Theo tính toán của Jonathan McDowell, nhà thiên văn tại Trung tâm Vật lý thiên văn Harvard-Smithsonian, kỷ lục mới được thiết lập vào ngày 6/4, khi tàu Orion chở 4 phi hành gia Artemis II bay vòng qua phía sau Mặt Trăng còn trạm Thiên Cung chở 3 phi hành gia bay trên quỹ đạo Trái Đất.
Ban đầu, McDowell cho rằng các phi hành gia trên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) là những người cách xa phi hành đoàn Artemis II nhất, nhưng sau đó thông báo lại trên mạng xã hội rằng phi hành đoàn trạm Thiên Cung ở xa hơn một chút. Cụ thể, khi bay vòng qua phía xa Mặt Trăng, tàu Orion đạt khoảng cách tối đa với trạm Thiên Cung là 419.643 km, khoảng cách tối đa với trạm ISS là 419.581 km.
Trước đó, phi hành đoàn Artemis II đã phá vỡ kỷ lục của Apollo 13 về khoảng cách xa Trái Đất nhất mà con người từng bay, thiết lập năm 1970. Cụ thể, Artemis II đã bay cách Trái Đất khoảng 406.771 km, xa hơn 6.616 km so với Apollo 13.
“Khi NASA công bố kỷ lục cách xa Trái Đất, tôi lập tức tự hỏi liệu khoảng cách đến Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) có lớn hơn không. Tôi định lười tính, nhưng sau đó nhiều người cũng hỏi tôi cùng câu hỏi trên mạng xã hội và qua email. Vì vậy, tôi đã tiến hành tính toán”, McDowell chia sẻ với Space hôm 18/4. Ông cũng cho biết, Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston, nơi điều khiển nhiệm vụ Artemis II và những chuyến bay có phi hành đoàn khác của NASA, có thể quan tâm đến việc xác minh kết quả.
Khi được hỏi về ý nghĩa của kỷ lục mới, McDowell trả lời: “Tôi nghĩ điều quan trọng là nó đánh dấu sự khởi đầu của việc chuyển từ câu hỏi ‘Người ở xa nhất cách Trái Đất bao nhiêu’ sang ‘Nhân loại phân bố rộng đến mức nào’. Có thể tới một ngày, phạm vi đó sẽ trải rộng từ Sao Thủy đến các mặt trăng của Sao Thổ”.
Tàu Orion rời bệ phóng tối 1/4 (5h35 ngày 2/4 giờ Hà Nội) đưa phi hành đoàn Artemis II bay tới Mặt Trăng, thực hiện nhiệm vụ có người lái đầu tiên của NASA vượt ra ngoài quỹ đạo Trái Đất tầm thấp sau 54 năm. Phi hành đoàn được ví “đại diện cho thế giới”, khi lần đầu có phụ nữ, người da màu và thành viên không phải người Mỹ bay tới Mặt Trăng. Phi hành đoàn Artemis II ước tính đã di chuyển quãng đường 1.117.659 km trong toàn bộ hành trình vòng quanh Trái Đất và Mặt Trăng, tổng thời gian bay ước tính là 9 ngày 1 giờ và 31 phút. Họ cũng lập kỷ lục bay cách xa Trái Đất nhất, đạt 406.771 km.
Trạm Thiên Cung hiện là nền tảng nghiên cứu dài hạn và lớn nhất có người sinh sống trong chương trình vũ trụ của Trung Quốc. Phần đầu tiên của trạm, module lõi Thiên Hòa, bay lên không gian tháng 4/2021. Hai tháng sau, tàu Thần Châu 12 chở ba phi hành gia lên Thiên Cung, đánh dấu lần đầu tiên người Trung Quốc bước vào trạm vũ trụ riêng của nước này. Năm 2022, module phòng thí nghiệm Vấn Thiên và Mộng Thiên phóng lên không gian, ghép nối với Thiên Hòa, tạo thành cấu trúc chữ T cơ bản của trạm vũ trụ. Từ đó đến nay, trạm luôn đón các phi hành đoàn luân phiên tới thực hiện nhiệm vụ khoa học và có thể mở rộng thêm trong tương lai.
