Ngày 4/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Đà Nẵng cho biết đã bắt tạm giam Võ Nguyễn Duy An (24 tuổi, trú xã Thăng Điền) về hành vi Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy, theo Điều 313 Bộ luật Hình sự.
Liên quan vụ án, cơ quan điều tra đang củng cố hồ sơ để xử lý Nguyễn Quốc Vin (32 tuổi, chủ ôtô 5 chỗ) và là người thuê An vận chuyển số pin trên.
Theo điều tra ban đầu, chiều 1/5, Võ Nguyễn Duy An lái ôtô chở hai thanh niên 16 và 17 tuổi cùng nhiều pin, ắc quy đã sạc đầy. Số hàng này thuộc sở hữu của Nguyễn Quốc Vin, được vận chuyển từ thôn Tú Nghĩa đến kho tại phường An Thắng.
Khoảng 15h23 cùng ngày, dừng tại trụ bơm số 01 của cây xăng Petrolimex số 90 (xã Thăng Điền) để tiếp nhiên liệu, An rời khỏi xe nhưng vẫn để máy nổ. Trong lúc nhân viên chuẩn bị bơm xăng, cốp phía sau ôtô bất ngờ phát nổ và bốc cháy dữ dội.
Đội phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ sau đó có mặt dập tắt hỏa hoạn trong 15 phút. Tại hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện hai thiếu niên trong xe đã tử vong. Chiếc ôtô bị cháy trơ khung, một trụ bơm xăng cũng bị thiêu rụi hoàn toàn.
Nhà chức trách xác định, số pin, ắc quy được vận chuyển với số lượng lớn trên xe, đã sạc đầy nhưng không bảo đảm an toàn trong quá trình vận chuyển, dẫn đến nguy cơ cháy nổ cao.
Vụ án đang được Công an TP Đà Nẵng tiếp tục điều tra để làm rõ trách nhiệm của các cá nhân liên quan.
Trước đó, lãnh đạo công an thành phố cho biết An khai khi xe bất ngờ bốc cháy đã “quá hoảng loạn” nên không mở cửa và không thông báo bên trong có người. Công an đang tiếp tục xác minh tính trung thực của lời khai này.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 21-5, Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp đã xét xử sơ thẩm bị cáo Trần Nguyễn Hữu Thắng (28 tuổi) và Nguyễn Chí Linh (24 tuổi, cùng ngụ tỉnh Vĩnh Long) về các tội giết người và cướp tài sản.
Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Trần Nguyễn Hữu Thắng mức án tử hình về tội giết người, 10 năm về tội cướp tài sản, tổng hình phạt là tử hình. Còn bị cáo Nguyễn Chí Linh 19 năm tù về tội giết người, 9 năm tù về tội cướp tài sản, tổng hình phạt là 28 năm tù.
Theo kết quả điều tra, Thắng quen biết anh Nguyễn Hữu M. (31 tuổi, ngụ xã Long Tiên, tỉnh Đồng Tháp, là người chuyển giới) qua Facebook. Do thấy anh M. thường đăng hình ảnh có nhiều tiền, vàng, Thắng chủ động kết bạn, làm quen.
Sau đó cả hai liên lạc qua Zalo. Biết anh M. có hoạt động massage kích dục, Thắng thuê xe ôm đến gặp để mua dâm.
Do đang nợ nần, không có khả năng chi trả, lại thấy anh M. đeo nhiều vàng, Thắng nảy sinh ý định cướp tài sản. Ngày 18 và 19-1-2025, Thắng nhắn tin rủ Linh cùng tham gia.
Khoảng 13h ngày 30-1, Thắng nhờ Linh chở đến chỗ anh M.. Trên đường đi, Thắng nói đang bị chủ nợ thúc ép và kêu Linh chở đến lấy tiền. Dọc đường Thắng còn yêu cầu Linh nhặt một cục đá mang theo, nói sẽ dùng nếu nạn nhân chống cự.
Đến nơi, anh M. mời cả hai vào trong. Thắng để lại áo khoác có giấu cục đá trên xe, ngồi ngoài, còn Linh vào phòng quan hệ tình dục với anh M..
Sau đó, Linh ra ngoài, anh M. gọi Thắng vào. Tại đây, Thắng tiếp tục hỏi mượn tiền nhưng không được đồng ý nên đã tấn công nạn nhân.
Khi anh M. tử vong, Thắng lấy nhiều tài sản gồm vàng, bạc, điện thoại và tiền mặt. Tổng giá trị tài sản bị chiếm đoạt hơn 125 triệu đồng. Trước khi bỏ trốn, Thắng đưa cho Linh 2 triệu đồng, sau đó đem số vàng đi bán để trả nợ và tiêu xài.
