy hiểm không chỉ nằm ở quy mô hỏa lực ngày càng lớn, mà còn ở tâm lý trả đũa đã trở thành một phần của chiến lược chiến tranh. Khi cả Moscow lẫn Kiev đều cho rằng mình hành động vì “tự vệ chính đáng”, nguy cơ leo thang gần như không còn giới hạn rõ ràng.
Cuộc chiến chuyển từ giằng co chiến tuyến sang hủy diệt hậu phương
Điểm đáng chú ý nhất của các diễn biến gần đây là chiến trường Nga - Ukraine đang thay đổi về bản chất. Nếu giai đoạn đầu của cuộc chiến chủ yếu xoay quanh việc giành kiểm soát lãnh thổ tại Donetsk, Lugansk, Zaporozhzhia hay Kherson, thì hiện nay, hai bên ngày càng tập trung vào việc tấn công sâu vào hậu phương chiến lược của nhau nhằm gây sức ép tâm lý, kinh tế và quân sự.
Nga cho rằng các cuộc tấn công sâu vào lãnh thổ nước này bằng UAV và tên lửa tầm xa do phương Tây hỗ trợ đã vượt qua “lằn ranh đỏ”. Nhiều tháng qua, Ukraine liên tục thực hiện các vụ tập kích vào kho nhiên liệu, căn cứ quân sự, cơ sở dầu khí tại Belgorod, Kursk, Bryansk, Rostov và thậm chí vùng ngoại vi Moscow. Theo đánh giá của nhiều chuyên gia quân sự Nga, mục tiêu của Kiev là làm suy yếu năng lực hậu cần và tạo áp lực tâm lý đối với công chúng Nga.
Ở chiều ngược lại, Nga đang sử dụng ưu thế về tên lửa chiến lược và năng lực sản xuất quân sự để mở rộng các chiến dịch không kích quy mô lớn. Điều đáng chú ý là Nga hiện không chỉ dựa vào các loại tên lửa hành trình truyền thống, mà còn gia tăng sử dụng vũ khí siêu thanh và tên lửa đạn đạo tầm trung có khả năng xuyên thủng hệ thống phòng không hiện đại.
Tên lửa Oreshnik được xem là ví dụ điển hình cho xu hướng này. Theo nhiều nguồn phân tích quân sự quốc tế, đây là loại tên lửa đạn đạo tầm trung thế hệ mới có tốc độ trên Mach 10, đủ khả năng mang đầu đạn hạt nhân hoặc đầu đạn thông thường. Việc Nga triển khai tên lửa Oreshnik gần Kiev mang ý nghĩa vượt xa giá trị quân sự đơn thuần. Nó không chỉ nhằm gây thiệt hại thực tế mà còn là thông điệp răn đe chiến lược gửi tới Ukraine và phương Tây.
Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW) nhận định Nga có thể đang tận dụng chiến trường Ukraine để kiểm nghiệm thực tế các hệ thống vũ khí mới, nhất là công nghệ đầu đạn phân hướng độc lập (MIRV) và khả năng xuyên phá phòng không đa tầng. Một số chuyên gia phương Tây cho rằng Nga đang cố gắng chứng minh rằng họ vẫn duy trì ưu thế công nghệ trong cuộc chiến tiêu hao kéo dài.
Tuy nhiên, điều khiến cộng đồng quốc tế lo ngại hơn cả là sự kết hợp giữa vũ khí siêu thanh với chiến thuật “bão hòa phòng không”. Nga hiện sử dụng hàng trăm UAV giá rẻ để tiêu hao radar và tên lửa đánh chặn trước khi tung đòn tấn công bằng tên lửa tốc độ cao. Chiến thuật này đang đặt ra thách thức lớn đối với hệ thống Patriot và các tổ hợp phòng không do phương Tây cung cấp cho Ukraine.
Dù Ukraine tuyên bố đánh chặn được phần lớn mục tiêu, thực tế cho thấy thiệt hại vẫn gia tăng đáng kể. Điều này phản ánh giới hạn của phòng không Ukraine trong bối cảnh Nga liên tục mở rộng quy mô tập kích. Theo nhiều chuyên gia NATO, ngay cả các hệ thống phòng không hiện đại nhất cũng khó có thể chống đỡ hoàn toàn trước các cuộc tấn công kết hợp quy mô lớn kéo dài nhiều giờ liên tục.
