Ngày 29-5, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố Matxcơva có đầy đủ mọi phương tiện cần thiết để tiêu diệt bất kỳ bên nào tìm cách tấn công vùng Kaliningrad.
Theo Hãng tin Reuters, ông Putin tuyên bố như trên khi được hỏi về phát ngôn của Ngoại trưởng Lithuania Kestutis Budrys trong tháng này. Ông Budrys nói Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) cần cho Nga thấy liên minh quân sự này có khả năng tấn công Kaliningrad.
Ông Budrys nói trên báo Neue Zürcher Zeitung (Thụy Sĩ) hôm 18-5: “Chúng ta phải cho Nga thấy rằng chúng ta có khả năng xuyên thủng pháo đài nhỏ mà họ xây dựng tại Kaliningrad. NATO có năng lực – nếu cần thiết – san phẳng các hệ thống phòng không và căn cứ tên lửa của Nga tại đó”.
Kaliningrad là lãnh thổ hải ngoại của Nga, với vị trí bị kẹp giữa hai thành viên NATO là Lithuania và Ba Lan bên bờ biển Baltic. Vùng này có dân số khoảng 1 triệu người và được quân sự hóa đáng kể, đồng thời là nơi đặt trụ sở Hạm đội Baltic của Nga.
Trước đó, người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov cho rằng phát biểu của vị Ngoại trưởng Lithuania về việc tấn công Kaliningrad là “gần như điên rồ”.
Trong diễn biến khác, khi trả lời câu hỏi về các báo cáo tình báo Nga cho rằng Ukraine đã cử nhân viên vận hành máy bay không người lái tới Latvia, ông Putin nhắc lại rằng bất kỳ địa điểm nào đặt ra mối đe dọa đối với Nga đều bị coi là mục tiêu hợp pháp của Matxcơva.
Dù vậy, nhà lãnh đạo Nga cho biết nước này vẫn sẵn sàng tiếp tục các cuộc đàm phán nhằm tìm kiếm giải pháp hòa bình cho cuộc xung đột Nga – Ukraine.
Nhà lãnh đạo Nga giải thích những phát biểu gần đây của ông về khả năng cuộc chiến tại Ukraine sắp kết thúc được đưa ra dựa trên đánh giá cá nhân của ông về các bước tiến của lực lượng Nga trên chiến trường.
Tuy nhiên, nhà lãnh đạo Nga từ chối đưa ra bất kỳ mốc thời gian cụ thể nào về thời điểm xung đột có thể chấm dứt.
Cũng trong ngày 29-5, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cảnh báo rằng Nga đang chuẩn bị một “cuộc tấn công quy mô lớn mới” nhằm vào Ukraine, đồng thời kêu gọi người dân hành động để “bảo vệ tính mạng của mình”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 23/6/2016, nước Anh tiến hành cuộc trưng cầu dân ý về việc tiếp tục hay chấm dứt tư cách thành viên Liên minh châu Âu (EU). Kết quả với 51,9% cử tri lựa chọn rời EU đã tạo ra “bước ngoặt lịch sử” không chỉ đối với Vương quốc Anh mà còn đối với toàn bộ tiến trình hội nhập châu Âu.
Sau gần nửa thế kỷ tham gia EU, Anh trở thành quốc gia đầu tiên quyết định rút khỏi khối này, mở ra một giai đoạn đầy biến động trong quan hệ giữa London và Brussels.
Theo giới chuyên gia, Brexit không chỉ là một quyết định chính sách đối ngoại; nó là hệ quả của những mâu thuẫn kéo dài trong xã hội Anh về chủ quyền quốc gia, mô hình hội nhập châu Âu, toàn cầu hóa, bất bình đẳng kinh tế và vấn đề nhập cư.
Cuộc bỏ phiếu năm 2016 phản ánh sự va chạm giữa hai cách nhìn về tương lai nước Anh: một bên coi EU là nền tảng để Anh gia tăng ảnh hưởng trong thế giới toàn cầu hóa; bên kia cho rằng chỉ khi rời khỏi EU, London mới có thể khôi phục quyền tự quyết và xây dựng một vị thế quốc tế độc lập hơn.
