Sau khi đọc bài viết “Nhiều lao động bị vắt kiệt vì ‘KPI, deadline’”, tôi như thấy chính mình trong đó. Tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, làm việc ở một công ty suốt 13 năm nay. Từng ấy thời gian đủ để tôi chứng kiến sự thay đổi của môi trường công sở, của áp lực công việc và cả cách con người dần bị biến thành những cỗ máy chạy theo năng suất.
Ngày mới đi làm, tôi từng chăm chỉ hết mình vì niềm tin sẽ có một cuộc sống ổn định. Tôi từng tự hào vì mình là người chịu khó, có trách nhiệm và luôn hoàn thành công việc đúng hạn.
Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra sự chăm chỉ của mình đang bị khai thác đến mức kiệt quệ. Chúng tôi không chỉ làm việc ở công ty tám tiếng mỗi ngày, mà còn mang việc về nhà, thức khuya trả lời email, giải quyết tin nhắn nhóm, hoàn thành báo cáo, chạy KPI và sống trong cảm giác lúc nào cũng sợ chậm deadline.
Ranh giới giữa công việc và cuộc sống cá nhân của tôi ngày càng biến mất. Có những tối tôi vừa ăn cơm vừa nhìn điện thoại vì sợ sếp nhắn. Có những ngày cuối tuần đáng lẽ được nghỉ ngơi thì laptop lại sáng đèn từ sáng đến khuya. Tôi từng đưa con đi chơi nhưng đầu óc vẫn nghĩ về bảng số liệu chưa làm xong. Thậm chí, ngay cả lúc nằm ngủ, tôi vẫn giật mình vì nhớ ra một email chưa trả lời. Cứ thế, tôi sống trong trạng thái căng thẳng kéo dài suốt nhiều năm mà không hề hay biết.
Áp lực công việc ngày nay không còn đơn thuần là “làm nhiều”, mà là cảm giác không bao giờ được nghỉ ngơi thật sự. Công nghệ giúp chúng ta kết nối nhanh hơn, nhưng cũng khiến công việc bám theo con người mọi lúc mọi nơi. Chỉ cần điện thoại còn kết nối internet, người lao động như tôi gần như không thể thoát khỏi công việc.
>> Tôi 10 năm cống hiến nhưng công ty xem là điều hiển nhiên
Nhiều người nói rằng áp lực là điều bình thường khi đi làm, ai cũng phải chịu. Tôi không phủ nhận doanh nghiệp cần doanh thu, cần hiệu suất để tồn tại. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ nhiều công ty đang đẩy áp lực vượt quá giới hạn chịu đựng của người lao động.
Có giai đoạn tôi phải làm việc liên tục từ sáng đến hơn 10 giờ đêm trong nhiều tuần. Hết báo cáo tháng lại đến kế hoạch quý, hết chỉ tiêu doanh số lại đến đánh giá hiệu suất. Mỗi năm KPI lại tăng, nhưng thời gian nghỉ ngơi của tôi thì ngày càng ít đi. Chúng tôi luôn được yêu cầu phải “cố thêm chút nữa”, “nỗ lực thêm chút nữa”, nhưng không ai hỏi chúng tôi đã mệt đến mức nào?
Tôi từng chứng kiến đồng nghiệp bật khóc trong nhà vệ sinh vì áp lực công việc. Có người phải uống thuốc ngủ vì mất ngủ kéo dài. Có người mới ngoài 30 tuổi đã mắc bệnh dạ dày, rối loạn lo âu, huyết áp cao. Nhưng sáng hôm sau, tất cả vẫn phải mặc đồng phục, cười nói bình thường và tiếp tục chạy deadline như chưa có chuyện gì xảy ra.
Phải chăng xã hội đang dần xem sự kiệt sức như một biểu hiện của chăm chỉ? Người ta tung hô những ai làm việc xuyên đêm, trả lời email ngoài giờ hay không nghỉ phép suốt nhiều năm. Nhưng ít ai tự hỏi liệu đó có phải là một cuộc sống lành mạnh hay không? Tôi từng tự hào vì mình “cày việc” giỏi, nhưng giờ đây không còn thấy điều đó đáng tự hào nữa.
