Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online tối 5-4, bạn Nguyễn Trọng Tấn – một hướng dẫn viên ở đặc khu Phú Quý, tỉnh Lâm Đồng (vùng Bình Thuận cũ) – cho biết bản thân vô cùng xúc động khi bắt gặp cảnh cá voi bơi tung tăng cạnh mình.
Bạn Tấn nhớ lại, khoảnh khắc ấy được ghi lại hồi ngày 31-3, tại biển Hòn Tranh (một trong những hòn đảo nhỏ ở Phú Quý).
Lúc ấy, Tấn cùng nhóm bạn đi canô lặn biển. Trong lúc đi canô, cả nhóm phấn khích khi 2 con cá voi xanh, dài khoảng 17m bơi lượn qua.
Là một trong những người được sinh ra, lớn lên gắn bó với vùng biển Phú Quý, Tấn không xa lạ gì với loài cá voi xanh này. Cả nhóm tranh thủ cùng “check-in” với 2 con cá voi xanh.
Nhưng bất ngờ khoảng một tiếng sau, cả nhóm choáng ngợp với đàn cá voi, theo ước lượng của nhóm là gần 100 con bơi tung tăng đến cạnh mình. “Phải nói là lần đầu tiên trong đời, tôi gặp cảnh kỳ diệu này”, Tấn chia sẻ.
Tấn nói tiếp: “Ban đầu ai cũng lo sợ với gần 100 con cá voi áp sát mình. Nhưng cả nhóm quyết định chơi liều lặn xuống biển để ngắm trọn khoảnh khắc kỳ diệu ấy. Càng bơi đến gần, đàn cá voi càng thân thiện, tung tăng cùng chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã chạm tay vào thân con cá voi trong bày”.
Theo Tấn, rất khó có thể tả nỗi khoảnh khắc xúc động ấy, mặc dù bản thân là dân miền biển chính hiệu. Bơi cùng nhau khoảng một tiếng đồng hồ, đàn cá voi càng lần càng xa khơi nên cả nhóm quyết định dừng lại.
Đặc khu Phú Quý là quần đảo gồm 12 đảo lớn nhỏ, với tổng diện tích 18,02km², dân số hơn 32.000 người. Phú Quý nằm ở vị trí chiến lược quan trọng, cách đất liền Phan Thiết khoảng 56 hải lý, được xem là “hậu cứ” của quần đảo Trường Sa.
Tỉnh Lâm Đồng định hướng phát triển Phú Quý thành trung tâm kinh tế biển xanh, thương mại, dịch vụ hiện đại và du lịch sinh thái…
Tình Yêu Giới Tính
Vừa ly hôn rời khỏi tòa, vợ ghé tai tiết lộ một điều khiến tôi tái mặt

Tôi và vợ yêu nhau 5 năm mới làm đám cưới. Cô ấy tính tình hiền lành, nhút nhát, con nhà nền nếp. Cả bố và mẹ cô ấy đều rất khắt khe trong việc nuôi dạy con gái. Đó cũng là lý do, dù yêu nhau tận 5 năm, nhưng tới đêm tân hôn mới là “lần đầu tiên” của vợ chồng tôi.
Nhưng rồi, 3 năm sau khi kết hôn, dù không hề dùng biện pháp tránh thai, vợ tôi vẫn không mang bầu. Người trong nhà tôi bắt đầu trách móc tôi dại dột. Thời đại này, có bầu trước khi cưới không còn là chuyện đáng xấu hổ như trước kia mà còn là chuyện may. Đáng lẽ tôi phải “thử” trước xem thế nào, giờ lấy về không sinh được con lại tốn kém tiền chạy chữa.
Thực ra, tôi không hề trách móc gì vợ tôi. Bởi chuyện này, cô ấy cũng không thể nào biết trước được. Thôi thì, chuyện con cái tuy khó, nhưng nếu còn có thể dùng tiền giải quyết được thì cũng chưa phải là khó mấy. Quan trọng là vợ chồng tôi yêu thương nhau.
Vả lại, trong suốt 3 năm qua, vợ tôi cũng cố gắng rất nhiều. Cô ấy đi khám mấy lần, bổ sung hết vi chất nọ đến vi chất kia, chăm chút từng bữa ăn bữa uống để tăng khả năng có con.
Những câu hỏi han, bóng gió từ nhà chồng, từ người ngoài cũng trở thành áp lực không nhỏ đối với vợ.
