Ngay từ khi góp mặt trong mùa anime xuân 2026, Steel Ball Run đã là một trong những dự án được mong đợi nhất, đánh dấu lần đầu phần 7 của manga do Hirohiko Araki thực hiện được chuyển thể. Tuy nhiên việc chỉ ra mắt một tập dài 47 phút khiến nhiều khán giả bất ngờ và đặt câu hỏi về kế hoạch phát hành.
Theo công bố, phần 2 không phải là một phần phim mới, mà là đoạn tiếp nối trực tiếp sau tập mở đầu. Series được chia theo từng phần, tương ứng với hành trình của cuộc đua xuyên nước Mỹ.
Ở chặng này, Johnny Joestar – cựu kỵ sĩ mất khả năng đi lại – cùng Gyro Zeppeli tiếp tục cuộc đua ngựa xuyên lục địa với giải thưởng lên tới 50 triệu USD, đối mặt với những thử thách ngày càng khắc nghiệt.
Trong thông báo chính thức, Netflix cho biết phần 2 sẽ được phát hành từ mùa thu 2026, với lịch chiếu mỗi tuần một tập.
Teaser Steel Ball Run phần 2
Toàn bộ series sẽ được chia thành nhiều đợt, tức phát hành theo từng phần nhỏ thay vì liên tục. Đại diện nền tảng khẳng định đây là kế hoạch đã được định sẵn từ đầu và phản ánh định hướng của hội đồng sản xuất.
Phía sản xuất cho biết lịch chiếu gián đoạn là kết quả của quá trình phối hợp giữa nhiều đơn vị tham gia, trong đó có Warner Bros. Japan và các đối tác liên quan.
Bên cạnh đó, Steel Ball Run được đánh giá là phần có độ khó cao nhất của loạt JoJo’s Bizarre Adventure, đặc biệt khi phải tái hiện số lượng lớn cảnh đua ngựa và xử lý kỹ thuật kết hợp giữa hoạt hình truyền thống với CG. Điều này khiến ê kíp cần thêm thời gian để hoàn thiện chất lượng hình ảnh.
Ở phần 2, câu chuyện đưa nhân vật băng qua sa mạc dài khoảng 750 dặm, nơi tồn tại khu vực bí ẩn mang tên Devil’s Palm.
Những hiện tượng kỳ lạ liên tiếp xảy ra tại đây dần hé lộ rằng cuộc đua không đơn thuần là một cuộc tranh tài, mà còn ẩn chứa nhiều bí mật và thế lực vượt ngoài dự đoán.
Hiện các phần trước của JoJo’s Bizarre Adventure như Stone Ocean, Golden Wind, Diamond is Unbreakable, Stardust Crusaders và Phantom Blood/Battle Tendency đều đã có mặt trên Netflix.

Người đẹp cùng Bảo Nam xem chặng đua xe công thức 1 tại Montreal (Canada) hôm 25/5. Cô nói chuyến đi là món quà dành tặng con trai trước lễ tốt nghiệp trung học phổ thông và chuẩn bị vào đại học.
Bảo Nam hiện nhận được thư mời nhập học từ nhiều trường tại Mỹ, đang cân nhắc để chọn môi trường phù hợp nhất. Jennifer Phạm cho biết con trai có thế mạnh và đam mê trong lĩnh vực vật lý, công nghệ, định hướng theo con đường nghiên cứu. Hoa hậu tôn trọng và đồng hành mọi quyết định của con.
Người đẹp thấy thú vị khi Bảo Nam không chọn giải pháp an toàn là ở gần nhà, nhưng cũng không muốn đi quá xa gia đình. Con trai cô cũng bày tỏ nguyện vọng được sống trong ký túc xá để trải nghiệm cuộc sống sinh viên và rèn sự tự lập.
Jennifer Phạm nói không tránh khỏi lo lắng khi con sắp rời vòng tay bảo bọc của gia đình. Dù vậy, hoa hậu an tâm phần nào vì Bảo Nam có định hướng rõ ràng. "Là người mẹ, tôi từng muốn giữ con thật gần, nhưng sau đó hiểu ra mình phải để con tự trưởng thành", cô nói.
