Đêm 17-5, tại Liên hoan phim Cannes 2026, Hope của đạo diễn Na Hong Jin đã khiến khán phòng Grand Palais bùng nổ bằng tràng pháo tay kéo dài 6 phút sau buổi công chiếu.
Trước khi ra mắt, gần như không ai thực sự biết phải chờ đợi điều gì ở một trong những phim có kinh phí lớn nhất lịch sử điện ảnh Hàn Quốc này, ngoài vài thông tin mơ hồ về một cuộc xâm lăng ngoài hành tinh tại thị trấn miền núi heo hút.
Nhưng khi phim kết thúc, giới phê bình đồng loạt mô tả Hope như một “cơn lốc hỗn loạn” pha trộn hành động, kinh dị, khoa học viễn tưởng và hài đen theo cách chỉ Na Hong Jin mới có thể làm được.
Lấy bối cảnh thị trấn ven biển Hope Harbor gần khu phi quân sự Hàn Quốc, phim mở đầu bằng vụ phát hiện xác một con bò bị xé xác đầy bí ẩn. Cảnh sát Bum Seok (Hwang Jung Min) được gọi tới điều tra, còn nhóm thợ săn địa phương khăng khăng thủ phạm là một con hổ đi lạc từ Siberia.
Nhưng mọi thứ nhanh chóng biến thành địa ngục.
Các con phố của Hope Harbor lần lượt bị nghiền nát, xe cộ bị quăng qua mái nhà, xác người nằm la liệt trên đường. Suốt gần 45 phút đầu tiên, Na Hong Jin gần như không cho khán giả nhìn rõ sinh vật đang gây ra thảm họa, chỉ để lộ những chiếc vuốt đầy máu.
Nhà phê bình Chase Hutchinson của The Wrap gọi đây là “một trong những trường đoạn kéo dài hay nhất trong ký ức điện ảnh gần đây”, đồng thời nhận xét Hope là “một chuyến tàu lượn hành động tinh gọn, hung hãn và đầy tốc độ”.
Trong khi đó, David Rooney từ The Hollywood Reporter mô tả phim là “một cuộc tấn công giải trí cực kỳ điên cuồng với những màn giật gân tăng cấp”.
Khi con quái vật cuối cùng xuất hiện hoàn chỉnh, Hope chuyển từ phim sinh tồn máu me sang khoa học viễn tưởng ngoài hành tinh. Từ đây, phim mở rộng quy mô thành cuộc chiến giữa dân làng Hàn Quốc với cả một chủng loài ngoài hành tinh đến từ hành tinh Gh’ertu.
Điều khiến Hope trở nên kỳ quái là Na Hong Jin liên tục phá hỏng mọi kỳ vọng về thể loại. Giữa các màn rượt đuổi xe hơi tốc độ cao, đấu súng và cảnh quái vật xé xác người là những đoạn hài đen tục tĩu đến mức khán phòng Cannes bật cười trong kinh ngạc.
Một trong những cảnh được nhắc nhiều nhất là đoạn ông lão kể chuyện mình gặp người ngoài hành tinh khi đang đi đại tiện trong rừng. Variety mô tả khán giả Cannes đã “cười nghiêng ngả trong những bộ tuxedo và váy haute couture” trước cảnh phim này.
Điểm chung lớn nhất trong hầu hết bài phê bình về Hope là cảm giác không thể tin nổi rằng một bộ phim thương mại đẫm máu như vậy lại xuất hiện trong hạng mục tranh giải chính thức của Cannes.
Deadline viết rằng phim “thậm chí còn Hollywood hơn mọi bộ phim cùng kiểu do chính Hollywood làm ra”, còn Screen Dailly nhận xét đây là “một cuộc tàn sát đạp ga đến sàn gần như không bao giờ giảm nhịp nghẹt thở”.
Nhiều nhà phê bình đặc biệt ấn tượng với cách Na Hong Jin dàn dựng hành động. Các cảnh truy đuổi bằng xe hơi, cưỡi ngựa xuyên rừng hay hỗn chiến với quái vật đều được mô tả như những đại cảnh hiếm thấy trong điện ảnh hiện đại.
The Wrap so sánh Hope với Mad Max: Fury Road: “Khi đạt phong độ cao nhất, Hope hoàn toàn có thể đứng ngang hàng với những kinh điển hành động hiện đại như Mad Max: Fury Road nhưng vẫn giữ được bản sắc rất riêng”.