Cho tới lần gần đây, vợ tôi thủ thỉ: “Em đi khám mấy lần, bác sĩ đều nói em chỉ thiếu máu thôi, không có vấn đề gì về sinh sản. Bác sĩ nói, muốn chữa vô sinh thì nên khám cả vợ lẫn chồng. Hay là anh đi kiểm tra xem.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Thật ra, chuyện này, tôi cũng không rõ. Nhưng nhìn thể hình vợ tôi nhỏ nhắn, yếu ớt thế kia. Nếu khó sinh con thì vấn đề chỉ có thể là ở cô ấy. Nhưng để vợ yên tâm, hôm ấy, tôi cũng xin tranh thủ nghỉ làm giữa gờ đến bệnh viện cùng vợ.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Tôi động viên vợ: “Nếu khó quá thì mình xin con nuôi”. Vợ nghe xong, mặt tươi tỉnh hẳn lên: “Thật không, anh đồng ý xin con nuôi nhé”.
Khi nghe chuyện này, bố mẹ tôi kịch liệt phản đối. Bố tôi nói, tôi là con trai duy nhất trong nhà, lấy vợ này không có con thì lấy vợ khác, sao phải xin con nuôi? Mẹ tôi thì bảo cho bà chút thời gian để bà nói chuyện với con dâu. Vợ tôi là người hiền lành, tốt tính, hiểu chuyện. Mẹ muốn cô ấy tự dừng lại để nhà tôi không mang tiếng bạc bẽo, phũ phàng.
Thú thật, tôi vẫn rất yêu vợ. Tính cả yêu và cưới, chúng tôi đã có 8 năm bên nhau. 8 năm cô ấy làm vợ hiền, dâu thảo chưa từng để tôi phải phiền trách điều gì. Nhưng tôi là đàn ông con trai, còn phải có trách nhiệm báo hiếu mẹ cha, duy trì dòng giống. Vả lại, nếu vợ yêu thương tôi thật, chắc cũng không muốn tôi cùng chịu thiệt thòi với cô ấy.
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn nói với bố mẹ, mọi chuyện cứ để tôi từ từ tự giải quyết. Nếu phải dừng lại, tôi vẫn muốn dừng lại trong êm đẹp, ít gây tổn thương cho vợ nhất.
Chính trong thời điểm tôi còn suy tính ngổn ngang ấy thì tôi quen Lam, một cô nhân viên phục vụ trong quán cà phê tôi hay ngồi mỗi sáng.
Lam không xinh đẹp nhưng có duyên. Mỗi lần tôi ghé quán, chưa kịp gọi em đã mang ra một ly cà phê nhiều sữa. Em hay đùa tôi: “Đàn ông thích ngọt thì thường cũng rất ngọt ngào". Từ những câu đùa vui, tôi với em trở nên thân thiết.
Lam hay khen tôi đẹp trai, khen tôi ăn nói đàng hoàng nghiêm túc. Em còn nói, tôi là mẫu đàn ông mà em muốn lấy làm chồng.
Ai nói chỉ phụ nữ mới thích nghe những lời mật ngọt? Thật ra, đàn ông cũng thế. Những năm qua, tôi mệt mỏi trong vòng xoáy “tìm con” của vợ, mệt mỏi vì mỗi ngày về nhà lại nghe mùi thuốc bắc, thuốc nam bốc lên ngai ngái, mệt mỏi vì bị vợ ép ăn những thứ bổ dưỡng mà tôi không thích.
Vậy nên, mỗi giây phút được gặp Lam, nghe em trò chuyện rồi cười khúc khích, tôi thấy đời nhẹ nhàng biết bao. Mọi chuyện cứ thế như mưa dầm thấm lâu, lòng tôi đã nghiêng về Lam lúc nào không rõ, cho tới khi cô ấy thông báo đã mang thai.
Dù là đàn ông đang có vợ, khi nghe tin ấy, tôi vẫn vui mừng nhiều hơn là lo lắng. Đêm đó, tôi thú thật mọi chuyện với vợ. Tôi nói thẳng, không muốn vòng vo, quanh co. Cô ấy không xứng đáng phải nghe những lời dối trá.
Vợ tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng. Mãi sau, cô ấy nói: “Anh viết đơn đi, em ký”.
Vì cả hai thuận tình ly hôn nên mọi việc diễn ra nhanh chóng thuận lợi. Hôm ở tòa, vợ tôi mặc một chiếc váy mới rất đẹp, dung nhan tươi tỉnh, nhẹ nhàng, không buồn như tôi tưởng. Chính điều ấy khiến tôi bớt nặng nề vì cảm giác có lỗi.
