Sự nghiệp Hollywood của Rebecca Schaeffer đang trên đà thăng tiến thì bị một kẻ rình rập bạo lực cắt ngang.
Nữ diễn viên 21 tuổi được biết đến nhiều nhất qua phim hài sitcom My Sister Sam, phát sóng từ năm 1986 đến 1988, và đang được nhắm đến cho một vai diễn trong The Godfather Part III. Nhưng cuộc đời Rebecca đột ngột kết thúc vào ngày 18/7/1989, khi cô bị bắn chết trước cửa nhà ở Los Angeles trong lúc chờ người đưa thư giao kịch bản phim mới.
Rebecca không hề hay biết rằng Robert John Bardo, khi đó 19 tuổi, đã theo dõi cô trong ba năm. Nỗi ám ảnh của Robert leo thang thành bạo lực khoảng ba tuần sau khi anh ta trả 250 USD cho một thám tử tư để lấy địa chỉ của Rebecca từ hồ sơ tại Cơ quan quản lý phương tiện cơ giới – điều hợp pháp vào thời điểm đó.
Có được địa chỉ trong tay, Robert bắt xe buýt từ thành phố Tucson, Arizona, và đến nhà Rebecca với một khẩu súng giấu trong túi mua sắm.
“Anh ta nói muốn tìm kiếm địa chỉ một người bạn. Anh ta đánh vần tên cô ấy, cho biết ngày sinh và một số thông tin về nơi cô ấy có thể đang ở”, thám tử tư Anthony Zinkus làm chứng tại phiên tòa xét xử Robert năm 1991.
Thời điểm đó, hành vi rình rập hiếm khi bị truy tố, nhận thức của công chúng về vấn đề này còn hạn chế. Vụ sát hại Rebecca đã đẩy vấn đề vào tâm điểm chú ý trên toàn nước Mỹ, khiến bang California thông qua đạo luật chống rình rập đầu tiên vào năm 1990.
Những lần cố tiếp cận của ‘fan cuồng’
Tại tòa, trưởng bộ phận an ninh của Burbank Studios, ông John Egger, cho biết việc người hâm mộ “không mời mà đến” trường quay là rất phổ biến. Ông ước tính có khoảng 100 người như vậy trong 12 năm làm việc tại studio, và khoảng 500 lá thư đã được gửi đến trong khoảng thời gian đó. Thực tế, John đã từ chối cho Robert vào studio 2 năm trước vụ sát hại Rebecca.
John kể lại rằng vào ngày 2/6/1987, một nhân viên bảo vệ báo cho ông biết về việc Robert muốn họ giao một bó hoa lớn và một con gấu bông cao 1,5 m cho Rebecca. John bảo nhân viên dẫn Robert đến văn phòng của mình vì “anh ta đã gọi điện rất nhiều lần, và được công ty sản xuất phim My Sister Sam hướng dẫn liên hệ với chúng tôi vì anh ta gọi cho họ quá nhiều lần”.
John cho biết đã cố gắng dẫn dắt cuộc trò chuyện sang tiền sử bệnh tâm thần của Robert, nhưng anh ta khăng khăng muốn nói về việc gặp Rebecca vì yêu cô. Dù vậy, John cho biết Robert tỏ ra rất ôn hòa và không hề có vẻ thù địch hay nguy hiểm, vì thế ông đã đưa ra quyết định chưa từng có tiền lệ: cho người chở Robert về tận nhà ở Tucson.
“Anh ta là một trong những người sáng suốt và thông minh nhất mà tôi từng tiếp xúc”, John nhận định khi so sánh Robert với những người hâm mộ tự ý đến studio khác.
Những cụm từ như “kẻ săn thần tượng” hay “si mê người nổi tiếng” được sử dụng tại phiên tòa, bị coi là giảm nhẹ bản chất của hành vi rình rập dẫn đến cái chết của Rebecca.
“Một quan niệm sai lầm lớn về những người nổi tiếng là họ được bảo vệ 24/7 và không thể tiếp cận. Điều đó không nhất thiết đúng. Cảnh sát, công tố viên và tòa án thực sự không coi hành vi rình rập là một vấn đề nghiêm trọng. Vụ án Rebecca đã thay đổi điều đó”, Darren Stocker, giáo sư tại Cao đẳng Cộng đồng Cape Cod kiêm chuyên gia an ninh tại Tập đoàn An ninh Kolins, chia sẻ.