Chứng say xe thường xảy ra khi người di chuyển bằng ô tô nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy cảnh vật xung quanh thay đổi nhanh chóng. Trong khi mắt ghi nhận sự chuyển động, các bộ phận khác của cơ thể lại cảm nhận rằng bản thân đang đứng yên, dẫn đến sự mâu thuẫn thông tin gây ra cảm giác buồn nôn.
Để giải quyết vấn đề, Samsung đã giới thiệu một ứng dụng mới mang tên Hearapy nhằm giúp giảm thiểu cảm giác khó chịu mà không cần dùng đến thuốc. Ứng dụng hoạt động dựa trên một nghiên cứu khoa học, tái tạo sóng hình sin 100 Hz với âm lượng từ 75 - 85 dB.
Âm thanh này được khuyến nghị nên được nghe ít nhất một phút trước khi bắt đầu hành trình để kích thích sự cân bằng ở tai trong và hiệu quả kéo dài đến hai giờ. Tuy nhiên, Samsung cảnh báo thêm rằng người dùng nên tránh để nhạc hay tiếng ồn nào khác gây nhiễu sóng hình sin từ ứng dụng.
Hearapy hiện đã có sẵn miễn phí trên Google Play Store cho tất cả người dùng Android, có nghĩa ứng dụng tương thích với các thiết bị Android và tai nghe không chỉ của Samsung mà còn của các thương hiệu khác. Mặc dù Samsung đang quảng bá ứng dụng cùng với tai nghe Galaxy Buds4 Pro, người dùng vẫn có thể sử dụng ứng dụng với tai nghe và điện thoại Android hiện tại của mình.
Được biết, không chỉ Samsung mà nhiều công ty công nghệ khác cũng tham gia trong lĩnh vực này. Apple đã tích hợp tính năng "chỉ báo chuyển động xe" vào iPhone nhằm giảm thiểu sự xung đột cảm giác gây ra say xe. Tương tự, Xiaomi cũng có một tính năng tương tự nhằm giảm sự khó chịu về thị giác khi di chuyển. Tuy nhiên, Samsung đã tạo ra sự khác biệt bằng cách tập trung vào giải pháp âm thanh thay vì hình ảnh.
Camera này vốn không được thiết kế để tạo ra một thước phim đẹp mắt. Nó thường hướng về phía sau, giúp các chuyên gia xác định những tảng đá và đặc điểm địa hình thú vị khi Curiosity đi qua. Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu đã ghép nối hàng nghìn hình bức ảnh thường nhật, tạo ra thước phim liên tục về sự chuyển động và thay đổi môi trường.
NASA cho biết: "Nhóm phụ trách Curiosity đang dùng video timelapse này để quan sát những hạt cát dịch chuyển trên thân robot. Việc phân biệt giữa cát bị xáo trộn do mỗi lần di chuyển và do gió thổi có thể cung cấp thông tin mới về sự thay đổi theo mùa trong khí quyển".
Theo Space, video mới cũng cho thấy những khó khăn trong quá trình thám hiểm Sao Hỏa. 6 bánh xe của Curiosity, mỗi bánh có đường kính khoảng 50 cm, vốn được thiết kế để chống chọi với địa hình gồ ghề và sắc nhọn. Tuy nhiên, bề mặt Sao Hỏa tỏ ra khắc nghiệt hơn dự kiến. Không lâu sau khi robot hạ cánh xuống hố trũng Gale năm 2012, các kỹ sư bắt đầu thấy bánh xe nhôm mỏng bị hư hại, xuất hiện các vết thủng và rách do đá sắc cạnh gây ra.
Hình ảnh do NASA công bố qua thời gian cho thấy mức độ hư hại ngày càng lớn. Dù vậy, Curiosity vẫn hoàn toàn di chuyển được, minh chứng cho thiết kế bền bỉ của robot và chiến lược điều khiển hợp lý của nhóm kỹ sư. Kinh nghiệm thu được cũng giúp cải tiến thiết kế của các robot thám hiểm Sao Hỏa sau này, bao gồm robot Perseverance với bánh xe được gia cố để chống chọi tốt hơn với địa hình phức tạp.