10 năm sau sự kiện lịch sử đó, Brexit tiếp tục là chủ đề gây tranh luận sâu sắc. Những người ủng hộ cho rằng Anh đã giành lại quyền kiểm soát đối với luật pháp, thương mại và biên giới; trong khi những người chỉ trích nhận định quá trình rời EU đã tạo ra những chi phí kinh tế, chính trị và xã hội lớn hơn dự kiến. Nhìn lại Brexit không chỉ là đánh giá một lựa chọn của nước Anh, mà còn là nhìn lại một cuộc khủng hoảng niềm tin của phương Tây trong thời đại toàn cầu hóa.
Từ hoài nghi châu Âu đến cuộc trưng cầu dân ý lịch sử
Brexit bắt nguồn từ một thực tế lịch sử: nước Anh luôn có mối quan hệ đặc biệt với châu Âu, vừa tham gia, vừa giữ khoảng cách. Khác với nhiều quốc gia Tây Âu coi hội nhập là con đường để vượt qua những chia rẽ lịch sử sau Chiến tranh thế giới thứ hai, London thường nhìn dự án châu Âu dưới góc độ thực dụng hơn, chủ yếu tập trung vào lợi ích kinh tế thay vì một liên minh chính trị sâu rộng.
Sau năm 1945, khi Pháp, Đức và các nước Tây Âu khác thúc đẩy quá trình xây dựng cộng đồng chung nhằm ngăn ngừa chiến tranh và tạo sức mạnh tập thể, Anh lựa chọn đứng ngoài. London vẫn ưu tiên vai trò toàn cầu của mình thông qua quan hệ với Mỹ, Khối Thịnh vượng chung và hệ thống thương mại quốc tế.
Phải đến năm 1973, Anh mới gia nhập Cộng đồng Kinh tế châu Âu (EEC) - tiền thân của EU ngày nay. Tuy nhiên, ngay từ thời điểm đó, tranh luận về vị trí của Anh trong châu Âu đã trở thành một vấn đề chính trị lớn. Năm 1975, nước Anh từng tổ chức trưng cầu dân ý về việc tiếp tục ở lại EEC và kết quả khi đó nghiêng về phía duy trì tư cách thành viên. Nhưng những bất đồng về mức độ hội nhập ngày càng gia tăng trong những thập niên sau đó.
Bước ngoặt lớn xuất hiện sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008. Sự suy giảm kinh tế, tình trạng bất bình đẳng giữa các khu vực và cảm giác bị bỏ lại phía sau của một bộ phận người dân đã làm gia tăng tâm lý bất mãn đối với giới tinh hoa chính trị. Nhiều cử tri cho rằng các lợi ích của toàn cầu hóa và hội nhập châu Âu không được phân bổ đồng đều.
Bên cạnh yếu tố kinh tế, vấn đề nhập cư trở thành một trong những động lực quan trọng thúc đẩy Brexit. Việc EU mở rộng về phía Đông khiến dòng lao động từ các quốc gia mới gia nhập tăng lên tại Anh. Với những người ủng hộ Brexit, điều này đặt ra câu hỏi về khả năng kiểm soát biên giới và năng lực hoạch định chính sách quốc gia.
Giới phân tích quốc tế cho rằng Brexit là sự kết hợp giữa nhiều lớp bất mãn, bao gồm sự hoài nghi đối với EU, phản ứng chống lại toàn cầu hóa và mong muốn khôi phục cảm giác kiểm soát của người dân đối với các quyết định chính trị. Vì vậy, cuộc bỏ phiếu năm 2016 không đơn thuần là lựa chọn về EU, mà còn là biểu hiện của một cuộc tranh luận sâu rộng về hướng đi của nước Anh trong thế kỷ XXI.
Những kỳ vọng làm nên Brexit
Brexit được xây dựng trên một thông điệp chính trị đơn giản nhưng có sức thuyết phục mạnh mẽ: “Take Back Control” (Tạm dịch: “Giành lại quyền kiểm soát”). Khẩu hiệu này đánh trúng tâm lý của một bộ phận cử tri Anh vốn cảm thấy quyền lực quốc gia đang bị giới hạn bởi các quy định chung của EU.