Đổi lại cho những năm tháng lao lực tuổi trẻ là sức khỏe giảm sút rõ rệt. Tôi thường xuyên đau đầu, mất ngủ và lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi. Có những ngày tan làm về nhà, tôi không còn đủ năng lượng để trò chuyện với vợ con. Con tôi nhiều lần muốn bố chơi cùng nhưng tôi chỉ muốn nằm im vì quá kiệt sức. Tôi nhận ra mình đang dành phần lớn năng lượng cho công ty, còn gia đình lại chỉ nhận được phần mệt mỏi còn sót lại. Đó là điều khiến tôi day dứt nhất.
Khi kinh tế khó khăn, ai cũng lo mình tụt lại phía sau. Vì sợ mất việc, nhiều người như tôi vẫn chấp nhận làm thêm ngoài giờ, chấp nhận bị giao việc cả cuối tuần, chấp nhận sống trong trạng thái căng thẳng kéo dài. Chúng tôi không dám từ chối vì còn gánh nặng gia đình, tiền nhà, tiền học cho con và vô số áp lực cơm áo khác.
Nhưng con người không phải cỗ máy. Tôi nghĩ nhiều doanh nghiệp đang nhầm lẫn giữa hiệu suất và sự cống hiến mù quáng. Một nhân viên làm việc 14 tiếng mỗi ngày chưa chắc hiệu quả hơn một người được nghỉ ngơi đầy đủ và làm việc trong trạng thái cân bằng. Khi con người quá mệt mỏi, họ dễ mất sáng tạo, giảm năng suất và dần mất động lực với công việc.
Tôi vẫn đang phải tiếp tục làm việc, vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng mong các doanh nghiệp nhìn người lao động bằng sự thấu hiểu hơn. Bởi phía sau những bảng KPI và deadline là những con người bằng xương bằng thịt, cũng biết mệt, biết áp lực và cũng cần được sống chứ không chỉ tồn tại để làm việc.
Hà Nội đang vào cao điểm nắng nóng với nhiệt độ trên 40 độ C. Tôi đã có dịp trải nghiệm cái nắng nóng của Hà Nội và đánh giá cá nhân thật sự khó chịu, nếu không muốn nói là khắc nghiệt. Cái nóng hầm hập ngay cả khi vào 9-10 h tối, có nghĩa là mặt trời đã tắt nắng vài tiếng đồng hồ.
Trong khi đó, ở TP HCM thì ngược lại, chỉ cần mặt trời lặn là không khí bắt đầu dịu đi, mát mẻ ngay, sướng nhất là được hưởng những cơn gió trời thổi đến. Tôi thấy nhiều người bảo rằng ở Hà Nội nóng hầm hập cả ngày lẫn đêm là vì nhiệt tỏa ra từ mặt đường, tường nhà, cục nóng điều hòa...
Nhưng những yếu tố đô thị hóa này ở TP HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng vẫn có. Vậy yếu tố nào khiến cho thời tiết mùa hè ở Hà Nội nóng đến vậy?
Tôi hoàn toàn ủng hộ quy định cấm dừng, đỗ ôtô trên nhiều tuyến đường để bảo đảm an toàn giao thông, hạn chế ùn tắc và tạo không gian cho người đi bộ. Đây là chủ trương cần thiết đối với một đô thị đông đúc như TP HCM. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, việc cấm dừng, đỗ xe hiện nay ở một số nơi vẫn còn khá cứng nhắc về thời gian và phạm vi áp dụng, vô tình làm giảm sự thuận tiện trong sinh hoạt và ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh, dịch vụ.
Điều tôi băn khoăn nhất là nhiều tuyến đường hiện cấm dừng, đỗ xe trong khung giờ từ 6h đến 22h. Trên thực tế, sau khoảng 19h, lưu lượng phương tiện trên không ít tuyến đường đã giảm đáng kể vì phần lớn người dân đã trở về nhà. Trong khi đó, đây lại là khung giờ sôi động của các hoạt động mua sắm, ăn uống và kinh doanh.