Trong khi đó, Ukraine cũng đang thay đổi chiến lược quân sự. Thay vì đối đầu trực diện với ưu thế hỏa lực của Nga, Kiev tập trung phát triển chiến tranh bất đối xứng bằng UAV và các loại vũ khí tầm xa giá rẻ nhưng đạt hiệu quả cao.
Một số chuyên gia châu Âu nhận định chiến trường Ukraine hiện là nơi chứng kiến tốc độ đổi mới công nghệ quân sự nhanh nhất kể từ sau Chiến tranh Lạnh. Sự phát triển của chiến tranh thông minh, nhất là UAV đang làm thay đổi toàn bộ logic tác chiến truyền thống. Những thiết bị có giá vài nghìn USD giờ đây có thể phá hủy mục tiêu trị giá hàng chục hoặc hàng trăm triệu USD. Điều này khiến cuộc chiến ngày càng khó kiểm soát hơn, bởi năng lực tấn công đã trở nên phân tán và linh hoạt hơn rất nhiều so với trước đây.
Ranh giới giữa răn đe chiến lược và nguy cơ leo thang
Một trong những yếu tố khiến giới quan sát quốc tế đặc biệt lo ngại là việc Nga thường xuyên sử dụng các loại vũ khí có khả năng mang đầu đạn hạt nhân. Dù Nga khẳng định chỉ triển khai đầu đạn thông thường, nhưng việc sử dụng Oreshnik, Kinzhal hay các hệ thống đạn đạo tầm trung vẫn bị xem là hình thức “tín hiệu hạt nhân” đối với phương Tây.
Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, bất kỳ động thái nào liên quan đến vũ khí hạt nhân đều được coi là cực kỳ nhạy cảm, bởi nguy cơ hiểu nhầm chiến lược có thể dẫn đến leo thang ngoài ý muốn. Hiện khi các kênh đối thoại quân sự giữa Nga và NATO suy giảm nghiêm trọng, nguy cơ tính toán sai lầm càng trở nên đáng báo động.
Cao ủy Chính sách Đối ngoại Liên minh châu Âu Kaja Kallas cho rằng việc sử dụng Oreshnik là “hành động nguy hiểm”, bởi nó làm mờ ranh giới giữa chiến tranh thông thường và răn đe hạt nhân. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron nhận định Nga đang cố gắng tạo sức ép tâm lý chiến lược trong bối cảnh cuộc chiến chưa đạt được đột phá trên thực địa.
Một số nhà phân tích Nga cho rằng Moscow buộc phải gia tăng sức ép quân sự nhằm ngăn phương Tây tiếp tục mở rộng hỗ trợ quân sự cho Ukraine. Theo quan điểm này, Nga muốn chứng minh rằng bất kỳ nỗ lực nào nhằm “đánh bại chiến lược” Moscow đều sẽ khiến chi phí an ninh của châu Âu tăng cao hơn nữa.
Tuy nhiên, chính logic đó lại làm cho vòng xoáy trả đũa trở nên nguy hiểm hơn. Khi mỗi bên đều coi hành động của mình là “phòng vệ cần thiết”, còn đối phương là bên leo thang trước, khả năng kiểm soát khủng hoảng sẽ suy giảm nghiêm trọng.
Điều đáng lưu ý là xung đột hiện nay không chỉ còn mang tính quân sự. Đây còn là cuộc chiến về “ý chí chính trị” và sức chịu đựng xã hội. Nga muốn chứng minh rằng nước này có khả năng duy trì chiến tranh dài hạn bất chấp trừng phạt và áp lực quốc tế. Ukraine cũng muốn cho thấy họ không bị khuất phục trước các cuộc tập kích quy mô lớn. Khi không bên nào sẵn sàng nhượng bộ, chiến tranh sẽ có xu hướng kéo dài theo logic tiêu hao. Và trong những cuộc chiến kiểu này, dân thường luôn là đối tượng chịu hậu quả nặng nề nhất.
Cái giá nhân đạo và nguy cơ bất ổn toàn cầu
Dù Nga hay Ukraine đều tuyên bố chỉ nhắm vào mục tiêu quân sự, thực tế chiến trường cho thấy thương vong dân sự đang ngày càng gia tăng. Các thành phố lớn như Kiev, Kharkov, Odessa, Belgorod hay Donetsk liên tục phải sống trong tình trạng báo động không kích kéo dài.