Trước đó, hoa hậu đưa Bảo Nam đi khảo sát loạt đại học lớn tại bang California. Cả hai ghé thăm Đại học California tại Irvine (UCI) - nơi Jennifer Phạm từng theo học chuyên ngành Y khoa trước khi về Việt Nam hoạt động giải trí. Cô cũng mua xe để Bảo Nam học lái, thuận tiện cho việc di chuyển.
Bảo Nam là con trai của Jennifer Phạm và ca sĩ Quang Dũng. Sau khi bố mẹ ly hôn, cậu sống tại Mỹ cùng ông bà ngoại. Ở tuổi 18, Bảo Nam cao 1,9 m, gương mặt thừa hưởng nhiều nét đẹp từ cả bố và mẹ. Dù bận rộn với công việc và gia đình nhỏ tại Việt Nam, Jennifer Phạm vẫn luôn ưu tiên thời gian bên Bảo Nam trong các cột mốc quan trọng. Cô cùng chồng cũ vẫn đồng hành chăm sóc con.
Jennifer Phạm, 41 tuổi, là Hoa hậu châu Á tại Mỹ năm 2006. Cô tốt nghiệp ngành dược của Đại học California. Những năm gần đây, hoa hậu ở Hà Nội, đắt show làm MC sự kiện và được mời làm giám khảo nhiều cuộc thi sắc đẹp trong, ngoài nước. Cô kết hôn với doanh nhân Đức Hải năm 2012 và có ba con chung.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo HK01, Huỳnh Nhật Hoa mới đây đã xuất hiện trong liveshow của ca sĩ Lê Thụy Ân ở Phật Sơn (Trung Quốc). Đây là lần hiếm hoi trong suốt 6 năm qua, tài tử Hồng Kông trở lại với hoạt động biểu diễn, ông nhắc khéo đến chuyện tái xuất, sẵn sàng bắt đầu một chặng đường mới. Dẫu vậy, sao phim Anh hùng xạ điêu không giấu được nỗi xúc động khi nhắc đến Lương Khiết Hoa - người vợ đã qua đời hồi 2020 sau nhiều năm chống chọi với bạo bệnh.
Tài tử 65 tuổi rưng rưng nước mắt: "Chào buổi tối mọi người. Trước tiên, tôi muốn nói vài lời từ tận đáy lòng. Kể từ năm 2020, sau khi vợ tôi qua đời... tôi đã từ chối tất cả các lời mời biểu diễn thương mại, đóng phim hay ca hát. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tối nay mình lại có thể một lần nữa đứng trên sân khấu, một mình biểu diễn trước mọi người. Tôi thực sự rất hạnh phúc". Ông tiếp tục bày tỏ niềm hạnh phúc khi gặp lại khán giả, chia sẻ với đám đông rằng họ thực sự có duyên khi gặp nhau và gửi lời cảm ơn tất cả.
Nhắc đến biến cố trong đời, Huỳnh Nhật Hoa cúi đầu nghẹn ngào trong giây lát trước khi lấy lại bình tĩnh. Cựu ngôi sao TVB tiếp tục: "Thời gian gần đây cũng có vài chuyện buồn, vì hai người bạn diễn cũ của tôi đã rời xa chúng ta. Một người là Trần Mẫn Nhi, người còn lại là Miêu Kim Phụng. Tôi cảm thấy cuộc đời vốn vô thường, và đó là chặng đường mà ai trong chúng ta cũng phải trải qua. Vì vậy, chúng ta cần học cách buông bỏ và chấp nhận".
Huỳnh Nhật Hoa và Lương Khiết Hoa gặp nhau từ thời mới vào nghề, họ kết hôn năm 1988 và có một con gái tên Huỳnh Chỉ Tình. Theo HK01, khi Lương Khiết Hoa được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu vào năm 2013, tài tử phim Thiên long bát bộ đã gác lại sự nghiệp diễn xuất để lui về chăm sóc bạn đời. Sau khi bà xã ra đi, nam nghệ sĩ chịu cú sốc lớn, từng có giai đoạn rơi vào trầm cảm, nghĩ đến chuyện tự tử đồng thời tạm dừng mọi hoạt động trong làng giải trí suốt nhiều năm qua.
Từng có thông tin Huỳnh Nhật Hoa thề sẽ không tái hôn, mong sẽ được đoàn tụ với Lương Khiết Hoa ở kiếp sau. Hồi 2023, truyền thông Hồng Kông từng đặt nghi vấn tài tử kỳ cựu đã cầu hôn nữ diễn viên Quan Bảo Huệ, khiến nhiều người phẫn nộ vì cho rằng ông thất hứa. Tuy nhiên, sao nữ này sau đó đã lên tiếng phủ nhận.
