Từ 2024 đến nay, ít nhất 25 phim nội địa thể loại kinh dị ra rạp. Nhiều dự án đạt doanh thu hơn 100 tỷ đồng, chỉ riêng kỳ nghỉ lễ 30/4 – 1/5 vừa qua, Phí phông và Heo năm móng đạt hàng trăm tỷ đồng, lần lượt đứng nhất và thứ hai bảng xếp hạng phòng vé.
Mới đây, Cục Điện ảnh có văn bản cảnh báo tình trạng gia tăng các phim xu hướng khai thác mạnh yếu tố bạo lực, đồng thời nhấn mạnh yêu cầu nâng cao chất lượng nghệ thuật, ngôn ngữ điện ảnh và giá trị nhân văn.
Theo giới chuyên môn, việc bùng nổ phim kinh dị cho thấy thị trường phim trong nước chưa cân bằng thể loại.Cây bút phê bình phim ảnh Lê Hồng Lâm nhận định nguyên nhân chính nằm ở hiệu quả thương mại. Bởi dòng phim này có khả năng thu hồi vốn và tạo lợi nhuận cao, do đánh trúng thị hiếu của một bộ phận khán giả tìm kiếm những trải nghiệm cảm giác mạnh khi đến rạp. Bên cạnh đó, sức hút bắt nguồn từ tâm lý con người, khi cảm giác bất an luôn song hành sự hiếu kỳ. Càng bị ám ảnh bởi điều chưa biết, khán giả càng muốn bước sâu hơn vào thế giới mà bộ phim tạo ra, nhờ đó dòng phim này duy trì sức hút suốt nhiều thập niên.
Trong bối cảnh các nền tảng trực tuyến giúp khán giả theo dõi phim tình cảm, hài tại nhà, rạp chiếu trở thành nơi họ muốn xem những phim mang cảm xúc trực diện như hồi hộp, sợ hãi, gay cấn. Điều đó khiến các nhà đầu tư và nhà sản xuất liên tục đổ nguồn lực vào lĩnh vực này, nhưng không ít thước phim bộc lộ hạn chế.
“Việc thị trường có số lượng phim kinh dị chiếm tỷ trọng lớn là dấu hiệu mất cân bằng. Khi một thể loại áp đảo, những dòng phim khác sẽ khó phát triển và ít có cơ hội tiếp cận khán giả”, ông Lê Hồng Lâm nhận định.
Sự lấn át của dòng phim này không phải riêng ở Việt Nam mà còn diễn ra ở nhiều nền điện ảnh như Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Indonesia. Tuy nhiên, ông Lâm cho rằng nhiều dự án trong nước có cách kể chuyện kém, mô-típ kịch bản cũ, còn mang màu sắc mê tín. Trong khi đó, tác phẩm của Hollywood liên tục đổi mới về cách kể chuyện, chủ đề và phong cách thể hiện.
Một số phim quốc tế gần đây tạo sức hút nhờ đưa các hiện tượng trên internet vào điện ảnh. Backrooms lấy cảm hứng từ truyền thuyết đô thị về “căn phòng vô tận” lan truyền trên mạng, còn Obsession khai thác những nỗi ám ảnh tâm lý nảy sinh từ môi trường trực tuyến. Trong khi đó, nhiều phim kinh dị Việt xoay quanh mô-típ quen thuộc như oan hồn báo oán, lời nguyền, nghiệp báo, bí mật gia tộc hay hiện tượng tâm linh dân gian. “Có lẽ điểm yếu của phim Việt là còn thiếu sự tìm tòi và cách tân. Nhiều tác phẩm lặp lại cốt truyện lỗi thời hoặc thông điệp nghiệp báo, khiến nhịp phim đơn điệu”, ông Lâm nói.
Chuyên gia truyền thông phim Châu Quang Phước cho rằng xu hướng đẩy mạnh yếu tố giật gân là hệ quả của cạnh tranh phòng vé. Khi khán giả quen với hình ảnh quái dị, nhiều nhà sản xuất có xu hướng tăng mức độ bạo lực hoặc gây sốc để tạo khác biệt. Tuy nhiên, điều này khiến phim lệ thuộc vào các thủ pháp kích thích thị giác, còn câu chuyện và tâm lý nhân vật chưa được đầu tư tương xứng.
