5 người lớn ngồi trên bàn nhậu về khuya. 3 đứa trẻ chừng 5-7 tuổi ngồi ngay bậc tam cấp của quán và chụm đầu vào điện thoại. Chỉ nhìn qua là thấy ngay các bé đang xem video.
Nhiều người nhìn qua sẽ dễ trách móc ngay rằng sao giờ này chưa cho các bé về nhà, rằng cha mẹ cứ muốn rảnh tay là đưa ngay điện thoại cho con …
Nhưng đó vẫn là cảnh chúng ta thường thấy ngày qua ngày. Cuộc sống đô thị của gia đình trẻ ở một đô thị như Sài Gòn có rất nhiều vướng bận. Gửi con cho ai khi cần giao tiếp với xã hội? Phải làm sao nếu không đưa điện thoại cho trẻ ?…
Với những tình huống như trên, theo bạn cần giải pháp thế nào?
Tin Gốc: Vnexpress

Quan điểm "con cái đã đi làm nên trả 'tiền thuê nhà' cho cha mẹ nếu vẫn sống chung" từng được một độc giả chia sẻ trên diễn đàn.
Ở một số nước, việc con trưởng thành đóng góp tiền nhà được xem là bình thường, thậm chí là cách rèn luyện tính tự lập và trách nhiệm tài chính. Trong khi đó, tại Việt Nam và nhiều nước châu Á, cha mẹ thường không đặt nặng chuyện này, mà coi việc cho con ở cùng là điều hiển nhiên.
*Bạn nghĩ sao về vấn đề này?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là con một trong gia đình. Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra sớm muộn gì mình cũng phải đối mặt với bài toán chăm sóc cha mẹ khi họ già đi. Bố mẹ tôi có lương hưu nên không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái về tài chính. Nhưng điều khiến tôi trăn trở không phải là tiền bạc, mà là thời gian. Tôi đi làm từ sáng đến tối, nhiều hôm về đến nhà đã mệt rã rời. Nếu sau này bố mẹ tuổi cao, sức yếu, cần người chăm sóc thường xuyên, tôi không biết mình có thể làm tốt vai trò đó hay không?
Nghĩ đến tương lai, tôi từng nói với một vài người quen rằng có lẽ sau này sẽ chọn viện dưỡng lão cho bố mẹ. Ngay lập tức, tôi nhận được những ánh nhìn phán xét. Có người nói bóng gió rằng gửi cha mẹ vào viện dưỡng lão là bất hiếu. Có người cho rằng đó là cái cớ để "đẩy" cha mẹ ra khỏi cuộc sống của mình. Những lời nhận xét ấy khiến tôi rất áp lực.
Thực tế, tôi không hề muốn né tránh trách nhiệm làm tròn chữ "hiếu". Ngược lại, tôi luôn mong bố mẹ được chăm sóc tốt nhất có thể. Nếu cần, tôi sẵn sàng dùng toàn bộ tài sản thừa kế, trích thêm một phần thu nhập của mình để bù thêm vào lương hưu của bố mẹ, giúp họ có điều kiện sống thoải mái tại một cơ sở dưỡng lão chất lượng.
Điều tôi lo nhất là bản thân không đủ thời gian và chuyên môn để chăm sóc người già khi sức khỏe của họ suy giảm. Tôi từng chứng kiến nhiều gia đình cố gắng giữ cha mẹ ở nhà bằng mọi giá. Ban ngày con cái đi làm, người già ở nhà một mình. Khi có việc đột xuất, ngã bệnh hay tai nạn, không ai kịp hỗ trợ. Đến tối, con cái trở về trong trạng thái mệt mỏi, vừa lo cơm áo gạo tiền vừa lo thuốc men, bệnh tật. Cả người già lẫn người trẻ đều chịu áp lực.
Tôi tự hỏi, liệu như vậy có thực sự tốt hơn việc người cao tuổi được chăm sóc chuyên nghiệp trong một môi trường phù hợp?
>> Tôi bỏ lỡ nhiều cơ hội làm giàu trong 40 năm báo hiếu cha mẹ già
Ở Việt Nam, viện dưỡng lão vẫn còn mang nhiều định kiến. Không ít người xem đó là nơi dành cho những cụ già bị con cháu bỏ rơi. Trong khi ở nhiều nước, đây là một lựa chọn bình thường khi người cao tuổi cần được chăm sóc y tế, phục hồi chức năng và có cộng đồng để giao lưu mỗi ngày.
Tôi hiểu rằng cha mẹ nào cũng muốn gần con cháu. Bản thân tôi cũng mong được ở cạnh bố mẹ càng lâu càng tốt. Nhưng cuộc sống hiện đại khiến nhiều người trẻ rơi vào thế khó. Chúng tôi phải làm việc để duy trì cuộc sống, nuôi dạy con cái và chuẩn bị cho tương lai của chính mình. Không phải ai cũng đủ điều kiện nghỉ việc hoặc thuê người chăm sóc toàn thời gian cho cha mẹ.
