Trong những tuần qua, một số đồng minh chính trị đã tìm cách bày tỏ lo ngại với Tổng thống Mỹ Donald Trump về hệ quả của các quyết định mà ông đưa ra gần đây. Tuy nhiên, ông Trump lần nào cũng đáp lại bằng câu “Tôi là Tổng thống, còn các vị thì không!”, báo Wall Street Journal dẫn lời các nguồn thạo tin cho biết.
Sau 17 tháng nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai, ông Trump dường như có xu hướng ngày càng dựa vào trực giác cá nhân, gạt bỏ lời khuyên từ các cố vấn, nghị sĩ bảo thủ và những cộng sự lâu năm.
Bất chấp những lo ngại của các đồng minh, Tổng thống Trump đã đưa ra hàng loạt hành động gây bất ngờ, thậm chí gây ức chế cho cử tri, làm dấy lên nỗi lo sợ rằng đảng Cộng hòa sẽ hứng chịu hậu quả trong cuộc bầu cử giữa kỳ tháng 11, đồng thời thử thách quyền kiểm soát vững chắc lâu nay của ông đối với nội bộ đảng.
Tuần qua, ông đã khiến một số thành viên bảo thủ và nghị sĩ đảng Cộng hòa giận dữ khi đồng ý ký thỏa thuận sơ bộ với Iran, điều họ tin rằng đang trao “món quà” cho Tehran mà không xử lý triệt để tham vọng hạt nhân của nước này.
Nghị sĩ Cộng hòa Bill Cassidy, người vừa thất bại trong cuộc bầu cử sơ bộ hồi đầu năm trước đối thủ được ông Trump hậu thuẫn, cho rằng bản thỏa thuận rõ ràng không thể đáp ứng các mục tiêu mà chính quyền tuyên bố khi phát động chiến dịch không kích Iran.
“Đây là sai lầm đối ngoại tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ qua”, ông nói.
Về đối nội, Tổng thống Mỹ cũng phá hỏng kế hoạch của Thượng viện nhằm nhanh chóng phê chuẩn giám đốc tình báo mới. Ông không cho phép ứng viên do mình đề cử dự phiên điều trần phê chuẩn chức vụ, nhằm kéo dài thời gian tại vị của người đang giữ vị trí quyền giám đốc do ông chỉ định.
Tổng thống cũng tuyên bố sẽ không ký duyệt gia hạn Đạo luật Giám sát Tình báo Nước ngoài (FISA), vốn là ưu tiên hàng đầu của các đồng minh đảng Cộng hòa tại quốc hội, cho đến khi các nghị sĩ thông qua dự luật định danh cử tri, bất chấp việc các lãnh đạo đảng này khẳng định nó không hội đủ số phiếu để vượt qua vòng nghị trường.
Theo các nguồn tin, giữa lúc vấp phải chỉ trích từ chính nội bộ đảng, ông Trump những tuần gần đây lại đưa ra những phát ngôn khiến các đồng minh chính trị ngỡ ngàng, đồng thời vô tình tạo đà cho chiến dịch tranh cử của đảng Dân chủ.
Khi được hỏi hồi tháng trước rằng áp lực kinh tế của người dân Mỹ có phải là động lực để ông tìm kiếm thỏa thuận chấm dứt xung đột với Iran hay không, Tổng thống đáp: “Không một chút nào”.
“Tôi không quan tâm đến tình hình tài chính của người dân Mỹ”, ông phát biểu lúc bấy giờ và vấp phải chỉ trích từ chính các thành viên trong đảng Cộng hòa. “Tôi không nghĩ cho bất kỳ ai cả. Tôi chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, chúng ta không thể để Iran sở hữu vũ khí hạt nhân. Chỉ vậy thôi”.
Thậm chí hôm 17/6, ông còn cho rằng Iran nên được phép giữ lại một số tên lửa đạn đạo, dù trước đó các cố vấn an ninh quốc gia Mỹ đã xác định việc phá hủy năng lực tên lửa của Tehran là mục tiêu hàng đầu trong cuộc chiến.
Đồng minh bất an
Giới chức Nhà Trắng khẳng định phong cách ngẫu hứng là một trong những tài năng chính trị của Tổng thống và chính nó đã giúp ông xây dựng một bệ đỡ ủng hộ trung thành suốt nhiều năm qua.
