Korowai là một bộ tộc khoảng 4.000 người, sinh sống sâu trong rừng Papua. Điều đặc biệt là mãi đến năm 1974, họ gần như chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cho đến khi một nhóm nhà nghiên cứu phương Tây tình cờ phát hiện. Từ đó, Korowai nhanh chóng trở thành đề tài gây tò mò trên truyền thông quốc tế.
Hình ảnh những ngôi nhà trên cây cao chót vót, cùng các câu chuyện xoay quanh việc ăn thịt người liên tục được nhắc lại, khiến bộ tộc này bị gắn với vẻ bí ẩn, thậm chí có phần đáng sợ.
Không ít lời đồn thổi đã vẽ nên một Korowai đầy rùng rợn: Sống trên cây, săn người lạ và thực hiện những nghi thức ăn thịt đồng loại. Tuy nhiên, thực tế phía sau những câu chuyện ấy lại không đơn giản như vậy.
Theo các nghiên cứu, người Korowai không cho rằng họ đang ăn thịt người theo cách hiểu thông thường. Trong niềm tin của họ, tồn tại một linh hồn xấu gọi là khakhua – thực thể có thể nhập vào cơ thể con người và gây ra những cái chết bí ẩn.
Khi một người qua đời mà không rõ nguyên nhân, cộng đồng tin rằng họ đã bị khakhua chiếm giữ. Để loại bỏ linh hồn này, bộ tộc sẽ thực hiện nghi thức giết và ăn phần thi thể của người được cho là đã bị chiếm hữu.
Với Korowai, đây không phải là hành vi bạo lực vô tổ chức, mà là cách tiêu diệt cái ác và bảo vệ cộng đồng. Họ tin rằng chỉ khi thực hiện nghi thức này, khakhua mới bị loại bỏ hoàn toàn.
Chính sự khác biệt trong cách nhìn khiến Korowai trở thành chủ đề gây tranh cãi. Với nhiều người bên ngoài, đây là điều khó chấp nhận. Nhưng với người Korowai, đó lại là một phần trong tín ngưỡng và cách duy trì trật tự xã hội của họ.
Sống tách biệt để giữ lấy bản sắc
Trong lịch sử, không ít nền văn hóa bản địa bị nhìn nhận qua lăng kính bên ngoài, dẫn đến hiểu sai hoặc bị thổi phồng. Korowai cũng không ngoại lệ. Những câu chuyện về việc ăn thịt người vì thế luôn gây tranh cãi.
Có ý kiến cho rằng những câu chuyện trên đã bị làm quá để thu hút sự chú ý, nhưng cũng có quan điểm khẳng định nghi thức này từng tồn tại, với ý nghĩa tâm linh nhiều hơn là bạo lực.
Điểm đặc biệt là Korowai đã sống gần như tách biệt trong nhiều thế kỷ, ít chịu tác động từ thế giới bên ngoài, nhờ đó vẫn giữ được nhiều nét sinh hoạt truyền thống. Nam giới quấn khố, phụ nữ mặc váy từ cỏ rừng, cuộc sống họ gắn với săn bắt, hái lượm và cây sago – nguồn lương thực chính.
Họ sử dụng cung tên, rìu đá, tự nhóm lửa và duy trì những quy tắc riêng trong đời sống gia đình. Sự dè chừng với người lạ cũng là một phần trong cách họ tồn tại.
Theo quan niệm của Korowai, sự xuất hiện của người ngoài, đặc biệt là người da trắng, có thể mang đến tai họa. Điều này phần nào lý giải vì sao họ giữ khoảng cách với thế giới hiện đại trong thời gian dài.
Tuy vậy, sự tách biệt ấy đang dần thay đổi. Dưới tác động của truyền thông, các đoàn làm phim và du lịch, một bộ phận người Korowai đã chuyển ra sinh sống tại các ngôi làng dọc theo hai con sông chính trong khu vực.
Tại đây, họ vẫn duy trì lối sống giản dị, tự cung tự cấp, nhưng đã bắt đầu tiếp cận các nhu yếu phẩm như gạo, đường, cà phê hay thuốc men.
Trong khi đó, những nhóm còn sống sâu trong rừng vẫn giữ nếp cũ: Ở nhà trên cây, ăn bột sago, uống nước suối và hầu như không tích trữ tài sản. Những thứ giá trị nhất với họ thường chỉ là một chiếc vòng cổ từ răng động vật, một cây cung săn hoặc một con lợn rừng được thuần hóa.