Cơn giận của kẻ rình rập
Robert, nhân viên bán đồ ăn nhanh thất nghiệp, không chỉ ghi hình lại mọi tập phim My Sister Sam mà còn gửi rất nhiều thư cho Rebecca. Nữ diễn viên hồi đáp bằng lời nhắn riêng gửi cho Robert, khen bức thư của anh ta là bức thư hay nhất cô từng nhận được. Bạn bè của Rebecca được cho là đã khuyên cô không nên làm vậy, vì tin rằng điều đó chỉ làm tăng thêm sự ám ảnh của Robert đối với cô.
“Đôi khi, những kẻ rình rập khó có thể hiểu lý do nạn nhân không muốn dính dáng đến họ. Họ không thể tách rời cảm xúc, cách họ nhìn nhận sự việc và góc nhìn của bản thân khỏi những tổn hại mà hành vi rình rập đang gây ra cho nạn nhân. Họ không có khả năng cân bằng giữa nhu cầu được ở gần nạn nhân với nhận thức về nguy cơ, tổn hại từ chính hành vi của mình. Họ tin rằng nếu có thể ‘thuyết phục’ được nạn nhân, thì nạn nhân sẽ hiểu”, giáo sư Stocker nói.
Trong khi bên bào chữa miêu tả Robert là một thanh niên mắc chứng tâm thần phân liệt và hành động bốc đồng, bên công tố lại tìm cách chứng minh rằng vụ giết Rebecca là có chủ ý và xuất phát từ lòng thù hận.
Thời điểm gây án, lòng say mê của Robert đối với Rebecca đã biến thành cơn thịnh nộ sau khi xem cô đóng cảnh tình cảm trong phim Scenes from the Class Struggle in Beverly Hills. Anh ta cho rằng đây là sự thay đổi đáng báo động so với những vai diễn cô thường đóng.
Robert đã đến nhà của Rebecca hai lần vào sáng ngày nổ súng. Lần đầu tiên, anh ta nói chuyện với nữ diễn viên về lời nhắn kèm chữ ký mà cô gửi cho anh ta trước đó. Rebecca cảm ơn, bắt tay Robert và dặn “giữ gìn sức khỏe” – Robert kể lại trong một cuộc phỏng vấn được ghi âm tại nhà tù. Anh ta đang định ra về thì chợt nhớ có một đĩa CD và một bức thư muốn đưa cho Rebecca nên quay lại.
“Cảm giác như tôi lại làm phiền cô ấy vậy. ‘Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian’. Tôi nghĩ đó là một câu nói rất vô tâm với người hâm mộ”, Robert tiết lộ với bác sĩ tâm thần Park Dietz tại nhà tù vào tháng 9/1991.
Một đoạn video ghi lại cuộc trao đổi giữa Robert và bác sĩ Dietz được chiếu tại phiên tòa xét xử. Trong video, Robert cho bác sĩ xem cách anh ta rút khẩu súng ngắn từ trong túi mua sắm và bắn vào ngực Rebecca.
Robert nhớ lại: “Cô ấy hỏi ‘Tại sao, tại sao?’, còn tôi vẫn đang loay hoay, nghĩ rằng mình nên tự bắn vào đầu và ngã vào cô ấy”.
Luật chống rình rập đầu tiên
Một ngày sau khi bắn chết Rebecca, Robert bị bắt sau khi đi bộ ra đường cao tốc rồi lao vào giữa dòng xe cộ ở Arizona. Anh ta sau đó thú nhận với cảnh sát rằng đã giết nữ diễn viên, trên người còn mang theo ảnh quảng cáo của Rebecca.
Robert khai rằng bài hát Exit của nhóm U2 đã truyền cảm hứng cho anh ta giết người. Tại phiên tòa, luật sư của Robert bật bài hát đó trong phòng xử án, anh ta bắt đầu nhún nhảy và nhép miệng theo giai điệu.
Ngày 19/7/1989, thẩm phán Tòa Thượng thẩm Los Angeles tuyên Robert có tội và kết án tù chung thân không được ân xá.