Nếu việc cấm dừng, đỗ được áp dụng quá dài trong ngày, người dân sẽ gặp nhiều khó khăn khi muốn ghé vào các cửa hàng, quán ăn hay sử dụng các dịch vụ ở khu vực trung tâm. Tôi cho rằng cơ quan chức năng nên nghiên cứu điều chỉnh khung giờ cấm linh hoạt hơn, phù hợp với thực tế giao thông từng thời điểm thay vì áp dụng đồng loạt.
Bên cạnh đó, có những tuyến đường mang tính đặc thù mà quy định hiện hành dường như chưa phản ánh đúng nhu cầu sử dụng thực tế. Chẳng hạn, tuyến Nguyễn Công Trứ (quận 1) thường khá vắng vào những ngày cuối tuần. Việc áp dụng cùng một quy định cấm dừng, đỗ như các ngày làm việc khiến không gian giao thông chưa được khai thác hiệu quả. Theo tôi, với những tuyến đường có lưu lượng xe thấp vào cuối tuần, có thể xem xét mở rộng thời gian cho phép dừng, đỗ xe.
Một vấn đề khác là không phải tuyến đường nào cũng có đặc điểm giao thông giống nhau. Có những tuyến đường rất rộng, nhiều làn xe, việc cho phép ôtô dừng hoặc đỗ trong một số khung giờ nhất định gần như không gây ảnh hưởng đáng kể đến giao thông. Do đó, việc rà soát lại từng tuyến đường để đưa ra quy định phù hợp sẽ hợp lý hơn thay vì áp dụng một cách đồng nhất.
>> 'Đặt chậu cây chiếm vỉa hè nhưng cào xước Mercedes vì bị đỗ xe trước cửa nhà'
Tình trạng thiếu chỗ đậu xe tại khu vực trung tâm thành phố cũng là điều mà nhiều người dân gặp phải. Có những lúc tôi chỉ cần ghé mua một món đồ, giải quyết công việc trong vài phút hoặc gặp đối tác trong thời gian ngắn nhưng lại rất khó tìm được chỗ đậu xe hợp pháp.
Theo tôi, thành phố có thể nghiên cứu mô hình cho phép đậu xe có giới hạn thời gian trên một số tuyến đường, chẳng hạn tối đa 15 phút, một giờ hoặc hai giờ. Quy định này vừa tạo điều kiện cho những người có nhu cầu đậu xe ngắn hạn, vừa hạn chế tình trạng một số xe chiếm dụng chỗ đậu từ sáng đến chiều, gây lãng phí tài nguyên giao thông.
Ngoài ra, tôi đánh giá cao mô hình bãi đậu xe không tiền mặt của VETC tại quận 1. Hệ thống này khá hiện đại và thuận tiện, được bố trí trên nhiều tuyến đường trung tâm như Thủ Khoa Huân, Hai Bà Trưng, Nguyễn Cư Trinh hay Huyền Trân Công Chúa. Tuy nhiên, mức phí hiện nay dao động khoảng 25.000-40.000 đồng mỗi giờ là khá cao đối với nhu cầu đậu xe ngắn hạn của nhiều người.
Có lẽ vì vậy mà không ít điểm đậu xe vẫn còn trống, trong khi thành phố lại đang thiếu chỗ đậu xe nghiêm trọng. Nếu mức phí được điều chỉnh hợp lý hơn, tôi tin rằng người dân sẽ sẵn sàng sử dụng các điểm đậu xe chính thức thay vì phải loay hoay tìm nơi dừng, đỗ không phù hợp.