“Không có tổng thống nào làm việc chăm chỉ hay mang lại nhiều kết quả hơn Tổng thống Trump. Những thành tựu đạt được đã nói lên tất cả”, người phát ngôn Nhà Trắng Olivia Wales cho hay, dẫn chứng những kết quả ông đạt được trong các lĩnh vực nhập cư, kinh tế và an ninh quốc gia.
Dù vậy, bên trong Nhà Trắng, một số cố vấn đã âm thầm bày tỏ bất bình trước những bước đi gần đây của Tổng thống. Theo các nguồn tin am hiểu vấn đề, việc ông Trump bổ nhiệm Giám đốc Cơ quan Tài chính Nhà ở Liên bang (FHFA) Bill Pulte làm quyền Giám đốc Tình báo Quốc gia (DNI) đã làm mất lòng không ít trợ lý, những người từng xảy ra bất đồng sâu sắc với ông Pulte trước đó.
Ngược lại, ông Trump cũng tỏ thái độ bực dọc với cấp dưới khi trách móc các cố vấn vì đã can ngăn ông đề cập đến các chính sách nhập cư cứng rắn trước bầu cử giữa kỳ.
Xuyên suốt phần lớn nhiệm kỳ thứ hai, Tổng thống Trump luôn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối trong nội bộ đảng và hiếm có chính trị gia Cộng hòa nào dám công khai phản đối những bước đi của ông. Tuy nhiên, các nghị sĩ Cộng hòa tại quốc hội giờ đây đang ngày càng đưa ra những đánh giá thẳng thắn về quyết định Tổng thống đưa ra.
Chủ tịch Ủy ban Quân vụ Thượng viện Roger Wicker, thành viên đảng Cộng hòa, người hiếm khi công khai chỉ trích ông Trump, hôm 18/6 tuyên bố phản đối thỏa thuận sơ bộ mà Tổng thống ký với Iran. Ông nhận định rằng thỏa thuận này đang “đánh đổi những thắng lợi của chiến dịch không kích bằng những nhượng bộ hoàn toàn đi ngược lại mục tiêu do chính Tổng thống đề ra”.
Ông Trump gần đây còn âm thầm bày tỏ bực dọc với John Thune, đảng viên Cộng hòa, lãnh đạo phe đa số tại Thượng viện, vì cho rằng ông này không có khả năng thông qua dự luật yêu cầu cử tri xuất trình giấy tờ tùy thân khi đi bầu, điều mà Tổng thống tuyên bố là yếu tố sống còn để đảng Cộng hòa giành chiến thắng trong cuộc bầu cử giữa kỳ.
Tổng thống nói với các đồng minh rằng ông đã phát ngán khi phải nghe những lời khước từ từ ông Thune, nhưng ông này giải thích rằng Thượng viện đơn giản là không có đủ số phiếu ủng hộ để thúc đẩy dự luật.
“Quyền lực tuyệt đối mà ông Trump từng nắm giữ tại quốc hội nay không còn nữa”, cựu phát ngôn viên ban lãnh đạo đảng Cộng hòa tại Thượng viện và Hạ viện Ron Bonjean nhận định. “Mối quan hệ này đã rạn nứt sau khi ông gạt phăng những hy vọng của đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa kỳ, đồng thời đưa ra những yêu cầu lập pháp dễ khiến các nghị sĩ mất điểm trong mắt cử tri vào tháng 11 tới”.
Suốt nhiều tháng qua, Tổng thống đã bỏ ngoài tai những cảnh báo từ các thành viên đảng Cộng hòa và từ chính một số cố vấn rằng cuộc chiến tại Iran đang làm trầm trọng thêm các vấn đề chính trị của đảng. Qua các cuộc thăm dò dư luận, cử tri đã bày tỏ lo ngại trước tình trạng giá xăng tăng vọt sau khi Iran phong tỏa eo biển Hormuz.
Theo các nguồn thạo tin, những tuần gần đây, một số cố vấn của ông Trump đã liên tục đưa ra cảnh báo rằng các kho dầu dự trữ toàn cầu đang cạn kiệt và cơ hội để ngăn chặn nguồn cung nhiên liệu rơi vào tình trạng báo động sắp không còn nữa. Các giám đốc điều hành trong ngành dầu khí cũng công khai bày tỏ mối lo tương tự.
