Tôi vừa tích trữ, vừa hy vọng có chút lời nếu bán chênh lệch.
Tuy nhiên, tôi cũng khá băn khoăn không biết việc làm này có đúng quy định pháp luật hay không. Liệu người dân có được phép mua vàng miếng ở nước ngoài rồi mang về Việt Nam không? Nếu pháp luật không cho phép mà vẫn cố tình thực hiện thì có bị xử phạt hay gặp rủi ro gì không?
>>Luật sư Phạm Thanh Hữu tư vấn
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Bé gái 3 tuổi mất tích bí ẩn trong phòng ngủ khiến cả thế giới bàng hoàng

Ngày 28/4/2007, 5 người nhà McCann cùng gia đình một vài người bạn khác khởi hành từ Rothley, Leicestershire (Anh) tới Praia da Luz (Bồ Đào Nha), bắt đầu kỳ nghỉ kéo dài 7 đêm tại đây.
Hai vợ chồng Kate và Gerry McCann đã đặt phòng qua công ty du lịch Mark Warner Ltd và được bố trí ở căn hộ số 5A Rua Dr Agostinho da Silva. Đây là căn hộ 2 phòng ngủ thuộc khu nghỉ dưỡng Ocean Club.
Cả chuyến đi diễn ra suôn sẻ cho tới ngày áp chót trong kỳ nghỉ, 3/5/2007. Sau cả ngày dài bơi lội và vui chơi trong khu nghỉ dưỡng, Kate và Gerry đưa cô con gái lớn 3 tuổi - Madeleine McCann và 2 con song sinh đi ngủ lúc 19h.
Tới khoảng 20h30, vợ chồng họ ra ngoài, ăn tối cùng bạn bè trong một nhà hàng phía bên kia hồ bơi, cách căn hộ số 5A khoảng 55m.
Từ nhà hàng này, 2 vợ chồng nhà McCann có thể nhìn thấy nóc của căn hộ nhưng không thể nhìn được cửa ra vào. Trong khi đó, cửa căn hộ chỉ khóa được bên trong nên Kate và Gerry đã đóng cửa và kéo rèm lại.
Suốt bữa tối hôm đó, cứ khoảng 30 phút, 2 vợ chồng lại đi bộ vòng qua bể bơi khoảng 82m, luân phiên về căn hộ để kiểm tra tình hình của các con.
Trong lần trở về khoảng 22h, Kate bàng hoàng nhận ra con gái biến mất trong khi cửa ra vào và cửa sổ phòng ngủ của bọn trẻ đều mở toang. Cuộc tìm kiếm bắt đầu ngay sau đó.
Cảnh sát lập tức tiến hành phong tỏa khu vực, kiểm tra và thẩm vấn toàn bộ nhân viên và du khách trong khu Ocean Club.
Theo lời khai của cặp vợ chồng Mary và Martin Smith, họ thấy một người đàn ông mang theo một đứa trẻ khớp với mô tả về cô bé Madeleine vào khoảng 22h trên đường Rua da Escola Primaria, cách căn hộ của nhà McCanns 500m.
Trong khi đó, Jane Tanner, một người trong nhà hàng vợ chồng McCann ăn tối, cũng kể về một người đàn ông bí ẩn mang theo một đứa bé mặc bộ đồ ngủ màu hồng.
4 năm sau đó, người đàn ông bí ẩn được coi là nghi phạm chính trong vụ án. Nhưng đến tháng 10/2013, cảnh sát phát hiện đó hóa ra chỉ là một khách du lịch đón con ở nhà trẻ.
Được biết, trong suốt quá trình điều tra vụ mất tích, cảnh sát đã sử dụng nhiều biện pháp nghiệp vụ tiên tiến, thẩm vấn vô số nhân chứng và đưa nhiều trường hợp vào diện nghi phạm, thậm chí có cả vợ chồng McCann. Tuy nhiên, do không đủ bằng chứng thuyết phục cho thấy Kate và Gerry McCann liên quan đến vụ mất tích nên tới tháng 7/2008, họ được loại khỏi danh sách nghi phạm.