Ra khỏi cổng tòa án, tôi đề nghị đưa cô ấy về nhưng cô ấy từ chối, nói rằng đã đặt xe rồi. Trước khi lên xe, cô ấy bỗng bước lại gần, nói rất nhỏ: “Em định không nói, nhưng im lặng thì áy náy. Chuyện cái thai của cô người tình, anh nên xem lại. Lần trước anh cùng em đi khám, kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ kết luận anh bị vô sinh vì không có tình trùng. Em sợ anh buồn nên đã do dự không dám nói. Em định là chờ thời gian nữa mình xin con nuôi. Nhưng…”
Những lời cô ấy nói sau cùng, tôi mơ hồ nghe không rõ. Cho đến khi chiếc xe chở cô ấy đi xa dần, tôi vẫn đứng đó, tái mặt vì bất ngờ. Tôi vô sinh, nhưng Lam lại có thai?
Tôi đã phản bội người vợ hết lòng vì mình chỉ để đi “đổ vỏ” cho kẻ khác. Không thể như thế. Tôi không thể vừa bỏ vợ lại mất luôn cả con. Nếu đời này “quả báo” là có thật thì cũng không đến nhanh như vậy chứ. Hay vốn dĩ, nó đã đến lâu rồi mà tôi không biết.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng quyết không đưa tiền lương, tôi bèn nghĩ chiêu "phá khóa quỹ đen”

Tôi và chồng kết hôn đến nay đã tròn 10 năm. Ngay từ ngày đầu về chung một nhà, chồng đã rạch ròi chuyện tài chính. Chồng tôi sở hữu một căn nhà riêng do bố mẹ đẻ cho từ trước khi cưới.
Chính vì thế, anh thẳng thắn đưa ra quan điểm: "Anh đã lo phần nhà cửa ổn định, em có thu nhập tốt thì tự lo chi tiêu sinh hoạt, anh không đưa lương nữa".
Suốt những năm đầu, anh mặc nhiên coi việc gánh vác kinh tế gia đình là trách nhiệm của riêng tôi. Tôi vừa ấm ức, vừa bất mãn nhưng mỗi lần chạm đến chuyện tiền bạc là không khí gia đình lại căng thẳng.
Bởi vậy, tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân”.
Nhìn chồng khư khư giữ túi tiền riêng, còn mình quay cuồng với đủ thứ hóa đơn, tôi hiểu rằng nếu cứ đòi hỏi một cách trực tiếp thì khó lòng giữ được hòa khí gia đình.
Khi chưa có con, tôi có thể không tính toán, nhưng khi đứa lớn rồi đứa nhỏ ra đời, tôi quyết định thay đổi chiến thuật. Tôi không đòi lương nữa mà chuyển sang dùng "chiêu" cao tay hơn.
Tôi bắt đầu từ việc chăm và nuôi dạy các con. Thay vì tự âm thầm chi trả như trước, tôi chủ động đăng ký cho con lớn tham gia các lớp năng khiếu, học tiếng Anh, con nhỏ dùng sữa nhập khẩu.
Cứ vài ba tháng, đến kỳ mua sữa hay cần nộp học phí cho con, tôi đều viện cớ chậm lương, có việc đột xuất để nhờ chồng mua sữa hoặc đóng hộ học phí. Anh vốn thương các con nên dù có không muốn, vẫn phải rút ví chi các khoản cho con cái.
Chưa dừng lại ở đó, tôi áp dụng triệt để chiêu "tích tiểu thành đại". Lâu lâu, tôi lại giả vờ bận, nhờ anh đi chợ, mua sắm đồ đạc lặt vặt trong nhà nhưng tuyệt nhiên không đưa tiền. Hôm thì gói bột giặt, hôm thì vài cân hoa quả... Những khoản tiền vài chục, vài trăm ngàn tưởng nhỏ nhưng lặp đi lặp lại có thể bào mòn chiếc ví của anh.
Thi thoảng, tôi viện cớ bận để tránh về quê, tránh chi các khoản hiếu hỷ bên họ hàng nhà nội. Khi về một mình, anh phải tự lo liệu mấy khoản đó.
Bị ép vào thế phải chi trả liên tục từ việc lớn đến việc nhỏ, số tiền lương anh giữ bấy lâu bắt đầu lung lay.
Có lẽ nhiều bà vợ mải lo xoay xở chi tiêu mà quên rằng, chúng ta còn một “vũ khí” bí mật nhưng lợi hại nữa đó là chính bản thân chúng ta. Lâu lâu, tôi chọn cách "cấm vận" chuyện chăn gối.
