Chiều 3-4, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã có hành trình về nguồn tại các di tích lịch sử ở Nghệ An với chủ đề “Từ ngòi pháo Chín tháng Giêng đến con đường cách mạng”, kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26-3-1931 – 26-3-2026).
Tham gia đoàn đại biểu có anh Ngô Minh Hải – Bí thư Thành đoàn TP.HCM; anh Nguyễn Đăng Khoa – Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM cùng 100 đại biểu là bí thư, phó bí thư đoàn; chủ tịch, phó chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam các trường đại học, cao đẳng tại TP.HCM.
Tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, trước phần mộ tập thể của 13 anh hùng liệt sĩ Đại đội 317 đã anh dũng hy sinh vào rạng sáng 31-10-1968, đoàn đại biểu bày tỏ lòng thành kính, cảm phục và tri ân sâu sắc những người con ưu tú đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.
Truông Bồn là mảnh đất anh hùng, nơi ghi dấu những chiến công và sự hy sinh oanh liệt của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại; nơi an nghỉ của những người con ưu tú đã dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tiếp đó, đoàn công tác tới Khu Di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên, dâng lẵng hoa tươi thắm và nén hương thơm tưởng niệm, bày tỏ tấm lòng thành kính và biết ơn vô hạn trước công lao trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam, nhà hoạt động lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.
Trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, đoàn đại biểu nguyện mãi mãi học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách cao đẹp của Người.
Anh Nguyễn Đăng Khoa – Phó Bí thư Thành đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam TP.HCM – cho biết hành trình về nguồn của sinh viên thành phố có ý nghĩa tuyên truyền, giáo dục sâu rộng cho học sinh, sinh viên về truyền thống 95 năm xây dựng, trưởng thành và phát triển của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh; qua đó bồi đắp lý tưởng cách mạng, hun đúc niềm tin, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thông qua hoạt động này nhằm tạo môi trường sinh hoạt chính trị thiết thực, ý nghĩa, góp phần nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, đạo đức, lối sống và tinh thần cống hiến của sinh viên TP.HCM; khơi dậy khát vọng vươn lên, tinh thần học tập, rèn luyện, cống hiến và trách nhiệm công dân trong giai đoạn mới.
Chị Nguyễn Huỳnh Hồng Cẩm – Chủ tịch Hội Sinh viên Học viện Hàng không Việt Nam – chia sẻ chị rất bồi hồi, tự hào khi lần đầu tiên tới thăm các di tích ở quê nội, quê ngoại Bác Hồ.
“Tôi thực sự xúc động khi đứng trước căn nhà mái lá ẩn mình dưới rặng tre, hàng cau… bình dị, đơn sơ, thân thuộc và càng ý thức hơn về trách nhiệm của người trẻ để sống, học tập, lao động xứng đáng hơn với những cống hiến, hy sinh của Bác Hồ và các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống cho chúng tôi có cuộc sống hòa bình hôm nay”, chị Hồng Cẩm bày tỏ.
Nằm trong chuỗi hoạt động hành trình về nguồn, đoàn đại biểu sinh viên TP.HCM đã tới thăm hỏi, động viên 5 Mẹ Việt Nam Anh hùng; tặng quà cho 40 em học sinh nghèo vượt khó ở xã Kim Liên (Nghệ An) và trao 10 bộ đèn năng lượng nhằm cải thiện cơ sở vật chất tại các địa điểm di tích lịch sử trên địa bàn.
Tối ngày 2-4, sau khi tuyên bố sẽ đáp trả "tàn bạo" hơn các cuộc tấn công của Mỹ và Israel, Iran tiếp tục phóng tên lửa và máy bay không người lái (drone) khắp vùng Vịnh.
Iran nói đã dùng drone tấn công các máy bay chiến đấu của Mỹ tại căn cứ không quân Al Azraq ở Jordan.
Lực lượng Vệ binh cách mạng (IRGC) của Iran cũng thông báo đã phát động một cuộc tấn công vào trung tâm điện toán đám mây của hãng công nghệ Mỹ Amazon ở Bahrain, theo Hãng thông tấn IRNA.