Sau một thời gian dài lui về với cuộc sống riêng, Huỳnh Nhật Hoa phấn chấn tinh thần hơn, thích nghi với cuộc sống mới, thường tham gia đá bóng, những hoạt động rèn luyện thể thao cùng bạn bè. Nam nghệ sĩ may mắn có con gái và vợ chồng người bạn thân Miêu Kiều Vỹ - Thích Mỹ Trân ở bên chăm sóc, khích lệ. Giờ đây, cựu diễn viên TVB đã vượt qua nỗi mất mát, sống vui vẻ, cởi mở hơn.
Trong cuộc phỏng vấn với HK01 hồi cuối năm 2026, Huỳnh Nhật Hoa tâm sự rằng ông hài lòng với cuộc sống tự do, thoải mái hiện tại, không còn mặn mà với chuyện tái xuất màn ảnh. Ông chia sẻ: "Về cơ bản, tôi đã giải nghệ rồi, tức là không còn tham gia đóng phim nữa. Thời gian qua, tôi từ chối hết những lời mời diễn xuất vì tôi biết rõ giới hạn của mình. Hơn nữa, tôi hiểu rõ tình trạng của bản thân, thật sự không thể quay lại thời đỉnh cao như trước đây nên thà rút lui, giữ lại những ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả".
Huỳnh Nhật Hoa sinh năm 1961, từng là tên tuổi đình đám trên màn ảnh TVB những năm 1980, 1990. Tài tử cùng Miêu Kiều Vỹ, Lưu Đức Hoa, Thang Trấn Nghiệp và Lương Triều Vỹ được tôn vinh là "Ngũ hổ tướng" nức tiếng của nhà đài. Nam diễn viên được yêu mến qua các bộ phim: Thiên long bát bộ (bản 1982, vai Hư Trúc), Anh hùng xạ điêu (1983, vai Quách Tĩnh), Dương Gia Tướng, Thành Cát Tư Hãn, Nghĩa bất dung tình, Thiên địa hào tình, Bao Công (bản 1994 - 1995, vai Triển Chiêu), Thiên long bát bộ (bản 1997, vai Kiều Phong), Tuyết sơn phi hồ (bản 1999), Thần y Hoa Đà, Hình cảnh…
Trong đó, hình tượng Quách Tĩnh và Kiều Phong của Huỳnh Nhật Hoa trên màn ảnh được công chúng đón nhận nồng nhiệt, trở thành một trong những phiên bản chuyển thể xuất sắc nhất của nhân vật bước ra từ tiểu thuyết Kim Dung.
Tin Gốc: Thanh Niên

* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''
Tôi đọc Hội hè miên man hồi còn học trung học, vào cái tuổi mà người ta hay tưởng mình đã hiểu khá nhiều về thế giới nhưng thật ra mới chỉ biết loanh quanh trong vài con phố quen, vài bài nhạc nghe đi nghe lại và vài giấc mơ còn chưa kịp gọi tên.
Lần đầu mở sách ra, tôi không thấy hấp dẫn ngay. Thành thật mà nói, mấy trang đầu không có gì gọi là ''giật gân''. Không có những cú quăng quật cảm xúc theo kiểu truyện tranh tuổi mới lớn hay tiểu thuyết kiếm hiệp, không có cao trào để người đọc phải nín thở. Nó giống như một cánh cửa gỗ cũ mở ra chậm rãi, hơi kẹt bản lề, tưởng như chẳng dẫn tới đâu. Nhưng rất lạ, tôi cứ đọc. Rồi càng đọc lại càng bị cuốn đi, theo một cách rất khó giải thích, như thể có ai đó đang rót vào tai một câu chuyện không ồn ào mà vẫn khiến mình không thể đứng dậy bỏ đi.