Tuy nhiên, không phải mọi đánh giá đều hoàn toàn tích cực. Nhiều cây bút cho rằng kỹ xảo CGI của quái vật đôi lúc còn thiếu thuyết phục.
Nhà phê bình Wendy Ide đánh giá có những thời điểm lũ quái vật trông như được tạo bởi AI hoặc đồ họa trò chơi điện tử, còn Jessica Kiang nhận xét thiết kế của chúng mang thẩm mỹ video game kiểu cũ.
Nhiều bài phê bình cũng chỉ ra tầng nghĩa khác của phim bên dưới lớp vỏ quái vật và hành động.
Theo Deadline, Hope đặt ra câu hỏi về cách con người đối xử với “kẻ khác” và người nhập cư. Screen Daily cho rằng qua Hope, Na Hong Jin cuối cùng muốn phơi bày “những thất bại của loài người, một chủng loài khép kín, thù địch và cực kỳ ngu ngốc”.
Trong Nhất quỷ nhì ma, Phi Thanh Vân đảm nhận vai bà chủ tịch hội đồng quản trị của một ngôi trường. Phía sau hình ảnh người phụ nữ quyền lực, giàu có là một lãnh đạo bị ám ảnh bởi “bệnh thành tích”, sẵn sàng che giấu những góc khuất tiêu cực trong nơi mà bà điều hành.
Đạo diễn Đoàn Quang cho biết đây là một nhân vật phản diện nhiều tầng lớp, đòi hỏi diễn viên phải có khả năng biến hóa. “Ngay từ khi đọc kịch bản, tôi đã nghĩ đến Phi Thanh Vân. Đây là vai diễn có thể giúp cô ấy làm mới bản thân sau thời gian dài. Khi nhận kịch bản, cô ấy cũng rất hào hứng và tâm đắc”, anh chia sẻ.
Về phía mình, Phi Thanh Vân cho biết lý do nhận lời tham gia dự án đến từ sự phù hợp với hình tượng nhân vật. “Đây là dạng vai nữ quyền lực, doanh nhân – vốn là màu sắc quen thuộc của tôi. Nhờ nền tảng kinh doanh ngoài đời, tôi dễ dàng nắm bắt tâm lý, lời thoại và năng lượng của nhân vật, từ đó thể hiện tự nhiên hơn”, cô nói. Nữ diễn viên cũng thừa nhận đã khá lâu chưa trở lại điện ảnh, nên xem đây là thời điểm thích hợp để tái xuất.
Bộ phim do đạo diễn Đoàn Quang thực hiện, kịch bản của Toto Chan – Lê Minh. Không chỉ đơn thuần khai thác yếu tố rùng rợn, tác phẩm hướng đến phản ánh những vấn đề nhức nhối trong môi trường học đường như bạo lực thể chất, bạo lực tinh thần và sự im lặng đáng sợ của tập thể trước cái ác.
Đạo diễn Đoàn Quang chia sẻ: “Chúng tôi không chỉ làm một bộ phim kinh dị, mà muốn kể một câu chuyện về con người – về những tổn thương bị bỏ quên và hệ quả của sự thờ ơ”.
Phi Thanh Vân bước vào con đường nghệ thuật chuyên nghiệp sau cuộc thi Siêu mẫu Việt Nam năm 2004. Từ sàn diễn thời trang, giọng ca Da nâu tham gia nhiều dự án phim ảnh. Ở mảng truyền hình, cô gây chú ý với vai phản diện thứ chính trong Chuông reo là bắn (2005), trước khi thực sự bứt phá với nhân vật Phương Trinh trong Cô gái xấu xí (2006) – vai diễn góp phần định hình hình ảnh “nữ phản diện sắc sảo, cá tính” đặc trưng của cô trên màn ảnh.
Song song đó, nữ diễn viên cũng tham gia nhiều tác phẩm điện ảnh như Gái nhảy 2 - Lọ lem hè phố (2004), Sài Gòn nhật thực (2007), Cô dâu đại chiến (2011), Long Ruồi (2011)... Với lần trở lại này, nữ diễn viên được kỳ vọng sẽ tiếp tục phát huy thế mạnh diễn xuất, đồng thời mang đến một màu sắc mới trong thể loại kinh dị học đường.