Hôm 17/6, thông điệp của Tổng thống Trump về cuộc chiến đã thay đổi, cho thấy ông dường như đã lắng nghe những lời cảnh báo. Lần đầu tiên ông thừa nhận cuộc xung đột kéo dài có thể dẫn đến một “thảm họa kinh tế” và các kho dự trữ dầu có thể sẽ cạn kiệt trong khoảng 4 tuần nữa. Ông khẳng định thỏa thuận sơ bộ với Iran sẽ giúp nền kinh tế nhanh chóng phục hồi.
Các cố vấn đã công khai thở phào nhẹ nhõm khi Tổng thống Trump có động thái chấm dứt cuộc chiến, dù vậy, họ vẫn không thể thoát khỏi trạng thái phấp phỏng. Ông bất ngờ quyết định ký bản ghi nhớ với Iran ngay trong bữa tối tại Cung điện Versailles ngoại ô Paris, làm chính các trợ lý của mình ngạc nhiên, bởi họ vốn đã lên kế hoạch cho một lễ ký kết riêng biệt vào ngày 19/6.
Công bố kế hoạch sau cuộc họp "AZEC Plus" thuộc sáng kiến Cộng đồng không phát thải châu Á (AZEC), Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi ngày 15.4 cho biết quy mô hỗ trợ tương đương khoảng 1,2 tỉ thùng dầu, tương ứng gần một năm nhập khẩu dầu thô của ASEAN.
Cuộc họp có sự tham dự của lãnh đạo Philippines, Malaysia, Singapore, Thái Lan và một số nước khác trong khu vực.
"Chúng tôi có mối liên kết chặt chẽ với các nước châu Á thông qua chuỗi cung ứng và nhiều kênh khác, và chúng tôi phụ thuộc lẫn nhau. Việc hỗ trợ chuỗi cung ứng của châu Á cũng sẽ thúc đẩy nền kinh tế Nhật Bản", bà Takaichi nói.
Gói hỗ trợ nêu trên sẽ được triển khai thông qua các tổ chức tài chính do chính phủ Nhật Bản hậu thuẫn như Ngân hàng hợp tác quốc tế Nhật Bản (JBIC) và Công ty bảo hiểm xuất khẩu và đầu tư Nhật Bản (NEXI), nhằm hạn chế tác động lan tỏa đến chuỗi cung ứng của Tokyo, theo Reuters.
Theo kế hoạch, Nhật Bản sẽ cung cấp tín dụng cho các doanh nghiệp địa phương để mua các nguồn năng lượng thay thế như dầu thô từ Mỹ, đồng thời tài trợ và cho vay đối với các doanh nghiệp và chính phủ nằm trong chuỗi cung ứng của Tokyo. Gói hỗ trợ cũng bao gồm đầu tư xây dựng cơ sở lưu trữ nhằm đa dạng hóa nguồn cung và tăng dự trữ năng lượng cho các nước đối tác.
So với Nhật Bản, nhiều quốc gia Đông Nam Á có dự trữ dầu mỏ hạn chế, khiến nguồn cung dầu thô và các sản phẩm như naphtha - nguyên liệu chính sản xuất nhựa - dễ rơi vào tình trạng thiếu hụt khi thị trường biến động.
Những gián đoạn sản xuất tại Đông Nam Á gần đây đã làm dấy lên lo ngại trong ngành y tế Nhật Bản, vốn phụ thuộc vào khu vực này để cung ứng các vật tư như hộp đựng, ống nghiệm và găng tay.
Theo Cơ quan tài nguyên và năng lượng Nhật Bản, khoảng 90% lượng dầu thô đi qua eo biển Hormuz được vận chuyển tới châu Á. Nhật Bản cho biết đã bảo đảm đủ nguồn naphtha cho khoảng 4 tháng nhu cầu nội địa, song ngày càng nhiều doanh nghiệp phản ánh tình trạng gián đoạn nguồn cung.
Trước đó, ngày 14.4, chính phủ Nhật Bản cũng thông báo kế hoạch giải phóng thêm 36 triệu thùng dầu từ kho dự trữ quốc gia, bắt đầu từ đầu tháng 5.
Trả lời câu hỏi về khả năng các nước đề nghị tiếp cận kho dự trữ dầu của Nhật sau cuộc họp AZEC Plus, bà Takaichi từ chối bình luận, đồng thời nhấn mạnh khuôn khổ hỗ trợ mới không liên quan đến việc giải phóng dự trữ dầu và sẽ không ảnh hưởng đến nguồn cung trong nước.