Năm 2007, Robert, 37 tuổi, bị bạn tù đâm 11 nhát nhưng may mắn sống sót và được chuyển đến nhà tù khác.
Tội ác của Robert đã dẫn đến việc ban hành Điều 646.9 Bộ luật Hình sự năm 1990, quy định chế tài hình sự đối với hành vi rình rập.
“Luật này đã được sửa đổi vài lần để bắt kịp công nghệ. Các tòa án giờ tinh vi hơn nhiều trong việc hiểu những cách thức khác nhau mà hành vi rình rập – đặc biệt là rình rập trên mạng – có thể diễn ra”, ông Edward Susolik, luật sư chuyên về thương tích cá nhân kiêm CEO hãng luật Callahan & Blaine, cho biết.
Dù California là tiểu bang đầu tiên thông qua luật hình sự hóa hành vi rình rập, cái chết của Rebecca cũng góp phần thúc đẩy sự ra đời của Đạo luật bảo vệ quyền riêng tư của người điều khiển phương tiện năm 1994. Luật liên bang này cấm Cơ quan quản lý phương tiện cơ giới tiết lộ thông tin cá nhân của một người khi chưa được họ cho phép.
Ngày 26/5, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Thọ cho biết đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can Lý Hữu Khải, Giám đốc Công ty TNHH Tân Phú Ninh Hòa Bình và Kế toán công ty là Trần Trung Được, để điều tra tội Trốn thuế.
Theo tài liệu điều tra, từ tháng 6/2020 đến 8/2022, Công ty TNHH Tân Phú Ninh Hòa Bình (địa chỉ huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình cũ, nay là xã Lương Sơn, tỉnh Phú Thọ) dưới sự chỉ đạo và điều hành của Lý Hữu Khải đã thực hiện hành vi gian lận thuế tinh vi.
Doanh nghiệp này chỉ thực hiện xuất hóa đơn giá trị gia tăng (GTGT) cho những khách hàng có yêu cầu, còn phần lớn doanh thu bán mặt hàng gạch thực tế đều bị bỏ ngoài sổ sách kế toán và không thực hiện kê khai thuế theo quy định.
Quá trình điều tra và tiến hành giám định thuế xác định, khoảng thời gian trên, Công ty TNHH Tân Phú Ninh Hòa Bình đã xuất bán tổng cộng hơn 72,5 triệu viên gạch, thu về số tiền thực tế hơn 53,7 tỷ đồng. Tuy nhiên, trên các tờ khai thuế nộp cho cơ quan quản lý thuế, doanh nghiệp này chỉ kê khai ghi nhận mức doanh thu hơn 9 tỷ đồng.
Cơ quan chức năng kết luận, tổng số doanh thu mà Công ty TNHH Tân Phú Ninh Hòa Bình cố ý bỏ ngoài sổ sách, không kê khai thuế GTGT là hơn 44 tỷ đồng, dẫn đến việc trốn đóng 4,4 tỷ đồng tiền thuế GTGT phải nộp vào ngân sách Nhà nước.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đang hoàn thiện hồ sơ để xử lý nghiêm các đối tượng, đồng thời tập trung lực lượng mở rộng điều tra vụ án.
Sáng 13/7, TAND TP.Hà Nội tiếp tục xét xử 19 bị cáo trong vụ án sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm xảy ra tại Công ty TNHH Công nghệ Herbitech.
Trong số 67 sản phẩm bảo vệ sức khỏe bị xác định là hàng giả có nhiều sản phẩm như Ăn ngon Baby Shark, Bổ phổi vương đan Xuyên Tâm Liên, Kha tử An phế đơn, Dạ dày Mộc Khôi, SunBee ăn ngon...
Tại phiên tòa, đại diện VKSND Tp.Hà Nội đã luận tội và đề nghị mức án đối với các bị cáo. Theo VKS, từ năm 2018 đến tháng 4/2022, Phạm Vũ Khiêm - Giám đốc Công ty Herbitech vì mục đích vụ lợi đã chỉ đạo thay đổi thành phần, hàm lượng nguyên liệu so với hồ sơ công bố để sản xuất, buôn bán 67 sản phẩm giả, tổng trị giá hơn 11 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 1,3 tỷ đồng.