Các nghiên cứu gần đây cho thấy những nghi thức liên quan đến khakhua, bao gồm cả việc ăn thi thể, đã giảm dần theo thời gian. Đồng thời, ngày càng có nhiều người Korowai rời rừng, tìm kiếm những lựa chọn khác trong cuộc sống.
Hiện nay, để tiếp cận khu vực Korowai, du khách thường phải trải qua những hành trình trekking kéo dài nhiều ngày, xuất phát từ Jayapura. Song, đây là hành trình không phải ai cũng dễ dàng thực hiện.
Nhìn tổng thể, danh xưng bộ tộc ăn thịt người cuối cùng trên Trái đất có lẽ phản ánh sự tò mò và góc nhìn từ bên ngoài nhiều hơn là bản chất của Korowai. Đằng sau đó là một hệ thống niềm tin riêng, một lối sống khác biệt và nỗ lực gìn giữ bản sắc giữa thế giới đang dần đổi thay.
Theo tổng hợp
Mới đây, nền tảng du lịch trực tuyến Tripadvisor vừa công bố danh sách top 10 bãi biển đẹp nhất châu Á với những cái tên đến từ Thái Lan, Ấn Độ, Indonesia…, tuy nhiên điều khiến du khách Việt bất ngờ là không có đại diện nào của Việt Nam góp mặt trong danh sách này.
Travellers' Choice của Tripadvisor là giải thưởng nhằm vinh danh các điểm đến, khách sạn, nhà hàng, hoạt động giải trí yêu thích của khách du lịch, dựa trên đánh giá và ý kiến thu thập được từ khách du lịch và thực khách toàn thế giới trên Tripadvisor trong khoảng thời gian 12 tháng. Giải thưởng này có hai cấp độ: Best of the Best và Travellers' Choice.
Top bãi biển đẹp nhất châu Á là một hạng mục của giải thưởng này. Đứng đầu danh sách bãi biển đẹp nhất châu Á năm 2026 theo bình chọn của khách du lịch là bãi biển Banana (bãi Chuối) tại Thái Lan.
Bãi biển này cách sân bay Phuket khoảng 20km. Nhiều du khách của Tripadvisor nhận xét đây là bãi biển nhất định phải đến một lần trong đời, với không gian thiên nhiên hoang sơ và nhiều trải nghiệm.
Du khách có thể chèo thuyền kayak, chèo SUP, lặn biển với ống thở để ngắm san hô, cá hoặc đi thuyền đuôi dài chiêm ngưỡng quang cảnh xung quanh.
Kelingking là bãi biển ở đảo Nusa Penida (Indonesia), địa điểm du lịch nổi tiếng với những bức hình sống ảo cùng vách đá "sống lưng khủng long" tạo bão like trên mạng xã hội. Điểm đến này được ví như biểu tượng du lịch của Bali, nơi du khách nhất định phải check-in khi đến hòn đảo xinh đẹp này.
Nhìn từ trên cao, vách đá giống như sống lưng khủng long đâm thẳng ra biển tạo khung cảnh hùng vĩ, ngoạn mục phía dưới là bãi cát trắng, ôm trọn trong lòng vách đá. Đây cũng là vị trí tuyệt vời để ngắm hoàng hôn.
Bãi biển Radhanagar được bao quanh bởi cây xanh, yên bình đến mức du khách tưởng mình đã ở trên một bãi biển riêng tư. Đây là nơi tuyệt vời để bơi lội, tắm nắng và ngắm hoàng hôn.
Đây là bãi biển hình vòng cung với những rặng dừa xanh mát. Palolem sôi động hơn các bãi tắm khác bởi sự đông đúc của người dân và du khách. Theo các đánh giá trên Tripadvisor, đây là nơi tuyệt vời để thưởng thức món xúp cua, nhâm nhi cocktail và ngắm hoàng hôn.
Mirissa nổi tiếng với bãi cát dài, trắng mịn và màu nước trong vắt. Nơi đây phù hợp với các hoạt động nghỉ dưỡng lẫn phiêu lưu. Đặc biệt, khi Mặt trời lặn, Mirissa trở nên sôi động, náo nhiệt với các nhà hàng hải sản.
Những cái tên trong danh sách này còn có: bãi biển White (Philippines), bãi biển Bentota (Sri Lanka), bãi biển Railay (Thái Lan), bãi biển Nusa Dua (Indonesia), bãi biển Cenang (Malaysia).