Ủng hộ động thái cảnh báo của cơ quan quản lý, nhưng nhiều người trong nghề cho rằng cần nhìn nhận vấn đề một cách thận trọng để tránh tác động tiêu cực đến sự phát triển của thị trường. Điều cần thiết không phải hạn chế thể loại này mà tạo điều kiện để những dự án được đầu tư nghiêm túc về kịch bản, ngôn ngữ điện ảnh và có yếu tố văn hóa. Việc đánh giá cũng cần đặt trong tổng thể câu chuyện, cách xây dựng nhân vật và thông điệp, không chỉ nên nhìn vào số lượng cảnh bạo lực.
Ranh giới còn nằm ở mục đích sử dụng các yếu tố bạo lực. Nếu phục vụ việc khắc họa nhân vật, thúc đẩy diễn biến hoặc làm rõ chủ đề, những cảnh phim này vẫn chấp nhận được. Ngược lại, khi chỉ được đưa vào để gây sốc và thu hút sự chú ý, chúng dễ tạo cảm giác phản cảm. “Nhiều dự án kinh điển vẫn có những cảnh ghê rợn, nhưng nỗi sợ luôn gắn với câu chuyện và thông điệp của bộ phim, chứ không chỉ dừng ở việc hù dọa khán giả”, ông Châu Quang Phước nhận định.
Ở góc độ một nhà sản xuất phim, bà Hằng Trịnh cho rằng những bộ phim chưa đầu tư đúng mức cho kịch bản sẽ chịu tác động lớn. Với những tác phẩm có cấu trúc rõ ràng và định hướng sáng tạo nhất quán, người làm nghề sẽ xác định được cách tiếp cận phù hợp.
Biên kịch Trần Khánh Hoàng nhận định kinh dị vẫn là một trong những thể loại giàu tiềm năng của điện ảnh Việt nhờ chi phí sản xuất hợp lý và khả năng tiếp cận đông đảo khán giả. Quan trọng hơn, đây là không gian để đạo diễn, biên kịch thử nghiệm ngôn ngữ điện ảnh, miễn là hiệu quả thương mại đi cùng chất lượng. Việt Nam có lợi thế từ kho tàng truyền thuyết dân gian, tín ngưỡng và ký ức cộng đồng. Những chất liệu này chỉ phát huy hiệu quả khi được nghiên cứu nghiêm túc, đặt trong cấu trúc kịch bản chặt chẽ.
Ông Lê Hồng Lâm nói: “Một bộ phim gây sợ hãi là chưa đủ mà còn cần gợi ra suy ngẫm về con người và đời sống. Với những tác phẩm có tìm tòi, sáng tạo, kể cả khi sử dụng thủ pháp táo bạo hay hình ảnh gây sốc, điều quan trọng là phải được nhìn nhận trong tổng thể giá trị nghệ thuật”.
Quê gốc của ngôi sao phim Vua hài kịch nằm tại khu Hải Thự, thành phố Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc). Cha ông là Châu Dịch Thượng, người thuộc dòng họ Châu bản địa tại Ninh Ba. Gia tộc này đã duy trì họ Châu qua nhiều thế hệ, không có ghi chép nào cho thấy từng đổi họ hoặc che giấu thân phận.
Theo lịch sử gia đình, tổ tiên của Châu Tinh Trì từng di chuyển từ Ninh Ba đến Thượng Hải trước khi định cư tại Hồng Kông để mưu sinh. Đây là một gia đình lao động bình thường với điều kiện kinh tế không mấy khá giả. Trong ký ức và truyền thống gia tộc cũng không hề tồn tại câu chuyện nào liên quan đến việc tổ tiên từng là hoàng tộc nhà Minh hay mang họ Chu.
Bản thân Châu Tinh Trì cũng luôn thừa nhận nguồn gốc Ninh Ba của mình. Ông từng đảm nhận vai trò đại sứ du lịch của thành phố này và nhiều lần trở về quê hương để tìm hiểu về cội nguồn gia tộc.
Các nhóm nghiên cứu liên quan cũng từng đối chiếu nhiều tài liệu cổ được lưu giữ tại thư viện Thiên Nhất Các ở Ninh Ba, bao gồm các gia phả và sách cổ có giá trị lịch sử. Kết quả cho thấy không tồn tại bất kỳ ghi chép nào về việc tổ tiên của Châu Tinh Trì đổi từ họ Chu sang họ Châu để tránh họa.