Là con một, tôi càng cảm nhận rõ áp lực đó. Tôi không có anh chị em để cùng san sẻ trách nhiệm. Mọi quyết định cuối cùng đều thuộc về mình. Vì thế, tôi luôn tự hỏi: liệu lòng hiếu thảo được đo bằng việc cha mẹ sống cùng con cái hay bằng việc họ được chăm sóc tốt nhất trong những năm cuối đời?
Đây có lẽ cũng là bài toán của rất nhiều người trẻ hiện nay. Giữa trách nhiệm làm con, áp lực mưu sinh và những định kiến xã hội còn tồn tại, liệu có cách nào để vẹn cả đôi đường?
Tin Gốc: Vnexpress

Ở tuổi 86, khi nhiều người cùng trang lứa dành thời gian xem phim truyền hình hay nghe cải lương, mẹ tôi - một cán bộ ngân hàng nghỉ hưu ở Hà Nội - lại có một niềm đam mê rất khác: bóng đá. Suốt nhiều chục năm nay, hầu như không mùa giải lớn nào mẹ bỏ lỡ. Với mẹ, bóng đá không chỉ là thú vui bốn năm mới có một lần vào dịp World Cup, mà là niềm đam mê kéo dài quanh năm.
Mẹ theo dõi từ V-League, các giải vô địch quốc gia Pháp, Tây Ban Nha đến những giải đấu cấp đội tuyển ở châu Á.
Thế nên, cứ đến mùa World Cup, căn nhà nhỏ của tôi lại xuất hiện hình ảnh quen thuộc khi người phụ nữ tóc đã bạc trắng bước vào "mùa bóng đá". Lịch thi đấu được bà ghi cẩn thận vào cuốn sổ tay, những trận cầu đáng chú ý được đánh dấu kỹ lưỡng, còn chiếc đồng hồ báo thức luôn sẵn sàng cho các trận diễn ra lúc nửa đêm hay rạng sáng.
Điều khiến con cháu và bạn bè đều ngạc nhiên là mẹ không chỉ xem bóng đá để giải trí. Bên cạnh chiếc điều khiển tivi luôn có một cuốn sổ nhỏ. Sau mỗi trận đấu, mẹ lại tỉ mỉ ghi lại tỷ số, cầu thủ ghi bàn, số thẻ phạt, những tình huống đáng chú ý... gần như không bỏ sót chi tiết nào. Với bà, việc ghi chép về những trận cầu mà mình yêu thích vừa là một niềm vui vừa là cách để luyên rèn trí nhớ một cách hữu hiệu.
>> 'World Cup nhàm chán nếu tăng lên 64 đội'
Không chỉ nhớ diễn biến trên sân cỏ, mẹ còn đặc biệt quan tâm đến các cầu thủ. Ai vừa kết hôn, ai mới lên chức bố, ai chuyển sang câu lạc bộ nào, bà đều cập nhật rất nhanh. Có những thông tin mà con cháu còn chưa biết thì mẹ đã nắm rõ.
World Cup năm nay cũng vậy. Những trận đấu có hai đội tuyển Pháp và Argentina, hoặc các cuộc đối đầu được đánh giá là tâm điểm, dù diễn ra lúc 2-3 giờ sáng, mẹ vẫn nhất quyết thức để xem trực tiếp. Mỗi bàn thắng đẹp, mỗi pha cứu thua xuất thần đều khiến mẹ vỗ tay, reo hò đầy phấn khích, chẳng khác gì một cổ động viên trẻ tuổi.
Điều khiến người thân chúng tôi xúc động là hình ảnh người phụ nữ ở tuổi 86 vẫn giữ được đôi mắt tinh anh, sự minh mẫn và niềm háo hức mỗi khi tiếng còi khai cuộc vang lên. Bà chăm chú theo dõi từng đường bóng, ghi chép cẩn thận từng kết quả, rồi hôm sau lại say sưa bình luận về trận đấu với con cháu. Có những lúc, những phân tích về chiến thuật hay phong độ cầu thủ của mẹ khiến cả nhà vừa bất ngờ vừa thích thú.
Với gia đình tôi, bóng đá đã trở thành một phần trong cuộc sống của mẹ. Niềm đam mê ấy không chỉ mang lại niềm vui mỗi ngày mà còn góp phần giữ cho mẹ luôn minh mẫn, lạc quan và gắn kết các thế hệ con cháu. World Cup rồi sẽ khép lại, nhưng tình yêu bóng đá của mẹ vẫn chưa bao giờ nghỉ.
Điều mà chúng tôi mong mỏi nhất là bà luôn mạnh khỏe để tiếp tục đồng hành cùng trái bóng tròn, tiếp tục lấp đầy những trang sổ ghi chép và truyền cảm hứng về một tinh thần sống tích cực, say mê và nhiệt huyết ở tuổi xế chiều.
Tin Gốc: Vnexpress