Tôi cho rằng mục tiêu của việc cấm dừng, đỗ xe không chỉ là xử phạt hay hạn chế phương tiện mà còn phải hướng đến việc tổ chức giao thông hiệu quả và hài hòa với nhu cầu thực tế của người dân. Một quy định linh hoạt hơn về thời gian, tuyến đường và mức phí đậu xe sẽ vừa bảo đảm an toàn giao thông, vừa góp phần thúc đẩy hoạt động kinh tế, thương mại tại khu vực trung tâm thành phố.
"Các nghi ngờ quanh Argentina có thể hiểu được vì nhiều quyết định trọng tài gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp. Nhưng tranh cãi không đồng nghĩa dàn xếp.
Muốn kết luận FIFA thiên vị Argentina, cần bằng chứng về chỉ đạo, lợi ích, liên hệ bất thường hoặc thao túng quy trình. Hiện các lập luận chủ yếu dựa trên cảm giác 'Argentina hay được lợi'. Đó là tương quan, chưa phải nhân quả.
Tình huống penalty, thẻ đỏ hay VAR luôn có vùng diễn giải. Một pha bóng có thể bị chuyên gia này gọi là thẻ đỏ, chuyên gia khác cho rằng chưa đủ mức. Sai sót trọng tài, nếu có, chỉ chứng minh năng lực hoặc tiêu chuẩn xử lý thiếu nhất quán, không tự động chứng minh âm mưu.
Thống kê ít thẻ cũng vậy. Số lỗi không thể quy đổi máy móc thành số thẻ, vì thẻ phụ thuộc vị trí phạm lỗi, mức độ nguy hiểm, ngăn cơ hội rõ ràng hay lỗi chiến thuật. Nếu chỉ nhìn 'lỗi/thẻ' rồi kết luận thiên vị thì quá đơn giản hóa bóng đá.
Phát ngôn của Infantino và việc phân công trọng tài Argentina cho trận Pháp - Morocco đúng là dễ gây phản cảm, vì FIFA cần tránh cả xung đột lợi ích lẫn cảm giác thiếu trung lập. Nhưng 'quản trị hình ảnh kém' khác với 'dàn xếp World Cup'.
Nhánh đấu thuận lợi cũng không phải bằng chứng. Thể thức hạt giống vốn nhằm tránh các đội mạnh gặp nhau quá sớm. Đối thủ yếu hay mạnh còn do kết quả thực tế của giải.
Theo tôi, tóm lại, có thể chỉ trích FIFA về minh bạch, tiêu chuẩn trọng tài và truyền thông. Nhưng nói Argentina được "trao cúp" là kết luận vượt xa chứng cứ hiện có".
Độc giả nickname vietjobtime bình luận quan điểm như trên, sau bài viết 8 nguồn cơn khiến FIFA bị nghi thiên vị Argentina. Theo đó,Chiến thắng của Argentina trước Ai Cập ở vòng 1/8 World Cup 2026 làm bùng lên làn sóng nghi ngờ, vốn đã âm ỉ từ nhiều sự kiện trước đó, về khả năng FIFA ưu ái đội bóng của Lionel Messi.
Đến nay, chưa có bằng chứng nào chứng minh FIFA dàn xếp kết quả hoặc thiên vị Argentina. Tuy nhiên, nhiều sự kiện gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp khiến các thuyết âm mưu ngày càng lan rộng, theo báo Anh Telegraph.
Phát biểu gây tranh cãi của Infantino
Một chi tiết khiến FIFA bị chỉ trích đến từ chính Chủ tịch Gianni Infantino. Sau khi Argentina loại Cape Verde ở vòng 1/16, ông dừng lại trả lời truyền hình Argentina và nói rằng bản thân đã "cùng chịu đựng" với đội bóng Nam Mỹ trong trận đấu.
Phát biểu này tạo phản ứng trên mạng xã hội, bởi người đứng đầu FIFA được kỳ vọng phải giữ sự trung lập tuyệt đối. Sau đó, Infantino giải thích ông nói thay cho "những khán giả trung lập cổ vũ cho cả hai đội". Tuy nhiên, lời giải thích không làm dịu các chỉ trích, khi Argentina vốn đã là tâm điểm của nhiều tranh cãi.