Sở dĩ tin đồn này lan truyền rộng rãi là bởi nhiều tài khoản mạng xã hội đã ghép nối các sự kiện lịch sử có thật với những suy đoán chủ quan nhằm tạo nên một câu chuyện hấp dẫn.
Vào giai đoạn cuối nhà Minh và đầu nhà Thanh, thực sự đã có một số thành viên thuộc hoàng tộc họ Chu đổi họ để tránh bị thanh trừng. Trong lịch sử, một nhánh hậu duệ của hoàng tộc nhà Minh tại huyện Ninh Hương, tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc) được ghi nhận từng đổi từ họ Chu sang họ Châu nhằm bảo toàn thân phận. Đây là sự kiện có thật. Tuy nhiên, điều quan trọng là trường hợp này chỉ diễn ra tại khu vực Hồ Nam và không liên quan đến Ninh Ba, Chiết Giang.
Trong cùng thời kỳ, các dòng họ Chu tại Ninh Ba vẫn tồn tại và duy trì họ gốc tương đối ổn định. Không có bằng chứng cho thấy nơi đây từng xảy ra hiện tượng đổi họ quy mô lớn để tránh hậu họa. Việc lấy một sự kiện xảy ra ở Hồ Nam rồi gán ghép cho gia tộc họ Châu tại Ninh Ba là cách suy diễn thiếu cơ sở.
Để tăng sức thuyết phục cho tin đồn, nhiều người còn đưa ra những lập luận mang tính chủ quan. Một số ý kiến cho rằng mái tóc bạc sớm hay tính cách trầm lặng của Châu Tinh Trì là dấu hiệu đặc trưng của dòng dõi hoàng tộc họ Chu. Thậm chí có người còn phân tích các bộ phim nổi tiếng như Đại thoại Tây du hay Tuyệt đỉnh Kungfu của Châu Tinh Trì và cho rằng đây là những ẩn dụ về sự sụp đổ của nhà Minh.
Tuy nhiên, những lập luận này hoàn toàn không có cơ sở khoa học hay lịch sử. Tóc bạc sớm là hiện tượng di truyền phổ biến, còn các bộ phim của Châu Tinh Trì đơn thuần là sản phẩm nghệ thuật. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông chưa từng đề cập hay ám chỉ bản thân là hậu duệ của hoàng tộc.
Khi tin đồn tiếp tục lan rộng, nhiều phiên bản mới xuất hiện với các chi tiết ngày càng ly kỳ như "xét nghiệm ADN của Châu Tinh Trì trùng khớp với hoàng thất nhà Minh", "gia phả bí mật tiết lộ thân thế" hay "dòng máu hoàng tộc được truyền lại qua nhiều thế hệ".
Tuy nhiên, không có bất kỳ tài liệu khảo cổ, nghiên cứu khoa học hay ghi chép gia tộc nào xác nhận những thông tin này. Phần lớn đều xuất phát từ các nội dung tự phát trên mạng xã hội nhằm thu hút lượt xem và tương tác.
Ngôi sao từng đoạt giải Oscar - Meryl Streep, hiện 76 tuổi, cho biết bà đã kiên quyết đòi mức cát sê cao hơn và thậm chí đã nghĩ đến chuyện nghỉ hưu trước khi chính thức ký hợp đồng tham gia bom tấn The Devil Wears Prada phần 1 năm 2006.
Chia sẻ trong chương trình Today phát sóng hôm 29.4, nơi bà hội ngộ cùng các bạn diễn Anne Hathaway, Emily Blunt và Stanley Tucci để quảng bá phần tiếp theo của The Devil Wears Prada, Meryl Streep kể lại: "Tôi đọc kịch bản và thấy nó rất tuyệt. Họ gọi điện, đưa ra một đề nghị và tôi đã nói: Không, tôi sẽ không nhận vai này".
Bà nói thêm: "Tôi biết bộ phim sẽ thành công, nên muốn thử xem nếu mình nâng gấp đôi mức cát sê thì sao... Và họ lập tức đồng ý".
Nữ diễn viên chia sẻ đây là một bài học lớn: "Lúc đó tôi nghĩ, mình đã 50, 60 tuổi rồi mà đến giờ mới hiểu rằng mình có thể làm như vậy. Tôi cảm thấy họ cần tôi. Tôi đã sẵn sàng nghỉ hưu. Đó là một bài học".