Phe ủng hộ rời EU lập luận rằng Anh cần lấy lại quyền tự quyết về pháp luật, thương mại, nhập cư và ngân sách. Họ cho rằng việc thoát khỏi EU sẽ giúp London linh hoạt hơn trong việc xây dựng chính sách kinh tế, ký kết các hiệp định thương mại mới và khẳng định vai trò độc lập trên trường quốc tế.
Một trong những kỳ vọng lớn nhất của phe Brexit là xây dựng mô hình “Global Britain” - một “Nước Anh toàn cầu”, không bị ràng buộc bởi EU nhưng vẫn có khả năng mở rộng ảnh hưởng thông qua mạng lưới quan hệ quốc tế rộng lớn.
Trong chiến dịch tranh cử 2016, những người ủng hộ Brexit nhấn mạnh rằng Anh có thể tiết kiệm các khoản đóng góp cho EU và dành nhiều nguồn lực hơn cho các lĩnh vực trong nước. Họ cũng cho rằng việc rời khỏi thị trường chung châu Âu sẽ không làm suy giảm sức mạnh kinh tế nếu Anh tận dụng được lợi thế của một nền kinh tế lớn, trung tâm tài chính toàn cầu và quốc gia có mạng lưới ngoại giao rộng.
Tuy nhiên, phe phản đối Brexit đưa ra cảnh báo việc rời EU sẽ tạo ra những rào cản mới đối với thương mại, làm giảm sức hấp dẫn đầu tư và khiến Anh mất một phần ảnh hưởng trong quá trình hoạch định chính sách châu Âu. Nhiều tổ chức kinh tế quốc tế khi đó cũng cảnh báo về nguy cơ bất ổn trong giai đoạn chuyển tiếp.
Điểm đặc biệt của cuộc tranh luận Brexit là nó không chỉ xoay quanh các con số kinh tế. Đây còn là cuộc đối đầu giữa hai quan niệm về bản sắc quốc gia. Với những người ủng hộ Brexit, đây là sự khẳng định độc lập dân tộc; với những người phản đối, đây là sự rút lui khỏi cấu trúc hợp tác đã giúp châu Âu duy trì ổn định trong nhiều thập niên.
Ngày 23/6/2016 và “cú sốc chính trị” làm chấn động châu Âu
Kết quả trưng cầu dân ý ngày 23/6/2016 đã tạo ra cú sốc lớn đối với giới lãnh đạo châu Âu. Với tỷ lệ 51,9% ủng hộ rời EU, nước Anh lựa chọn một con đường chưa từng có trong lịch sử EU: trở thành quốc gia đầu tiên rời khỏi tổ chức này.
Sự chia rẽ trong xã hội Anh hiện rõ qua bản đồ kết quả bỏ phiếu. Trong khi nhiều khu vực ở Anh và Wales ủng hộ Brexit, Scotland và Bắc Ireland lại nghiêng về phía ở lại EU. Điều này cho thấy Brexit không chỉ tạo ra khoảng cách giữa Anh và châu Âu mà còn bộc lộ những khác biệt sâu sắc trong nội bộ Vương quốc Anh.
Ngay sau khi kết quả được công bố, thị trường tài chính toàn cầu phản ứng mạnh. Đồng bảng Anh giảm giá, các nhà đầu tư lo ngại về triển vọng kinh tế và tương lai quan hệ thương mại giữa Anh với EU. Thủ tướng Anh khi đó là David Cameron (người ủng hộ ở lại EU) tuyên bố từ chức, dẫn tới giai đoạn bất ổn chính trị kéo dài.
Tại Brussels, Brexit được xem là thử thách nghiêm trọng đối với dự án hội nhập châu Âu. Nhiều nhà lãnh đạo lo ngại quyết định của Anh có thể khuyến khích các phong trào hoài nghi EU tại nhiều quốc gia khác. Tuy nhiên, trái với những dự báo bi quan nhất, EU không tan rã sau sự kiện Brexit. Ngược lại, động thái này thúc đẩy nhiều nước thành viên củng cố đoàn kết và điều chỉnh chiến lược phát triển. Brexit trở thành một bài học rằng hội nhập khu vực không chỉ phụ thuộc vào lợi ích kinh tế mà còn cần duy trì sự đồng thuận xã hội và niềm tin chính trị.