Khi cảnh sát Bồ Đào Nha tuyên bố kết thúc tìm kiếm, hai vợ chồng McCann vẫn không bỏ cuộc. Họ tự thuê thám tử riêng để tiếp tục cuộc điều tra.
Gia đình đã nhận được nhiều sự hỗ trợ về tinh thần lẫn vật chất từ các nhà hảo tâm, trong đó có cả những nhân vật nổi tiếng thế giới như Giáo hoàng Benedict XVI, cựu Thủ tướng Anh Gordon Brown, ngôi sao bóng đá David Beckham và tác giả của Harry Porter K.Rowling.
Suốt nhiều năm, hàng loạt tình tiết bất ngờ được phát hiện về vụ án ở nhiều quốc gia khác nhau. Hàng trăm tình nguyện viên đã giúp gia đình tìm kiếm Madeleine trên khắp thế giới.
Bất chấp nỗ lực điều tra, tìm kiếm tiêu tốn tới cả chục triệu USD trong nhiều năm, vụ mất tích của cô bé 3 tuổi nhà McCann vẫn chưa thể đi tới hồi kết.
Phát hiện đột phá nhất trong vụ án bất ngờ được cảnh sát công bố vào ngày 3/6/2020 khi họ xác định một công dân Đức là nghi phạm mới.
Người này là Christian Brueckner, một kẻ ấu dâm đang thụ án tù ở Đức vì tội tấn công tình dục và buôn bán ma túy. Giới chức cho biết người này từng sống gần khu nghỉ dưỡng Ocean Club ở Algarve (Bồ Đào Nha) trong khoảng thời gian 2000–2007.
Điều đặc biệt là, vào đêm xảy ra vụ mất tích, các nhân chứng cho biết Brueckner có xuất hiện tại khu vực hồ bơi, điện thoại cá nhân của nghi phạm cũng được kết nối với vùng mạng di động hoạt động gần căn hộ của nhà McCann vào đêm 3/5/2007.
Christian Hoppe, điều tra viên của Cảnh sát Hình sự Liên bang Đức, tiết lộ trong quá trình lục soát xưởng bỏ hoang của Brueckner tại Đức năm 2016, họ phát hiện một ổ cứng chứa nhiều dữ liệu nhạy cảm, trong đó có kể về một vụ đánh thuốc mê bé gái. Từ những bằng chứng trên, các nhà điều tra cho rằng nhiều khả năng Madeleine đã bị sát hại. Tuy nhiên, Brueckner đã phủ nhận mọi liên quan tới vụ mất tích của Madeleine.
Ngày 3/5/2023, gia đình Madeleine tổ chức tưởng niệm 16 năm ngày con gái mất tích. "Con bé vẫn còn mất tích, và chúng tôi rất nhớ con. Chúng tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc", gia đình chia sẻ.
Nhiều năm trôi qua, vụ án của Madeleine vẫn là một bí ẩn. Vụ án đã trở thành chủ đề của sách, các bài viết trang nhất và loạt phim tài liệu Netflix, đồng thời tạo ra vô số suy đoán, hy vọng và lời khuyên.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ngày 13/5, lãnh đạo Công an phường Trị An (thành phố Đồng Nai) cho biết, đơn vị đang phối hợp với cơ quan chức năng điều tra làm rõ vụ việc gia đình chị Y. (khu phố Vĩnh An 5, phường Trị An) trình báo việc bị nhóm thanh niên ném "bom xăng" cách đây 1 tháng.
Theo Công an phường Trị An, vụ việc xảy ra vào giữa tháng 4. Công an phường Trị An đã xác định các đối tượng liên quan và mời lên làm việc.
Hiện, cơ quan công an điều tra, chờ kết quả giám định thiệt hại tài sản để thực hiện các bước tố tụng tiếp theo.
Đại diện gia đình bị ném bom xăng thông tin, ngày 13/4, gia đình họ có 6 người gồm mẹ già, 2 vợ chồng cùng 3 con đang ngủ, đột nhiên ngoài đường có nhóm người ném vật cháy vào sân nhà.