Trong bối cảnh các nền tảng streaming (phát trực tuyến) bùng nổ mạnh mẽ, sự góp mặt của các ngôi sao hạng A cùng mức thù lao họ nhận được ngày càng thu hút sự chú ý của công chúng. Theo thống kê từ tạp chí Variety, tài tử Daniel Craig - người từng thủ vai điệp viên 007, dẫn đầu bảng xếp hạng khi nhận tới 100 triệu USD cho hai phần tiếp theo của loạt phim Knives Out. Đây được xem là mức thù lao kỷ lục, đưa anh lên vị trí số một.
Việc các "ông lớn" streaming mạnh tay chi tiền đã làm thay đổi hoàn toàn cách vận hành truyền thống của Hollywood.
Ở nhóm tiếp theo, Brad Pitt nhận 40 triệu USD cho dự án mới do đạo diễn David Fincher thực hiện, trong khi Denzel Washington cũng thu về con số tương tự với bộ phim The Little Things.
Ngay sau đó là Will Smith với 35 triệu USD cho Emancipation, cùng Leonardo DiCaprio nhận 30 triệu USD khi tham gia Don't Look Up.
Phần lớn các ngôi sao còn lại nằm trong khoảng từ 20 đến 27 triệu USD. Ryan Reynolds nhận 27 triệu USD cho 6 Underground. Jennifer Lawrence với Don't Look Up, Julia Roberts trong Leave the World Behind và Mark Wahlberg với Spenser Confidential đều đạt mức 25 triệu USD. Dwayne Johnson thu về hơn 20 triệu USD từ Red Notice, trong khi bạn diễn Gal Gadot cũng nhận khoảng 20 triệu USD cho cùng dự án.
Ngoài ra, các diễn viên như Will Ferrell (Spirited), Ryan Gosling (The Gray Man), Cameron Diaz (Back in Action), George Clooney (Jay Kelly) và Chris Hemsworth (Extraction 2) đều có mức cát sê ổn định ở ngưỡng 20 triệu USD.
Ở nhóm thấp hơn là mức 15 triệu USD, bao gồm Michael B. Jordan với Without Remorse và Eddie Murphy trong Beverly Hills Cop 4.
Lý do các nền tảng streaming sẵn sàng chi trả mức cát sê cao như vậy xuất phát từ sự khác biệt trong mô hình kinh doanh. Trước đây, các ngôi sao Hollywood thường nhận mức thù lao cơ bản thấp hơn nhưng được chia lợi nhuận phòng vé. Tuy nhiên, với phim phát trực tuyến, không tồn tại doanh thu phòng vé để chia sẻ.
Để bù đắp, các nền tảng đã trả mức thù lao trọn gói rất cao, coi như mua đứt toàn bộ quyền lợi phía sau. Điều này cũng phản ánh vị thế vững chắc của các ngôi sao hàng đầu, khi giá trị họ mang lại không chỉ nằm ở diễn xuất mà còn ở sức hút toàn cầu và khả năng tạo ra hiệu ứng truyền thông. Trong cuộc trao đổi giữa tiền bạc và sức ảnh hưởng này, thu nhập của các ngôi sao được đảm bảo ở mức cao, đồng thời kéo mặt bằng cát sê của toàn ngành tăng lên đáng kể.
Dù nhiều khán giả cho rằng chất lượng một số phim trực tuyến chưa tương xứng, điều đó vẫn không ảnh hưởng đến việc các ngôi sao tiếp tục thu về những khoản thu nhập khổng lồ. Câu hỏi được công chúng đặt ra là liệu mức cát sê "khủng" này có thực sự tương xứng với tài năng và sức hút của họ hay không?
Điều đặc biệt là cả Trân Oanh và Thủy Tiên đều xuất thân từ nhân viên văn phòng, và hành trìnhrẽ lối sang nghệ thuật của hai nữ quán quân đã viết nên một đoạn kết rực rỡ cho mùa giải năm nay.
Trải qua 17 tập thi đầy thử thách, tập cuối cùng của chương trình là cuộc tranh tài nảy lửa của ba cặp sao đôi xuất sắc nhất: Hiền Anh - Hồ Khánh Long, Hà Lam Anh - Châu Ngọc Hiếu và Trân Oanh - Thủy Tiên.