10 năm nhìn lại: Brexit để lại di sản gì?
Sau một thập niên, Brexit cho thấy khoảng cách đáng kể giữa kỳ vọng ban đầu và thực tế triển khai. Anh chính thức rời EU ngày 31/1/2020 và hoàn tất giai đoạn chuyển tiếp sau đó. Về mặt thể chế, London đã giành lại quyền tự chủ trong nhiều lĩnh vực như chính sách thương mại, pháp luật và kiểm soát biên giới.
Tuy nhiên, những lợi ích kinh tế mà phe Brexit từng kỳ vọng chưa xuất hiện rõ ràng như dự đoán. Nhiều nghiên cứu tại Anh và châu Âu cho rằng Brexit làm gia tăng chi phí thương mại, tạo thêm thủ tục hành chính và ảnh hưởng tới một số lĩnh vực phụ thuộc mạnh vào thị trường EU.
Vấn đề nhập cư cũng trở nên phức tạp hơn. Brexit giúp Anh chấm dứt cơ chế tự do di chuyển trong EU, nhưng nhu cầu lao động của nền kinh tế khiến nước này tiếp tục phải dựa vào nguồn nhân lực quốc tế. Điều đó cho thấy việc kiểm soát biên giới trong một nền kinh tế mở không phải là bài toán đơn giản.
Về chính trị, Brexit thay đổi sâu sắc đời sống nước Anh; làm suy yếu các lực lượng chính trị truyền thống, thúc đẩy những cuộc tranh luận mới về vai trò của Anh trên thế giới và đặt ra câu hỏi về tương lai của liên minh Anh - Scotland - Bắc Ireland.
Đối với EU, Brexit vừa là tổn thất vừa là động lực cải cách. Việc mất đi một thành viên lớn buộc châu Âu phải nhìn lại khả năng thích ứng của dự án hội nhập trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược toàn cầu gia tăng.
10 năm sau ngày bỏ phiếu lịch sử, Brexit vẫn chưa có một kết luận cuối cùng. Nó không hoàn toàn là thắng lợi như những người ủng hộ từng kỳ vọng, nhưng cũng không trở thành “thảm họa” như những dự báo bi quan nhất. Brexit trước hết là minh chứng cho sức mạnh của tâm lý xã hội và chính trị trong việc định hình lịch sử.
Có thể nói, cuộc bỏ phiếu ngày 23/6/2016 đã làm rung chuyển chính trường châu Âu bởi nó đặt ra câu hỏi căn bản của thời đại: trong một thế giới ngày càng phụ thuộc lẫn nhau, một quốc gia có thể vừa duy trì chủ quyền, vừa tận dụng sức mạnh của hợp tác quốc tế như thế nào? Câu hỏi đó, sau một thập niên, vẫn tiếp tục là một trong những vấn đề lớn của châu Âu và trật tự thế giới hiện đại.
Tin Gốc: Dân Trí

Bà Ngô Phương Ly, phu nhân Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, ngày 14/4 đến thăm Trung tâm giao lưu khoa học văn hóa thanh thiếu niên Tống Khánh Linh tại Bắc Kinh. Hoạt động này diễn ra trong khuôn khổ chuyến thăm cấp Nhà nước đến Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cùng phu nhân.
Bà Ngô Phương Ly bày tỏ vui mừng khi đến thăm trung tâm mang tên một người phụ nữ ưu tú của Trung Quốc, người đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp cách mạng, hòa bình, hữu nghị quốc tế và đặc biệt là cho tương lai của trẻ em, theo Bộ Ngoại giao.
Phu nhân chia sẻ đây không chỉ là một trung tâm giáo dục - khoa học đơn thuần, mà còn là biểu tượng sống động cho một tầm nhìn nhân văn sâu sắc là đặt trẻ em vào vị trí trung tâm của sự phát triển xã hội.
Tại trung tâm, phu nhân Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đã được nghe giới thiệu về Quỹ Tống Khánh Linh và hoạt động của Trung tâm giao lưu khoa học văn hóa thanh thiếu niên; tham quan Không gian Montessori, Không gian Tinh hoa và các lớp dạy về kinh kịch, làm giấy, gốm sứ, thủ công mỹ nghệ.