Chuyến bay 1334 của hãng hàng không Mỹ Delta Air Lines đang bay từ Atlanta đến Fort Lauderdale thì khói và lửa bắt đầu bốc ra từ một chiếc ba lô. Các phi công đã ban bố tình trạng khẩn cấp và chuyển hướng đến Fort Meyers, nơi 191 người trên máy bay đã được sơ tán an toàn.
Thủ phạm là bộ pin lithium-ion trong sạc dự phòng của một hành khách, được cất trong hành lý xách tay.
Tại Trung tâm Kỹ thuật hàng không vũ trụ tiên tiến William J. Hughes của FAA tại Atlantic City, New Jersey, các kỹ sư an toàn phòng cháy chữa cháy đã nghiên cứu và chứng minh mức độ nghiêm trọng của sự cố.
"Pin lithium có thể rơi vào tình trạng gọi là thoát nhiệt", Giám đốc Chi nhánh An toàn phòng cháy chữa cháy Robert Ochs giải thích. "Đột nhiên, nó sẽ bắt đầu đoản mạch, sẽ càng lúc càng nóng hơn cho đến khi cấu trúc của pin bị hỏng. Lúc đó, nó có thể phun ra chất điện phân nóng chảy, ngọn lửa, khói và khí độc".
FAA đã thực hiện một cuộc trình diễn với CNN bên trong nhà chứa máy bay nghiên cứu của họ để cho thấy điều gì có thể xảy ra.
Một bộ pin sạc, có thể được sử dụng để sạc máy tính xách tay hoặc điện thoại di động, được nhét vào túi sau ghế và được làm nóng đến hơn 300 độ để mô phỏng hiện tượng thoát nhiệt. Đột nhiên, tia lửa và lửa bùng phát dữ dội, thiêu đốt các ghế ngồi gần đó và tạo ra khói bốc lên cuồn cuộn.
"Các thử nghiệm mà chúng tôi đang thực hiện ở đây đang giúp ích cho tiếp viên hàng không", ông Ochs nói. "Bất cứ khi nào có hỏa hoạn trên máy bay, đó đều là mối lo ngại nghiêm trọng và cần phải hành động ngay lập tức vì không có lối thoát".
Những sự cố thoát nhiệt này rất khó để dập tắt. Cục Hàng không liên bang Mỹ khuyến nghị tiếp viên hàng không trước tiên nên sử dụng bình chữa cháy halon, vốn là thiết bị tiêu chuẩn trên máy bay, nhưng chỉ riêng điều đó có thể là chưa đủ.
Trong thử nghiệm được thực hiện với CNN, ngọn lửa bùng phát trở lại chỉ trong chốc lát.
Vấn đề này không phải là mới, nhưng ngày càng có nhiều pin được mang lên máy bay hơn bao giờ hết. Tổ chức an toàn UL Standards and Engagement cho biết, hiện trung bình một hành khách bay với bốn thiết bị chạy bằng pin lithium-ion.
"Các vụ cháy rất hiếm, nhưng chúng đang gia tăng. Chúng tôi ghi nhận tới hai vụ mỗi tuần, trên máy bay hoặc trong sân bay", Jeff Marootian, chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của tổ chức, nói với CNN.
FAA cho phép hầu hết các thiết bị điện tử cá nhân của người tiêu dùng sử dụng pin lithium-ion trong hành lý ký gửi và hành lý xách tay.
Tuy nhiên, dữ liệu liên bang mới nhất cho thấy pin dự phòng là nguyên nhân hàng đầu gây ra sự cố, và do đó, FAA đã cấm mang chúng vào hành lý ký gửi vì chúng khó dập tắt hơn.
Nhưng bất chấp tất cả các cảnh báo, UL Standards and Engagement cho biết cứ năm hành khách thì có hai người cho biết họ vẫn ký gửi chúng.
"Chúng tôi biết rằng trong khoang hành lý, cháy pin lithium là một mối nguy hiểm nghiêm trọng", Ochs nói. "Hành khách nên mang chúng theo lên máy bay và chúng phải dễ dàng tiếp cận. Nếu chẳng may pin bị cháy và được nhét sâu trong hành lý của bạn, thậm chí là trên ngăn đựng đồ phía trên, thì tiếp viên hàng không sẽ rất khó khăn để xử lý".
Vào tháng 1 năm ngoái, chiếc Airbus A321 của hãng hàng không Air Busan hạ cánh xuống sân bay quốc tế Gimhae ở Hàn Quốc đã bốc cháy dữ dội. Cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành, nhưng nguyên nhân được cho là do một bộ pin dự phòng cá nhân được cất giữ trong ngăn đựng hành lý phía trên. 27 người bị thương, trong đó có 3 người bị thương nặng.