"Vụ ném bom xăng khiến gia đình tôi hoảng sợ tột độ, thiệt hại một xe máy bị cháy, cửa nhà bị vỡ kính", người này cho biết.
Công an phường Trị An tiếp tục làm rõ vụ việc.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
'Cuộc chiến' nhận tiền phát mại tàu 46 tỷ đồng giữa ngân hàng và xưởng sửa chữa

Vụ kiện Tranh chấp hợp đồng tín dụng này vừa được Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao lựa chọn làm án lệ để các tòa án toàn quốc nghiên cứu áp dụng từ 1/7.
Nguyên đơn là Ngân hàng A, bị đơn là Công ty Hàng hải và bên có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan là Công ty đóng tàu.
Tại đơn khởi kiện và trong quá trình giải quyết vụ án, nguyên đơn trình bày, tháng 10/2013, ngân hàng ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Hàng hải vay 23,3 tỷ đồng để mua tàu, thời hạn 120 tháng, theo lãi suất và các quy định liên quan có trong hợp đồng.
Công ty đã thế chấp chính con tàu làm tài sản đảm bảo. Sau đó, ngân hàng và công ty hàng hải thỏa thuận để công ty đóng tàu sửa chữa nâng cấp con tàu và nâng giá trị tài sản bảo đảm lên 45,6 tỷ đồng.
Trong quá trình thực hiện hợp đồng tín dụng, đến tháng 9/2016, Công ty Hàng hải mới trả được cho ngân hàng 2,3 tỷ đồng tiền gốc và 5,2 tỷ đồng tiền lãi, vi phạm kỳ hạn trả nợ.
Ngân hàng do đó khởi kiện đề nghị tòa buộc công ty hàng hải trả nốt nợ gốc và lãi, tổng 32,8 tỷ đồng và lãi phát sinh cho đến khi thanh toán hết nợ.
Nếu không trả được nợ, ngân hàng có quyền yêu cầu cơ quan có thẩm quyền kê biên, phát mại tài sản bảo đảm là con tàu biển để thu hồi nợ.
Bị đơn là Công ty Hàng hải thừa nhận lời trình bày của ngân hàng là đúng. Tuy nhiên, công ty đang gặp nhiều khó khăn không còn khả năng tài chính. Cuộc họp cổ đông của công ty đã thống nhất bán phát mại tàu để trả các khoản nợ, nếu còn thiếu sẽ cam kết trả tiếp.
Trong khi đó công ty đóng tàu trình bày, con tàu tại thời điểm thế chấp ngân hàng đã bị hư hỏng nghiêm trọng, không còn khả năng hoạt động nên công ty hàng hải đã ký hợp đồng sửa chữa, thay thế, nâng cấp.
Công ty đóng tàu ngoài ra còn trông giữ tàu cho công ty hàng hải với chi phí 3 triệu đồng/ngày. Toàn bộ tiền trùng tu nâng cấp và công trông giữ vẫn chưa được thanh toán cho đến ngày vụ án được đưa ra xét xử, tổng 12 tỷ đồng.
Công ty đóng tàu do đó có yêu cầu độc lập, đề nghị công ty hàng hải trả tiền này cho mình, hoặc bán phát mại tàu để thanh toán nợ.
Tại bản án sơ thẩm tháng 7/2019, TAND quận Hồng Bàng, Hải Phòng quyết định chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ngân hàng và công ty đóng tàu và việc bán phát mại tàu để thanh toán hai khoản nợ này.
Tòa còn tuyên về thứ tự thanh toán nợ sau khi bán phát mại tàu: ưu tiên thanh toán trước tiền lương công nhân, phí neo đậu, thuế VAT và chi phí trông coi tàu cho công ty đóng tàu, tổng 7,44 tỷ đồng. Sau đó, mới đến lượt thanh toán nợ cho ngân hàng 32,8 tỷ đồng.