Tại lớp về y học cổ truyền, phu nhân trải nghiệm việc làm túi thơm khi tự tay chọn 6 loại thảo dược và nghiền nhỏ, cho vào túi.
Bà bày tỏ ấn tượng về không gian mở, hiện đại của trung tâm Tống Khánh Linh, nơi các thanh thiếu niên có thể tiếp cận với khoa học, công nghệ, nghệ thuật và các hoạt động sáng tạo một cách sinh động, gần gũi.
Phu nhân cho rằng trung tâm là minh chứng rõ nét cho một triết lý giáo dục tiến bộ: học đi đôi với hành, học thông qua trải nghiệm, và học để phát triển toàn diện.
Theo bà Ngô Phương Ly, việc chăm sóc và nuôi dưỡng trẻ em không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sứ mệnh thiêng liêng, vun đắp cho tương lai của mỗi quốc gia. Một nền giáo dục thành công không chỉ tạo ra những con người giỏi chuyên môn, mà còn tạo ra những công dân có trách nhiệm, có lòng nhân ái và khát vọng đóng góp cho xã hội.
Phu nhân cho hay Việt Nam đặt mục tiêu đảm bảo mọi trẻ em đều được chăm sóc, học tập và trưởng thành trong điều kiện tốt nhất. Việt Nam cũng là nước đầu tiên ở châu Á và là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền trẻ em.
Bà Ngô Phương Ly cho rằng giữa sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo, khoa học vũ trụ và công nghệ sinh học, yếu tố con người vẫn là cốt lõi. Bà mong muốn công tác chăm sóc và giáo dục trẻ em ngày nay cần mang những trọng trách mới, đặc biệt quan trọng là việc khơi dậy tư duy sáng tạo và giải quyết vấn đề cho các em, bồi dưỡng lòng nhân ái, giúp các em hiểu về lòng trắc ẩn, sự sẻ chia và trách nhiệm với cộng đồng.
Tin Gốc: Vnexpress

"Ngày 5/6, 185 binh sĩ Nga đã được trả tự do. Đổi lại, 185 tù binh chiến tranh Ukraine cũng được trao trả", Bộ Quốc phòng Nga ra tuyên bố hôm nay.
Phía Nga cho biết thêm Các Tiểu vương quốc Arab thống nhất (UAE), nước đã làm trung gian cho các cuộc trao đổi trước đó, tiếp tục làm trung gian cho lần trao đổi tù binh này.
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cũng xác nhận thông tin, cho biết thêm rằng hầu hết tù binh được trao trả đều bị Moskva giam giữ từ năm 2022. Theo giới chức quân sự Kiev, tù binh Ukraine lớn tuổi nhất được trao trả đã 62 tuổi.
"Việc đưa người dân của chúng tôi trở về là ưu tiên hàng đầu của Ukraine", ông Zelensky đăng trên mạng xã hội.
Cuộc trao đổi tù binh hôm nay là lần thực hiện thứ hai theo thỏa thuận giữa Nga và Ukraine về việc trao đổi 1.000 tù binh chiến tranh mỗi bên. Đây là một phần của thỏa thuận ngừng bắn ba ngày do Mỹ làm trung gian hồi đầu tháng 5.
Tổng thống Zelensky trước đó đề xuất lệnh ngừng bắn toàn diện và gặp mặt trực tiếp trong bức thư ngỏ hiếm hoi gửi người đồng cấp Nga Vladimir Putin. Lãnh đạo Ukraine đã nhiều lần kêu gọi tổ chức cuộc gặp giữa ông và người đồng cấp Nga, cho rằng chỉ đối thoại trực tiếp mới giúp đạt thỏa thuận về lãnh thổ.
Nỗ lực đàm phán kéo dài nhiều tháng do Mỹ dẫn đầu vẫn chưa thể giúp Nga và Ukraine tiến gần tới thỏa thuận, trong khi Tổng thống Donald Trump hiện chủ yếu tập trung vào xung đột Trung Đông. Nga yêu cầu Ukraine phải rút toàn bộ lực lượng khỏi vùng Donbass như điều kiện tiên quyết để tiến hành hòa đàm, song Kiev bác bỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