Mỗi lần anh có ý định gần gũi, tôi đều dùng lý do đi làm quá mệt mỏi, áp lực chi tiêu đè nặng khiến bản thân không còn chút hứng thú hay cảm xúc nào. Sự lạnh nhạt, hững hờ trong phòng ngủ kéo dài khiến anh vừa bứt rứt, vừa nhận ra cái giá phải trả khi để vợ một mình gánh vác kinh tế.
Dần dần, chồng tôi hiểu thế nào là áp lực tiền bạc mà tôi từng chịu đựng. Khi thấy vợ lạnh nhạt, anh tự khắc phải thay đổi thái độ, chủ động xuống nước và tự nguyện đóng góp tài chính cho gia đình mà không cần tôi phải nặng lời đòi hỏi.
Nếu chị em nào cũng đang rơi vào hoàn cảnh có chồng quá rạch ròi chuyện tiền nong, hãy thử áp dụng những chiêu "mưa dầm thấm lâu" này xem sao. Đừng đòi hỏi, hãy để chồng dần tham gia vào các hoạt động chi tiêu gia đình để anh ấy hiểu được sự vất vả của phụ nữ mà bớt tính toán thiệt hơn...
Tin Gốc: Dân Trí

Chiều 3-4, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã có hành trình về nguồn tại các di tích lịch sử ở Nghệ An với chủ đề "Từ ngòi pháo Chín tháng Giêng đến con đường cách mạng", kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26-3-1931 – 26-3-2026).
Tham gia đoàn đại biểu có anh Ngô Minh Hải - Bí thư Thành đoàn TP.HCM; anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM cùng 100 đại biểu là bí thư, phó bí thư đoàn; chủ tịch, phó chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam các trường đại học, cao đẳng tại TP.HCM.
Tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, trước phần mộ tập thể của 13 anh hùng liệt sĩ Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh vào rạng sáng 31-10-1968, đoàn đại biểu bày tỏ lòng thành kính, cảm phục và tri ân sâu sắc những người con ưu tú đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.
Truông Bồn là mảnh đất anh hùng, nơi ghi dấu những chiến công và sự hy sinh oanh liệt của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại; nơi an nghỉ của những người con ưu tú đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tiếp đó, đoàn công tác tới Khu Di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên, dâng lẵng hoa tươi thắm và nén hương thơm tưởng niệm, bày tỏ tấm lòng thành kính và biết ơn vô hạn trước công lao trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam, nhà hoạt động lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, đoàn đại biểu nguyện mãi mãi học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách cao đẹp của Người.
Anh Nguyễn Đăng Khoa - Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM - cho biết hành trình về nguồn của sinh viên thành phố có ý nghĩa tuyên truyền, giáo dục sâu rộng cho học sinh, sinh viên về truyền thống 95 năm xây dựng, trưởng thành và phát triển của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; qua đó bồi đắp lý tưởng cách mạng, hun đúc niềm tin, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thông qua hoạt động này nhằm tạo môi trường sinh hoạt chính trị thiết thực, ý nghĩa, góp phần nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, đạo đức, lối sống và tinh thần cống hiến của sinh viên TP.HCM; khơi dậy khát vọng vươn lên, tinh thần học tập, rèn luyện, cống hiến và trách nhiệm công dân trong giai đoạn mới.
Chị Nguyễn Huỳnh Hồng Cẩm - Chủ tịch Hội Sinh viên Học viện Hàng không Việt Nam - chia sẻ chị rất bồi hồi, tự hào khi lần đầu tiên tới thăm các di tích ở quê nội, quê ngoại Bác Hồ.
"Tôi thực sự xúc động khi đứng trước căn nhà mái lá ẩn mình dưới rặng tre, hàng cau… bình dị, đơn sơ, thân thuộc và càng ý thức hơn về trách nhiệm của người trẻ để sống, học tập, lao động xứng đáng hơn với những cống hiến, hy sinh của Bác Hồ và các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống cho chúng tôi có cuộc sống hòa bình hôm nay", chị Hồng Cẩm bày tỏ.
Nằm trong chuỗi hoạt động hành trình về nguồn, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã tới thăm hỏi, động viên 5 Mẹ Việt Nam Anh hùng; tặng quà cho 40 em học sinh nghèo vượt khó ở xã Kim Liên (Nghệ An) và trao 10 bộ đèn năng lượng nhằm cải thiện cơ sở vật chất tại các địa điểm di tích lịch sử trên địa bàn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/sinh-vien-tp-hcm-ve-tham-cac-di-tich-lich-su-o-nghe-an-20260403221753585.htm