Hội đồng xét xử nhận định Thắng là người khởi xướng, trực tiếp thực hiện hành vi giết người; Linh giữ vai trò giúp sức tích cực khi chở đi và tham gia khống chế nạn nhân.
Hành vi của các bị cáo là đặc biệt nguy hiểm, xâm phạm tính mạng và tài sản của người khác, gây mất an ninh trật tự tại địa phương.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 20/4, TAND tỉnh Hưng Yên xét xử phúc thẩm vụ kiện tranh chấp đất đai giữa nguyên đơn là vợ chồng bà Hai, 64 tuổi và bị đơn là vợ chồng chị gái ruột, bà Cả, 68 tuổi do có kháng cáo của người em.
Bản án sơ thẩm tuyên hồi tháng 1 xác định, hai chị em sống cạnh nhau tại xã Đông Quan. Vợ chồng bà Hai có mảnh đất gần 70 m2 được cấp sổ đỏ năm 2016. Năm 2017, chị gái xây nhà. Em gái tin tưởng, không mời cán bộ địa chính đo lại. Em rể còn sang xây dựng giúp
Đến năm 2024, khi xây nhà cho con, bà Hai kiểm tra mới phát hiện công trình của chị gái lấn 15,6 m2. Các hạng mục nằm trên phần đất lấn gồm tường dài 5 m, bậc thềm, sân gạch và mái tôn.
Tranh chấp được chính quyền xã hòa giải nhưng không thành. Bà Hai khởi kiện, yêu cầu tháo dỡ phần xây dựng lấn chiếm, trả lại đất.
Phía bị đơn thừa nhận khi xây nhà có sai sót do nhầm mốc giới, vô ý. Thời điểm xây dựng, phía em gái không phản đối.
Do nhà và công trình phụ đã xây kiên cố, bà Cả đề nghị bồi thường toàn bộ phần đất lấn theo giá Hội đồng định giá, hoặc cao hơn, là 15 triệu đồng/m2.
Con trai, con dâu bà Cả - người trực tiếp xây nhà, chấp nhận tháo dỡ bức tường và phần mái tôn phía trên để trả lại đất và không gian, nhưng cho rằng nếu phá dỡ các hạng mục khác sẽ ảnh hưởng đến kết cấu công trình.
Tòa sơ thẩm xác định gia đình bà Cả đã lấn chiếm 15,6 m2 đất của em gái. Phần tường bao 1,1 m2 và mái tôn phía trên nếu tháo dỡ sẽ không ảnh hưởng kết cấu công trình. Bị đơn cũng đồng ý nên HĐXX buộc gia đình bà Cả phải tháo dỡ phần này để trả lại đất.
Với căn nhà hai tầng được xây dựng bằng bê tông cốt thép, mái hiên tầng 1 và công trình kiên cố của tầng 2 đua ra về phía sân chiếu theo phương thẳng đứng xuống chờm ra hết bậc thềm. Bậc thềm, sân gạch, mái tôn là công trình phụ trợ gắn liền có giá trị. Tất cả được xây dựng trên diện tích đất lấn chiếm nhà em gái.
HĐXX nhận định, nếu buộc tháo dỡ các hạng mục này sẽ ảnh hưởng đến kết cấu toàn bộ ngôi nhà, gây thiệt hại tài sản và làm giảm giá trị sử dụng. "Đặc biệt, việc này còn có thể khiến tình chị em khó gắn kết lại", bản án nêu.
Tòa HĐXX không buộc tháo dỡ mà yêu cầu bồi thường bằng tiền, mức 15 triệu đồng/m2, tổng 217 triệu đồng.
Nguyên đơn: 52 m2 không phù hợp nhu cầu xây nhà nông thôn
Tại phiên tòa hôm nay, cả nguyên đơn, bị đơn đều không có mặt mà ủy quyền cho các con trình bày. Nguyên đơn vẫn kháng cáo, đề nghị cấp phúc thẩm chấp nhận toàn bộ yêu cầu của mình, tức buộc nhà chị gái phải dỡ công trình trả lại đất.