Do đó, Hàn Quốc đã ban hành quy định cấm cất giữ pin dự phòng trong ngăn đựng hành lý phía trên và cấm mang thiết bị sạc lên máy bay.
Tại Mỹ, Southwest Airlines hiện yêu cầu tất cả các bộ pin phải "để ở nơi dễ thấy" khi sử dụng, và hành khách không được phép sạc thiết bị trong ngăn đựng hành lý phía trên.
Một vụ cháy pin lithium trên mặt đất đã đủ nguy hiểm, ở độ cao khoảng 9.100 mét nó có thể trở thành thảm họa.
Ngày 13-7, đoạn clip ghi lại cuộc trao đổi giữa một du khách và tài xế xe dịch vụ được chia sẻ rộng rãi.
Theo nội dung clip, du khách muốn di chuyển từ khu vực chân cầu Sông Hàn đến đường Đỗ Bá với quãng đường khoảng 3,5km.
Thời điểm đêm chung kết DIFF, lượng người và xe đổ ra các tuyến đường trung tâm rất đông. Tài xế báo giá chuyến đi là 300.000 đồng.
Giải thích với khách, tài xế cho biết mức giá này xuất phát từ việc xe phải mất rất nhiều thời gian để di chuyển trong điều kiện ùn tắc nghiêm trọng.
Ngay sau khi đoạn clip được đăng tải, nhiều ý kiến đã tranh luận về việc mức giá này có phải là hành vi "chặt chém" hay chỉ là giá dịch vụ trong điều kiện đặc biệt.
Một số ý kiến cho rằng với điều kiện giao thông bình thường, quãng đường khoảng 3,5km chỉ có giá từ vài chục nghìn đồng đến hơn 100.000 đồng, tùy loại xe và đơn vị vận tải.
So với mặt bằng chung, mức giá 300.000 đồng là khá cao.
Ở chiều ngược lại, không ít người cho rằng cần đặt vụ việc trong bối cảnh thực tế của đêm chung kết pháo hoa.
Trung tâm Đà Nẵng đông kín người trong đêm chung kết Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng - Ảnh: TRƯỜNG TRUNG
Anh Nguyễn Bình Nam, người trực tiếp xem đêm chung kết DIFF tại khán đài, cho biết giao thông sau khi chương trình kết thúc gần như rơi vào tình trạng quá tải.
"Nếu đúng lúc cao điểm thì có khi đi 3km mất hơn một giờ đồng hồ. Nếu tài xế báo giá trước và khách đồng ý thì khó có thể nói là chặt chém", anh Nam chia sẻ.
Theo anh Nam, trong trường hợp này, khách hàng không chỉ trả tiền cho quãng đường mà còn trả cho thời gian phục vụ. Trong lúc mắc kẹt giữa dòng xe, tài xế cũng mất cơ hội nhận nhiều chuyến khác.
Nhiều người dùng mạng xã hội cũng bày tỏ sự thông cảm với tài xế.
Tài khoản Nguyễn Thông kể câu chuyện của gia đình mình trong đêm chung kết pháo hoa. "Bác tài chở tôi đêm đó lấy hơn 300.000 đồng nhưng đến giờ tôi vẫn thấy mình may mắn. Gia đình tôi có bốn người, vừa lên xe thì trời đổ mưa.
Ngoài đường là biển người giữa cơn mưa trắng xóa. Xe kẹt gần hai tiếng đồng hồ nhưng bác tài vẫn nổ máy liên tục để bật điều hòa vì không thể mở cửa xe" - tài khoản này viết.
Một số ý kiến khác cho rằng yếu tố quan trọng nhất là sự thỏa thuận giữa hai bên. Nếu tài xế thông báo rõ mức giá 300.000 đồng trước khi khởi hành và hành khách đồng ý thì đây là giao dịch dân sự tự nguyện.
Ngược lại, nếu tài xế chỉ báo giá sau khi khách đã lên xe hoặc ép khách phải trả tiền thì cần được cơ quan chức năng xem xét, xử lý theo quy định.
Vụ việc hiện vẫn tiếp tục thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Bên cạnh những người cho rằng mức giá quá cao, nhiều ý kiến cũng cho rằng trong các sự kiện tập trung hàng chục nghìn người, giá dịch vụ vận chuyển thường chịu tác động lớn bởi thời gian chờ đợi, mật độ giao thông và chi phí cơ hội của tài xế.
Theo bạn đọc, mức báo giá 300.000 đồng cho 3,5km xe dịch vụ trong đêm pháo hoa có hợp lý không?