Hàng triệu người dân đang phải thích nghi với một cuộc sống bất an thường trực. Theo phía Ukraine, các đợt tập kích mới nhất từ Nga đã gây hư hại cho một số khu dân cư, trường học, cơ sở y tế và hệ thống cấp nước. Trong khi đó, phía Nga tiếp tục nhấn mạnh thương vong dân sự tại Starobilsk như bằng chứng cho thấy hậu phương của họ cũng đang trở thành mục tiêu.
Các tổ chức quốc tế như Liên hợp quốc, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) nhiều lần cảnh báo cả hai bên cần tuân thủ nghiêm ngặt luật nhân đạo quốc tế. Tuy nhiên, trong bối cảnh chiến tranh công nghệ cao và chiến tranh đô thị hiện đại, việc phân biệt tuyệt đối giữa mục tiêu quân sự và dân sự ngày càng khó khăn hơn.
Điều đáng lo ngại hơn là cuộc chiến đang tạo ra hiệu ứng bất ổn dây chuyền đối với kinh tế và an ninh toàn cầu. Thị trường năng lượng châu Âu tiếp tục biến động mạnh mỗi khi xuất hiện các cuộc tấn công vào cơ sở dầu khí hoặc hạ tầng vận tải chiến lược. Chuỗi cung ứng lương thực toàn cầu vẫn chịu ảnh hưởng nặng nề từ sự gián đoạn xuất khẩu ngũ cốc qua Biển Đen.
NATO và Liên minh châu Âu cũng đang đối mặt với bài toán chiến lược khó khăn. Một mặt, phương Tây muốn tiếp tục hỗ trợ Ukraine nhằm ngăn Nga đạt được lợi thế quyết định. Mặt khác, các nước châu Âu ngày càng lo ngại nguy cơ xung đột lan rộng hoặc vượt khỏi tầm kiểm soát. Nhiều chuyên gia cảnh báo mối nguy lớn nhất hiện nay không phải là một quyết định cố ý dẫn tới “chiến tranh hạt nhân”, mà là chuỗi sai lầm chiến lược tích tụ qua thời gian. Chỉ cần một vụ phóng nhầm, một tên lửa rơi vào lãnh thổ NATO hoặc một hành động bị hiểu sai, khủng hoảng có thể leo thang ngoài dự tính.
Lịch sử Chiến tranh Lạnh từng nhiều lần chứng kiến thế giới đứng sát bờ vực bởi những sự cố tương tự. Vì vậy, giới quan sát quốc tế đang thúc giục các bên khôi phục các kênh liên lạc quân sự nhằm tránh hiểu nhầm chiến lược. Trong bối cảnh hiện nay, triển vọng hòa đàm vẫn còn rất mong manh. Nga và Ukraine đều tin rằng họ chưa tới giới hạn chịu đựng cuối cùng. Nhưng càng kéo dài chiến tranh, cái giá mà cả hai nước và thế giới phải trả sẽ càng lớn hơn.
Cuộc xung đột Nga - Ukraine giờ đây không còn đơn thuần là tranh chấp lãnh thổ. Nó đã trở thành phép thử đối với cấu trúc an ninh toàn cầu, khả năng kiểm soát leo thang của các cường quốc và giới hạn của chiến tranh công nghệ hiện đại. Điều nguy hiểm nhất nằm ở chỗ: khi các bên dần quen với nhịp độ leo thang hiện nay, những giới hạn từng được xem là không thể vượt qua có thể sẽ tiếp tục bị đẩy lùi. Và trong những cuộc chiến như vậy, hòa bình thường là thứ đến muộn nhất.
Theo Reuters, phòng thí nghiệm nghiên cứu quốc gia của CHDC Congo đã phát hiện vi rút Ebola trong 13/20 mẫu xét nghiệm. Africa CDC ngày 15.5 đã triệu tập một cuộc họp khẩn với CHDC Congo, Uganda, Nam Sudan và các đối tác quốc tế nhằm tăng cường giám sát, chuẩn bị và ứng phó xuyên biên giới.