Có lẽ sức hút của cuốn sách nằm ở chính thứ tưởng như không có gì ấy. Hemingway viết về Paris, về những quán cà phê, về bạn bè, về cái nghèo, về nghề viết, về những ngày còn trẻ bằng một giọng kể vừa bình thản vừa mê hoặc. Ông viết về cái lạnh của mùa thu Paris, khi gió thổi lá khô qua quảng trường Contrescarpe, khi mưa gõ lên khung cửa sổ như một lời mời gọi rất khẽ mà không sao cưỡng nổi. Hồi đó, tôi chưa có ý niệm gì về Paris. Với một cậu học trò, Paris chỉ là cái tên xuất hiện trong sách địa lý, trong vài bức ảnh bưu thiếp, trong trí tưởng tượng mơ hồ về một nơi xa xôi rất đẹp mà chẳng biết đẹp vì điều gì. Tôi không hiểu vì sao người ta cứ nhắc mãi về thành phố ấy, như thể nhắc về một mối tình cũ.
Phải đến nhiều năm sau, khi có dịp đặt chân tới châu Âu và nơi đầu tiên đến là Paris, tôi mới thực sự hiểu vì sao Hội hè miên man đã ở lại lâu như vậy trong trí nhớ mình. Có những câu văn, nếu chỉ đọc bằng mắt khi còn trẻ, ta thấy hay. Nhưng phải đi qua đời sống một đoạn đủ dài, phải tự mình nghe tiếng giày trên mặt phố ướt, tự mình ngồi co ro trong một quán cà phê nhìn mưa giăng sau lớp kính mờ, ta mới hiểu hết sức nặng của chúng. Lúc ấy, câu viết nổi tiếng của Hemingway về Paris hiện ra không còn là một câu trích dẫn đẹp để người ta chép vào sổ tay nữa. Nó trở thành một thứ cảm giác rất thật, rằng nếu tuổi trẻ từng có một thành phố khiến ta rung động thì về sau, dù đi xa tới đâu, thành phố ấy vẫn âm thầm đi cùng mình như một thứ ánh sáng le lói mà bất tận trong tiềm thức.
Tôi nghĩ nhiều người yêu Hội hè miên man vì cuốn sách cho họ một Paris để mơ. Còn tôi yêu nó hơn thế, vì cuốn sách cho tôi một cách để nhìn cuộc sống. Hemingway không chỉ kể về một thành phố. Ông kể về việc sống ra sao trong những ngày mình còn nghèo, còn trẻ, còn tin rằng văn chương có thể cứu rỗi phần nào sự tẻ nhạt của đời sống. Ông kể về việc quan sát con người, lắng nghe không khí, đi qua một ngày bình thường mà vẫn nhặt được trong đó những hạt bụi lấp lánh.
Cái phóng khoáng trong lối viết của Hemingway không nằm ở việc ông cố tỏ ra bất cần, mà ở chỗ ông để cho câu chuyện có khoảng thở. Những nhân vật, những mẩu đối thoại, những quãng lang thang, những bữa ăn đạm bạc, những cuộc gặp gỡ tưởng rất vụn vặt, dưới tay ông đều có nhịp điệu riêng. Đọc Hội hè miên man, tôi hiểu rằng một câu chuyện không nhất thiết phải to tát mới trở nên đáng kể. Đôi khi chỉ là một buổi sáng lạnh, một tách cà phê nóng, một người bạn cũ bước qua đời mình. Vậy thôi, nhưng nếu biết cách kể, tất cả đều có linh hồn.
Điều đó ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tôi từng nghĩ. Trong công việc viết lách, tôi không ít lần rơi vào cảm giác bí ý tưởng. Có những ngày ngồi trước màn hình mà đầu óc trống trơn, thấy đời mình chẳng có gì mới, chẳng có gì đủ hay. Những lúc như thế, tôi lại nhớ đến cách Hemingway đã kể trong Hội hè miên man. Ông dạy tôi, không bằng những lời rao giảng, rằng chẳng có câu chuyện nào là nhỏ nếu người kể đủ tinh tế để nhìn thấy nhịp đập của nó. Đời sống vốn không thiếu chất liệu. Thứ ta thiếu thường là sự chú ý. Chúng ta hay đòi những sự kiện lớn, những bi kịch lớn, những cú sốc lớn trong khi vẻ đẹp của văn chương đôi khi nằm ở khả năng thắp sáng một góc rất nhỏ của đời sống mà bình thường ta bước qua không ngoái lại.