Trước khi cho đôi bên hỏi nhau, HĐXX tiếp tục khuyến khích hòa giải, "mỗi người lùi lại một chút" vì xét đến tình cảm gia đình, "chị em trong nhà, lọt sàng xuống nia". Chủ tọa khuyên nên ngồi lại một lần nữa với nhau để đưa ra con số thỏa đáng, sớm kết thúc tranh chấp để tập trung vào các việc khác quan trọng hơn và hàn gắn tình cảm. "Đừng nghĩ đến thắng thua hơn thiệt, hãy nghĩ đến tình nghĩa", chủ tọa nói.
Nguyên đơn cho rằng từ đầu luôn mong muốn hòa giải và hiện ở tòa cũng vậy. Họ sẵn sàng nhận tiền thay cho biện pháp tháo dỡ, nhưng với con số thỏa đáng. Theo trình bày, thửa đất sau khi bị lấn chiếm, diện tích còn lại chỉ hơn 52 m2. "Với diện tích 52 m2 thì không phù hợp điều kiện sinh hoạt ở địa phương, không ai ở quê muốn xây nhà để ở, ở trên Hà Nội thì có thể", luật sư nguyên đơn trình bày.
Theo luật sư, mặt tiền của thửa đất ban đầu là 5 mét, hiện chỉ còn 4 mét. Giá trị của căn nhà bị thiệt hại không chỉ là phần diện tích mà mặt tiền, chiều ngang đất thu hẹp đã giảm toàn bộ giá trị mảnh đất. Do đó, mức bồi thường nên tính theo hướng đó, không chỉ là nhân đơn giá với số m2.
Khi được hỏi về con số thế nào là thỏa đáng, phía người em đề xuất thêm 170-180 triệu đồng so với 217 triệu đồng từ giai đoạn sơ thẩm, tức khoảng 400 triệu đồng.
Bị đơn cho rằng mức này quá cao. Họ dẫn chứng đất chỉ được định giá hơn 9 triệu đồng/m2 nhưng họ đã thiện chí nâng lên 15 triệu đồng ở giai đoạn sơ thẩm. Theo bị đơn, họ chỉ có thể lên một triệu đồng, lên 16 triệu đồng/m2, tức tổng bồi thường 232 triệu đồng.
HĐXX gợi mở rằng số này "có hơi thấp quá không?", và dành 10 phút tạm nghỉ tại chỗ để đôi bên suy nghĩ.
Bị đơn sau đó nâng con số bồi thường lên 250, rồi 280 triệu đồng. Song đại diện nguyên đơn, sau khi hỏi ý kiến gia đình, đưa ra con số 330 triệu đồng. Nhận thấy không đạt kết quả, HĐXX chấm dứt hòa giải và tiếp tục xét xử.
VKS nêu quan điểm, cho rằng mức 280 triệu đồng đã phù hợp "đạo đức xã hội và tình hình thực tế các bên". HĐXX chung quan điểm, đánh giá án sơ thẩm đã tuyên hợp lý, nên không có căn cứ chấp nhận kháng cáo của người em. Song tòa chấp nhận sự tự nguyện bồi thường của gia đình chị gái trong giai đoạn phúc thẩm. Theo đó, gia đình bà Cả phải trả cho nhà em gái 280 triệu đồng, đồng thời, bà không phải dỡ bỏ các công trình kiên cố, sân gạch, thềm, mái tôn... trên phần đất lấn chiếm.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Cầm 7,5 tỷ đồng từ cấp dưới, cựu Bộ trưởng Kim Tiến không biết tiền từ đâu

Chiều 20/5, Hội đồng xét xử sơ thẩm Tòa án nhân dân TP Hà Nội tiếp tục phần xét hỏi cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cùng 9 bị cáo trong vụ án Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Nhận hối lộ, xảy ra tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan.
Cầm tiền tỷ của cấp dưới nhưng không biết tiền từ đâu mà có
Trong phần trả lời thẩm vấn, cựu Bộ trưởng Kim Tiến thừa nhận, vào năm 2016 khi dự án xây dựng Bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2 đã thực hiện được hơn một năm bị cáo đã nhận của cấp dưới là Nguyễn Chiến Thắng, cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm (Bộ Y tế) 2,5 tỷ đồng.
Đến năm 2018, bà Tiến tiếp tục nhận của bị cáo Nguyễn Hữu Tuấn, cựu Giám đốc Ban quản lý dự án chuyên ngành xây dựng công trình y tế Bộ Y tế 5 tỷ đồng.
"Những anh em đã mang đến nhà mà khai thì chắc là sự thật, tôi nhận của anh Tuấn 5 tỷ đồng", cựu Bộ trưởng Bộ Y tế nói tại tòa và thừa nhận việc này là hoàn toàn sai.