Africa CDC bày tỏ lo ngại nguy cơ dịch tiếp tục lan rộng do bối cảnh đô thị tại Bunia và Rwampara (tỉnh Ituri), cùng tình trạng di chuyển dân cư mạnh và hoạt động khai thác mỏ tại các khu vực bị ảnh hưởng, nằm gần biên giới Uganda và Nam Sudan.
"Do lượng người di chuyển cao giữa các khu vực bị ảnh hưởng và các nước láng giềng, việc phối hợp khu vực nhanh chóng là điều cần thiết", ông Jean Kaseya, Tổng giám đốc Africa CDC, nhấn mạnh trong tuyên bố.
Theo Africa CDC, các ca Ebola tại CHDC Congo thường liên quan chủng Zaire, vốn đã có vắc xin. Tuy nhiên, các xét nghiệm ban đầu cho thấy đợt bùng phát hiện nay có thể liên quan một chủng khác. Kết quả giải trình tự gien đầy đủ dự kiến được công bố trong vòng 24 giờ tới. Việc xác định một chủng vi rút khác có thể làm phức tạp công tác ứng phó, theo The Guardian.
Tiến sĩ Michael Head, nghiên cứu viên về sức khỏe toàn cầu tại Đại học Southampton (Anh), cho hay CHDC Congo thường xuyên ghi nhận các ca tử vong do Ebola. "Các đợt bùng phát lặp lại có thể bắt nguồn từ nhiều yếu tố, trong đó có tiếp xúc gần giữa con người và vật chủ trung gian là động vật, nhiều khả năng là dơi hoặc linh trưởng. Những yếu tố khác gồm sự di chuyển giữa khu vực nông thôn và đô thị, khí hậu nhiệt đới và mật độ rừng mưa cao", theo ông.
Ebola là bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng, có tỷ lệ tử vong cao. Vi rút lây lan qua tiếp xúc trực tiếp với dịch cơ thể của người nhiễm bệnh, chẳng hạn máu hoặc chất nôn, cũng như qua đồ đạc bị ô nhiễm hoặc thi thể người tử vong vì bệnh, bao gồm trong quá trình chuẩn bị tang lễ.
CHDC Congo đã nhiều lần đối mặt với Ebola kể từ khi vi rút được phát hiện lần đầu tại nước này vào năm 1976. Đợt bùng phát gần đây nhất tại tỉnh Kasai được tuyên bố kết thúc vào ngày 1.12.2025 sau 3 tháng, với 64 ca mắc, trong đó 45 người tử vong.
Trong lịch sử, đợt bùng phát Ebola nghiêm trọng nhất xảy ra tại Tây Phi giai đoạn 2014 - 2016, khiến khoảng 28.000 người mắc bệnh và 11.000 người tử vong.
Ngày 22-4, bên lề chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng thống Lee Jae Myung, ông Hong Sun - Chủ tịch danh dự Hiệp hội Doanh nghiệp Hàn Quốc tại Việt Nam (KOCHAM) - cho biết nhà lãnh đạo Hàn Quốc đã chia sẻ với cộng đồng doanh nghiệp Hàn Quốc tại Việt Nam những định hướng hợp tác mới giữa hai nước.
Tổng thống Lee Jae Myung đã đặt ra tầm nhìn đến năm 2030: đạt mục tiêu 150 tỉ USD kim ngạch thương mại song phương, đồng thời ưu tiên hợp tác vào các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, điện hạt nhân, năng lượng, khoáng sản cốt lõi, chuỗi cung ứng, trí tuệ nhân tạo (AI), ứng phó biến đổi khí hậu và công nghệ cao.
Theo ông Hong Sun, trong bối cảnh kinh tế thế giới có nhiều biến động phức tạp, việc hai nước hình thành "đồng minh kinh tế" là xu hướng tất yếu, vừa khơi thông dư địa hợp tác mới vừa đảm bảo an ninh chuỗi cung ứng.
Điều này càng có ý nghĩa hơn khi Hàn Quốc và Việt Nam vốn có mối quan hệ bền chặt, mang tính tương hỗ cao trong nhiều lĩnh vực. "Hàn Quốc có thế mạnh về công nghệ, kỹ thuật; Việt Nam có ưu thế về nguồn nhân lực và môi trường đầu tư - đây là sự gắn kết không thể tách rời", ông Hong Sun nhận định.