Có lẽ vì đọc Hội hè miên man từ khi còn thiếu niên, tôi đã bị nó âm thầm nhào nặn. Không phải theo kiểu hôm nay đọc xong ngày mai lập tức biến thành một người khác. Ảnh hưởng của sách hay thường đến chậm, giống như mưa ngấm vào đất. Ta không thấy ngay nhưng đến một lúc nào đó nhìn lại, ta nhận ra nhiều lựa chọn sống của mình đã mang bóng dáng một cuốn sách nào đó.
Hội hè miên man khiến tôi yêu tự do hơn, yêu sự phóng khoáng trong tâm hồn hơn. Nó khiến tôi tin vào một đời sống không nhất thiết phải quá giàu có mới đẹp, không nhất thiết phải ồn ào mới đáng sống. Một người có thể nghèo tiền bạc nhưng giàu cảm xúc, có thể đi bộ qua những con phố xa lạ mà vẫn thấy mình đang sở hữu một kho báu vô hình. Cuốn sách ấy cũng làm nảy nở trong tôi một sự say mê với cái đẹp duy mỹ: Cái đẹp của thành phố, của thời tiết, của trang giấy, của một câu văn được viết đúng nhịp, của một buổi chiều chỉ cần ngồi im quan sát mọi thứ trôi qua.
Tôi còn thích ở Hemingway một phẩm chất rất nam tính mà không phô trương: Sự kiệm lời. Ông không cố làm dáng với chữ nghĩa, không lên gân đạo lý. Ông viết như nói chuyện nhưng đằng sau vẻ giản dị ấy là một độ chính xác đáng nể. Đọc Hemingway, tôi hiểu thêm rằng viết không phải là cố nói cho thật nhiều mà là biết dừng ở đâu để phần im lặng làm nốt công việc còn lại. Có những nhà văn khiến ta trầm trồ vì họ quá thông minh. Hemingway thì khác. Ông khiến ta tưởng như mình cũng có thể viết được như thế. Và chính cái ''bẫy ngọt ngào'' ấy mới đáng nể vì đến khi thử viết, ta mới hiểu để có được vẻ tự nhiên ấy khó đến mức nào.
Nhiều năm qua, tôi đã đọc thêm rất nhiều sách, có thêm nhiều tác giả yêu thích khác như Kazuo Ishiguro, Haruki Murakami. Có những cuốn sách phức tạp hơn, dữ dội hơn, lộng lẫy hơn về cấu trúc hoặc tư tưởng. Nhưng Hội hè miên man vẫn có một chỗ riêng mà không cuốn nào thay thế được. Nó giống một người bạn cũ không ồn ào nhưng luôn xuất hiện đúng lúc. Mỗi lần trở lại, tôi không chỉ đọc một cuốn sách, mà còn đọc lại chính mình của những năm trung học: Một cậu bé chưa biết Paris là gì, chưa đi xa, chưa hiểu hết cô đơn nhưng đã vô thức được văn chương mở cho một cánh cửa.
Nghĩ cho cùng, đó cũng là điều kỳ diệu nhất của việc đọc. Một cuốn sách đến với ta ở đúng tuổi, rồi lặng lẽ đi theo ta qua nhiều mùa để đến một ngày nào đó, giữa một thành phố xa lạ hay trong một buổi chiều quá đỗi bình thường. Ta chợt nhận ra mình đang sống tiếp một câu văn đã đọc từ rất lâu.
Trong thời đại người ta lướt nhiều hơn đọc, xem nhiều hơn ngẫm, tôi càng thấy biết ơn những cuốn sách như Hội hè miên man. Chúng không hét lên để giành lấy sự chú ý, không chiều chuộng người đọc bằng những cú sốc tức thời. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, chờ một người đủ kiên nhẫn mở ra và bước vào.
Văn hóa đọc, với tôi, có lẽ bắt đầu từ khoảnh khắc rất riêng tư ấy. Khi một trang sách không chỉ cho ta thêm thông tin mà còn dạy ta sống chậm hơn, nhìn kỹ hơn và yêu đời sống này hơn một chút.
Một cuốn sách mình đọc lúc còn trẻ có thể không thay đổi cả thế giới nhưng nó có thể âm thầm thay đổi cách mình bước qua thế giới. Và như thế, đã là một cuộc hội hè đủ dài cho cả một đời người.
Nick M
Nguồn: https://vnexpress.net/hoi-he-mien-man-tuoi-tre-o-lai-5057949.html