Với chủ đề tôn vinh quê hương đất nước, các thí sinh đã mang đến những tiết mục được đầu tư công phu, đậm chất sử ca nhưng không kém phần hiện đại trong đêm thi quyết định.
Mở màn đêm thi, cặp đôi Hiền Anh - Hồ Khánh Long tái hiện không gian hùng tráng qua bản mashup Đất nước lời ru - Nam quốc sơn hà.
Tiết mục nhận được "mưa" lời khen từ giám khảo Đoan Trang khi cho rằng đây là phiên bản xuất sắc nhất của cả hai từ đầu mùa đến nay. Dù vậy, giám khảo Nguyên Vũ cũng góp ý cặp đôi cần thêm những khoảng lắng để tôn lên giọng hát nội lực của Hiền Anh.
Trong khi đó, Hà Lam Anh - Châu Ngọc Hiếu lại chọn hướng đi trẻ trung với ca khúc Việt Nam tinh hoa.
Dù ghi điểm bởi sự dũng cảm khi chọn bài mới và chất giọng giàu chiều sâu của Hà Lam Anh, song ban giám khảo cho rằng cặp đôi vẫn thiếu một chút sự gắn kết và tương tác để tạo nên sự bùng nổ tối đa.
Tâm điểm của đêm chung kết thuộc về màn trình diễn cuối cùng của Trân Oanh và Thủy Tiên. Với bản mashup Dòng máu Lạc Hồng - Dân nước Nam - Đất Việt, hai nữ ca sĩ đã tạo nên một không gian âm nhạc hào hùng, kết hợp nhuần nhuyễn giữa vũ đạo mạnh mẽ và trang phục dân tộc cầu kỳ.
Giám khảo Vân Khánh đánh giá đây là một tiết mục toàn diện, thông minh khi biết tạo điểm nhấn ở những phân đoạn lắng đọng. Kết quả, với tổng điểm 567,75, Trân Oanh - Thủy Tiên đã bước lên ngôi vị cao nhất một cách thuyết phục.
Chiến thắng của Trân Oanh và Thủy Tiên không chỉ nằm ở kỹ thuật thanh nhạc mà còn ở câu chuyện truyền cảm hứng về nỗ lực bền bỉ. Điểm chung đầy thú vị của hai nữ quán quân là họ đều từng có thời gian dài gắn bó với công việc văn phòng trước khi quyết định "đánh cược" với đam mê nghệ thuật.
Với Trần Thủy Tiên, con đường đến với âm nhạc là một sự đánh đổi lớn. Từng tốt nghiệp ngành Hệ thống Thông tin Quản lý và làm văn phòng một năm, cô nhận ra năng lượng của mình chỉ thực sự bùng cháy khi đứng trên sân khấu acoustic vào mỗi tối.
"Làm văn phòng, năng lượng cứ giảm dần. Chỉ khi đi hát, tôi mới thấy vui trở lại", Thủy Tiên tâm sự. Từ những ngày đi hát cát sê chỉ 300.000 đồng, vừa làm vừa gói hàng online để mưu sinh, ngôi vị quán quân hôm nay là minh chứng cho quyết định rẽ ngang đúng đắn của cô.
Đồng hành cùng Thủy Tiên, Trân Oanh cũng có một hành trình vượt khó đáng nể. Sinh ra trong gia đình nghèo có cha làm bảo vệ, mẹ làm công nhân, Trân Oanh từng tốt nghiệp ngành kinh tế và đi làm 5 năm.
Biến cố hậu Covid-19 đã thúc đẩy cô tự lái xe hàng chục cây số đi casting, chấp nhận bị loại rồi kiên trì quay lại. Chiến thắng tại Tỏa sáng sao đôi 2026 giúp Trân Oanh lập "cú đúp" quán quân (sau giải nhất Hãy nghe tôi hát 2025), khẳng định vị thế một giọng ca đa năng từ nhạc xưa đến nhạc trẻ.
Hành trình của họ tại cuộc thi năm nay cho thấy sự hòa hợp không chỉ đến từ chuyên môn mà còn từ tư duy làm nghề nghiêm túc. Trân Oanh chia sẻ: "Thử thách lớn nhất là làm sao để kết hợp tốt nhất, không lấn át nhau mà cùng tỏa sáng".