Bị cáo còn chỉ đạo sử dụng hai hệ thống sổ sách kế toán, bán hàng không xuất đầy đủ hóa đơn nhằm che giấu doanh thu, gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước hơn 51,7 tỷ đồng. Ngoài ra, Khiêm bị cáo buộc sử dụng hơn 12,3 tỷ đồng có nguồn gốc từ hành vi phạm tội để đầu tư bất động sản, xây dựng nhà máy nhằm hợp thức hóa dòng tiền.
VKS xác định Phạm Vũ Khiêm là người chủ mưu, cầm đầu, điều hành toàn bộ hoạt động phạm tội nên phải chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ án. Đại diện VKS đề nghị phạt bị cáo 23-26 năm tù, gồm: 10-11 năm tù về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm; 8-9 năm tù về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng; 5-6 năm tù về tội Rửa tiền.
Đối với Trần Thị Huệ, quản lý Công ty Herbitech (là vợ của bị cáo Khiêm), VKS xác định bị cáo đã cùng tham gia điều hành hoạt động sản xuất, thay đổi thành phần nguyên liệu, ký hồ sơ để che giấu sai phạm, giúp sức sản xuất, buôn bán 67 sản phẩm giả có tổng trị giá hơn 11 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 1,3 tỷ đồng.
Trong lĩnh vực kế toán, Huệ bị cáo buộc trực tiếp quản lý hoạt động kinh doanh, quỹ tiền mặt, thực hiện thu chi theo hai hệ thống sổ sách, thống nhất với khách hàng việc không xuất đầy đủ hóa đơn và chỉ đạo mua nguyên liệu không có hóa đơn, góp phần gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước hơn 51,7 tỷ đồng.
Theo VKS, Trần Thị Huệ là người thực hành tích cực, giữ vai trò giúp sức cho Phạm Vũ Khiêm trong hai tội danh trên và phải chịu trách nhiệm hình sự sau bị cáo Khiêm. VKS đề nghị xử phạt bị cáo 11-13 năm tù, gồm: 6-7 năm tù về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm và 5-6 năm tù về tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Đối với các bị cáo còn lại là nhân viên làm công ăn lương, giữ vai trò thứ yếu, không được hưởng lợi và phạm tội theo sự chỉ đạo của chủ doanh nghiệp, VKS đề nghị HĐXX xem xét phân hóa trách nhiệm, áp dụng các tình tiết giảm nhẹ và cho hưởng án treo đối với những trường hợp đủ điều kiện.
Trước phần luận tội, nhiều câu hỏi của bị cáo Khiêm và luật sư tham gia bào chữa tập trung vào kết luận giám định đối với các sản phẩm có kết quả "không phát hiện" hoạt chất và căn cứ để xác định đây là hàng giả.
Trả lời nội dung này, đại diện cơ quan giám định khẳng định kết luận được đưa ra dựa trên kết quả giám định đối với chính các mẫu vật được cơ quan điều tra trưng cầu. Việc vì sao giữa các mẫu cùng một lô sản phẩm lại cho kết quả khác nhau không thuộc phạm vi đánh giá của cơ quan giám định. Theo giám định viên, có nhiều nguyên nhân có thể dẫn đến hiện tượng này, như quá trình phối trộn không đồng đều hoặc chất lượng nguyên liệu đầu vào không bảo đảm.
Làm rõ hơn căn cứ xác định hàng giả, giám định viên cho biết cơ quan giám định đối chiếu kết quả phân tích với quy định của pháp luật và hồ sơ công bố sản phẩm. Trường hợp mẫu không phát hiện hoạt chất chính hoặc hàm lượng hoạt chất chính thấp hơn 70% so với mức công bố thì được xác định là hàng giả theo quy định.
Theo giám định viên, khi kết quả ghi nhận là "không phát hiện", điều đó đồng nghĩa hoạt chất chính hầu như không có hoặc có ở mức quá thấp. Nếu hàm lượng đạt khoảng 70%, 80% hoặc ở mức có thể định lượng được thì cơ quan giám định sẽ phát hiện và ghi nhận bằng số liệu cụ thể, thay vì kết luận "không phát hiện". Vì vậy, trong các trường hợp này, cơ quan giám định căn cứ quy định hiện hành để kết luận sản phẩm là hàng giả.