Song bà khẳng định bản thân không gợi ý, không thỏa thuận với cấp dưới về việc này và cũng không biết nguồn tiền này từ đâu mà có.
Hồ sơ vụ án cho thấy, quá trình triển khai dự án Bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2 ông Nguyễn Chiến Thắng và ông Nguyễn Hữu Tuấn đã nhận hối lộ của 10 nhà thầu tổng số tiền hơn 100 tỷ đồng. Sau khi nhận tiền, ông Thắng và Tuấn khai đã đưa cho bà Nguyễn Thị Kim Tiến gần 18 tỷ đồng và 100.000 USD.
Cụ thể, ông Thắng đưa cho bị cáo Tiến gần 13 tỷ đồng và 100.000 USD còn ông Tuấn đưa 5 tỷ đồng.
Song tại tòa, bị cáo Kim Tiến thừa nhận cầm của ông Thắng 2,5 tỷ đồng và của ông Tuấn 5 tỷ đồng (tổng cộng 7,5 tỷ đồng).
Theo Viện kiểm sát, bà Tiến đã nộp khắc phục hậu quả 14,5 tỷ đồng trong quá trình điều tra, truy tố.
Thấy thuyết phục nên ký, không biết có khả thi không
Trả lời câu hỏi của luật sư về chủ trương vừa thiết kế, vừa thi công có phải là chỉ đạo chính thống của Bộ Y tế hay không?, bà Nguyễn Thị Kim Tiến trình bày, các lãnh đạo Bộ Y tế từ bộ trưởng đến thứ trưởng đều thuộc ngành y nên không có kiến thức về xây dựng, chỉ có quản lý Nhà nước chung.
Trước sức ép về việc hoàn thành 2 dự án Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức cơ sở 2 trong vòng 3 năm nên khi nghe đến phương thức chủ đầu tư tham mưu, thiết kế rồi thi công thấy thuyết phục nên bị cáo đã ký.
"Thấy thuyết phục nên tôi ký chứ tôi không biết có khả thi hay không", bị cáo Kim Tiến khai và cho biết, thời điểm triển khai dự án Bộ Y tế và Bộ Xây dựng có tổ chức nhiều cuộc họp.
Trong quá trình họp, bị cáo có hỏi Bộ Xây dựng về phương án vừa thiết kế, vừa thi công có đảm bảo pháp luật và có thực hiện được không thì nhận được câu trả lời của một cán bộ có "uy tín" về việc điều này vẫn được triển khai.
Tại tòa, bị cáo Nguyễn Thị Kim Tiến khẳng định không gợi ý, giới thiệu Công ty VK cho cấp dưới là ông Nguyễn Chiến Thắng.
Bị cáo phân trần, trong một lần đi khánh thành Bệnh viện Vinmec thấy bệnh viện này thiết kế đẹp, hiện đại nên tìm hiểu thì công trình do công ty của Bỉ thực hiện. Sau này bị cáo mới biết đây là Công ty VK thiết kế.
"Về trụ sở mấy ngày tôi nói với anh Thắng công ty này có làm được không thì mời họ tham dự. Song tôi vẫn nói anh Thắng mình cần lựa chọn phương án tốt nhất, mời cả Nhật Bản, Mỹ, Hàn Quốc cùng tham dự", bà Tiến khai và cho rằng thời điểm đó các công ty tư vấn nước ngoài tốt hơn rất nhiều so với công ty trong nước.
"Bị cáo không phải là người đề xuất VK mà phải là chủ trương mời công ty nước ngoài rồi đến việc phê duyệt lựa chọn phương án kiến trúc, thiết kế. Ngồi giảng lại sau này tôi mới hiểu, còn thời điểm đấy trình là tôi ký", cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến khai và cho rằng, trách nhiệm chính trong vụ án thuộc về người đứng đầu.
Song bản thân bà không có chuyên môn xây dựng và tin tưởng vào cấp dưới, các đơn vị tham mưu khi ký phê duyệt dự án.
Theo bà Tiến, thời điểm đó Bộ Y tế kỳ vọng xây dựng một công trình hiện đại, tạo dấu ấn về kiến trúc, thiết kế và trang thiết bị y tế. “Đó là mơ ước của tôi sau nhiều lần đi học tập, tham quan ở nước ngoài”, bà Tiến trình bày.
Cựu Bộ trưởng cho rằng mình ký các văn bản đúng thẩm quyền, đúng quy trình, không cố ý làm trái và chỉ đến khi thanh tra, kiểm tra sau này mới biết các sai phạm xảy ra.
Tin Gốc: Dân Trí