Cuối cùng, Meryl Streep được cho là nhận khoảng 4 triệu USD cho nhân vật Miranda Priestly, vai diễn mang về cho bà giải Quả cầu Vàng cùng đề cử Oscar nhờ màn hóa thân thành tổng biên tập lạnh lùng của tạp chí thời trang Runway trong The Devil Wears Prada, được lấy cảm hứng từ cựu tổng biên tập Vogue - Anna Wintour.
Trong khi đó, Anne Hathaway nhận khoảng 1 triệu USD - mức thù lao cao nhất của cô vào thời điểm đó. Emily Blunt được cho là nhận khoảng 800.000 USD, còn mức cát sê của Stanley Tucci không được công bố.
Bộ phim sau đó trở thành hiện tượng toàn cầu, thu về hơn 325 triệu USD.
Trong buổi trò chuyện này, Meryl Streep tiết lộ ý tưởng về phần tiếp theo của The Devil Wears Prada đã được bàn tới từ năm 2009. "Họ đã bắt đầu nói về phần 2, nhưng tất cả chúng tôi đều chờ đến khi có một ý tưởng thực sự tốt", bà cho biết.
Emily Blunt nói thêm: "Chúng tôi đều nghĩ rằng nếu làm thì phải có đủ cả bốn người quay lại".
Meryl Streep cho rằng thế giới cần thay đổi để câu chuyện mới trở nên hợp lý: "Các nhân vật phải đối diện với những biến chuyển trong ngành báo chí, xuất bản và cả chính trị. Mọi thứ đã đảo lộn và chính điều đó tạo nên câu chuyện".
Theo nhiều nguồn tin, Meryl Streep nhận khoảng 20 triệu USD cho The Devil Wears Prada 2.
Dù sở hữu dàn sao đình đám, The Devil Wears Prada 2 đang nhận về nhiều ý kiến trái chiều từ giới phê bình. Một số đánh giá cho rằng kịch bản thiếu sức nặng, bị xem là phiên bản nhạt hơn so với phần đầu, dù vẫn được dự đoán sẽ thống trị phòng vé.
Nhà phê bình Kate Erbland của IndieWire nhận xét Meryl Streep vẫn "sắc sảo và hài hước cay độc" trong vai Miranda Priestly, nhưng cho rằng cốt truyện khá mỏng và thiếu đi sức hút vốn có. Trong khi đó, Moira Macdonald của The Seattle Times thẳng thắn cho rằng "phim thiếu đi sự tinh nghịch của phần đầu...".
Guy Lodge từ Variety nhận định đây là một bộ phim "kém hơn ở hầu hết các khía cạnh: từ kịch bản, cảm xúc đến cách thể hiện điện ảnh". Damon Wise của Deadline thậm chí cho rằng phim "gần như không có câu chuyện rõ ràng", dù vẫn dành lời khen cho Stanley Tucci.
Ở chiều tích cực hơn, David Rooney từ The Hollywood Reporter cho rằng phim hấp dẫn nhất khi khai thác yếu tố hoài niệm. Brian Truitt của USA Today đánh giá cao "phản ứng hóa học ấm áp" giữa Anne Hathaway và Stanley Tucci.
Justin Chang của The New Yorker nhận xét phần 2 vẫn là "một câu chuyện cổ tích hào nhoáng giữa Manhattan" và thậm chí có những điểm tinh tế hơn bản gốc.
Bất chấp phản ứng không quá nồng nhiệt, The Devil Wears Prada 2 vẫn được dự đoán sẽ có màn ra mắt ấn tượng. Theo Variety, phim có thể đạt 75 - 80 triệu USD tại Bắc Mỹ trong tuần đầu, thậm chí lên tới 90 - 100 triệu USD nhờ sức hút từ phần phim gốc.
Trên thị trường quốc tế, doanh thu mở màn dự kiến khoảng 100 triệu USD, nâng tổng doanh thu toàn cầu cuối tuần đầu tiên lên mức 175 - 190 triệu USD.
Đáng chú ý, 20th Century Studios được cho là đã chi khoảng 100 triệu USD cho riêng khâu sản xuất, chưa bao gồm chi phí marketing toàn cầu, cao hơn đáng kể so với kinh phí 40 triệu USD của phần 1 bộ phim này năm 2006.