Cuối cùng là các khoản thanh toán cho công ty đóng tàu với phụ tùng thay thế, khấu hao máy móc thiết bị, điện, nước, dầu nhớt, mỡ xăng... còn lại 3,9 tỷ đồng.
Sau khi xét xử sơ thẩm, ngân hàng kháng cáo với phần thứ tự thanh toán nợ song cấp phúc thẩm không thay đổi phán quyết.
Vụ kiện sau đó có kháng nghị của Viện trưởng VKSND Cấp cao tại Hà Nội, đề nghị TAND cấp cao hủy cả hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm để xét xử lại. Lý do VKS đưa ra là: Việc 2 cấp tòa án tuyên ưu tiên thanh toán chi phí sửa chữa tàu khi xử lý tài sản bảo đảm là không đúng, gây thiệt hại quyền lợi của ngân hàng.
Tại phiên giám đốc thẩm tháng 12/2023, TAND Cấp cao tại Hà Nội đã bác kháng nghị của VKS và giữ nguyên phán quyết của hai cấp tòa án dưới.
Tòa giám đốc thẩm khẳng định việc sửa chữa, nâng cấp và trông giữ tàu là một sự thật khách quan. Quan trọng hơn, ngân hàng hoàn toàn biết và đã thống nhất bằng văn bản về việc công ty hàng hải đưa tàu đi sửa chữa nhằm nâng cao giá trị tài sản bảo đảm.
Tòa nhận định nếu không có hoạt động sửa chữa, nâng cấp của công ty đóng tàu thì con tàu sẽ không có giá trị lớn như hiện tại để ngân hàng thu hồi nợ.
Đồng thời, việc công ty đóng tàu trực tiếp trông giữ, bảo quản tàu trong suốt thời gian dài công ty hàng hải ngừng hoạt động đã ngăn chặn tình trạng tài sản bị hư hỏng hoặc thất thoát.
Tòa án đã vận dụng Điều 307 Bộ luật Dân sự và các quy định về giao dịch bảo đảm để xác định: Khi xử lý tài sản bảo đảm, cần ưu tiên thanh toán trước các khoản chi phí liên quan đến tiền lương công nhân, tiền thuê và phí trông giữ tài sản cho bên thứ ba. Trong vụ kiện này, là công ty đóng tàu.
Các khoản tiền nợ đã được tính toán đúng và chính VKS cũng đã đánh giá là có căn cứ, do đó chỉ đề nghị giải quyết lại về thứ tự ưu tiên.
Nhưng trong kháng nghị, VKSND Cấp cao tại Hà Nội lại đề nghị hủy cả bản án phúc thẩm và sơ thẩm để giải quyết lại, theo tòa, là không phù hợp.
Tòa giám đốc thẩm do đó khẳng định hai cấp tòa án trước đã tuyên bản án kèm thứ tự ưu tiên "có căn cứ, hợp tình, hợp lý, bảo đảm quyền lợi của người lao động, bảo đảm thực hiện nghĩa vụ nộp thuế với Nhà nước".
Phán quyết cuối cùng là bản án sơ thẩm, phúc thẩm được giữ nguyên. Sau khi bán phát mại con tàu, số tiền sẽ được ưu tiên thanh toán trước cho một số khoản của công ty đóng tàu, sau đó đến nợ ngân hàng.
Từ phán quyết này, án lệ được hình thành với nội dung: Khi xử lý tài sản bảo đảm thì ưu tiên thanh toán cho bên thứ ba chi phí tiền lương của người lao động, tiền thuế và tiền trông giữ tài sản liên quan đến việc sửa chữa, nâng cấp, trông giữ tài sản bảo đảm, trường hợp này, là con tàu 46 tỷ đồng.
Như vậy, án lệ đã cân bằng lợi ích giữa các bên trong chuỗi giao dịch, đảm bảo rằng những đóng góp thực tế vào việc duy trì và nâng cao giá trị tài sản luôn được pháp luật ghi nhận và bảo vệ.
Tin Gốc: Vnexpress