Tại Israel, hệ thống phòng không được kích hoạt khi đợt tấn công của Iran làm 4 người bị thương ở Tel Aviv, theo Hãng tin AFP.
Đợt đáp trả của Iran diễn ra tức thì sau khi Tổng thống Mỹ Donald nói rằng Mỹ "rất gần" đạt được mục tiêu của mình nhưng cảnh báo sẽ đánh mạnh hơn nếu Tehran không chịu thỏa thuận.
"Trong hai đến ba tuần tới, chúng ta sẽ đưa họ trở lại thời kỳ đồ đá, nơi họ thuộc về", nhà lãnh đạo Mỹ nói.
Trong ngày, Đài truyền hình nhà nước Iran cho biết các cuộc tấn công của Mỹ và Israel đã đánh trúng một cây cầu ở Karaj, phía tây Tehran. Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của nước này đã buộc phải ngừng hoạt động do nhiều đợt tấn công của Mỹ và Israel, các công ty cho biết.
Đáp lại, Iran khẳng định sẽ tiếp tục chiến sự tại Trung Đông và gia tăng các đòn tấn công "tàn bạo hơn, rộng hơn và mang tính hủy diệt hơn", cho đến khi Mỹ và Israel "đầu hàng".
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hội thảo do Công ty Cổ phần Tập đoàn Bình Minh Việt (BVG) phối hợp Tập đoàn Molecor (Tây Ban Nha) và Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre tổ chức.
Tại hội thảo, công nghệ ống nhựa PVC-O được giới thiệu như một giải pháp vật liệu tiên tiến, có thể thay đổi cách tiếp cận trong đầu tư và xây dựng hạ tầng cấp thoát nước.
Khác với ống PVC truyền thống, PVC-O được sản xuất bằng công nghệ định hướng phân tử, giúp cấu trúc vật liệu đạt độ bền cơ học cao hơn, tăng khả năng chịu áp lực và chống va đập.
Theo các chuyên gia, điều này đặc biệt quan trọng đối với các hệ thống cấp nước đô thị và khu vực có điều kiện địa chất phức tạp.
Một trong những nội dung thu hút sự quan tâm là việc ứng dụng ống PVC-O tại tuyến ống dẫn nước thuộc dự án "Đường gom cầu Rạch Miễu 2" do Công ty Cổ phần Cấp thoát nước Bến Tre làm chủ đầu tư.
Các đại biểu đã trực tiếp tham quan công trường, quan sát quy trình thi công và đánh giá thực tế hiệu quả của vật liệu mới. Nhiều ý kiến cho rằng việc triển khai khá thuận lợi, đặc biệt ở khâu lắp đặt và vận chuyển.
Điểm nổi bật của PVC-O là trọng lượng nhẹ, giúp giảm chi phí logistics và nhân công. Thiết kế khớp nối có gioăng cao su tích hợp giúp quá trình lắp đặt nhanh hơn, đồng thời tăng độ kín, hạn chế thất thoát nước. Khả năng đàn hồi tốt cũng giúp ống thích nghi với điều kiện nền đất yếu - yếu tố phổ biến tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Theo nhận định của các chuyên gia, việc sử dụng vật liệu có độ bền cao như PVC-O không chỉ giúp kéo dài tuổi thọ công trình mà còn giảm chi phí bảo trì trong dài hạn. Điều này góp phần nâng cao hiệu quả đầu tư, đặc biệt trong bối cảnh nhiều địa phương đang đẩy mạnh phát triển hạ tầng đô thị.
Đại diện ban tổ chức cho biết hội thảo không chỉ là nơi giới thiệu công nghệ mà còn tạo diễn đàn để các đơn vị trong ngành chia sẻ kinh nghiệm, cập nhật xu hướng và tìm kiếm cơ hội hợp tác.
Trong bối cảnh ngành cấp thoát nước đang đứng trước nhiều thách thức như thất thoát nước, chi phí vận hành cao và yêu cầu phát triển bền vững, việc tiếp cận các giải pháp công nghệ mới là điều cần thiết.
Thông qua sự kiện, các đơn vị kỳ vọng sẽ thúc đẩy việc nghiên cứu, ứng dụng và nhân rộng các vật liệu tiên tiến như PVC-O tại Việt Nam.