Bức tranh hợp tác hiện tại đã cho thấy tiềm lực của mối quan hệ này. Năm 2025, Hàn Quốc là nhà đầu tư nước ngoài lớn nhất tại Việt Nam với tổng vốn lũy kế đạt 94,5 tỉ USD và là đối tác thương mại lớn thứ 3 với kim ngạch hai chiều đạt khoảng 89,5 tỉ USD.
Hiện có khoảng 10.000 doanh nghiệp Hàn Quốc đang hoạt động tại Việt Nam, trải rộng trên nhiều lĩnh vực từ khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo đến hạ tầng và đô thị thông minh.
Trong đoàn doanh nghiệp tháp tùng Tổng thống Lee Jae Myung, Samsung nổi bật như một hình mẫu hợp tác thành công.
Năm 2025, doanh thu của Samsung Việt Nam đạt 64,9 tỉ USD, kim ngạch xuất khẩu đạt 57,1 tỉ USD - ghi nhận mức tăng trưởng trở lại so với năm trước, dù chưa đạt mức kỷ lục của năm 2021.
Tổng vốn đầu tư lũy kế của tập đoàn này đã vượt 24 tỉ USD, với 6 nhà máy và trung tâm R&D, biến Việt Nam thành cứ điểm sản xuất chiến lược toàn cầu của hãng.
Ông Na Ki Hong - Tổng giám đốc Samsung Việt Nam - khẳng định: "Samsung sẽ tiếp tục triển khai các hoạt động đầu tư ổn định trên nền tảng là sự tin cậy với Chính phủ Việt Nam và chính quyền tỉnh Thái Nguyên khi đây là nơi đặt cứ điểm sản xuất lớn nhất".
Bên cạnh hoạt động sản xuất, Samsung còn triển khai các chương trình kết nối chuỗi cung ứng, hỗ trợ cải tiến năng suất cho 379 doanh nghiệp Việt Nam và đào tạo hàng trăm chuyên gia trong nước.
Một doanh nghiệp lớn khác cũng tháp tùng Tổng thống Hàn Quốc là Taihan Cable & Solution - một trong những tập đoàn chi phối ngành cáp điện tại Hàn Quốc.
Ông Choi Seungho - Tổng giám đốc Công ty TNHH Cáp Taihan Vina - cho biết trong chuyến thăm này Taihan sẽ ký biên bản ghi nhớ nhằm thúc đẩy hợp tác trong lĩnh vực hạ tầng điện lực và xây dựng tại Việt Nam, bao gồm cung cấp cáp điện, tư vấn kỹ thuật và chia sẻ thông tin thị trường.
Đầu tư vào Việt Nam từ năm 2005, năm 2025 Taihan Vina đạt doanh thu 150 tỉ won. Trong năm nay, công ty đang rót khoảng 80 tỉ won vào thiết bị sản xuất cáp siêu cao áp (EHV) để thúc đẩy xuất khẩu, đồng thời xem xét thành lập pháp nhân sản xuất thứ hai tại phía Bắc và định hướng đưa Việt Nam thành trung tâm xuất khẩu cho các dự án trọng điểm tại Mỹ và châu Âu.
Ông Choi Seungho nhận định các dự án quốc gia quy mô lớn của Việt Nam như mở rộng mạng lưới truyền tải, chuyển đổi năng lượng tái tạo, tái khởi động điện hạt nhân, xây dựng đô thị mới và đường sắt tốc độ cao đều liên quan trực tiếp đến nhu cầu ngành cáp điện.
Trong khi đó, công nghệ truyền tải điện một chiều cao áp (HVDC), năng lực EPC và kinh nghiệm tài chính dự án của các doanh nghiệp Hàn Quốc có tính bổ trợ cao cho nhu cầu của Việt Nam.
Để thúc đẩy hợp tác thực chất, Tổng giám đốc Taihan Vina kiến nghị cần đảm bảo môi trường cạnh tranh công bằng, lấy chất lượng làm trọng tâm, gắn với mở rộng hợp tác đào tạo nhân lực kỹ thuật Việt - Hàn thông qua hỗ trợ cơ chế và chính sách từ Chính phủ hai nước.
Theo đó, Taihan có thể đóng góp thực chất vào việc tự chủ kỹ thuật và đảm bảo năng lực cạnh tranh dài hạn cho hạ tầng điện lực Việt Nam.