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Israel Gideon Sa'ar hôm 14/4, Ngoại trưởng Ukraine Andrii Sybiha nói rằng "một tàu Nga chở ngũ cốc bị đánh cắp từ Ukraine nhưng vẫn được phép cập cảng tại Israel". Ông cảnh báo đây là "một phần trong nỗ lực chiến sự quy mô lớn của Nga", cho rằng việc "xuất khẩu trái phép nông sản bị đánh cắp" không được tiếp diễn.
Theo nhà báo Ukraine Kateryna Yaresko, tàu Abinsk của Nga đang chở 43.765 tấn lúa mì, được cho là có nguồn gốc từ các vùng lãnh thổ Moskva đang kiểm soát trong chiến sự. Tàu hiện neo đậu tại Haifa, cảng biển quốc tế lớn nhất của Israel.
Axios đưa tin Đại sứ Ukraine Yevgen Korniychuk đã gặp các quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao Israel ngày 27/3 và đề nghị họ ngăn tàu cập cảng. Bộ trưởng Tư pháp Ukraine ngày 14/4 gặp Đại sứ Israel Michael Brodsky để đề nghị Tel Aviv ngăn tàu Abinsk rời cảng.
Israel chưa ra quyết định cuối cùng về vấn đề này, trong khi Nga chưa lên tiếng.
Nga hiện kiểm soát khu vực tương đương hơn 19% diện tích Ukraine trước năm 2014, gồm lãnh thổ ở các tỉnh Donetsk, Lugansk, Zaporizhzhia, Kherson và bán đảo Crimea. Ukraine hiện còn kiểm soát khoảng 1/4 tỉnh Donetsk, cũng như một số vị trí ở Lugansk.
Nỗ lực nhằm đạt được thỏa thuận hòa bình ở Ukraine đang tiến triển chậm chạp do bất đồng về vấn đề lãnh thổ. Ukraine đề xuất đóng băng xung đột dọc theo chiến tuyến hiện tại, song Nga bác bỏ. Moskva cũng muốn kiểm soát toàn bộ tỉnh Donetsk, trong khi Kiev cho rằng yêu cầu này là không thể chấp nhận được.
Ngày 17-4, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cho biết eo biển Hormuz đã "mở cửa hoàn toàn" cho tàu thương mại trong thời gian còn lại của lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran (sẽ hết hạn vào ngày 22-4), nhưng các tàu sẽ phải sử dụng tuyến đường theo điều phối, đồng thời cho biết động thái này phù hợp với lệnh ngừng bắn Israel - Lebanon 10 ngày vừa đạt được.
Tổng thống Donald Trump hoan nghênh tin tức này và cảm ơn Tehran, nhưng cho biết lệnh phong tỏa của Mỹ với các cảng Iran "sẽ vẫn có hiệu lực đầy đủ" cho đến khi hai bên đạt được thỏa thuận hòa bình.
Còn Iran đe dọa sẽ có "các biện pháp cần thiết" nếu lệnh phong tỏa không được dỡ bỏ. Trước các phóng viên, ông Trump thông báo đàm phán về cuộc chiến Iran tiếp tục trong suốt cuối tuần và ông "sắp có tin tốt", đồng thời lại nói lệnh ngừng bắn có thể sẽ không được gia hạn.
Reuters 18-4 đưa tin về một sự kiện dường như xác nhận các tuyên bố đó: Một đoàn tàu chở dầu đang băng qua eo biển Hormuz - sự kiện đi qua eo biển ở quy mô lớn lần đầu tiên kể từ khi Mỹ và Israel phát động cuộc chiến nhắm vào Iran bảy tuần trước.
Nhóm tàu này gồm bốn tàu chở khí hóa lỏng, một số tàu chở sản phẩm từ dầu và hóa chất, đi qua vùng biển phía nam đảo Larak (Iran), cùng nhiều tàu chở dầu khác bám theo từ phía Vịnh Ba Tư, theo dữ liệu từ MarineTraffic.
"Mọi chuyện có vẻ đang diễn ra rất tốt ở Trung Đông với Iran - ông Trump nói với các phóng viên trên chiếc Không lực Một khi đang trên đường trở về Washington từ Phoenix (Arizona) - Chúng tôi sẽ đàm phán suốt cuối tuần. Tôi kỳ vọng mọi thứ sẽ tiến triển tốt đẹp... Điều chính yếu là Iran sẽ không có vũ khí hạt nhân. Không thể để Iran có vũ khí hạt nhân, và điều đó quan trọng hơn mọi thứ khác".