Tuần này, NASA cũng thông báo đã xử lý xong sự cố mũi khoan của Curiosity bị kẹt trong đá lần đầu tiên sau hơn 13 năm hoạt động. Trước đó, ngày 25/4, Curiosity khoan lấy mẫu tảng đá mang tên Atacama, ước tính có đường kính đáy khoảng 46 cm, dày 15 cm và nặng 13 kg. Khi robot thu cánh tay lại, toàn bộ tảng đá bị nhấc theo khỏi mặt đất, treo lơ lửng trên mũi khoan. Sau vài lần thử thất bại, các chuyên gia tiến hành nghiêng mũi khoan nhiều hơn, kết hợp với xoay và rung khiến tảng đá rơi ra.
Curiosity lớn tương đương một chiếc ôtô, hạ cánh xuống hố trũng Gale tháng 8/2012 với nhiệm vụ xác định xem khu vực này có từng hỗ trợ sự sống của vi sinh vật hay không. Robot sau đó phát hiện, vào thời cổ đại, Gale chứa một hệ thống sông hồ có tiềm năng phù hợp cho sự sống.
Robot sau đó tiếp tục nghiên cứu các lớp đá trong quá trình di chuyển, tìm kiếm manh mối về sự chuyển đổi của Sao Hỏa thời xa xưa, từ một hành tinh tương đối ấm và ẩm thành nơi cằn cỗi lạnh giá như ngày nay. Science Alert cho biết, trong suốt thời gian hoạt động, robot đã vượt qua nhiều sự cố như cơ chế khoan va đập gặp hiện tượng đoản mạch, phanh bị cản trở do vướng mảnh vỡ, khoan bị kẹt, bánh xe thủng.
Công nghệ DVD từng được coi là một bước đột phá khi nhận được nhiều lời khen ngợi từ những người yêu thích công nghệ. Sau đó, sự xuất hiện của đĩa Blu-ray đã mang đến một bước tiến mới cho video tại nhà. Tuy nhiên, cả hai định dạng này đã dần nhường chỗ cho các dịch vụ phát trực tuyến và tải xuống nội dung kỹ thuật số.
Nhưng có một câu hỏi đặt ra là: Tại sao không hãng phim nào thử bán phim trên USB hoặc các định dạng nhỏ tương tự trước khi phát trực tuyến trở nên phổ biến? Đây là một ý tưởng có vẻ hợp lý, bởi ổ đĩa flash, thẻ SD và USB đều có kích thước nhỏ gọn, đặc biệt khi người tiêu dùng cũng đã quen thuộc với chúng. Việc cung cấp phim và chương trình truyền hình dưới dạng USB có thể giúp giảm kích thước bao bì và mang lại sự tiện lợi cho người dùng.
Câu trả lời bắt nguồn từ việc sản xuất các định dạng phim khiến việc đưa chúng vào USB chưa bao giờ được thử nghiệm rộng rãi. Cụ thể, vào khoảng năm 2008, khi DVD và Blu-ray vẫn là lựa chọn chính, chi phí sản xuất một đĩa DVD chỉ khoảng 0,5 USD, trong khi một đĩa Blu-ray có giá dưới 2 USD và có dung lượng lưu trữ lên đến 50 GB. Ngược lại, chi phí sản xuất một chip nhớ flash vào thời điểm đó lên tới 2,5 USD mỗi GB, khiến việc cung cấp phim ở định dạng này trở nên quá đắt đỏ cho người tiêu dùng.
Ngoài ra, lo ngại về vi phạm bản quyền cũng khiến các công ty ngần ngại khi cung cấp định dạng lưu trữ qua USB, vì việc bảo vệ nội dung trên USB phức tạp hơn so với DVD và Blu-ray. Kết quả là, các nhà sản xuất nhận thấy việc bán một sản phẩm đắt hơn nhưng kém an toàn hơn là không hợp lý.
Điều thú vị là mặc dù việc cung cấp phim trên USB chưa trở thành xu hướng phổ biến, một số công ty nhỏ như Video StoreAge đang thử nghiệm với mô hình này, cung cấp các bộ phim độc lập qua định dạng USB. Tuy nhiên, kết quả của những nỗ lực này vẫn còn chưa rõ ràng.
Trong khi chờ đợi, nếu có những đĩa DVD và Blu-ray cũ mà muốn số hóa để tiện lợi hơn trong việc xem, hãy tìm hiểu cách biến bộ sưu tập thành dịch vụ phát trực tuyến riêng, với tất cả nội dung yêu thích có sẵn trên nền tảng duy nhất. Cách làm này có thể mang lại trải nghiệm giải trí dễ dàng hơn cả việc sử dụng USB.