Dù giới phê bình còn nhiều hoài nghi, phần 2 vẫn đang sải bước mạnh mẽ trên đường đua phòng vé, cho thấy sức hút bền bỉ của bộ phim về thời trang đình đám này.
Ngày 20/4, People công bố Anne Hathaway là gương mặt trang bìa tôn vinh nhan sắc của năm World's Most Beautiful. Tạp chí cũng có một bài phỏng vấn diễn viên về quan điểm thẩm mỹ, sự nghiệp và những dự án mới, bao gồm sự trở lại của cô trong The Devil Wears Prada 2.
Khi nhận câu hỏi định nghĩa thế nào về cái đẹp, cô cho biết: "Một nhà làm phim từng nói với tôi: Cái đẹp có thể chứa đựng sự xấu xí miễn nó giữ cả sự thật. Vì thế, tôi nghĩ cái đẹp đại loại như vậy".
Ở tuổi 44, Anna Hathaway tiết lộ bí quyết chăm sóc sắc đẹp của cô là massage, nhất là dạng liệu trình định hình gương mặt. Cô cũng thích tập thể dục, thường luyện tập cùng huấn luyện viên cá nhân.
Về vấn đề lão hóa, cô cho rằng mọi người cần nghiêm túc hơn trong việc chăm sóc bản thân. "Tôi nghĩ bước vào tuổi tứ tuần, mọi người có cơ hội quan sát kết quả của những quyết định cụ thể theo thời gian. Nhờ đó, bạn có thể đánh giá liệu bản thân có muốn tiếp tục hay đưa ra các lựa chọn mới", cô nói.
Ngoài ra, diễn viên cho biết điều khiến cô yêu độ tuổi 40 là không còn bị cuốn vào vòng xoáy của mọi thứ xung quanh. "Trước đây, tôi thực sự không hiểu câu: 'Tin chuyện này vừa phải thôi (Take it with a grain of salt)'. Bây giờ, chẳng có gì đáng để tâm cả. Ngày trước, mỗi lần thăng hoa đều thấy đời thật đỉnh, mỗi lần xuống dốc đều thấy đời quá tệ. Nhưng giờ, tôi thực sự trân trọng sự thư thả. Khó mà có được trạng thái đó nên tôi trân quý nó lắm", Anne Hathaway cho biết thêm.
Cũng trong cuộc phỏng vấn, Anne Hathaway tri ân chồng - doanh nhân Adam Shulman, 45 tuổi - hỗ trợ cô hết mình. Cả hai kết hôn năm 2012, đến nay có hai con trai.
"Tôi thật may mắn khi có anh làm bạn đời. Nếu trước năm qua tôi chưa nhận ra điều đó, bây giờ tôi càng hiểu rõ hơn vì đã thấy anh ấy lo liệu tốt mọi việc. Tôi hy vọng điều đó không khiến tôi ra vẻ như đang khoe khoang nhưng anh ấy đúng là bạn đời trong mơ", cô nói. Diễn viên còn nói rằng sẽ không đạt những thành tựu như hôm nay, nếu không có chồng cô.
Anne Hathaway sinh năm 1982 tại Mỹ, là một trong những nữ diễn viên thành công nhất thế giới với hai giải Oscar và ba giải Quả Cầu Vàng. Năm 2015, cô là minh tinh có cát-xê cao nhất Hollywood năm 2015. Cô hiện sống cùng chồng con tại New York, Mỹ. Năm nay, cô có năm dự án sắp ra mắt gồm Mother Mary (dự kiến phát hành tại Mỹ ngày 24/4), The Devil Wears Prada 2 (1/5), The Odyssey (17/7), End Of Oak Street (14/8) và Verity (2/10).
Danh hiệu Người đẹp nhất thế giới (World's Most Beautiful) của People ra đời từ năm 1990, tôn vinh những ngôi sao tái định nghĩa chuẩn mực sắc đẹp, sống đúng với chính mình và truyền cảm hứng. Đến nay, nhiều mỹ nhân, tài tử hàng đầu Hollywood như Julia Roberts, Kate Hudson, Leonardo DiCaprio, Tom Cruise... từng được vinh danh. Năm ngoái, minh tinh Demi Moore nhận vinh dự này.