Trước đó, Reuters dẫn một nguồn tin Pakistan am hiểu các nỗ lực trung gian cho biết một cuộc gặp giữa Iran và Mỹ có thể đưa ra bản ghi nhớ ban đầu, sau đó là thỏa thuận hòa bình toàn diện trong vòng 60 ngày.
Hiện vướng mắc lớn nhất có vẻ vẫn là chương trình hạt nhân của Tehran, khi Iran tỏ ra cương quyết với quyền phát triển điều mà họ gọi là "chương trình năng lượng hạt nhân dân sự". Ông Trump trong khi đó nói Mỹ sẽ loại bỏ các kho dự trữ uranium đã làm giàu của Iran.
Dễ hiểu lý do Tehran và Washington gặp nhiều trở ngại trong nỗ lực đạt được một thỏa thuận, bất chấp những cố gắng từ cả hai phía. Khoảng cách về lòng tin khiến thỏa hiệp trở nên cực kỳ thách thức - điều chủ yếu là do Washington gây ra.
Trong không đầy một năm, Mỹ đã hai lần tấn công Iran ở quy mô rất lớn, thủ tiêu lãnh tụ tối cao Ali Khamenei, hàng chục chỉ huy quân sự hàng đầu và khiến hơn một nghìn dân thường thiệt mạng, chưa kể tổn thất vật chất rất lớn.
Việc cả Mỹ và Iran đều có "lập trường tối đa" khi bước vào đàm phán cũng khiến mọi chuyện rất dễ rơi vào bế tắc.
Họ đã chỉ có thể ngồi lại với nhau sau khi cả hai nhận ra đối phương là không thể bị đánh bại hoàn toàn (dù ở mức bất đối xứng).
Với Mỹ, một khi mục tiêu lật đổ chế độ thần quyền coi như đã thất bại, kéo dài chiến sự trở thành sự tiêu hao vô ích cả về nguồn lực quốc gia lẫn vốn liếng chính trị của chính quyền Trump.
Với Iran, quyền làm giàu uranium gắn liền với vấn đề chủ quyền, năng lực răn đe và lòng tự hào dân tộc. Trong khi đó, eo biển Hormuz, qua cuộc chiến này, chứng tỏ là một tài sản chiến lược thiết yếu, một đòn bẩy địa chính trị mà Tehran sẽ còn có thể sử dụng trong tương lai.
Tuy nhiên, việc hai bên đang đàm phán cho thấy vẫn có một con đường phía trước, để nếu họ không thể đi chung, thì ít ra có thể tránh được đụng độ tương lai.
Con đường đó phải bắt đầu bằng duy trì lệnh ngừng bắn, do quay lại hành động thù địch là bất lợi với cả hai vào lúc này. Trên cơ sở đó, bất cứ một "thỏa thuận lớn" nào (như lời Tổng thống Trump) mới có thể khả thi.
Thay vì chỉ khăng khăng các yêu cầu của mình một cách vô ích, Tehran và Washington nên bắt đầu tiến trình ngoại giao từ những điểm chung, tuy ít ỏi, nhưng thiết yếu: một mối quan hệ ổn định, không đối đầu và cuối cùng là bình thường hóa. Mỗi bên cần từ bỏ giả định họ đang nắm lợi thế.
Dù các nhà lãnh đạo ở cả Washington và Tehran đều đưa ra những tuyên bố chiến thắng rầm rộ hai tuần qua, sự thật là cả hai đều có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho nhau nếu muốn.
Iran là một nước lớn, một nền văn minh lâu đời, và đã tỏ ra có thể chịu đựng được ngay cả khi Mỹ đã nỗ lực quyết liệt và lâu dài nhằm thay đổi chế độ ở Iran.
Hai nước chia sẻ những lợi ích quan trọng: ổn định khu vực, an ninh hàng hải, chống khủng bố và không phổ biến vũ khí hạt nhân. Chỉ có điều họ hiếm khi, nếu có bao giờ, tìm hiểu các điểm chung này.
Nếu bây giờ họ vẫn không thể làm như thế, tình trạng đối đầu sẽ gây ra thiệt hại cho gần như cả thế giới, nhưng trước hết là cho chính giới lãnh đạo hai nước, với những hậu quả có thể vượt ngoài tầm kiểm soát và dự báo của bất kỳ ai.