Luật sư cũng đặt vấn đề về việc cơ quan giám định căn cứ vào chỉ tiêu nào để xác định hàng giả, đặc biệt đối với những sản phẩm có nhiều thành phần nhưng chỉ một số hoạt chất tạo nên công dụng chính.
Giải đáp nội dung này, giám định viên cho biết việc giám định được thực hiện theo đúng nội dung trưng cầu của cơ quan điều tra. Đối với sản phẩm đã có hồ sơ công bố chất lượng hoặc xác định rõ hoạt chất chính, cơ quan giám định sẽ đánh giá theo các chỉ tiêu chất lượng chủ yếu hoặc hoạt chất chính được yêu cầu trong quyết định trưng cầu.
Trong trường hợp sản phẩm không có bản công bố chất lượng hoặc không xác định được chỉ tiêu chất lượng chủ yếu, cơ quan giám định sẽ căn cứ vào các thành phần ghi trên nhãn sản phẩm để thực hiện giám định. Theo giám định viên, đây là cách thức vẫn được áp dụng đối với nhiều sản phẩm không có hồ sơ công bố đầy đủ.
Tại phiên tòa, bị cáo và giám định viên đã có cuộc đối chất căng thẳng về việc xác định các chỉ tiêu kỹ thuật để kết luận hàng giả theo Nghị định 98.
Bị cáo cho rằng cơ quan giám định đang nhầm lẫn giữa 'thành phần' và 'chỉ tiêu chất lượng', dẫn đến việc kết luận không chính xác về tính chất hàng giả của sản phẩm, trong khi phía giám định viên khẳng định họ thực hiện theo hồ sơ công bố và yêu cầu của cơ quan điều tra.
Bị cáo viện dẫn Nghị định 98 để lập luận rằng hàng giả phải dựa trên các chỉ tiêu chất lượng hoặc định lượng chất chính đạt dưới 70% so với mức tối thiểu đã công bố.
Bị cáo tranh luận rằng mục 'thành phần' trong hồ sơ sản phẩm chỉ là công thức và không có mức giới hạn tối thiểu, do đó không thể dùng làm căn cứ xác định hàng giả như 'chỉ tiêu chất lượng'.
Cuộc sống của Jeremy Meeks, hiện 42 tuổi, đảo ngược hoàn toàn kể từ khi bức ảnh chụp hồ sơ khi bị bắt của anh lan truyền trên mạng vào năm 2014.
Sinh ra ở Washington, Jeremy lớn lên trong môi trường đầy rẫy ma túy và bạo lực. "Bố mẹ tôi đều nghiện heroin. Tôi sinh ra trong gia đình nghiện ngập... Tuổi thơ của tôi rất tăm tối. Bố phạm tội giết người khi tôi mới 9 tháng tuổi, nạn nhân là bạn thân nhất của mẹ tôi", Jeremy chia sẻ.
Jeremy đã phải ngồi tù hơn 10 năm trong trại cải tạo dành cho vị thành niên và nhà tù vì nhiều tội danh như tội trộm cắp tài sản, trộm cắp danh tính, làm giả giấy tờ.
Ngày 18/6/2014, Jeremy bị bắt ở Stockton (California) sau khi cảnh sát yêu cầu dừng xe để kiểm tra, rồi tìm thấy một khẩu súng ngắn bán tự động và hai băng đạn trong cốp ôtô. Jeremy bị buộc tội với 5 tội danh liên quan đến vũ khí và thành viên băng đảng.
Sở Cảnh sát thành phố Stockton đăng tải ảnh chụp hồ sơ khi bị bắt của Jeremy lên trang Facebook, bất ngờ lan truyền rộng rã. Chỉ trong vòng một tuần, bức ảnh đã thu hút hơn 95.000 bình luận và 20.000 lượt thích.
Bức ảnh chụp cận mặt, làm nổi bật đôi mắt xanh thẳm sắc sảo của Jeremy, khiến nhiều người dùng mạng yêu mến anh bất chấp quá khứ phạm tội. Jeremy nhanh chóng được biết đến với biệt danh "tội phạm quyến rũ nhất".
Một đại diện của sở cảnh sát nói rằng phản ứng của công chúng đối với ảnh Jeremy rất lạ thường. "Tôi chưa từng thấy bức ảnh nào được nhiều lượt thích như vậy", đại diện này cho biết.
Jeremy chia sẻ với truyền thông rằng không cố ý tạo dáng cho bức ảnh nổi tiếng đó. "Tôi chỉ đang nhớ gia đình. Lúc đó tôi thực sự suy nghĩ rất nhiều về con trai mình, đó là điều duy nhất trong đầu tôi", anh nói.
Sự nổi tiếng bất ngờ đã tác động không nhỏ đến cuộc sống của Jeremy tại Nhà tù hạt Sacramento. Theo quy định, anh chỉ được phép gặp người bên ngoài hai lần mỗi tuần, nhưng phần lớn những lượt thăm tù ấy lại bị người xa lạ chiếm mất suất đăng ký.
"Có rất nhiều người lạ tìm đến thăm tôi. Chỉ cần nhìn qua ô kính ở phòng thăm gặp, tôi đã từ chối vì không hề biết họ là ai. Tôi chỉ nghĩ: 'Tôi đâu có quen người này!'", Jeremy nhớ lại. Cựu tù nhân bày tỏ tức giận vì những người xa lạ đó khiến gia đình anh không thể đến thăm.
Jeremy cũng chia sẻ rằng đã nhận được "khoảng 300 lá thư mỗi ngày", gồm cả ảnh khỏa thân và phiếu chuyển tiền.
Tháng 2/2015, Jeremy bị kết tội vi phạm quy định cấm người có tiền án trọng tội sở hữu súng, nhận án 2 năm 3 tháng tù. Nhưng anh chỉ phải ngồi tù 13 tháng rồi được thả tự do vào tháng 3/2016.
Jeremy đã tận dụng sự nổi tiếng bất ngờ để xây dựng sự nghiệp, ký hợp đồng người mẫu, đóng phim và viết sách.
Khi còn đang ở sau song sắt, Jeremy nhận được 45 hợp đồng và chọn ký với công ty quản lý White Cross Management từ trước khi chấp hành bản án. "Giờ đây tôi đã có cơ hội để lo cho gia đình và thực sự thay đổi cuộc sống của chính mình", anh chia sẻ.
Jeremy từng có cuộc hôn nhân kéo dài gần 10 năm với y tá tên Melissa và có một con trai. Họ chính thức ly dị vào tháng 6/2018 sau khi Jeremy bị chụp ảnh hôn Chloe Green - người thừa kế của Topshop. Jeremy đón con trai thứ hai với Chloe vào tháng 5/2018, nhưng chia tay năm 2019.
Cùng năm 2019, Jeremy ký hợp đồng trị giá 15 triệu USD với Fashion Concept GmbH để phát triển một dòng thời trang mang thương hiệu riêng. Anh ra mắt bộ sưu tập cao cấp cho mùa thu/đông 2020. Kể từ đó, anh tiếp tục theo đuổi công việc thiết kế và ra mắt bộ sưu tập thứ hai hợp tác với thương hiệu Canon Mitchell vào tháng 1/2024.
Ngoài lĩnh vực thời trang, Jeremy còn tham gia đóng phim. "Tôi đã quay năm bộ phim trong vòng 10 tháng", anh chia sẻ, bắt đầu với Trigger năm 2020. Từ đó, gương mặt Jeremy xuất hiện trong nhiều tác phẩm như Secret Society (2021), Unfair Exchange (2022), Dance for Me (2023), Love After Holidays (2024), Beach Chain (2024), cùng loạt phim True to the Game.
Nhìn lại cuộc sống sau khi ra tù, Jeremy khẳng định đó là "một hành trình đầy sóng gió". "Nếu 10 năm trước có ai đó bảo rằng sẽ có ngày tôi được đi khắp thế giới, trình diễn thời trang, đóng phim, chắc tôi sẽ nghĩ họ đang đùa", anh bày tỏ.
Cuốn tự truyện của Jeremy, Model Citizen: The Autobiography of Jeremy Meeks, được phát hành vào tháng 2/2024. Anh cho biết muốn kể câu chuyện đời mình và hy vọng mọi người sẽ tìm thấy sự đồng cảm, hiểu được hành trình đã đưa anh đến con người của hiện tại.